Chương 1189: Tấn công thăm dò.
Chương 1189: Tấn công thăm dò.
Tam Bá Khẩu là một khe núi đầu dài trong vòng hơn mười dặm là đường bộ để đi thông qua Quảng Tín, hai bên khe núi là hai tòa núi lớn địa thế hiểm trở, trên núi là rừng cây nguyên thủy rậm rạp, dưới chân núi dày đặc bóng cây, mãnh thú thường hay lui tới, quanh năm suốt tháng thương nhân cùng nông phu đi lại, cuối cùng ở đầu khe núi xuất hiện một quan đạo bằng phẳng.
Hai bên khe núi chật hẹp, khe núi hẹp nhất chưa tới hai mươi trượng. Quân Giao Châu lấy địa điểm ngay tại chỗ này xây dựng một tòa mộc trại, ba trăm quân binh trú tại đây.
Ở chỗ này Giao Châu xây dựng mộc trại chủ ý cũng không phải là vì phòng ngự, nếu quân Hán quy mô xuôi Nam, ba trăm người căn bản ngăn cản không nỗi. Mục đích Giao Châu trú binh ở chỗ này chủ yếu là vì lương thực vùng này.
Nơi này thuộc cai quản của huyện Phong Dương Hán quốc, mà tinh hoa của huyện Phong Dương lại nằm ở ba mảnh bồn địa chiếm đất chừng hơn mười vạn mẫu, nơi này cũng là khu sản xuất lương thực quan trọng của quận Lâm Hạ.
Quân Giao Châu không dám bắc thượng cướp huyện Phong Dương, cướp lấy thổ địa của Hán quốc, bọn họ chỉ dùng một phương thức giành lợi ích, về sau ở Tam Bá Khẩu xây dựng cải tạo mộc trại. Nông dân địa phương chỉ có thể bị áp bức uy hiếp, chỉ có thể đem lương thực thuế má giao cho quân đội Giao Châu, khiến Giao Châu biến thành nơi cướp lấy lợi ích của Hán quốc.
Tình hình như thế này đã duy trì ba năm, ngay tại mấy tháng trước sau mùa thu hoạch vụ thu, ở quân Giao Châu lại đạt được hơn vạn thuế phú lương thực tại nơi này, lương thực liền được lưu giữ trong kho hàng của mộc trại, đã vận chuyển một phần đi huyện Quảng Tín, lương thực trong mộc trại ước chừng còn dư lại sáu ngàn thạch.
Người đứng đầu trấn thủ quân Giao Châu tại Tam Bá Khẩu là một gã Nha tướng, tên là Dương Cẩn, người quận Thương Ngô, chưa nói tới có khả năng khôn khéo, cũng không coi là ngu xuẩn, hình thức thuộc loại rất bình thường. Tuy nhiên, dòng họ người này là vọng tộc quận Thương Ngô, đúng là giai cấp mà Lưu Bị cần lôi kéo, Dương Cẩn cũng bởi vậy được lợi, trong thời gian ba năm ngắn ngủi, từ một gã Đồn trưởng bình thường được thăng làm Nha tướng.
Quan Vũ đã phái người tới nhắc nhở Dương Cẩn, nói có khả năng quân Hán sẽ theo đường bộ xuôi nam, điều này làm y đặc biệt khẩn trương. Một khi quân Hán theo đường bộ xuôi nam, tất nhiên phải đi qua Tam Bá Khẩu, nhưng dưới tay y chỉ có ba trăm quân, nếu như thế có thể bảo vệ chỗ mộc trại này.
Mấy ngày liên tiếp, Dương Cẩn ăn không ngon ngủ không yên, trong lòng cực kỳ lo âu, mỗi ngày y đều cầu mong quân Hán không đi đường bộ mà là đi đường thủy theo Li Thủy xuống phía nam. Từ lúc Quan Vũ nhắc nhở đến nay đã năm ngày, Tam Bá Khẩu vẫn như cũ không có động tĩnh gì, cũng không có dấu hiệu của quân Hán xuôi Nam. Điều này làm cho Dương Cẩn nghĩ đến, có lẽ do bão tuyết phong đường khiến quân Hán không thể xuôi Nam.
Nghĩ đến mấy thập niên mới có một trận bão tuyết, trong lòng Dương Cẩn cảm thấy nhẹ nhõm, mặc dù thế y vẫn phải đề cao cảnh giác, ra lệnh binh lính ngày đêm ở trên tường trại theo dõi tuần tra, không dám có một chút sơ suất.
