Chương 1190: Binh áp Thương Ngô.
Chương 1190: Binh áp Thương Ngô.
Mặt sau của thành trại tườngmộc trại Tam Bá Khẩu không có dùng bùn đất và mộc gỗ tạo thành, mà đơn giản là hàng rào gỗ, tiếp giáp với hàng rào gỗ là hơn mười đỉnh nhà bạt, nơi này trước kia là kho hàng chứa lương thực. Mặt trên bao trùm bởi vải dầu thật lớn, trước mắt lương thực trong doanh trại đang còn sáu ngàn ba trăm thạch.
Cách không xa hàng rào gỗ, Nhậm Bình dẫn đầu hai trăm binh lính Ưng Kích Quân đang chờ cơ hội, bọn họ sớm đã nghe thấy tiếng kèn thổi lên, cũng nghe thấy tiếng chuông cảnh báo gõ vang chói tai. Nhưng Nhậm Bình vẫn như cũ ẩn nhẫn, tiếp tục chờ cơ hội. Lúc này y mơ hồ nghe thấy phía trước truyền đến tiếng kêu, y biết rằng cơ hội đã tới.
Hậu doanh không phải là không có một bóng người, ước chừng có mười tên lính thủ vệ ở trước hàng rào gỗ, bọn họ đều bị chiến tranh phía trước hấp dẫn, sự chú ý đều tập trung chỗ chém giết phía trước, lại hoàn toàn không phát hiện phía sau bọn họ có vô số binh lính quân Hán đang lặng lẽ tới gần.
Lúc này, trong lúc vô tình một gã quân phòng thủ quay đầu lại, vừa lúc nhìn thấy binh lính quân Hán chỉ cách bên ngoài mười bước, gã quát to một tiếng “A”, nhảy dựng lên, chỉ vào hàng rào bên ngoài doanh trại hô to:
- Có quân địch!
Vừa dứt lời, một mũi tên mạnh mẽ phóng tới cắm trúng cổ họng gã, binh lính ngửa mặt ngã lật. Nhưng những binh lính khác đều thấy được tình hình quân địch ở phái sau, hoảng sợ la to.
Nhậm Bình hét lớn một tiếng:
- Đi vào giết!
Hai trăm binh lính quân Hán lùa lên, đánh đổ cổng hàng rào trại. Hai trăm tên lính giết tiến vào trong mộc trại, mười tên lính bị giết chết hơn phân nữa, còn lại ba tên liều mạng hướng về tiền phương mà chạy.
Lúc này thế tấn công của quân Hán phía trước trại bị cây lăn của quân phòng thủ kiềm chế rồi, lăn cây liên tiếp đánh đến cửa thung lũng, khiến quân Hán không thể tập trung, bị bắt tránh ra hai bên. Lúc này đã có vài tên binh sĩ quân Hán bỏ mạng, hơn ba mươi người bị thương, nhưng bọn họ lại không giết tiến vào bên trong năm mươi bước.
Dương Cẩn đắc ý cười to với binh lính xung quanh nói:
- Quân Hán cũng thường thôi, ta tưởng rằng lợi hại lắm. Chỉ cần bọn họ tiến công, ta liền dùng cây lăn đập xuống.
Đúng lúc này, ba tên lính từ phía sau chạy vội tới, la to:
- Tướng quân, không xong rồi, phía sau có quân địch đến giết!
Dương Cẩn kinh ngạc, quay đầu lại nhìn, chỉ thấy vô số binh lính quân Hán giết tiến vào doanh trại, đang hướng từ phía trại tường bên này đánh tới. Y sợ tới mức tay khẽ run, ngân thương rơi xuống đất, binh lính bốn phía đại loạn từng mảng, không biết làm sao.
Lưu Chính sớm đã không kiềm chế được rồi, không phải y không lên đi giết, mà là vì thu hút quân địch, tạo cơ hội cho quân đội của Nhậm Bình, buộc lòng phải bị động mà chống đỡ, lại tử thương vô số. Lúc này, y thấy trên trại tường loạn cả lên, hiển nhiên là Nhậm Bình đã tiến lên giết trại địch rồi. Y lớn tiếng hô to:
- Các huynh đệ, theo ta giết vào trong!
