Chương 1187: Dục tốc bất đạt.
Chương 1187: Dục tốc bất đạt.
- Vi thần cáo lui!
Trong lòng Dương Thiêm có chút thất vọng, Tào Tháo không có lập tức triệu kiến Chung Diêu, chứng tỏ trong lòng lão vẫn còn nghi ngờ, cũng nói lên Ngụy công đã có ngẫm nghĩ lại về vụ án Kiến An thất tử tại hai tháng trước, đây đúng là điều Dương Thiêm lo lắng nhất, y đã làm quá nhiều việc thương thiên hại lí, e sợ Ngụy công sẽ lấy y làm dê thế tội.
Dương Thiêm cáo lui, Tào Tháo lại bắt đầu xem xét thư buộc tội và lời khai trên bàn, trong lòng của lão sáng suốt như gương sáng, trưởng tử Tào Phi suốt đêm đi Thái Nguyên, vừa khớp nói lên chuyện này đích thị là Tào Phi làm chủ, Tào Phi muốn mượn cơ hội này diệt trừ Chung Diêu.
Tào Tháo vì để cho quá trình tiếp nhận quyền lực có thể hoàn thành vững vàng, không tiếc đi ngược chủ ý dung túng Tào Phi phát động vụ án Kiến An thất tử, không tiếc thu lại quân quyền của Hạ Hầu Đôn ủng hộ Tào Thực, hoàn toàn diệt trừ thế lực ủng hộ Tào Thực.
Nhưng Tào Tháo cũng biết loại thanh lý quan trường này là một con dao hai lưỡi, tuy rằng có thể cam đoan giao nhận quyền lực vững vàng, nhưng sẽ dẫn đến trên dưới Ngụy quốc nhân tâm tan rã, huống chi dưới tình hình bối cảnh Hán quốc ngày càng hùng mạnh, loại thanh lý này rất dễ dẫn phát cơn lũ quan viên đào vong, từ đó dao động căn cơ Ngụy quốc.
Trên thực tế, lo lắng của Tào Tháo đã trở thành hiện thực, lão nhận được báo cáo của Từ Dịch, Tịnh Châu đã có mười mấy tên quan viên địa phương vứt bỏ ấn quan bỏ chạy, đầu hàng Hán quốc, mà đây chỉ mới là khởi đầu, Tào Tháo rất lo lắng loại cơn lũ đào vong này sẽ mở rộng đến Hà Bắc và Trung Nguyên.
Đó là nguyên nhân lão bắt đầu suy nghĩ lại về án Kiến An thất tử, lão ý thức được mình đã làm hơi quá rồi, dưới tình huống như vậy, nếu còn bãi miễn trọng thần như Chung Diêu, chỉ e sẽ triệt để gây nên mâu thuẫn gay gắt, cho dù giữa Chung Diêu và Hán quốc thực sự có cử chỉ không thỏa đáng, lão cũng không thể không suy nghĩ cho kỹ trước khi hành động.
Tào Tháo gấp lại thư buộc tội của Dương Thiêm, buổi chiều, Chung Diêu đi tới Đồng Tước cung, chính thức hồi báo với Tào Tháo hành trình đến Giao Châu của ông.
Tào Tháo và Chung Diêu ngồi đối diện nhau, thần sắc Tào Tháo bình tĩnh, chuyên chú nghe Chung Diêu báo cáo,
- Khởi bẩm Ngụy công, lúc mới bắt đầu Lưu Bị đối với vi thần vô cùng nhiệt tình, tựa hồ ôm đầy triển vọng với Ngụy quốc, nhưng khi thực sự tiếp kiến thì lại trở nên rất lãnh đạm, toàn bộ quá trình tiếp kiến không đến nửa canh giờ liền kết thúc, vi thần hoài nghi có lẽ là sứ Hán Tư Mã Ý đã hứa hẹn cái gì với Lưu Bị, khiến Lưu Bị bỏ qua kết minh cùng Ngụy quốc.