Thời gian dần dần cũng đã đến canh bốn, đây là khoảng thời gian mà binh lính trinh sát tuần tra ban đêm dễ lơi lỏng nhất, đêm hôm cảnh giác, binh lính trinh sát tuần ra rốt cục cũng đã buồn ngủ, lòng cảnh giác cũng hoàn toàn mất hẳn. Mà lúc này, là thời điểm thuận lợi nhất để phát động chiến đấu ban đêm.
Cho nên, với kinh nghiệm phong phú của Đại tướng sẽ vào lúc canh ba thay binh lính trinh sát tuần tra, khiến binh lính trinh sát tiếp tục nhận ca sẽ có trạng thái tinh thần thật tốt. Hiển nhiên Dương Cẩn không có loại kinh nghiệm này, y định thời gian tướng sĩ binh hoán đổi là lúc trời sáng, có nghĩa muốn binh lính trinh sát tuần tra phải thủ suốt đêm.
Tuy nhiên, binh lính trinh sát tuần tra có hơi thả lỏng cảnh giác, nhưng đều không phải là đánh mất hoàn toàn, bọn lính vẫn như cũ ở trên tường thường xuyên đi lại tuần tra. Chỉ có điều, đối với một chút tiếng động bên ngoài đã trở nên chậm chạp.
Chẳng hạn như, cách hơn mười bước trong rừng cây thỉnh thoảng truyền đến âm thanh bẽ gãy nhánh cây rất nhỏ, cành cây khô trên mặt đất bị giẫm lên đứt gãy, có lẽ mãnh thú thường hay lui tới, nhưng cũng có thể là nguy hiểm đến gần. Bất kể như thế nào, binh lính trinh sát tuần tra phải vô cùng chú ý mới đúng.
Vào lúc canh hai, bon họ có lẽ sẽ chú ý cảnh giác, nhưng hiện tại bọn lính đều mệt mỏi không chịu nổi rồi, liều mạng ngáp, chỉ mong đến trời sáng, trong lòng cũng không để ý đến âm thanh lạ ở bên ngoài.
- Bên ngoài có phải là mèo rừng?
Một tên binh lính liên tục nghe thấy âm thanh bẻ gãy của nhánh cây, rốt cuộc trong lòng sinh ra một chút nghi ngờ.
- Ai biết được, có thể là mèo rừng chứ! Đói bụng rồi ra đi tìm ăn, có thể do tuyết quá nặng đè đoạn nhánh cây, dù sao cũng không phải là quân Hán gì đó.
- Nói không sai, trời lạnh như vậy, bão tuyết mười ngày nay cũng không có dấu hiệu thay đổi. Quân Hán sẽ xuôi Nam ư? Quả thực trò cười, ta thấy Dương tướng quân cũng là có chút lo xa quá rồi.
Mọi người đang nói, có người thở dài một tiếng:
- Đừng nói nữa, hắn đến rồi!
Cách đó không xa có người đi lên tường trại, bọn binh lính đều không dám lên tiếng nữa, chỉ thấy chủ tướng Dương Cẩn bước nhanh tới:
- Có tình hình gì không?
Dương Cẩn cao giọng hỏi
- Khởi bẩm tướng quân, không có gì bất thường.
- Các ngươi phải cảnh giác một chút, không được lười biếng mà ngủ, ai dám lười biếng lập tức xử trảm!
Dương Cẩn cao giọng răn đe binh lính trinh sát tuần tra. Khi đó cách bên ngoài hơn mười bước, mấy chục bóng đen núp ở trong rừng cây, bởi vì binh lính không cẩn thận giẫm lên chặt đứt mấy nhánh cây, khiến binh lính quân Hán phía sau không dám tiến về phía trước, chỉ có ba mươi mấy tên lính đã đến gần mộc trại rồi.
Phía sau một cây đại thụ, con mắt Lưu Chính sáng ngời nhìn chăm chăm quan quân đang trò truyện trên trại tường, trong mắt xem chừng có một tia nghi ngờ, y không dám khẳng định người này có phải là chủ tướng của quân địch. Nếu như là chủ tướng của quân địch, bọn họ hoàn toàn có thể dùng loạn tiễn bắn chết người này. Nếu không phải chủ tướng, bọn họ sớm đã hành động sẽ rút dây động rừng.
Nhưng vào lúc này, điều bất ngờ lại xảy ra, trên đỉnh đầu Lưu Chính truyền đến một tiếng dã thú gầm rú. Bống dưng Lưu Chính ngẩng đầu nhìn lại, một con báo trốn trên cành cây phóng qua đỉnh đầu y, hạ gục một tên binh lính gần đó.
