Chương 1191: Xây thành ở Li Thủy.

Chương 1191: Xây thành ở Li Thủy.

Phục kích ở eo sông không giống như Ưng Kích quân đánh hạ doanh trại ở Tam Bá Khẩu, binh sĩ Giao Châu chạy thoát có hơn mười người, những bại binh này trốn về huyện Quảng Tín, thông báo tin tức viện quân của quân Hán phục kích cho chủ tướng Quan Vũ.

Trong đại trướng, lòng Quan Vũ vô cùng lo lắng, trước mắt y chỉ biết trên đường bộ quân Hán có ít nhất hơn vạn người, nhưng đây có phải chỉ là quân tiên phong, sau vẫn còn quân chủ lực của quân Hán hay không? Điều này cũng khó biết được, một khi có hai ba vạn quân Hán xuôi nam bằng đường bộ, dựa vào binh lực của y hiện tại chỉ sợ không thủ được huyện Quảng Tín.

Quan Vũ chia quân ra thành hai đội quân đi đường bộ và đường thủy chặn quân Hán lại, khiến cho quân coi giữ trong thành còn không đến năm nghìn người, muốn bảo vệ cho huyện Quảng Tín không bị chiếm là không thể. Khiến cho Quan Vũ lo lắng hơn chính là một khi huyện Quảng Tín thất thủ, không chỉ có quận Thương Ngô không bảo vệ được mà Quan Bình con y cũng khó rút về.

Sau khi cân nhắc lại, Quan Vũ rốt cục ra quyết định, trước tiên bảo vệ huyện Quảng Tín, sau đó sẽ tính đến các chuyện khác sau. Y vừa phái người đến Phiên Vũ, vừa báo tin tức bất lợi của huyện Quảng Tín cho Lưu Bị, về những vấn đề khác y phái người thông báo cho Quan Bình và tất cả quân canh giữ Li Thủy toàn bộ rút về huyện Quảng Tín.

Phải nói, đây là kế Hoàng Trung vây Ngụy cứu Triệu, để cho Vương Bình và Lưu Chính tạo áp lực trên đường bộ của huyện Quảng Tín, và hư binh một vạn người, Quan Vũ cũng không rõ chi tiết như thế nào, y chỉ còn cách phải rút cản trở đội quân của quân Hán xuôi nam.

Mà chủ lực chân chính của quân Hán cũng xuôi nam theo đường thủy, biết được tin tức Giao Châu đã rút khỏi Ly Nhân Bảo. Ba ngày sau, mấy trăm chiến thuyền năm trăm thạch chở hơn hai vạn quân đội và các loại vật tư đã tới Ly Nhân Bảo.

Ly Nhân Bảo vốn gọi là Ly Nhân Độ, nằm ở phía tây bắc huyện Quảng Tín hai trăm dặm, vốn chính là bến sông ở bên bờ sông Ly Thủy để người dân qua lại, nó là một tảng đá lớn chặn giữa lòng sông khiến cho sông Ly Thủy ở đây rộng không quá mười trượng, dễ dàng qua sông. Đồng thời nó lại có giá trị quan trọng về quân sự, chỉ cần bảo vệ được Ly Nhân Độ, là có thể chặn được các con thuyền từ phía nam lên phía bắc.

Ba năm trước, quân Giao Châu xây dựng một tòa quân bảo ở trên tảng đá lớn, lâu dần mọi người đều gọi nó là Ly Nhân Bảo, trong bảo có hai trăm quân đồn trú, dùng để kiểm tra do thám của quân Hán đi qua Ly Thủy hoặc để bắt những thương nhân buôn muối trốn thuế.

Cho dù Ly Nhân Bảo địa thế hiểm trở, có thể từ trên cao nhìn xuống tấn công những con thuyền trên sông nhưng muốn chống đỡ được chiến thuyền chủ lực của quân Hán cũng gần như là không thể nào. Cho nên sau khi Quan Vũ ra lệnh cho quân đội của Quan Bình rút về, cũng biết quân trông coi ở Ly Nhân Bảo là không còn ý nghĩa nên cũng đem hai trăm quân đồn trú rút về nốt, chỉ để lại mười tên lính trông coi, để châm lửa báo hiệu.

Từ khi tám trăm chiến thuyền của quân Hán còn cách Ly Nhân Bảo vài chục hải lí, khói lửa ở phía bắc đã châm, cảnh báo quân đội của quân Hán tập kích, Ly Nhân Bảo lập tức đốt lửa lên, mười tên lính vứt lô cốt mà chạy. Không chỉ có Ly Nhân Bảo mà mười chòi lửa báo hiệu dọc hai bên sông cũng được đốt lên, thông báo tin tức quân chủ lực của quân Hán tới cho huyện Quảng Tín.

