Chương 1188: Mưa gió nổi lên ở Giao Châu.
Chương 1188: Mưa gió nổi lên ở Giao Châu.
Tết dương lịch năm Kiến An thứ 23, một trận tuyết lớn bao phủ khắp Kinh Nam, tuyết rơi bay tán loạn, gió lạnh gào thét, bầu trời trở nên u tối mờ mịt.
Phương bắc mỗi năm đã quá quen thuộc với tuyết lớn, nhưng ở Kinh Nam lại cực kỳ hiếm thấy. Nhất là vùng quận Linh Lăng Kinh Nam khí hậu ấm áp, bốn mùa như mùa xuân, rét lạnh nhất là ở tháng 12, phương Bắc đã là một mảng băng tuyết ngập trời, nhưng nơi này nước suối vẫn chảy róc rách, trong núi dặt một màu xanh biếc dạt dào.
Nhưng khí hậu năm nay đã có chút khác thường, vừa mới bắt đầu mùa đông mà khí hậu đã rét lạnh, cuối cùng thì vào năm mới đã đổ một trận tuyết lớn mà vài thập niên chưa gặp bao giờ.
Toàn bộ dãy núi và mặt đất ở quận Linh Lăng đều bị tuyết trắng bao phủ, các phòng xá bên trong huyện cũng bị tuyết đắp lên thật dày đặc. Trận tuyết này tới có phần làm người ta trở tay không kịp, phố lớn phố nhỏ khắp nơi đều là tuyết. Bọn nhỏ là vui vẻ nhất, rất nhiều người từ lúc sinh ra đến giờ đây là lần đầu tiền nhìn thấy tuyết rơi. Bọn họ chơi đùa, cười vui, lăn lộn ở trên tuyết lăn qua lăn lại, đắp người tuyết, ném tuyết, đại nhân cùng bọn nhỏ thống khoái mà đùa nghịch.
Huyện Linh Lăng cũng là đầu mối giao thông trọng yếu, then chốt phía nam của quận Linh Lăng. Linh kênh ở trong này thông nhau với Tthương Thủy và Li Thủy. Nguyên bản chỉ có thể xem huyện Linh Lăng là một tòa thành trì bậc trung, nhưng vài năm trước đó quan phủ Kinh Châu và quân Hán liên hợp tiến hành đại quy mô mở rộng nội dung và cải tạo đối với huyện Linh Lăng, tăng chiều cao và chiều rộng tường thành. Ở trong thành xây dựng một nhà kho chắc chắn. Bắt đầu từ năm trước lương thực quan trọng của quận Tương Đông, quận Hạ Lâm, quận Quế Dương và quận Linh Lăng đều tập trung ở chỗ này, chứa đựng gần mười lăm vạn lương thạch thực thực.
Ngay tại đêm trước năm mới, một chi ba vạn quân Hán lặng lẽ nhập trú ở huyện Linh Lăng. Quân đội này bắt đầu từ Giang Đông rút về quân Hán Kinh Châu. Năm vạn quân Hán Kinh Châu trải qua hơn một tháng nghỉ ngơi và chỉnh đốn, vào tháng 12 lại tập kết lần nữa, chia binh làm hai đường, một đường xuôi phía Nam quận Linh Lăng, do lão tướng Hoàng Trung thống soái, kiếm chỉ Thương Ngô.
Hai vạn người thì theo một đường khác tiến vào quận Dự Chương, bố trí ở giáp với một vùng huyện Phú Thành thuộc quận Lư Lăng, do đại tướng Ngụy Diên và phó tướng Liêu Hóa thống soái, mục tiêu là quận Lư Lăng.
Sự điều động quân sự này làm người khác cực kỳ nhạy cảm. Hơn nữa, sau khi cướp lấy Giang Đông, tấn công Giao Châu dần trở thành một xu hướng phát triển. Hai chi quân đội này phân biệt xuôi Nam, binh lâm biên giới Giao Châu, nó đã bao hàm quá nhiều ý nghĩa, đến đứa trẻ ba tuổi cũng đoán ra, quân Hán chuẩn bị tấn công Giao Châu rồi.
Quân Hán thiết lập đại doanh tại trong cánh đồng bát ngát bên ngoài huyện Linh Lăng, do mấy ngàn đỉnh lều lớn tạo thành. Trận tuyết lớn này đến đột ngột khiến quân đội cho dù có chuẩn bị vẫn không kịp đề phòng. Toàn bộ doanh trại đều bị tuyết bao phủ, tất cả các binh sĩ đều bắt tay dọn dẹp tuyết đọng trong đại doanh.