Đây là một con báo đói khát, kiếm thức ăn ở xung quanh đống tuyết, liền sớm phát hiện người áo đen lặng lẽ đến gần trại tường.
Nếu như bình thường, con báo không dám công kích nhiều người giống như vậy, nhưng lúc này nó đói khát lạnh lẽo, liều lĩnh bổ nhào vào một tên binh lính từ phía sau.
Biến cố đột nhiên tới làm kinh động quân phòng thủ trên trại tường, hơn mười người vịn trại tường nhìn ra ngoài, chỉ thấy một con báo đốm hạ gục một người áo đen, xung quanh hơn mười người áo đen đang dùng đao chém loạn báo đốm.
Tướng phòng giữ Dương Cẩn đột nhiên phản ứng kịp, hô lớn:
- Là quân địch, mau gõ chuông báo động.
- Đ…A.. N.. G! Đ…A.. N.. G! Đ.. A.. N.. G! Trên trường trại chuông cảnh báo gõ vang, quân phòng thủ hô to gọi nhỏ, lúc này con báo tập kích bất ngờ đã bị quân Hán chém tổn thương, bỏ lại thú săn, chạy như bay trốn vào rừng rậm. Lưu Chính gặp thất bại trong gang tấc, y hận nện một quyền ở trên cành cây, tuyết trên cây đổ xuống rào rào.
Ưng Kích Quân qua nhiều năm như vậy, đây là lần đầu tiên phát hiện bị đánh lén ban đêm. Quả thực Lưu Chính thẹn quá biến thành giận, y lúc này ra lệnh:
- Truyền lệnh, tấn công mộc trại!
Đúng lúc này, gã Nha tướng bên cạnh khuyên nhủ:
- Chỉ sợ Nhâm Tướng quân còn chưa sắp xếp đúng chỗ cần sắp xếp, hiện tại tấn công không ổn đâu!
Lưu Chính lập tức tỉnh ngộ, lúc này lệnh nói:
- Lui lại!
Binh lính quân Hán đều lùi lại phía sau cửa cốc, một lát sau liền rút quân ra khỏi cửa cốc. Ba trăm quân phòng thủ toàn bộ lên trại tường coi giữ, đều hướng hai bên trong rừng mà bắn tên, giằng co thật lâu mới dần dần trở lại bình thường.
Ưng Kích Quân trước sau như một đều dùng phương pháp đánh gọng kìm, tấn công chính diện, kỳ binh phối hợp hợp chặt chẽ. Lúc này cũng không ngoại lệ, hai trăm tên lính do phó tướng Nhậm Bình đi đường vòng phía bên trái núi lớn, đi tới mặt trái mộc trại, chuẩn bị tấn công từ phái sau trại địch.
Đối với quân Hán mà nói, chỗ này đánh hạ mộc trại có thể nói quá dễ dàng, chỉ cần dùng hỏa công, là đem trại tường thiêu hủy được, nhưng hậu quả của dùng hỏa công sẽ khiến lương thực tồn trữ trong mộc trại nhất định cũng bị tiêu hủy theo. Thấy Vương Bình suất lĩnh mấy ngàn binh lính xuôi Nam chi viện, Lưu Chính nhất định phải suy xét giữ lại lương thực cấp cho quân chi viện.
Cũng chính bởi vì cân nhắc này, Lưu Chính mới quyết định thương lượng cùng Nhậm Bình, do Nhậm Bình là lạ binh, trước tiên chiếm giữ mặt sau kho thóc của trại địch, Lưu Chính mới từ ngay mặt trước tấn công.
Thời gian chậm chạp trôi qua, sắc trời cũng dần sáng, Lưu Chính vẫn ngồi trên tảng đá lớn kiên nhẫn chờ đợi tin tức của Nhậm Bình.
- Tướng quân!
Từ xa một tên binh lính chạy như bay đến, Lưu Chính nhận ra gã là người đi theo Nhậm Bình, vội vàng nhảy từ trên tảng đá xuống, tiếp đón:
- Tình hình như thế nào?
- Khởi bẩm tướng quân, chúng ta đã đến nơi dự định, Nhậm tướng quân nói có thể phát động tiến công.
Lưu Chính rất vui mừng, lúc này hạ lệnh:
- Chuẩn bị tiến công!