Tào Tháo đối với việc kết minh giữa Lưu Bị và Ngụy quốc cũng không ôm hy vọng quá lớn, ngăn cách giữa bọn họ là Hán quốc, lui tới cực kỳ bất tiện, tuy nhiên Tào Tháo cũng rất có hứng thú muốn biết Lưu Cảnh đã hứa hẹn cái gì với Lưu Bị, lão liền cười hỏi:
- Theo ý quân sư sẽ là dạng hứa hẹn gì?
- Hứa hẹn điều gì, vi thần cũng không rõ lắm, tuy nhiên có hai chuyện vi thần biết, đầu tiên là Tư Mã Ý đi sứ Giao Châu, yêu cầu quân đội Giao Châu không được đi vào quận Kiến An; chuyện thứ hai là Tư Mã Ý hội kiến đại biểu hai tộc Man, Chiêm tại Phiên Vũ, làm cho hai tộc sôi nổi hưởng ứng, đại biểu lập tức chạy về Giao Chỉ, bởi vậy vi thần suy đoán, Hán quốc có lẽ là muốn lợi dụng hai tộc Man, Chiêm kiềm chế Giao Châu.
Tào Tháo mỉm cười,
- Đây cũng là ám chỉ cho Lưu Bị, quân Hán tạm thời sẽ không tấn công Giao Châu, cho nên Lưu Bị đối với việc kết minh cùng chúng ta sẽ không quá sốt sắng.
Chung Diêu gật đầu:
- Ngụy công nói đúng, mặc kệ Lưu Bị có tin tưởng ám chỉ của Hán quốc hay không, nhưng ít ra cảm giác cấp bách cần phải kết minh giữa Giao Châu và Ngụy quốc đã bị suy giảm, Lưu Bị còn muốn tiếp tục xem chừng, cứ như vậy, Hán quốc liền đạt được ý đồ phá hoại kết minh giữa Giao Châu và Ngụy quốc.
- Giống như dây cung đã kéo căng, tên đã trên dây, không bắn không được, lúc này Hán quốc lại nới lỏng dây cung một chút, tiễn liền không bắn đi được, thủ đoạn của Lưu Cảnh, quả nhiên luôn ngoài dự kiến.
Tào Tháo khẽ thở dài một tiếng, lão đổi đề tài, lại nhàn nhạt hỏi:
- Quân sư còn có cái gì muốn báo cáo nữa không?
- Tạm thời không còn gì cần bẩm báo.
- Phải không? Nhưng ta nghe nói quân sư khi trở về, lại đi qua Trường An, đây là vì sao? ?
Tào Tháo như cười như không nhìn Chung Diêu.
Trên đường trở về Chung Diêu cũng có suy tư qua chuyện này, ông biết việc mình đi Trường An rất khó giấu giếm tai mắt của Tào Tháo, cho nên ông nhất định phải đối mặt với chất vấn của Tào Tháo, trong lòng của ông sớm đã nghĩ ra đối sách, ông không chút hoang mang nói:
- Hồi bẩm Ngụy công, đi Trường An là do Hán vương lần nữa cho mời, vi thần không thể từ chối thịnh tình, đành phải viếng thăm Trường An một chuyến, vi thần cho rằng đây là việc tư, không quan hệ đến công sự, cho nên mới không bẩm báo với Ngụy công.
Chung Diêu trả lời ngôn từ chuẩn xác, khiến Tào Tháo không biết nên nói cái gì cho phải, nếu đại thần và Hán quốc lui tới chính là tư thông phản bội, vậy Tào Tháo lão gả nữ nhi cho Lưu Cảnh thì tính là gì? Cho nên không có chứng cớ thông địch, Tào Tháo cũng không thể bột phát thịnh nộ, lập tức trừng phạt Chung Diêu.
Tào Tháo cười khan một tiếng nói:
- Quân sư cảm thấy Trường An có thay đổi lớn không?
Chung Diêu gật gật đầu,
- Quả thật là biến hóa nghiêng trời lệch đất, vi thần thực sự nhận không ra, Quan Trung khắp nơi sức sống bừng bừng, nhân dân an cư lạc nghiệp, chỉ có thể nói Lưu Cảnh thống trị không hề tồi.
