Chương 1184: Phong ba thăng chức.
Chương 1184: Phong ba thăng chức.
Chu phu nhân chính là thê tử Đào Chính, đại tẩu của Đào Trạm, làm người hiền huệ sáng suốt, cùng Đào Trạm quan hệ không tệ, hai người thường có lui tới, sau khi cả nhà Đào Trạm chuyển vào Vị Ương cung, nàng cũng từng tới một lần.
Huynh trưởng của Chu thị chính là Chu Tuần huyện lệnh huyện Sài Tang, y từng nhậm chức Ngự sử đại phu, hiện tại đảm nhiệm chức Thái thú Giang Hạ, Đào Trạm cũng muốn tìm Chu thị nói về chuyện huynh trưởng, thấy nàng ta tới vừa lúc, liền gật đầu,
- Mời tẩu ấy tiến cung!
Không bao lâu, Chu thị dưới sự dẫn đường của tỳ nữ, đi vào cư phòng của Đào Trạm, Chu thị thi lễ nói:
- Tham kiến Vương phi!
- Đại tẩu chớ khách khí, đều là người một nhà, mau mau ngồi xuống!
Đào Trạm mời Chu thị ngồi xuống trước chậu than, thấy nàng ta lạnh cóng đến đỏ bừng cả mặt, liền cười nói:
- Trời lạnh như vậy, ta cũng không muốn ra ngoài, đại tẩu còn có nhã hứng chạy tới.
Chu thị thở dài một tiếng,
- Nếu không phải vì việc của đại ca muội, ta cũng sẽ không giữa trời giá rét như vậy chạy đến.
- Đại ca làm sao vậy?
Đào Trạm nhấp một ngụm trà nóng, thần sắc bình tĩnh hỏi han.
Chu thị có chút khó mở miệng, nàng ta biết tính tình của Đào Trạm, biết nàng không nguyện lấy thân phận Vương phi tư lợi cho người Đào gia, hai năm qua Đào gia mặc dù có tốt một chút, nhưng đó cũng đều do Đào gia bỏ ra một cái giá rất lớn, chẳng qua trên vấn đề nguyên tắc, nàng cũng quyết không nhượng bộ.
Chu thị bất đắc dĩ, trượng phu cầu nàng ta hỗ trợ, nàng ta lại không thể không nói, Chu thị chỉ phải kiên trì nói:
- Đại ca muội bị điều đến Trường An đảm nhiệm chức Thiếu Phủ tự khanh, muội biết không?
- Ta có nghe nói, nhưng hình như đã định xuống rồi, còn có cái gì ngoài ý muốn sao?
- Đại ca muội nói, chuyện này còn chưa có quyết định cuối cùng, chỉ mới thông qua Chính sự đường, Hán vương Điện hạ còn chưa phê chuẩn.
Đào Trạm khó hiểu hỏi:
- Đại ca đây là có ý gì, huynh ấy không muốn vào kinh sao?
- Cũng không phải là vậy, chỉ là cảm thấy không thỏa đáng.
- Không thỏa đáng? Đây là ý gì?
Chu thị thở dài nói:
- Trước đây y nhậm chức Kinh lược sứ Linh Châu, ngang với những quận của Tương Dương và Thành Đô, dựa theo thăng chức thông thường, y hẳn là nên thăng nhiệm Thượng thư hoặc là Thị trung, nhưng bây giờ lại đảm nhiệm Thiếu Phủ tự khanh, mà đây là vị trí của Thái thú quận lớn, cho nên...
- Cho nên huynh ấy cảm thấy không công bằng, huynh ấy cảm thấy bản thân hẳn là nên thăng một cấp, tốt nhất là có thể đảm nhiệm luôn chức Tướng quốc, có đúng hay không?
Đào Trạm không còn kiềm chế được lửa giận trong lòng, nghiến răng nói:
- Huynh ấy vì sao nhất định phải thăng chức, chẳng lẽ điều động chức ngang bằng thì không thể sao? Tám năm trước huynh ấy chỉ là một Huyện úy nho nhỏ ở huyện Vũ Xương, không phải là danh sĩ thiên hạ, cũng không hề xuất thân khoa cử, tám năm sau liền làm lên chức Thiếu phủ tự khanh, chẳng lẽ huynh ấy thấy còn chưa đủ?
Chu thị cảm giác được Đào Trạm tràn ngập lửa giận, mặt nàng ta đỏ bừng, đây cũng không phải vì rét lạnh, mà là bởi trong lòng xấu hổ, sau một lúc lâu nàng ta mới thấp giọng nói:
- Đại ca muội cũng không đến mức không hiểu lí lẽ như thế, chỉ là thất tướng vẫn còn thiếu một tướng, hơn nữa chiếc ghế Trung thư lệnh vẫn còn trống, y cho rằng đây là một cơ hội tốt, thật sự khó có thể buông tha sự hấp dẫn này.
