Chương 1185: Khó dung kẻ thù chính trị.

Chương 1185: Khó dung kẻ thù chính trị.

Tháng mười hai Nghiệp Đô cũng đồng dạng là một thế giới phủ đầy tuyết trắng, nước sông kết băng, hồ nước đông cứng, tuyết đọng thật dày che lấp toàn bộ đại địa Hà Bắc, thời điểm này cách tân niên cũng không đến mười ngày, nhưng bên trong thành Nghiệp Đô không thấy đâu cảnh tượng náo nhiệt phồn hoa như Trường An.

Đường cái vắng ngắt, chợ búa thiếu thốn hàng hóa, chỉ có lác đác người giao dịch, đại bộ phận cửa hàng đều đóng cửa không tiếp tục kinh doanh, những nơi có sinh ý khá hơn một chút, chỉ có tửu quán và thanh lâu.

Người Nghiệp Đô đều nói, tân niên ở Nghiệp Đô năm sau so năm trước càng thảm đạm hơn, đại chiến Hợp Phì từng khiến cho năm Kiến An thứ hai mươi hai phải ăn tân niên trong hoàn cảnh vật chất khốn đốn, trải qua một năm vực dậy, lương thực tồn kho và các loại vật liệu sinh hoạt cung ứng đều có phần tăng trưởng, tân niên năm Kiến An thứ hai mươi ba hẳn là nên có chút khởi sắc mới đúng, thế nhưng hoàn toàn tương phản, tân niên năm nay so với năm trước rõ ràng còn lạnh lẽo hơn, còn muốn thê lương hơn.

Tình hình này cố nhiên là bởi một hồi phong ba thanh tẩy quan trường chính trị gây nên ảnh hưởng cực đại, khiến cho đám quan viên mỗi người đều cảm thấy bất an, ai cũng không có tâm tư xử lý việc tân niên, một nguyên nhân khác chính là Xuất đinh lệnh trong lãnh thổ quốc gia Tào Ngụy càng ngày càng nghiêm trọng, tầng lớp trung nông mất đi khiến thu nhập thuế má của Tào Ngụy giảm mạnh hơn phân nửa, đến nước khó duy trì chính quyền Tào Ngụy, Tào Tháo bất đắc dĩ, rốt cục ở lúc tuổi già khai đao với đại lượng nhân khẩu và đất canh tác của sĩ tộc.

Nhóm sĩ tộc chịu đả kích dùng phương thức của bọn họ kháng nghị chính quyền Tào Ngụy, đặt mua sản nghiệp tại Quan Trung, gia chủ từ từ di dời gia tộc về phía Tây, tình cảnh tân niên năm này cũng là do một trong các thủ đoạn của bọn sĩ tộc gây nên.

Tuy rằng tân niên Nghiệp Đô không khí cực kỳ quạnh quẽ, nhưng tâm tình của chủ quản Tào Ngụy là Tào Phi lại phá lệ vui sướng, một trận tẩy trừ thế lực nhằm vào Tào Thực cuối cùng cũng đạt tới mục tiêu đã lập ra, thế lực còn sót lại của Tào Thực cơ hồ bị một lưới tóm gọn, cùng với Hạ Hầu Đôn bị triệu hồi Nghiệp Đô nhậm một chức đại tướng quân hữu danh vô thực, mà Tào Chân tọa trấn Hứa Xương, tiếp nhận quân quyền Dự Châu, là dấu hiệu đại chiến dịch tẩy trừ của Tào Phi toàn thắng.

Đồng thời khiến Tào Phi cảm thấy phấn chấn chính là, phụ thân cao minh lợi dụng quân đội đến thi hành Xuất đinh lệnh đạt được hiệu quả, quan phủ mới gia tăng đất canh tác đã lên đến vạn khoảnh, trung nông tăng hai mươi vạn hộ, mà đây chỉ mới là bắt đầu, đợi đến thời điểm cuối năm sau, ít nhất trung nông gia tăng cũng phải trên triệu hộ, này ý nghĩa sang năm tình trạng thuế phú thất thu sẽ cải biến.

Mà tài chính và thu chi thuế vụ mới là gốc rễ của một chính quyền, đối với người làm chủ quản chính vụ là Tào Phi mà nói, đây là đại sự làm người ta cực kỳ phấn chấn, thậm chí còn cao hứng hơn so với lúc đánh thắng một trận chiến.

Trong phòng, Tào Phi đang khoanh tay đi qua đi lại, y vừa mới nhận được tin tức, Chung Diêu đã từ Trường An lên đường trở về, sắp đến Nghiệp Đô, trong mắt Tào Phi, Chung Diêu tuyệt đối là con cá lọt lưới trong lần tẩy trừ chính địch này, hơn nữa còn là một nhân vật có trọng lượng ủng hộ Tào Thực.