Chung Diêu thẳng thắn rốt cục khiến Tào Tháo hiện ra sắc mặt không nén được tức giận, làm lão thầm buồn bực trong lòng, Tào Tháo liền lấy ra lời khai của Trương Đan và thư buộc tội của Dương Thiêm, đưa cho Chung Diêu:
- Ngự sử trung thừa Dương Thiêm tố cáo quân sư tư thông Hán quốc, còn có lời khai của một gã tùy tòng theo quân sư, quân sư xem trước một chút đi!
Này tuy rằng đã nằm trong dự liệu của Chung Diêu, nhưng ông thật không ngờ động tác của Dương Thiêm lại nhanh chóng như vậy, bản thân chiều hôm qua mới trở về, y liền tiến hành buộc tội rồi, thậm chí cả lời khai cũng chuẩn bị xong.
Ông xem kỹ thư buộc tội một lần, lại nhìn lời khai của Trương Đan, lập tức chỉ chỉ lời khai nói với Tào Tháo:
- Phần lời khai này cơ bản là thật, chỉ có điều Ngụy công không nên theo lời người này mà hạ kết luận, y chỉ là một tên tòng sự bình thường, chỉ biết là vi thần đi nơi nào, gặp người nào, về phần nguyên nhân đi đâu, hoặc là nói cái gì, y hoàn toàn không biết gì cả.
Chung Diêu lại chỉ vào thư buộc tội của Dương Thiêm phẫn hận nói,
- Đây càng là nói bậy nói bạ, thêu dệt tội danh, từ không nói có, rõ ràng chính là muốn đưa vi thần vào chỗ chết, thử hỏi, nếu vi thần nói chuyện với Hán vương chính là thông đồng với địch, Ngụy công và Hán vương có quan hệ thông gia thì tính là cái gì đây?
Một câu cuối cùng nói ra làm Tào Tháo rất xấu hổ, đây đúng là một sự thực khó có thể lảng tránh, Tào Tháo vội vàng trấn an Chung Diêu nói:
- Ta cũng không quá tin lời nói của Dương trung thừa, suy cho cùng quân sư và Lưu Cảnh nói chuyện với nhau, y cũng không có mặt tại chỗ, dù sao lấy thân phận của quân sư, Lưu Cảnh nếu không tiếp kiến, thì thật không nói nổi rồi, chỉ là không biết Lưu Cảnh cùng quân sư nói chuyện gì với nhau?
- Lưu Cảnh có thể nói chuyện gì với vi thần chứ, đơn giản là nói về những biến hóa của Trường An, bàn về lệnh xuất đinh của Ngụy công, lại hỏi xin vi thần mấy bức thư pháp, chỉ có vậy thôi, nhưng thật ra Tư Mã Ý từng thay mặt Lưu Cảnh tới gặp vi thần, hy vọng vi thần đến Hán quốc làm Tể tướng, đảm nhiệm chức Trung thư lệnh, nhưng bị vi thần khéo léo từ chối rồi.
Chung Diêu rất thẳng thắn, cũng không hề giấu giếm Tào Tháo, lấy thân phận và kinh nghiệm lý lịch của ông, ông còn khinh thường bịa đặt hoang ngôn, ăn ngay nói thật là nguyên tắc nhất quán của ông.
Tào Tháo 'Ồ! ' một tiếng thật dài, Chung Diêu thẳng thắn ngoài dự liệu của lão, ngay cả việc đối phương mong muốn mình đảm nhiệm Trung thư lệnh cũng nói ra, xem ra Chung Diêu cũng không có ý giấu giếm, Tào Tháo ngược lại cũng tin tưởng lời ông ta nói, lão trầm tư một lát, lại hỏi:
- Không biết Lưu Cảnh nói thế nào về Xuất đinh lệnh của ta?
Tào Tháo cũng chẳng muốn làm lớn chuyện, lão tránh chỗ mạnh đánh chỗ yếu, hỏi một chuyện không hề liên hệ, chẳng qua lão quả thật muốn biết cái nhìn của Lưu Cảnh về Xuất đinh lệnh.
