Chương 1186: Nói bóng nói gió.

Chương 1186: Nói bóng nói gió.

Trái tim Trương Đan đột nhiên đập mạnh, những lời này của Dương Thiêm tựa như một chi ám tiễn, bất ngờ bắn tới trước mắt y, khiến y trở tay không kịp, kỳ thực y cũng hiểu được Chung Diêu đi Trường An tất sẽ xảy ra vấn đề, chỉ là Chung Diêu địa vị cao thượng, không phải loại tiểu nhân vật như y có thể ảnh hưởng, cho nên y vẫn trầm mặc không nói, nhưng tuyệt không ngờ tới, Dương Thiêm muốn lợi dụng chuyện này.

Ngay khi trong lòng Trương Đan đang bối rối, cửa mở ra, thê tử y bưng hai chén trà vào, thê tử Trương Đan không biết Dương Thiêm, còn tưởng là đồng liêu của trượng phu, nàng cười nói:

- Trương lang, trước khi khách nhân rời đi, nhớ đem biếu một ít đặc sản Giang Châu.

Dương Thiêm ha hả cười:

- Đa tạ phu nhân!

Thê tử Trương Đan thấy trượng phu cúi đầu không hé môi, trong lòng nàng có chút kỳ quái, liền lui xuống, Dương Thiêm híp mắt cười nói:

- Tôn phu nhân thật là tốt! Còn nhớ biếu tặng đặc sản địa phương cho ta, có hiền thê như vậy, là phúc khí của Trương tòng sự nha!

Trương Đan ngẩng đầu, thanh âm khàn khàn hỏi:

- Dương trung thừa hãy nói rõ đi! Rốt cuộc tìm ta làm gì?

- Sảng khoái!

Dương Thiêm gật đầu, cười gian một tiếng:

- Ta thích con người thẳng thắn của Trương tòng sự, ta nói thẳng luôn, lấy tư cách Ngự sử trung thừa, ta chuẩn bị buộc tội Chung Diêu tư thông Hán quốc, nhưng cần có nhân chứng, cho nên ta hy vọng Trương tòng sự ra mặt làm chứng.

Mặt Trương Đan tức thì tái nhợt, đây là sự tình y sợ nhất, cuốn vào tranh đấu của thế tử, y chỉ là một tiểu nhân vật, bị kéo vào loại đấu tranh quyền lực sẽ chết rất thảm.

- Ngươi không cần khẩn trương, chỉ là muốn ngươi thành thực trả lời mà thôi, ta đã có tình báo chuẩn xác, có điều hy vọng ngươi đến làm chứng, không phải kêu ngươi đi vu oan. Như vậy đi, ngươi trước tiên tỏ thái độ, sau đó chúng ta sẽ thảo luận cụ thể làm thế nào?

- Dương trung thừa, có thể tìm người khác hay không, ta ta thật sự không được đâu.

Trương Đan lắp bắp nói.

Sắc mặt Dương Thiêm lập tức trầm xuống, lạnh lùng nói:

- Trương Đan, ngươi nghĩ ta là ai, ta sẽ ăn nói khép nép đến cầu ngươi? Ta không ngại nói thật cho ngươi biết, ngươi là người thế tử đã tuyển định, bây giờ là ta đang cho ngươi cơ hội, nếu ngươi không biết điều, đừng trách ta không khách khí!

Dương Thiêm lấy ra một phần công văn, ném tới trước mặt y:

- Tự ngươi xem đi!

Trương Đan nhặt công văn lên, mới lật hai trang, tay liền run lẩy bẩy, đó là lần sai lầm duy nhất y trót phạm vào, năm trước vụng trộm nhận năm mươi lượng hoàng kim của sứ giả dân tộc Tiên Ti, y những tưởng thần không biết quỷ không hay, nhưng trong công văn lại viết rất rành mạch, thu nhận tại đâu? Nhận bao nhiêu hoàng kim? Cơ hồ giống như có ngươi đứng ngoài quan sát ghi chép lại vậy.