Tào Phi mặc dù trên phương diện quân sự không bằng phụ thân Tào Tháo, nhưng trên đấu tranh chính trị cũng là trò giỏi hơn thầy, y biết rõ đạo lý trong tranh đấu quyền lực phải chém tận giết tuyệt, nhất định phải hoàn toàn lật đổ Tào Thực, không để cho y có bất luận cơ hội xoay người nào, thế nhưng sự hiện hữu của Chung Diêu, chính là con đường hy vọng có thể trở mình của Tào Thực.

Tào Phi âm thầm hạ quyết tâm, lần này bất luận thế nào cũng phải diệt trừ cả Chung Diêu, không thể để cho ông ta tránh thoát lần tẩy trừ này, tranh thủ Chung Diêu đến nhậm chức, khiến ông ta trở thành tế phẩm thu lưới đợt tẩy trừ quan trường lần này.

Đang nghĩ ngợi, ngoài cửa có thị vệ bẩm báo:

- Khởi bẩm thế tử, Hoa thị trung đã đến.

Tào Phi mừng rỡ, vội vàng nói:

- Mau mau mời y vào!

Chỉ chốc lát, Hoa Hâm bước nhanh vào phòng, khom người thi lễ,

- Tham kiến thế tử!

- Ngồi xuống nói chuyện.

Tào Phi mời Hoa Hâm ngồi xuống, nói với y:

- Ta vừa mới nhận được tin tức, Chung Diêu rất nhanh cũng sẽ đến Nghiệp Đô.

Hoa Hâm ngây ngẩn cả người, y đương nhiên biết Tào Phi nói với y những lời này là có ý tứ gì, Tào Phi là muốn xuống tay với Chung Diêu, điều này làm cho Hoa Hâm có chút khó khăn, Hoa Hâm hiểu rất rõ Tào Phi, dục vọng quyền lực quá nặng, hơn nữa lòng dạ hẹp hòi, không dung được kẻ nào đối lập, quyết chém tận giết tuyệt thế lực của Tào Thực, nhưng có khi làm quá trớn chưa chắc đã là chuyện tốt.

Hoa Hâm kỳ thực cũng là một người lòng dạ hẹp hòi, chẳng qua y so với Tào Phi có đầu óc hơn, y biết hiện tại quyền lực chân chính của Tào Ngụy vẫn nắm giữ trong tay Tào Tháo, nếu bọn họ nóng vội, ngược lại sẽ lợn lành chữa thành lợn què, không bằng đợi đến sau khi Tào Phi chân chính đăng vị, mới động thủ diệt trừ Chung Diêu, lúc đó cũng không muộn.

Tuy rằng Hoa Hâm nghĩ vậy, nhưng y cũng không nói trực tiếp ra, y dù sao cũng là chính khách, chính khách và chính trị gia khác nhau, chính khách chính là cần nghiền ngẫm ý tứ của bề trên, Hoa Hâm cần phải hiểu toan tính của Tào Phi, một khi Tào Phi đã quyết ý diệt trừ Chung Diêu, Hoa Hâm nếu phản đối quá mức, như vậy sẽ gây bất lợi cho y.

Hoa Hâm trầm tư chốc lát nói:

- Tuy rằng lần thanh trừ thế lực Thực công tử nhận được sự đồng ý của Ngụy công, nhưng phái Chung Diêu đi sứ Giao Châu cũng đồng dạng là sắp xếp của Ngụy công, có thể thấy được Ngụy công là cố ý để cho Chung Diêu tránh khỏi lần tẩy trừ này, Điện hạ nếu nhất định phải diệt trừ Chung Diêu, chúng ta cũng chỉ có thể tìm biện pháp theo một phương diện khác thôi.

Hoa Hâm trước hết hàm súc nhắc nhở Tào Phi, diệt trừ Chung Diêu có thể sẽ khiến Ngụy công tức giận, nhưng y cũng không kiên trì phản đối, mà là đem quyết định giao cho Tào Phi, y đã nhắc nhở Tào Phi, quyết định thế nào là chuyện của Tào Phi.

Tào Phi từ trên bàn cầm lấy một phần cơ mật tình báo, đây là khoái báo tin tức thu được từ Trường An của Ngự sử trung thừa Dương Thiêm, ghi chép nhất cử nhất động của Chung Diêu tại Trường An, đây là nguyên nhân Tào Phi muốn diệt trừ Chung Diêu, Chung Diêu căn bản cũng không phải bị quân Hán bắt cóc đến Trường An, ông ta ở Trường An được tiếp đãi long trọng, thậm chí Hán vương Lưu Cảnh còn thân thiết đích thân tiếp kiến ông ta.