Lưu Chính anh dũng dẫn đầu, tay cầm tấm chắn và Trảm Mã Đao nhắm về cửa chính mộc trại, binh lính quân Hán mặt sau cùng hô to, mỗi người anh dũng đều chạy nhanh, ba trăm binh sĩ bạo phát ra sát khi xung thiên, chạy về phía trại địch. Không chờ bọn họ đến gần trại địch, từ bên trong binh lính quân Hán đã mở cửa trại ra, ba trăm quân Hán giống như thủy triều tràn vào mộc trại.
Hau ngày sau, Vương Bình dẫn đầu năm nghìn Man binh đã tới Tam Bá Khẩu. Lúc này trại quân binh Giao Châu đã do quân Hán Ưng Kích Quân khống chế, ba trăm quân phòng thủ cũng đã bị tiêu diệt gần hết. Quân Hán hoàn toàn thực hiện đúng theo kế hoạch dự định, không chỉ cướp lấy lương thực chứa đựng trong trại, hơn nữa không cho quân địch chạy trốn một người nào.
Lượng thực trong trại viện trợ cho quân đội Vương Bình kịp thời. Lúc này, Lưu Chính mời Vương Bình vào trong trướng. Lưu Chính mang theo nụ cười thần bí nói:
- Ta muốn nói cho tướng quân một tin tức quan trọng, một đội quân Giao Châu đang trên đường Bắc thượng.
Lập tức Vương Bình cảm thấy hứng thú, đối với một đại tướng mà nói, suất quân đi một chuyến vô ích tuyệt đối là một tổn thất. Lần này Vương Bình chỉ làm viện binh cho Ưng Kích Quân, y đã chuẩn bị sẵn tư tưởng đi không một chuyến, không nghĩ tới Lưu Chính lại nói cho y biết có thể có một trận chiến, điều này làm trong lòng y đầy chờ mong.
- Là tình huống như thế nào, có bao nhiêu người?
- Hẳn là viện quân đến trợ giúp Tam Bá Khẩu, ước khoảng hai ngàn người, cách nơi này chúng ta khoảng ba mươi dặm, lão Nhậm dẫn đầu quân địch hơn mười người đang kín đáo ở đó theo dõi đối phương.
Vương Bình kiểm tra bản đồ, từ phía Nam đến đây dọc đường gần như là núi non trùng điệp, khe sâu vách đá, cổ thụ chọc trời, vô cùng có lợi cho việc chiến mai phục, Vương Bình lại hỏi:
- Lần này cướp lấy Tam Bá Khẩu, có bao nhiêu quân địch chạy trốn.
Lưu Chính cười cười:
- Tướng quân yên tâm, lần này chúng ta là bắt rùa trong hũ, không một tên nào trốn được cả, quân địch cũng không nhận được bất cứ tin tức gì.
Vương Bình chậm rãi gật đầu:
- Một khi đã như vậy chúng ta lập tức chiến!
Từ quận Thương Ngô huyện Quảng Tín đến Tam Bá Khẩu cũng không xa, chỉ có hơn năm mươi lý. Ngoại trừ đoạn thung lũng hơi chút dễ đi bên ngoài Tam Bá Khẩu kia, còn lại đoạn đường cần lật người vượt đèo, hành đạo gian nan. Cho nên, tuy rằng đường xá không xa, nhưng cũng cần thời gian hai ngày hành quân.
Mặt khác, ngoài phía Đông mấy chục dặm Hạ Thủy chảy xiết về phía Nam. Tuy nhiên, dòng nước chảy khá xiết, hai bờ sông phần lớn là vách núi vách đá, giữa sông thì hiện đầy tất cả đá sắc lớn nhỏ, nếu không chút cẩn thận sẽ lật thuyền tử vong. Cho nên rất ít người đi đường Hạ Thủy lòng chảo. Thà rằng hao tốn thêm chút thời gian để đi đường bộ.