Ba trăm binh lính Ưng Kích Quân bắt đầu nhanh chóng vào đội hình, bọn họ mười người một hàng, sắp hàng ba mươi nhóm, trong tay mỗi người đều là Trảm Mã Đao và trọng thuẫn. Trọng thuẫẩn có thể chống đỡ nỏ tên bắn trong vòng ngoài ba mươi bước, mà Trảm Mã Đao sắc bén thì có thể bổ chém trường mâu của quân địch.
Mà ba mươi tên lính tạm thời ôm đụng mộc được chế tạm thời bởi năm trăm cây đại thụ, bọn họ sắp ở hàng cuối cùng. Lưu Chính vung chiến đao lên, nhắm thẳng vào cửa cốc ngoài hai trăm bước, mấy tên lính thổi kèn, tiếng kèn “Ô ô…” dài nức nở vang lên, truyền đến bên trong thung lũng.
Tiếng chuông cảnh báo bên trên mộc trại lại vang lên mãnh liệt, giằng co nửa đêm, quân lính Giao Châu vừa mới chuẩn bị nghỉ ngơi đều bị bừng tỉnh, xông đến bên tường trại, khẩn trương nhìn chăm chú vào cửa cốc. Dương Cẩn cũng mặc áo giáp, mang nón trụ chạy tới, tay y chấp một cán ngân thương, ngược lại lúc này y vô cùng tỉnh táo, y cảm giác số lượng quân địch không nhiều lắm, dường như chỉ có vài trăm người. Có lẽ đây chỉ là binh lính trinh sát tuần tra của quân Hán, dựa vào mấy trăm binh lính này thì không cách nào công phá tường trại được.
- Tướng quân, đến rồi!
Một tên binh lính chỉ vào cửa cốc hô to. Dương Cẩn cũng nhìn thấy, ngoài cửa cốc trăm bước xuất hiện binh lính quân Hán đông nghìn nghịt, một hàng hơn mười người, khoảng chừng mười hàng hai bên trái phải, nhân số cũng khoảng ba bốn trăm người. Dương Cẩn là người địa phương, y không biết rõ về quân Hán, càng không biết Ưng Kích Quân là quân lính tinh nhuệ nhất.
- Chuẩn bị tên nỏ!
Y hô lớn một tiếng, ba trăm quân phòng thủ liền giơ tên nỏ lên, nhắm vào quân Hán nơi xa, tất cả quân Giao Châu đều ở trên tường trại, căn bản bọn họ không nghĩ tới sẽ có quân đội từ sau đánh tới, phía sau tới chỉ có thể là viện quân, thế nào lại là quân Hán? Ngay cả chủ tướng Dương Cẩn cũng không có ý nghĩ này.
Lúc này quân Hán ngày càng gần, tiến vào khoảng cách đến tám mươi bước, Dương Cẩn hét lớn một tiếng:
- Bắn!
Ba trăm tên nỏ đồng thời bắn ra, tên bắn dày đặt lao về phía binh lính quân Hán ở trước cửa cốc, truyền ra một chuỗi tiếng xé gió, lực lượng mạnh mẽ, binh sĩ quân Hán đồng thời giơ trọng thuẫn lên, che ở thân thể, dưới chân lại không dừng lại, tiếp tục chậm rãi hướng phía tường trại.
- Dùng cây lăn!
Dương Cẩn thấy mũi tên vòng thứ nhất không chút hiệu quả, không xuất hiện binh lính quân Hán nào bị thương, ánh mắt y như phát hỏa, lại rống lớn kêu. Từ cửa cốc đến tường trại có sườn dốc hơn ba mươi độ, tình huống bắn tên không có lực sát thương, rốt cục quân Giao Châu xuất ra vũ khí phòng ngự có lực của họ.
Một đoạn cây lăn hướng cửa hang ném tới, cây tròn quay cuồng, hướng tới binh lính quân Hán dày đặc, binh lính quân Hán không kịp đề phòng, hơn mười binh lính đều bị nện ngã, binh lính phía sau đều trốn tránh qua hai bên, cửa cốc lập tức trở nên trống trải.
Dương Cẩn thấy lăn cây hữu hiệu, hưng phấn quát to lên:
- Vứt bỏ cung tiễn, dùng cây lăn!
Lúc này quân Hán lại tập kết, bọn họ không vội vã xung phong như trước, không chút hoang mang, cực kỳ thong thả hướng về phía địch mà đi đến, mấy trăm quân phòng thủ lại lần nữa ném lăn cây.
Đề xuất Voz: 100 ngày cố yêu