Tào Phi cảm thấy đây là một cơ hội rất tốt, đương nhiên y cũng có thể đợi thêm vài năm nữa, chờ sau khi y hoàn toàn đăng vị lại thu thập Chung Diêu, nhưng Tào Phi thật sự hơi sợ hãi, sợ phụ thân hắn tánh tình sáng nắng chiều mưa, lại phải lo lắng đến chuyện tam đệ Tào Thực kế vị, chính là bởi loại tâm lý lo được lo mất này, khiến Tào Phi đối với việc động thủ Chung Diêu ra quyết định cuối cùng, lợi dụng Chung Diêu đến để thử quyết tâm đưa mình lên kế vị của phụ thân.

Tuy rằng Tào Phi cũng từng thừa nhận Chung Diêu là một Tể tướng tài ba, nhưng so sánh với quyền vị của y, cho dù có mười Chung Diêu y cũng có thể vứt bỏ, Tào Phi đưa tình báo cho Hoa Hâm,

- Ngươi trước xem một chút đi!

Hoa Hâm tiếp nhận tình báo nhìn kỹ càng một lần, y cũng thầm giật mình, lẽ nào Tào Phi muốn đối phó Chung Diêu, đây đúng là một cơ hội, tuy nhiên Hoa Hâm không muốn hứng lấy chuyện này, y gật đầu nói:

- Để cho Ngự sự ra mặt buộc tội, hoàn toàn hợp tình hợp lý, chuyện này thế tử cũng đừng lộ diện, không đếm xỉa đến, tin tưởng Ngụy công sẽ cân nhắc lợi hại trong đó.

Tào Phi gật đầu,

- Ta cũng có ý nghĩ như vậy, tốt nhất là ta đi Thái Nguyên đốc thúc Xuất đinh lệnh, tránh đi chuyện này.

Hoa Hâm vỗ tay cười to,

- Thế tử cao minh, quả nhiên là ý kiến hay.

Ngay sau khi Hoa Hâm cáo từ không bao lâu, Ngự sử trung thừa Dương Thiêm liền vội vàng chạy tới tướng quốc phủ của Tào Phi, Dương Thiêm đồng thời cũng kiêm trông coi cơ sở tình báo của Hán quốc trong quân Tào, phần tình báo Tào Phi lấy được kia, đúng là cơ sở tình báo ở Trường An dùng chim bồ câu truyền tin báo cáo cho y.

Mặc dù Dương Thiêm có cùng Hán quốc ngầm thông giao ở một mức độ nào đó, nhưng y dù sao cũng là Ngự sử trung thừa Ngụy quốc, là tâm phúc của Tào Phi, y đã vì Tào Phi ra sức tích lũy thực lực.

Dương Thiêm chạy tới thư phòng Tào Phi, hướng y thi lễ, Tào Phi bảo y ngồi xuống, chậm rãi nói:

- Tình báo ngươi đưa tới rất trọng yếu, có thể mượn đề tài này để triển khai lật đổ Chung Diêu, chuyện này ta liền giao cho ngươi, hy vọng ngươi sẽ không khiến ta thất vọng.

Dương Thiêm lập tức cảm giác hai vai nặng nề, không ngờ lại đem trọng trách lật đổ Chung Diêu giao cho mình, nhưng y không dám cự tuyệt, buộc lòng yên lặng gật gật đầu, ánh mắt Tào Phi lóe sáng chăm chú nhìn y, thấy y không có lùi bước, trong lòng rất hài lòng lại nói:

- Ngươi trước tiên phác thảo một phương án cụ thể, giao cho ta xem, sau đó ta sẽ đi Thái Nguyên đốc thúc Xuất đinh lệnh, ngươi ra tay vạch tội Chung Diêu, thời gian này nên thực hiện càng sớm càng tốt, ngươi trước hết nói cho ta biết, ngươi cần bao lâu để chuẩn bị phương án?

- Vi thần đại khái cần trên dưới ba ngày!

Tào Phi lắc đầu,

- Thời gian ba ngày quá dài, ngày mai ngươi phải đem cho ta phương án!

Lúc xế chiều Chung Diêu và hơn mười người tùy tùng trở về Nghiệp Đô, đã trải qua hai tháng lặn lội đường xa, mọi người cũng vô cùng mỏi mệt, tất cả đều quay về gia trang cùng người nhà đoàn tụ, Chung Diêu cũng chuẩn bị buổi tối viết một phần báo cáo đi sứ, sáng mai trình lên Tào Tháo.