Bên trong đại trướng trung quân, Hoàng Trung và vài tên đại tướng đang đứng ở trước sa bàn thảo luận tình hình quân địch. Bên trong đại trướng, ngoại trừ Lưu Chính cùng Vương Bình ra còn có hai viên đại tướng Tưởng Khâm và Chu Hằng cũng ở đây.
- Các vị, ta vừa lấy được thủ lệnh của Hán Vương điện hạ. Ngoài việc chúc mừng năm mới tất cả mọi người, còn hy vọng chúng ta vài ngày sau áp dụng hành động quân sự đối với quận Thương Ngô, chú ý, không phải phát động thế công, chỉ có điều nhất định áp dụng được hành động quân sự. Nói ngắn gọn, chính là phải khiến Lưu Bị biết được sự hiện hữu của chúng ta.
Hoàng Trung lại nhặt cây gỗ lên chỉ về hướng huyện Quảng Tín thuộc quận trị quân Thương Ngô trên sa bàn nói:
- Căn cứ vào tình báo của thám báo, ở Quảng Tín bố trí hơn một vạn quân đội quân Giao Châu do Quan Vũ dẫn đầu, rõ ràng là muốn phòng ngự chúng ta xuôi Nam. Nếu đối phương có chuẩn bị, chúng ta không thể quá mau gấp rút.
Tất cả mọi người đều trải qua trăm trận chiến liền hiểu được ý tứ của Hoàng Trung. Từ hướng nam quận Linh Lăng bị Thập Vạn Đại Sơn cách trở, thế núi dốc đứng, đường gập ghềnh, hành quân cực kỳ gian nan, đại đội quân nhu lương thực theo đường bộ đi vào rất khó khăn. Cho dù dùng trâu gỗ cũng khó có thể chiụ đựng xa được, chỉ có thể đi Kinh kênh tiến vào Li Thủy, lại đi hướng Nam tiến vào quận Thương Ngô. Một khi Giao Châu có chuẩn bị, bọn họ tất nhiên sẽ phong tỏa Li Thủy, sẽ khiến cho việc vận chuyển lương thực quân nhu của họ gặp phải nguy hiểm.
Lúc này Vương Bình trầm tư trong chốc lát nói:
- Chúng ta có thể dùng biện pháp tấn công Lũng Tây, tại nơi hiểm yếu nam hạ xây dựng tòa quân thành trung chuyển, chứa đựng vật tư quân lương. Như vậy thì không cần dỡ hàng ở Quảng Tín, chúng ta có thể ở trên Li Thủy thành lập cứ điểm, đem quân đội, lương thực và vật tư từng bước vận chuyển xuôi Nam.
Hoàng Trung gật gật đầu,
- Hán Vương điện hạ cũng là có ý này, thành lập thành trì mới, không những sử dụng được trong chiến tranh, cho dù là sau khi chiến tranh kết thúc, cũng có thể chuyển thành dân dụng, kết nối liên lạc giữa Giao Châu và Kinh Nam.
Hoàng Trung nói đến đây, ánh mắt nhìn về hướng Lưu Chính khẽ cười nói:
- Phương án của ta là, Ưng Kích Quân đi đường bộ, tới huyện Quảng Tín quấy nhiễu quân Giao Châu, khiến quân Giao Châu không dám dễ dàng Bắc thượng. Như vậy có thể dễ dàng ở trong Li Thủy toàn lực xây công sự. Mặc dù Hán Vương điện hạ không nói rõ, nhưng ta tin tưởng ngài chính là cũng có ý này.
Lưu Chính gật đầu,
- Sáng mai ty chức liền dẫn Ưng Kích Quân xuất phát.
Lúc này, Vương Bình ở một bên lại nói:
- Năm trăm Ưng Kích Quân số người quá ít, cũng có thể dẫn thêm năm nghìn Man binh tiếp viện cho Lưu tướng quân, khiến Quan Vũ lại không dám dễ dàng Bắc thượng.
Hoàng Trung vui vẻ đồng ý:
- Phương án này rất khả thi.
Buổi tối hôm đó, quân Hán giết heo làm thịt dê, lại mở ra mười ngàn vò rượu cử hành đại tiệc năm mới cho năm vạn quân Hán. Mọi người uống rượu, ăn thịt, không say không nghỉ. Hôm sau trời chưa sáng, Lưu Chính cùng phó tướng Nhậm Bình dẫn đầu năm trăm Ưng Kích Quân mang theo lương khô khởi hành, rời xa Thập Vạn Đại Sơn hăng hái hành quân về huyện Quảng Tín quận Thương Ngô.