Dương Thiêm hừ thật mạnh một tiếng,

- Ăn hối lộ năm mươi lượng hoàng kim, ngươi đáng bị xử tử, đêm nay ta có thể trực tiếp bắt ngươi, tống ngươi vào trong ngục tù chờ chết, thế thì nương tử của ngươi làm sao bây giờ? Còn hai đứa con trai làm sao đây? Ngươi tin hay không, ta sẽ đem bọn họ bán làm nô lệ cho Tiên Ti, còn tổ trạch (nhà tổ) và tổ điền của ngươi, cũng sẽ không thuộc về ngươi nữa, ngươi như vậy không phải là làm... thất vọng liệt tổ liệt tông hay sao?

- Đừng nói nữa! Cầu ngài đừng nói nữa!

Trương Đan sợ đến cả người phát run, hai tay ôm đầu đau khổ cầu xin, lòng y đã hoàn toàn sụp đổ, trong mắt Dương Thiêm hiện lên vẻ đắc ý, loại tiểu quan này mà dám đấu với y, lúc này, ngữ khí của y dịu xuống:

- Ta cũng không phải bắt ngươi đứng ra làm chứng, chỉ cần ngươi viết ra một bản báo cáo đi sứ chi tiết, ký tên ngươi trên đó, giống như những văn bản ngươi trước nay vẫn hồi báo cho sở quan, mấu chốt là phải viết chi tiết rõ ràng việc Chung Diêu và Hán quốc qua lại, sau đó giao cho ta, ngươi liền không sao hết, chờ tương lai thế tử đăng vị, tự nhiên sẽ không quên sự trung thành của ngươi, cho ngươi đến ngoại quận làm Thái thú, từ nay về sau con đường làm quan của ngươi một đường thuận gió, đến lúc đó ngươi cảm kích ta còn không kịp.

Dương Thiêm vừa đấm vừa xoa, rốt cục khiến Trương Đan khuất phục, y thấp giọng nói:

- Được rồi! Ta viết, ta viết là được, khi nào thì cần?

- Bây giờ viết luôn đi, viết xong ta mang đi.

Trương Đan bất đắc dĩ, đành phải triển khai bút mực, ghi lại việc y tháp tùng Chung Diêu đi sứ Giao Châu, sau đó tỉ mỉ kể lại tình huống sau khi đến Hán quốc một lần, đặc biệt viết chi tiết những lần tiếp xúc giữa Chung Diêu với Hán quốc, tất cả y đều nhất nhất viết rành mạch, viết ước chừng hơn nửa canh giờ, mới xong bản báo cáo mấy nghìn chữ này, lại ký tên cũng đóng thủ ấn lên, đưa cho Dương Thiêm.

Dương Thiêm đứng bên cạnh y nhìn y viết xong hết, y xem lại một lần nữa, trong lòng mừng rỡ, như nhặt được chí bảo mà đem lời khai cất kỹ, cười nói:

- Chờ thế tử ngợi khen đi! Ta cáo từ trước.

Y xoay người đi ngay, đi đến trong viện cao giọng cười nói:

- Phu nhân, ta cáo từ.

Thê tử Trương Đan bước nhanh tới:

- Cầm theo thổ sản rồi hãy đi.

- Hôm nay ta còn có việc, để lần sau đưa cũng được!

Dương Thiêm chắp tay một cái, hiên ngang rời đi, thê tử Trương Đan chờ bọn y đi xa, vội vã đóng cửa viện, quay đầu phàn nàn nói:

- Sao nói chuyện lâu quá vậy, các người nói cái gì?

Trương Đan lắc đầu, thở dài nói:

- Đừng hỏi nữa, cái gì cũng đừng hỏi nữa.

Y tập tễnh đi về phía thư phòng, thê tử nghi hoặc nhìn bóng lưng y, lại hỏi:

- Trương lang, có muốn ăn cơm hay không?

Đáp lại nàng là một tiếng ' ầm' đóng sầm cửa.

......

Tào Tháo bởi vì tuổi tác đã cao, nên ngủ rất ít, chưa tới giờ mẹo đã dậy, trước tiên dùng một chút cháo, sau đó chậm rãi tản bộ trong hoa viên, mỗi ngày đều như thế.