Lần này tùy tùng cùng Chung Diêu phần lớn là thân tín của ông ta, nhưng cũng có vài tên quan viên cấp thấp Ngụy quốc, cùng đi sứ với Chung Diêu, trong số những quan viên này, có một tên tiểu quan tên Trương Đan, đảm nhiệm chức vụ Hồng lư tòng sự, là người địa phương Nghiệp Đô.

Sau khi chia tay Chung Diêu, y cũng vội vã chạy về nhà đoàn tụ cùng thê nhi, gia cảnh Trương Đan cũng no đủ, có một tiểu trạch chiếm diện tích hai mẫu ruộng, ở ngoài thành Nghiệp Đô có năm khoảnh tổ điền, trong nhà còn có một cô hầu gái, tại Nghiệp Đô coi như là nhà thường thường bậc trung.

Dần dần màn đêm buông xuống, người một nhà đang ngồi bên hỏa lò ăn cơm, nghe Trương Đan kể lại những tin đồn thú vị ở Giao Châu, cả nhà thỉnh thoảng truyền đến tiếng cười, đúng lúc này, bên ngoài có người gõ cửa, thê tử Trương Đan có chút mất hứng, thời điểm nhà người ta đang dùng cơm thế nào lại tới cửa, nàng bảo hầu gái đi mở cửa.

Chốc lát sau, hầu gái bước nhanh quay về, nói với Trương Đan:

- Lão gia, là khách nhân đến tìm ngài.

- Ta đi xem!

Trương Đan buông bát đi vào viện, chỉ thấy trong viện có một người chắp tay đứng, đang đánh giá nhà của y, ở ngoài cửa dường như còn có vài tên tùy tùng, ánh sáng nhàn nhạt chiếu tới trên mặt người kia, Trương Đan nhất thời ngây ngẩn, không ngờ người tới là Ngự sử trung thừa Dương Thiêm.

Sợ tới mức y vội vàng tiến lên thi lễ,

- Hạ quan tham kiến Dương trung thừa!

Dương Thiêm liếc mắt nhìn y cười, như cười như không nói:

- Tòa nhà này của ngươi cũng không tệ lắm!

Trong quan trường Nghiệp Đô lời phê bình về tội ác của Dương Thiêm ồ ạt như sóng triều, là ác quan nổi danh, hơn nữa mấy tháng gần đây, y đã phát động vụ án Kiến An thất tử, quét sạch trên trăm quan viên, xuống tay độc ác, quan viên chết trong nhà tù Ngự sử cũng không dưới hai mươi người.

Trương Đan tuy là vừa mới trở về, nhưng trên đường y cũng có nghe nói qua, hiện giờ Dương Thiêm không ngờ lại xuất hiện trong nhà y, y sao có thể không kinh hồn táng đảm, y không biết ý đồ của Dương Thiêm, chỉ phải kiên trì đáp:

- Đây là nhà tổ, đã truyền từ năm đời rồi.

- Thì ra là thế, Trương tòng sự, để cho ta đứng ở trong sân thưởng tuyết, tựa hồ không phải là đạo đãi khách nha!

Trương Đan sợ tới mức vội vã đẩy ra cửa thư phòng:

- Dương trung thừa mời vào!

Trong thư phòng đã đốt sẵn chậu than, vô cùng ấm áp, vốn Trương Đan dự định thảnh thơi nghỉ ngơi trong thư phòng một chút, lại bị Dương Thiêm đến trước, y mời Dương Thiêm ngồi xuống, lại đi ra sân, vừa lúc thê tử đi tới hỏi:

- Là ai vậy?

- Nàng đừng hỏi nhiều, nhanh đi pha một bình trà ngon.

Trương Đan thấp giọng dặn thê tử vài câu, lúc này mới trở lại thư phòng, cười bồi nói:

- Dương trung thừa chờ một lát, nội tử đã đi pha trà.

- Ha hả! Ta không phải tới uống trà, chỉ là muốn cùng Trương tòng sự chuyện phiếm vài câu.

Trên mặt Dương Thiêm mang một nụ cười gian, rất khách khí khoát tay một cái:

- Trương tòng sự mời ngồi.

Trương Đan rất sợ hãi vị Ngự trung thừa này, nơm nớp lo sợ ngồi xuống, Dương Thiêm lúc này mới hời hợt hỏi:

- Trương tòng sự lần này cũng đi Trường An!

Đề xuất Voz: Đêm kinh hoàng (Chuyện có thật 100%)
Quay lại truyện Binh Lâm Thiên Hạ
BÌNH LUẬN