Huyện Quảng Tín cũng chính là nơi giao nhau giữa Quảng Tây Ngô Châu, Úc Thủy, Li Thủy và Hạ Thủy ngày nay. Úc Thủy nối thẳng Phiên Vũ, điểm này khiến cho huyện Quảng Tín trở thành đầu mối giao thông then chốt và là trọng trấn nhân khẩu quan trọng của Bắc bộ Giao Châu.
Huyện Quảng Tín có tám ngàn gia đình, gần sáu vạn nhân khẩu, ở Trung Nguyên chỉ có thể là huyện nhỏ, nhưng ở nơi hoang vắng như Giao Châu, lại gần với Phiên Vũ, Giao Chỉ là thành lớn thứ ba, điều này cũng đã định trước huyện Quảng Tín trở thành chiến lựợc trọng yếu của Giao Châu Bắc bộ.
Từ cuối tháng mười năm trước Quan Vũ dẫn mười ngàn đại quân tiến vào chiếm giữ huyện Quảng Tín, cũng chỉ mới dừng chân được hai tháng đầu, khi y xuất phát đại ca Lưu Bị từng nói cho y biết, nếu quân Hán tấn công quận Thương Ngô, ít nhất cũng phải đến tháng ba.
Nhưng hiện tại vừa qua khỏi năm mới, thám tử tình báo tiềm phục tại quận Linh Lăng liền truyền đến phi ưng thư, mấy vạn quân Hán đã tiến vàochiếm giữ huyện Linh Lăng, tin tức này khiến Quan Vũ vô cùng khẩn trương. Y đặc biệt nắm rõ, lấy tài lực quận Linh Lăng nhiều nhất chỉ có thể gánh vác năm nghìn quân đội đóng giữ. Hiện tại không ngờ tiến vào chiếm giữ mấy vạn người, hiển nhiên không phải quân thường trú. Đây rõ ràng là quân Hán sẽ động thủ đối với Giao Châu.
Trong đại trướng quân doanh, Quan Vũ bất an khoanh tay đi lại liên hồi. Lúc trước y đã phái người khẩn cấp hồi báo cho đại ca Lưu Bị. Sáng nay y nhận được hồi báo, bảo y tăng mạnh chỗ phòng ngự hiểm yếu Li Thủy, phòng ngừa quân Hán chủ lực và quân nhu đi thuyền xuôi Nam.
Quan Vũ cũng hoàn toàn đồng ý với phương án của đại ca. Từ Kinh Nam đến Giao Châu cách xa nhau vô số núi non trùng điệp, ít có khả năng lương thực quân nhu chở tới đây theo đường bộ. Năm đó là bọn họ dụng kế được sự tín nhiệm của Thái Thú Thương Ngô là Cú mới tiến được vào quận Thương Ngô. Quân Hán muốn thuận tiện xuôi Nam, chỉ có thể dựa vào đường thủy, theo Linh kênh đi Li Thủy tiến vào quận Thương Ngô.
Quan Vũ trầm tư một lát, liền nói với thân binh:
- Lập tức gọi Quan Bình tới gặp ta!
Không bao lâu, Quan Bình vội vàng đi vào lều lớn, khom người thi lễ,
- Mời phụ thân chỉ bảo!
Quan Vũ chỉ vào bản đồ nói:
- Ta lo lắng quân Hán quy mô sẽ theo Li Thủy xuôi Nam, Binh trú ở Ly Nhân Bảo quá ít, con có thể dẫn ba nghìn quân bản bộ tiến đến trợ giúp Ly Nhân Bảo.
- Con tuân lệnh!
Quan Vũ lại nói:
- Dọc đường nhớ coi chừng binh mai phục, nếu phát hiện có đại đội phải lập tức bẩm báo.
- Xin phụ thân yên tâm, con nhất định sẽ cẩn thận.
Quan Vũ lại dặn dò Quan Bình vài câu, Quan Bình liền lập tức điểm binh tiến đến Ly Nhân Bảo – yếu địa phòng ngự cách hơn hai trăm dặm.