Hai ngàn quân Giao Châu do đại tướng Trương Chí dẫn đầu. Trương Chí là người quận Nam Hải, vốn là bộ tướng của Sĩ gia, sau khi Lưu Bị tấn công tiêu diệt Sĩ gia, Trương Chí cũng đầu hàng Lưu Bị, bị phân đến dưới trướng Quan Vũ.
Trương Chí sử dụng một thanh Tam Tiêm Lưỡng Nhận Đao, võ nghệ cao cường, tác chiến dũng mãnh. Tuy rằng, y không thể so sánh với những đại tướng và tâm phúc của Quan Vũ là Quan Bình, Chu Thương, nhưng võ nghệ cũng có phần được Quan Vũ coi trọng, bổ nhiệm y làm Tiền Phong Giáo Úy.
Lần này, Trương Chí dẫn hai ngàn quân đội Bắc thượng trợ giúp Tam Bá Khẩu, chủ yếu là phải cắt đứt đường giao thông của quân Hán theo đường bộ xuôi Nam. Đồng thời cũng muốn bảo vệ sáu ngàn thạch lương thực tích trữ ở Tam Bá Khẩu.
Sau một ngày Trương Chí dẫn quân đi, cuối cùng cũng đã tới Tam Bá Khẩu. Vừa đi vào cửa thung lũng, y thấy binh sĩ đã cực kỳ mệt mỏi, liền hạ lệnh nghỉ ngơi tại chỗ, đồng thời phái thám báo tiến vào Tam Bá Khẩu thông báo cho Dương Cẩn.
So với Dương Cẩn không biết gì về quân Hán thì Trương Chí hiểu khá rõ, y xuất thân bần hàn, tuổi trẻ vì học võ đi Trung Nguyên, thậm chí còn gia nhập quân Nam Dương của Trương Tú. Bởi vì y tác chiến dũng mãnh, nhập ngũ không đến một tháng, được Trương Tú ngoại lệ thăng làm Quân hầu. Về sau Trương Tú đầu hàng Tào Tháo, Trương Chí trở lại Giao Châu, gia nhập quân Giao Châu, đi một bước thăng làm Giáo Úy, sau lại quy hàng Lưu Bị.
Trương Chí dùng rất nhiều con đường để lấy được tin tức của quân Hán, biết quân Hán giỏi về mưu lược tác chiến, bởi vậy y cũng phá lệ cảnh giác. Y thấy hai bên thung lũng núi cao, rừng rậm, dễ dàng trốn phục kích, y cũng không dám sơ suất, liền phái thám báo đi trước tìm hiểu tình huống.
Sau hơn một canh giờ, thám báo y phái ra trở về bẩm báo:
- Khởi bẩm tướng quân, trong Tam Bá Khẩu khá yên tĩnh. Chỉ có hơn năm mươi tên lính do quân hầu Trần Lâm dẫn đầu. Trần Lâm nói, sáng sớm Dương Cẩn đã dẫn các huynh đệ đi thúc giục lương thực rồi, còn mấy trăm hộ nông chưa nộp thuế lên trên.
Trương Chi nhướng mày, sao lại trùng hợp như thế, y ngẫm nhĩ một chút lại hỏi:
- Lương thực trong trại thế nào?
- Lương thực rất an toàn, ty chức đều thấy được bao lương thực chồng chất như núi.
Trương Chí gật đầu, tuy rằng y không có chút nghi đối với việc Dương Cẩn không ở trong trại. Tuy nhiên, nói tóm lại hẳn là không có vấn đề gì. Y thấy sắc trời đã gần đến buổi trưa, các huynh đệ đều phải đến trại để ăn cơm, y liền lập tức lệnh:
- Tất cả đứng lên, xuất phát!