Trước kia khi nữ nhi Tào Hiến còn ở đây, đều là do nữ nhi đỡ lão chậm rãi tản bộ, giờ đây nữ nhi đã xuất giá rồi, thói quen tản bộ vẫn như cũ không đổi, chỉ có điều người dìu lão đổi thành thê tử Biện thị.

Biện thị mặc dù đã sinh hạ cho Tào Tháo bốn đứa con Phi, Chương, Thực, Hùng, nhưng bà vẫn như trước khiêm tốn sinh hoạt, rất ít lộ diện trước mặt người khác, càng không can thiệp chính vụ.

Điều duy nhất khiến bà lo lắng đó là quyết đấu giữa mấy đứa con trai, nhất là trưởng tử Phi cùng tam nhi tử Thực thời điểm này tranh đấu càng kịch liệt khiến bà vô cùng đau lòng, mà bà lại vô năng vô lực.

Biện thị đỡ trượng phu trên đường mòn chậm rãi đi, Tào Tháo bắt gặp mày thê tử chau lại, biết lo lắng của bà, liền cười an ủi nói:

- Cả hai đều là nhi tử của ta, ta cũng không mong muốn bọn chúng tương lai huynh đệ tương tàn, biện pháp tốt nhất chính là chúng nó không có lực lượng để cạnh tranh, bà hiểu được ý ta không?

- Thiếp thân không rõ!

Biện thị thấp giọng nói.

- Ai! Ta hồ đồ rồi, đi nói những thứ này với bà.

Tào Tháo cười cười nói:

- Kỳ thực rất đơn giản, khiến cho Thực không còn bất cứ thực lực gì, không thể hình thành uy hiếp, có lẽ nể tình huynh đệ, Phi sẽ để cho nó làm một phú ông, bình an trôi qua một đời, như vậy bọn chúng sẽ không nổi lên tranh đấu nữa.

- Nếu như là vậy, thiếp thân an tâm.

Hai người đang nói chuyện, Tào Tháo đã thấy một gã thị vệ cách đó không xa lấp ló nhìn tới, lão có chút không vui nói:

- Có chuyện gì?

Thị vệ kiên trì tiến lên thi lễ nói:

- Khởi bẩm Ngụy công, Ngự sử Dương trung thừa có tình huống khẩn cấp bẩm báo.

Buổi sáng Tào Tháo không tiếp bất kỳ quan viên nào đến cầu kiến, đây là điều mọi người đều biết, càng không cho phép có người tới quấy rầy thanh tĩnh của lão, làm Ngự sử trung thừa, điểm này hẳn là càng rõ ràng, thế nhưng Dương Thiêm vẫn dám cố tình chọn thời điểm này đến cầu kiến, điều này cũng làm cho Tào Tháo có vài phần hứng thú.

Lúc này, Tào Tháo chợt nhớ tới Thế tử Tào Phi suốt đêm đi Tịnh Châu, xử lý sự kiện quan viên bên kia chạy trốn, trong lòng lão như hiểu ra một chút, liền lệnh:

- Nói hắn chờ ta ở ngoại quan phòng.

Tào Tháo cũng không tản bộ nữa, trở về phòng mặc thêm một kiện ngoại bào rồi chậm rãi đi tới ngoại quan phòng, ngoại quan phòng là nơi Tào Tháo tiếp kiến đại thần và thương nghị quân vụ trọng yếu, lúc này, Dương Thiêm đã được dẫn tới ngoại quan phòng chờ.

Thời gian của y rất hạn hẹp, buổi chiều Chung Diêu sẽ chính thức hồi báo kết quả hành trình đến Giao Châu, y nhất định phải nhanh chân hơn Chung Diêu đến gặp Tào Tháo trước, tố cáo cùng buộc tội Chung Diêu, cũng vì thế, Tào Phi liền nửa đêm xuất phát đi Thái Nguyên, tránh đi án kiện buộc tội Chung Diêu này.

Dương Thiêm cũng biết Tào Tháo buổi sáng không tiếp kiến đại thần, nhưng vào thời điểm này y cũng chẳng quan tâm, chỉ có thể được ăn cả ngã về không, may là vận khí của y không tệ, Tào Tháo lại đáp ứng tiếp kiến y, khiến trong lòng y lại dâng lên một đường hy vọng.