Đào Trạm cũng không biết vì sao thất tướng vẫn còn thiếu một, cũng không rõ ghế Trung thư lệnh lý do gì còn trống, nhưng nàng dù sao cũng là Vương phi, hiểu chuyện hơn so với thường nhân, nàng biết rằng tể tướng một nước có trọng trách nặng nề, một người không có tài trí siêu việt không thể đảm nhiệm, mà huynh trưởng nàng tư chất bình thường, trượng phu nàng đánh giá huynh trưởng cũng chỉ dùng có hai chữ 'cần cù', người có tài năng hơn xa huynh trưởng cũng không dám hy vọng xa vời, thế nhưng huynh trưởng của nàng lại nhìn chòng chọc vào, thật đúng là tự mãn!
Đúng lúc này, Lưu Trí ở cửa nói:
- Mẫu thân, hài nhi có thể vào không?
Con trai đến vừa lúc, Đào Trạm liền gật gật đầu,
- Vào đi!
Lưu Trí đi đến, lại phát hiện mợ cũng ở đây, vội vàng quỳ xuống thi lễ,
- Tham kiến mẫu thân, tham kiến mợ!
Chu thị cũng rất thích cháu ngoại trai này, nếu là bình thường, nàng ta nhất định sẽ kéo Lưu Trí qua, sờ sờ đầu của cậu, hỏi han việc học của cậu, thân thể này nọ linh tinh, nhưng hôm nay trong lòng Chu thị có sự, không khí trong phòng cũng khá xấu hổ, nàng ta đành phải miễn cưỡng cười nhẹ.
Đào Trạm kéo con trai đến bên người ngồi xuống, cười hỏi:
- Con đã làm xong bài học chưa?
Lưu Trí gật gật đầu,
- Đã làm xong, con muốn đi chơi trượt băng một chút, đặc biệt đến xin phép mẫu thân.
- Con có thể đi!
Lưu Trí mừng rỡ, đứng dậy vừa muốn đi, Đào Trạm lại gọi cậu lại, cười hỏi:
- Con trả lời trước cho mẫu thân một vấn đề, rồi hãy đi chơi!
- Mẫu thân muốn hỏi điều gì?
Lưu Trí khoanh tay cung kính nói.
- Bây giờ con có còn hàng ngày đi Chính sự đường không?
- Trên cơ bản mỗi ngày đều đi.
- Vậy ta hỏi con, vì sao Chính sự đường chỉ có sáu tướng quốc? Vì sao chức Trung thư lệnh vẫn còn trống?
- Thật là khéo, hôm nay Từ bá phụ cũng đến đây cùng phụ thân nói về vấn đề này.
- Phụ thân con nói thế nào?
Lưu Trí có hơi do dự, cậu vào Chính sự đường cũng đã hơn một năm, đã hiểu được có lời nên nói, có lời không nên nói, loại chủ đề mẫn cảm như đề cập đến vị trí tể tướng tuyệt đối không thể ở trước mặt mợ nói ra.
Đào Trạm nhìn ra đứa con do dự, liền cười nói:
- Con cứ việc nói! Không có vấn đề gì, mợ con sẽ không đi nói lung tung.
Lưu Trí bất đắc dĩ, đành thấp giọng nói:
- Thất tướng quốc chính là mở rộng khi đang tiến đánh Giang Đông, chủ ý của phụ thân là cho một tướng Giang Đông nhập vào, một tướng Giao Châu nhập vào, như vậy sẽ hoàn thành thống nhất phía nam, cũng có thể cân đối địa vực quyền lực, về phần Trung thư lệnh, phụ thân vốn là muốn để cho Giả Các lão nhậm chức, nhưng Giả Các lão tuổi tác đã cao, không thể lại đảm nhiệm thực chức, Từ tướng quốc liền đề nghị, mời Giả Các lão đảm nhiệm hư chức, thực chức lưu cho Chung Diêu, phụ thân cũng nhìn trúng Chung Diêu, lấy tư cách lý lịch của ông ta, có thể đảm nhiệm chức vị Trung thư lệnh.
Đào Trạm gật đầu,
- Con đi đi!
- Hài nhi cáo từ!
Lưu Trí thi lễ với mẫu thân và mợ một cái, vội vã đi, Đào Trạm cũng không nói gì, chỉ chậm rãi uống trà, Chu thị thở dài một tiếng:
- Ta hiểu rồi, đại ca muội quả thật có chút hồ đồ, ta đi nói cho y biết.
- Đại tẩu, ý của ta là mong đại ca sẽ không nên vào kinh, cứ tiếp tục làm quan tại địa phương, ta hy vọng huynh ấy ít nhất cũng phải làm quan địa phương năm năm trở lên, mới có thể tích lũy vốn liếng mà phát triển, đại tẩu hiểu ý của ta không?
- Ta hiểu được ý tứ của muội, ta trở về khuyên y.
- Bảo huynh ấy chủ động đề xuất tiếp tục ở lại Linh Châu giữ chức, bên này ta sẽ cùng Hán vương nói một chút, chuyện này cứ quyết định như vậy đi.