Nhưng quân Hán cũng không có tiến thẳng về huyện Quảng Tín, mà dừng chân ở Ly Nhân Bảo trước. Hai vạn đại quân do Tưởng Khâm dẫn đầu bắt đầu xây dựng quân thành bên cạnh Ly Nhân Bảo, cây cối bị chặt, những tảng đá lớn bị khai thác triệt để. Chỉ trong vòng vài ngày, một tòa thành dài mười dặm đã hoàn thành.

Đương nhiên, quân Hán sẽ không chỉ xây dựng một tòa quân thành, ở chỗ cách huyện Quảng Tín trăm dặm, thợ thủ công và binh lính đang tìm kiếm một chỗ thích hợp để xây dựng thêm một tòa thành mới. Rất rõ ràng quân Hán đã tính hết về đường núi, xây dựng một tòa quân thành gần sông Ly Thủy, để cho quân Hán có thể khống chế được sông Ly Thủy, tạo cơ sở cho quân Hán đánh bại quận Thương Ngô.

Quân Hán bắt đầu xây dựng quân thành quy mô lớn ở cạnh sông Ly Thủy, khiến cho Lưu Bị vô cùng khủng hoảng, nếu quận Thương Ngô thất thủ, quân Hán rất nhanh sẽ tiến đến Vũ Thành.

Trong cung Việt Vương, Lưu Bị một mình trong phòng suy nghĩ đến việc quân Hán sắp tiến đánh Giao Châu.

Ở Trường An ông ta cũng có hệ thống tình báo, tuy rằng tin tức nhận được tương đối trễ, thường là chuyện sau khi xảy ra một hai tháng ông ta mới biết, nhưng một số tin vẫn làm ông ta hoang mang không biết thật hay giả.

Lưu Bị chú ý đến tin tức của Lưu Cảnh ở Vị Ương cung, đây là chuyện xảy ra vào mùa thu năm ngoái, cách bây giờ đã mấy tháng, nhưng Lưu Bị vẫn coi trọng tin tức này. Ông ta có thể cảm nhận được Lưu Cảnh có một chút biến hóa trong lòng, điều này có thể thấy dục vọng làm đế vương của Lưu Cảnh càng ngày càng mãnh liệt rồi.

Đồng thời cũng thấy được Lưu Cảnh cũng không chờ được nữa, cho nên mới đầu xuân hắn đã phát động tấn công Giao Châu, cũng cho thấy rõ sự nôn nóng của Lưu Cảnh.

Kế hoạch xuôi nam của quân Hán rất rõ, xây dựng cải tạo quân thành, tích trữ lương thực vật tư, lập căn cứ địa lương thực trọng yếu ở quận Thương Ngô, thủ đoạn này giống hệt thủ đoạn cướp lấy Lũng Tây, Lưu Bị không thể không thừa nhận, đây là một biện pháp hữu hiệu, có ảnh hưởng sâu sắc đến việc quân Hán tấn công Giao Châu.

Ông ta không thể đứng nhìn quân Hán từ tốn xây dựng quân thành, cuối cùng một bước chiếm được quận Ngô Thương. Nhưng quân đội ở quận Ngô Thương rõ ràng không đủ, trong tay Quan Vũ chỉ có tám nghìn quân, mà quân Hán có tận ba vạn quân, như vậy ông ta phải tăng binh cho quận Ngô Thương.

Nhưng tăng binh kiểu gì? Trong tay ông ta chỉ có ba vạn quân, một vạn quân đội ở Lăng Quận của Trương Phi phải phòng ngự quân Hán ở quận Dự Chương, không thể hành động thiếu suy nghĩ, mà chỉ có thể điều động mười nghìn quân trấn thủ Thành Phiên Vũ. Nhưng một khi điều mười nghìn quân trấn thủ Thành Phiên Vũ đi thì Thành Phiên Vũ trở thành thành trống, tiến thoái lưỡng nan, hiện tại khiến cho Lưu Bị khó có thể quyết định.

Lúc này một gã thị vệ ở cửa bẩm báo:

- Khởi bẩm chủ công, quân sư đến.

- Mau cho y vào.

Trong lòng Lưu Bị vô cùng vui mừng, Gia Cát Lượng rốt cục đã trở lại, mà trở lại quá đúng lúc. Một lúc sau Gia Cát Lượng đi vào thư phòng Lưu Bị, quỳ xuống thi lễ:

- Thần Gia Cát Lượng bái kiến chủ công!