Mặc dù tăng cường phòng ngự trên đường thủy, nhưng Quan Vũ vẫn có chút lo lắng về đường bộ. Nếu quân Hán khinh binh mà đi, cũng sẽ theo đường bộ lại đây. Trước mắt quân Giao Châu ở vùng núi hiểm yếu bắc bộ Giao Châu xây vài chục toà quan ải, phân chia trú binh không đến năm trăm người. Trong đó ở bắc bộ huyện Quảng Tín cũng có một tòa quan ải tên là Tam Bá Khẩu, trú Binh có đến ba trăm người. Nếu quân Hán theo đường bộ Linh Lăng xuôi Nam, Tam Bá Khẩu kia chính là trận chiến đấu kịch liệt.
Nghĩ tới đây, Quan Vũ lại lệnh Giáo Úy Trương Chí dẫn đầu quân đội đi tiếp viện Tam Bá Khẩu, phái ra năm ngàn người giữ nghiêm hai đạo đường thủy, Quan Vũ mới hơi yên lòng một chút.
Trên thực tế, quân Hán theo đường bộ xuôi Nam phải đi qua quận Lâm Hạ. Quận Lâm Hạ là một tiểu quận, vốn là một bộ phận của quận Linh Lăng, toàn bộ chín thành trong quận thổ địa phần lớn đều là vùng núi. Tam Bá Khẩu là vị trí giao nhau giữa quận Lâm Hạ và quận Thương Ngô. “Bá” là tiếng xưng hô của địa phương, loại xưng hô này kéo dài đến ngày nay.
Cái gọi là Tam Bá Khẩu, ý nghĩa của tên đó là ba thung lũng nhập lại thành một. Từ phía Nam quận Thương Ngô Bắc thượng sau khi vượt qua núi non trùng điệp, địa thế trở nên hòa hoãn, thung lũng tạo thành bồn địa lớn có thể trồng trọt. Hơn nữa Hạ Thủy lại chảy ngang qua, có nguồn nước tưới phong phú tạo thành khu nông nghiệp hiếm thấy.
Tam Bá Khẩu liền nằm ở vùng nông nghiệp phía Nam, là một khe sâu dài hơn mười dặm. Ở chỗ cửa cốc hiểm yếu, quân Giao Châu trú đóng bao trăm tên lính, bọn họ không chỉ giữ được cửa cốc, đồng thời cũng khống chế được khu nông nghiệp tiền phương. Vốn thuế má phải giao cho huyện Phong Dương, nhưng dưới sự uy hiếp của quân đội, nông dân sinh hoạt tại bên trong ba tòa Bá Tử đều bị bức bách đem thuế má giao cho quân đội Giao Châu.
Tối hôm đó, cuộc sống của nông dân bên trong Bá Tử đều nghỉ ngơi sớm. Mấy thập niên chưa gặp đại tuyết khiến Tam Bá Khẩu cũng bị bao trùm trong thế giới màu bạc. Màu bạc của ánh trăng trong trẻo nhưng lạnh lùng chiếu sáng cả vùng đất, khiến đại địa như biến thành ban ngày.
Một chi đội quân đang từ phía bắc uốn lượn mà đi đến, đi lại nhanh chóng, không chút nào bị ảnh hưởng bởi tuyết dày trên mặt đất. Chi quân đội này là năm trăm Ưng Kích Quân từ huyện Linh Lăng chạy tới. Ưng Kích Quân là quân Hán tinh nhuệ, binh lính đặc chủng nhất, võ nghệ mỗi người cao cường, thân thể cường tráng, có thể một địch mười, bám núi vượt lĩnh đối với họ mà nói như giẫm trên đất bằng. Lộ trình bảy trăm dặm, bọn họ hành quân ba ngày ba đêm liên tiếp liền có thể chạy tới Tam Bá Khẩu.
Thời gian lúc này là canh hai, cách dân cư gần nhất cũng chỉ có ba dặm, vùng hoang vu hoàn toàn yên lặng. Ánh sáng tuyết và ánh trăng chiếu rọi, nơi xa Hạ Thủy như một màu đen sa tanh trải phập phồng tại vùng quê. Lưu Chính chỉ một rừng cây cách đó không xa, thấp giọng lệnh:
- Tiến đến rừng cây nghỉ ngơi một canh giờ.
Năm trăm binh lính Ưng Kích Quân đều chạy về hướng rừng cây. Lưu Chính tìm được một tảng đá lớn được san bằng cùng phó tướng Nhậm Bình bắt đầu thương lượng phương án cướp lấy Tam Bá Khẩu.
Đề xuất Voz: Này bạn thân, tao yêu mày