Đào Trạm xuất ra khí độ Vương phi, không cho phép người nào làm trái ý, đây là nàng lần đầu tiên ra quyết định đối với vấn đề làm quan của huynh trưởng, nhưng nàng cũng không thể nhịn được nữa, huynh trưởng quá nóng lòng tiếp cận giới quyền lực, không phải là một chuyện tốt, nàng phải ngăn chặn xốc nổi manh nha của huynh trưởng, buộc huynh ấy phải ngoan ngoãn yên phận ở Linh Châu vài năm, trong lòng Chu thị tuy không cam lòng, nhưng cũng không dám cứng rắn cùng Vương phi, chỉ phải đáp ứng một tiếng, vội vã cáo từ.
Đêm đến, Lưu Cảnh duỗi chân trên giường tháp, ngồi trên giường tỉ mỉ thưởng thức thư pháp của Chung Diêu, khen không dứt miệng, Đào Trạm ngồi ở bên cạnh hắn, nàng nhìn phu quân đang tâm trạng hào hứng rất tốt, liền nói với hắn:
- Ban ngày đại tẩu có tới tìm thiếp.
Lưu Cảnh ngẩn ra, cười hỏi:
- Trời lạnh như vậy, nàng ta đến đây có chuyện gì khẩn yếu hay sao?
- Là vì việc của huynh trưởng thiếp thôi!
Lưu Cảnh hiểu ý tứ của thê tử, hắn buông thư pháp xuống, cười hỏi thê tử:
- Làm sao vậy?
- Có phải phu quân điều huynh ấy đến Trường An nhậm chức hay không?
- Đúng là có quyết định này, ta nghĩ điều y vào kinh nhậm chức Thiếu phủ tự khanh, y tinh thông tính toán, chức vị này tương đối thích hợp với y, lẽ nào y không muốn đảm nhiệm chức quan này sao?
- Huynh ấy nói chức vị Tướng quốc còn thiếu khuyết một, huynh ấy nảy ra ý tưởng này, để cho đại tẩu tới tìm thiếp, kết quả bị thiếp mắng một trận, thiếp mắng bọn họ không biết lượng sức, mới làm quan tám năm, đã muốn đảm nhiệm chức Tướng quốc.
Lưu Cảnh hiểu rõ tính cách thê tử, cũng không phải là ám chỉ mình cấp cho huynh trưởng tước vị Tể tướng, nàng thực sự là đang mắng y, Lưu Cảnh cũng không tức giận, buồn cười nói:
- Y bây giờ còn chưa có tư cách lý lịch để ngồi ghế Tướng quốc, năng lực cũng không đủ, ta lần này điều y vào kinh đảm nhiệm Thiếu phủ tự khanh, là vì Đào gia trong đợt bình định phản loạn Hà Tây đã có rất nhiều cống hiến, quyên ra một trăm ngàn khoảnh ruộng tốt, còn có vô số lương thực và vải vóc, khiến ta áy náy, coi như là ta bồi thường cho Đào gia.
Đào Trạm đứng dậy khom người thi lễ với Lưu Cảnh nói:
- Phu quân hậu đãi Đào gia, thiếp thân cảm động không thôi, nhưng chiếu cố huynh trưởng như vậy, không phải là giúp huynh trưởng tiến bộ, ngược lại còn hại huynh ấy, ngắn ngủi tám năm thời gian, huynh trưởng liền từ một Huyện úy nho nhỏ thăng lên làm trọng thần biên cương, lại điều động quan lớn triều đình, tay nắm trọng quyền, tâm tính của huynh ấy đã bắt đầu táo bạo, cư nhiên dòm ngó đến chức vị vốn không nên thuộc về mình, cũng đều bởi huynh ấy đường quan quá thuận lợi, thiếp thân khẩn cầu Điện hạ đừng nên dung túng huynh ấy, cần phải tôi luyện ý chí huynh ấy, buộc huynh ấy phải rèn luyện tâm tính kiên định, làm một vị quan tốt, danh thần, như vậy mới là hồi báo cho Đào gia.
Lưu Cảnh liên tục gật đầu,
- Nàng nói rất đúng, là ta suy xét không chu toàn.
Đào Trạm lại nói:
- Thiếp đã để cho đại tẩu trở về nhắn lời, bảo huynh ấy xin hồi Linh Châu, tiếp tục yên phận ở đó vài năm rồi nói sau.
Lưu Cảnh cười nói:
- Linh Châu chỉ sợ không được, đã có bổ nhiệm, nhưng ta vừa lúc phải điều Mã Lương vào kinh, để y tiếp nhận chức Kinh lược sứ Thượng quận của Mã Lương đi! An tâm làm tốt chức quan ở đó năm năm, chẳng qua những lời nàng vừa nói, phải lập lại với nhạc phụ, bằng không cha sẽ hiểu lầm.
- Thiếp biết rồi, thiếp sẽ viết thư cho phụ thân.
Đề xuất Voz: Thằng bạn tôi