Gia Cát Lượng phụng mệnh Lưu Bị đến Giao Chỉ, trấn an Man tộc và Chiêm tộc, cho bọn họ nhiều lợi ích hơn, ngăn cản bọn họ kết minh với quân Hán. Xem ra trước đây Tư Mã Ý và Chiêm tộc, Man tộc thảo luận chỉ là đòn gió, mục đích chính là phá liên minh Giao Châu và Tào Ngụy. Điều này khiến cho Lưu Bị có chút hổ thẹn, Gia Cát Lượng đã hiểu được điều này, ông lại trúng kế của Lưu Cảnh, đối xử lạnh nhạt với Chung Diêu, cuối cùng phá hủy liên minh Tào Ngụy và Giao Châu.

Lưu Bị khoát tay:

- Quân sư mời ngồi.

Gia Cát Lượng ngồi nghiêm chỉnh nói:

- Vi thần đã tiến hành thảo luận với tộc trưởng của Chiêm tộc và Man tộc, bọn họ đã tỏ rõ thái độ là sẽ đứng ở phía trung lập giữa quân Hán và quân Giao Châu.

Lưu Bị cười khổ nói:

- Thái độ của bọn họ như thế nào kì thật cũng không quan trọng, quân sư đã biết tin tức quân Hán xuôi nam chưa?

- Thần có nghe qua, cho nên mới vội vàng trở về Phiên Vũ, không biết tình huống bây giờ thế nào?

- Quân Hán chia thành hai đường, một đường đi đường bộ, có khoảng một vạn quân, đã đến quận Thương Ngô, trước mắt trú binh đang chặn ở trấn Long Khẩu cách huyện Quảng Tín ba mươi dặm về phía bắc. Một đường khác là đi đường thủy, theo tin tình báo từ Vân Trường gửi tới, có gần nghìn chiến thuyền, khoảng hai ba vạn quân Hán, trước mắt đang ở Ly Nhân Bảo và cửa sông Mễ Thủy xây dựng quân thành, quân Hán cũng không nóng lòng tiến quân tấn công huyện Quảng Tín.

Gia Cát Lượng trầm tư một lúc lại hỏi:

- Trương tướng quân có tin tức gì không?

- Bên Dực Đức tốt hơn một chút, nhưng có áp lực, Dực Đức gửi thư nói, mật thám của quân Hán ở quận Lư Lăng có chạm trán vài lần với quân ta, hai bên đều có thương vong.

- Vậy Quan tướng quân thì sao?

Gia Cát Lượng lại hỏi:

- Y có yêu cầu gì không?

Lưu Bị thở dài một tiếng nói:

- Y còn có thể có yêu cầu gì, chỉ hi vọng chúng ta tăng binh, y muốn mang binh phá hủy thành trì quân Hán đang xây dựng, phái quân đội quá ít không có tác dụng, nhưng phái đi quá nhiều huyện Quảng Tín không ai trông coi, cũng cho bộ binh quân Hán cơ hội tập kích, y tiến thoái lưỡng nan.

- Chủ công định phái binh đi sao?

Gia Cát Lượng vẫn tiếp tục hỏi.

Lưu Bị lắc đầu:

- Ta cũng không biết nên làm gì? Nếu phái binh đi tiếp viện quận Thương Ngô, Thành Phiên Vũ không có ai trấn giữ, cho nên ta muốn thương lượng với quân sư, có nên phái quân cứu viện quận Thương Ngô không.

Dân đoàn là biện pháp khẩn cấp mà Gia Cát Lượng thực thi ở Giao Châu, chủ yếu bởi vì năm đó chinh chiến phía bắc thảm bại, quân đội Giao Châu gần như không còn, mà dân chúng khủng hoảng, ai cũng không nguyện ý nhập ngũ. Trong tình huống bất đắc dĩ, Gia Cát Lượng đưa ra chế độ đồn bảo dân đoàn chế, y tụ tập dân chúng phân tán ở khắp nơi lại, sau đó cho dân chúng thành lập dân đoàn, lúc ngày mùa thì trồng trọt, khi nông nhàn thì huấn luyện, cũng hứa sẽ giảm thuế và ưu đãi. Như vậy dân chúng không còn sợ hãi việc nhập ngũ nữa, còn có thể hưởng ưu đãi về thuế, hợp tác xã đã được dựng lên.