- Hồi bẩm Ngụy công, Lưu Cảnh nói rằng Xuất đinh lệnh của Ngụy công là hại cho trước mắt, công ở trăm năm, hắn tán thành mục tiêu của Ngụy công, lại không tán thành thủ đoạn của Ngụy công.
- Lời này giải thích thế nào?
Tào Tháo nghi hoặc hỏi:
- Cái gì gọi là hại cho trước mắt, công ở trăm năm?
- Hắn nói gia tộc thế gia chiếm đoạt ruộng đất, che giấu nhân khẩu đúng là vấn đề lớn, khu vực phía nam tốt hơn một chút, nhưng cũng tồn tại vấn đề này, nếu như giải quyết được vấn đề này, thiên hạ tất sẽ đạt được trăm năm phồn vinh và an bình, đó là nguyên do hắn rất tán thành Xuất đinh lệnh của Ngụy công, nhưng bởi vì hiện tại thủ đoạn thi hành của Ngụy công chỉ sợ là hại nhiều hơn lợi.
- Ý hắn là nói ta quá gấp gáp, quá mức bạo lực sao?
Tào Tháo nghe hiểu ngụ ý của Chung Diêu.
Chung Diêu gật đầu:
- Hắn quả thật nói như thế, Hán quốc đã hao phí mười năm thời gian để giải quyết vấn đề này, nhưng đến bây giờ vẫn còn xa xa để đạt tới thành công, Kinh Châu và Quan Trung là tốt nhất, mà diện tích Ba Thục vô cùng rộng lớn, đại lượng nhân khẩu cũng đồng dạng bị che giấu, huống chi địa khu Giang Đông vừa nhập vào Hán quốc, dẫn đến vấn đề cũng nghiêm trọng tương đương, Hán quốc lại chuẩn bị dùng thêm mười năm thời gian để giải quyết vấn đề này, nhưng hắn nói Ngụy công dự định chỉ trong vòng một hai năm hoàn thành, đây là không thực tế, cũng sẽ dẫn phát vấn đề rất nghiêm trọng.
- Tỷ như vấn đề gì nào?
Tào Tháo lại hỏi.
Chung Diêu hơi hơi thở dài:
- Hán vương nói, quan phủ địa phương trên cơ bản đều bị thế gia lũng đoạn, Ngụy công vận dụng quân đội đẩy mạnh Xuất đinh lệnh, đầu tiên nhằm vào sĩ tộc, chỉ sợ sẽ dẫn phát quan lại địa phương mạnh mẽ phản kháng chống lại, dẫn đến quan phủ địa phương bất ổn.
Tào Tháo không nói gì, mấy hôm trước mười mấy tên quan địa phương ở Tịnh Châu treo ấn đào tẩu, đã có hai mươi mấy huyện rơi vào tình trạng không có Huyện lệnh và Huyện thừa, sau đó Tào Phi khẩn cấp chạy đi xử trí, tuy rằng y hiện tại còn không biết nguyên nhân, nhưng rất có thể là bị Lưu Cảnh nói trúng rồi.
Trong lòng Tào Tháo thực có chút khó chịu, lão hừ lạnh một tiếng nói:
- Hắn đây là đứng nói không đau thắt lưng (nói dễ hơn làm), nếu hắn chịu trả lại đám dân trung nông bỏ chạy đến Hán quốc, ta tội gì phải làm to chuyện như vậy?
- Ngụy công, vi thần cũng cảm thấy kiến nghị của Lưu Cảnh có vài phần đạo lý.
Không đợi Chung Diêu nói xong, Tào Tháo liền khoát tay chặn ngang lời ông:
- Chuyện này không nên nói nữa, mặc kệ quan phủ địa phương rung chuyển thế nào, Xuất đinh lệnh không có khả năng bỏ dở nửa chừng!
Tào Phi một lòng muốn buộc tội Chung Diêu, nhưng Tào Tháo cuối cùng cũng không đồng ý buộc tội Chung Diêu, lão không muốn bởi vì chuyện này lại khiến cho quan trường rung chuyển, liền ném thư tố cáo vào gác xó, không lâu sau, tân niên Kiến An năm thứ hai mươi ba rốt cục đã đến.
Đề xuất Tiên Hiệp: Đan Đạo Chí Tôn