Y đứng trong sân đợi một hồi lâu, tay chân đều cóng đến tê dại, lúc này, một gã thị vệ từ trong phòng đi ra, nói với y:

- Dương trung thừa, Ngụy công cho ngài vào!

Dương Thiêm vội vàng chà xát tay, bước nhanh đi vào trong phòng, trong phòng, Tào Tháo đã an vị, đang nhàn nhã uống một chén trà, Dương Thiêm tiến lên quỳ xuống, cúi đầu hành lễ:

- Vi thần Dương Thiêm, bái kiến Ngụy công!

Tào Tháo mí mắt cũng không nâng, thản nhiên hỏi:

- Dương trung thừa sớm như vậy đến đây, có chuyện gì gấp sao?

- Khởi bẩm Ngụy công, vi thần muốn buộc tội Chung quân sư tư thông Hán quốc, nguy hại ích lợi Ngụy quốc.

Tào Tháo ngẩn ra, lão thật không ngờ sẽ là chuyện này, lão buông bát trà hỏi:

- Chung quân sư không phải đi sứ Giao Châu sao? Thế nào lại biến thành tư thông Hán quốc?

- Hồi bẩm Ngụy công, Chung Diêu trên đường trở về tự ý vòng sang Hán quốc, nhận lấy tiếp đãi nhiệt tình của trên dưới Hán quốc, thậm chí Lưu Cảnh còn tự mình đi dịch trạm dành cho khách quý thăm hỏi ông ta, việc này Ngụy công có biết không?

Tào Tháo quả thật không biết, chân mày lão chau lại, bản thân cũng không hề lệnh cho Chung Diêu đi sứ Hán quốc, sao ông ta lại tự tiện đi Trường An, phảng phất một cái mũi nhọn mọc ra chỉa ngay sau lưng Tào Tháo, lão nhất thời không thoải mái, trong lòng sinh ra một tia bất mãn.

- Ngươi có chứng cớ sao?

- Ty chức xác thực có chứng cớ!

Dương Thiêm lấy ra tình báo từ Trường An và lời khai của Trương Đan, trình cho Tào Tháo, lại nói:

- Ngày hôm trước vi thần nhận được tình báo chim bồ câu truyền tới, vốn nên lập tức trình lên Ngụy công, nhưng vi thần còn muốn xác nhận lại tình báo có đúng là thật hay không, cho nên hôm qua trời vừa tối liền đến điều tra một gã tùy tòng của Chung quân sư, y thuật lại tỉ mỉ những gì Chung quân sư đã kinh qua khi tới Trường An, hoàn toàn đồng nhất cùng với tình báo của Trường An, cho nên ty chức mới dám buộc tội Chung quân sư tư thông Hán quốc.

Tào Tháo lại cầm lên hai phần chứng cớ, xem kỹ một lần, trên cơ bản đều thống nhất, nhưng lời khai thuật lại càng thêm cặn kẽ, lão trầm tư một lát rồi hỏi:

- Chuyện này Thế tử biết không?

- Vi thần sau khi nhận được tình báo, lập tức bẩm báo Thế tử, nhưng Thế tử nói sự tình quan hệ trọng đại, không thể tùy ý buộc tội trọng thần, nhất định phải có chứng cớ xác thực, cho nên tối hôm qua vi thần mới ngầm đi điều tra một gã tùy tòng, sau khi có chứng cớ vô cùng xác thực mới dám viết thư tố cáo.

Trong lòng Tào Tháo mặc dù đối với hành vi Chung Diêu tự ý đi Trường An có điều bất mãn, nhưng lão biết lấy thân phận của Chung Diêu, sẽ không dễ dàng làm những việc để cho người khác lên án, tất có nội tình trong đó, vẫn là phải nghe Chung Diêu tự mình nói qua rồi tính sau, Tào Tháo liền nói:

- Chuyện này ta đã biết, ta tự có chừng mực, ngươi lui xuống trước đi!

Đề xuất Voz: Yêu xa trong chờ đợi!
Quay lại truyện Binh Lâm Thiên Hạ
BÌNH LUẬN