Nhưng mục đích thực của đồn bảo dân đoàn chế là vì chiêu mộ binh lính, Gia Cát Lượng để cho toàn dân tham gia huấn luyện, không ngừng đưa một số dân chúng đủ tư cách vào quân đội, như vậy khiến cho quân đội Giao Châu dần dần khôi phục, cuối cùng khôi phục được ba vạn người như trước khi chinh chiến phía bắc.

Đây chính là một loại mưu lược, từ từ khôi phục quân đội, dân chúng không nhận thức được sâu sắc cũng không phản kháng kịch liệt. Còn về phần dân đoàn còn dư lại hơn mười vạn, Gia Cát Lượng cũng không tính để bọn họ chính thức trở thành binh lính, chỉ để làm nguồn chiêu mộ binh lính khi cần bổ sung.

Hiện tại Lưu Bị nhắc tới dùng dân đoàn đi hỗ trợ quận Thương Ngô, Gia Cát Lượng không khỏi cười khổ một tiếng:

- Chủ công đã từng nghĩ qua sức chiến đấu của dân đoàn chưa, ta có thể cho chủ công biết, sức chiến đấu của bọn họ rất thấp, nhiều nhất cũng chỉ có thể bổ sung vào đội phụ trợ cho quân đội chính quy thủ thành. Nếu để bọn họ đi đánh giặc, bọn họ sẽ liên lụy đến quân đội, sẽ tan tác đầu tiên, ảnh hưởng nghiêm trọng đến sĩ khí và sự ổn định của quân đội, hơn nữa chúng ta cũng không có vũ khí để trang bị.

Gia Cát Lượng ấp a ấp úng nói ra vấn đề chí mạng, bọn họ không có vũ khí để trang bị. Lúc trước khi chinh chiến phía bắc, gần như tất cả vũ khí của Giao Châu đều đã trang bị cho Kinh Châu và quận Dự Chương, kho vũ khí chỉ có thể trang bị cho mấy nghìn người.

Vì thế, Giao Châu thông qua việc buôn bán với Giang Đông, có được một lượng sắt thô, dùng để chế tạo áo giáp, miễn cưỡng mới trang bị đủ cho ba vạn quân đội. Mà từ sau khi Lưu Cảnh chiếm được Giang Đông, nghiêm cấm buôn bán sắt thô với Giao Châu để Giao Châu không có cách nào chế tạo vũ khí, trực tiếp chặt đứt nguồn nguyên liệu chế tạo vũ khí của Giao Châu.

Đây đúng là một biện pháp độc ác, vì thế Lưu Bị vô cùng lo lắng, hi vọng nước Hán thả lỏng việc buôn bán sắt thô một lần nữa. Nhưng nước Hán không những không thả lỏng mà còn nghiêm khắc hơn, Lưu Cảnh hạ lệnh, ai tự tiện buôn bán sắt thô với Giao Châu, xử trảm cả nhà.

Lưu Bị biết vấn đề này nghiêm trọng, không có vũ khí, dân đoàn cũng chỉ vô dụng mà thôi, không thể để dân đoàn mặc áo vải cầm đao gỗ kiếm gỗ huấn luyện đi đánh giặc được, Lưu Bị cúi đầu thở dài một tiếng hỏi:

- Trong kho chẳng nhẽ không còn chút vũ khí nào sao?

- Không phải là một cái cũng không có, vi thần đến Giao Chỉ kiểm tra qua, còn lại 1400 binh khí, cho dù chia vũ khí ra, tạo thành quân lá chắn và quân trường thương thì cũng chỉ trang bị được cho ba nghìn người, trong đó một nửa không có áo giáp.

Lưu Bị khoanh tay đi lại trầm tư một lúc lâu, lại quay đầu hỏi Gia Cát Lượng:

- Vậy trước tiên đem ba nghìn dân đoàn chuyển thành quân đội chính thức, lại điều động năm nghìn quân từ Thành Phiên Vũ, như vậy có tám nghìn quân, để trợ giúp quận Thương Ngô, năm nghìn quân trong Thành Phiên Vũ là không đủ, vậy điều ba vạn dân đoàn đến hiệp trợ, quân sư thấy thế nào?

Lưu Bị có chút vừa lòng đối với kế sách ông đưa ra, có thể lợi dụng hết mức lực lượng dân đoàn, không ngờ Gia Cát Lượng lại lắc đầu:

- Thần khuyên chủ công không cần trợ giúp quận Thương Ngô, tốt nhất nên rút nốt tám nghìn quân ở quận Lư Lăng về, toàn lực trấn thủ Thành Phiên Vũ.

Đề xuất Tiên Hiệp: Vạn Cổ Chí Tôn (Dịch)
Quay lại truyện Binh Lâm Thiên Hạ
BÌNH LUẬN