Bọn lính đều đứng lên, đập tuyết đọng trên người mình, đều tự xếp thành hàng, rất nhanh hướng về phía thung lũng mà hành quân.
Chiều dài thung lũng này ước chừng mười hai lý, nửa canh giờ có thể đi đến. Trương Chí cưỡi trên chiến mã, đầu không ngừng nhìn hai phía xung quanh, rừng cây trên núi tuyết bao phủ, thế giới như một mảng băng tuyết ngập trời. Tuy nhiên, trên triền núi hướng mặt trời tuyết đã bắt đầu tan, hiện ra phiến phiến loang lỗ nhiều màu. Trương Chí căng mắt nhìn, y vẫn không nhận thấy dấu hiệu mai phục, nhưng trong lòng y trước sau vẫn có chút bấn an.
Loại bất an này xuất phát từ lời dặn dò trước kia của Quan Vũ, “Quân Hán mưu ma chước quỷ, giỏi về mưu lược, hành quân Bắc Thượng ngàn lần không được sơ suất, có tình huống bất thường, thà rằng rút về cũng không được để trúng phục kích”
Cho tới bây giờ, còn không phát hiện tình huống khác thường, trong đống tuyết trên đường cũng không có dấu vết của quân ngựa. Chỉ có điều trong lòng y cảm giác cực kỳ bất an, cảm thấy sẽ phát sinh chuyện gì, nhưng y không thể vì trong lòng bất an mà cho rút quân, đó chính là e sợ chiến rồi, sẽ bị quân quy trừng phạt nghiêm khắc, y cũng không gánh nổi trách nhiệm đó.
Rời đi khoảng nửa canh giờ, cách binh trại khoảng chừng hai dặm, bọn họ đã mơ hồ thấy cửa chính hàng rào binh trại. Đúng lúc này, một mũi tên kêu từ trên đỉnh đầu của bọn họ bắn qua, phát ra tiếng vang sắc nhọn, quanh quẩn ở bên trong thung lũng. Ngay sau đó, hai bên vang lên tiếng mõ, trong rừng cây cùng một lúc loạn tiễn được bắn ra, dày đặc bắn về phía quân sĩ binh Giao Châu.
Quân Giao Châu không kịp tính toán đề phòng, lập tức bị bắn ngã từng mảng lớn. Ngựa chiến của Trương Chí cũng đồng thời bị ba mũi tên bắn trúng, hét thảm một tiếng té ngã trên đất, Trương Chí bị hất văng cách xa hai trượng, đụng thật mạnh vào một cây đại thụ.
Đột nhiên bị tập kích khiến quân sĩ Giao Châu đại loạn, binh lính quỳ rạp trên mặt đất, tránh né mũi tên hai bên phóng tới. Lúc này, trong rừng cây tiếng trống nổ lớn, vô số binh lính quân Hán từ trong rừng cây chạy ào ra, vung vẩy trường mâu chiến đao, đánh về phía binh sĩ quân Giao Châu. Vương Bình đầu tàu gương mẫu, vung đao thẳng đến chủ tướng quân địch.
Quân đội mà Vương Bình suất lĩnh chính là “Vô Đương Phi Quân” của quân Hán Trung được tạo nên từ binh lính quân đội Man di, bọn họ đi lính trong quân Hán nhiều năm, có tố chất huấn luyện, tác chiến dũng mãnh, hơn nữa lại am hiểu tác chiến vùng núi, là một chi tinh nhuệ trong quân Hán, cũng trở thành một nha binh của Hán Vương Lưu Cảnh.
Năm nghìn quân Hán cộng thêm năm trăm binh Ưng Kích Quân tinh nhuệ nhất đánh với hai ngàn quân Giao Châu, trận chiến phục kích này không có bất kì cản trở nào. Chủ tướng quân địch Trương Chí bị Vương Bình bắt sống, hai ngàn quân Giao Châu chết hơn bảy trăm người, về sau cũng quỳ xuống đất đầu hàng, mà quân Hán thì chỉ thương vong hơn mười người.
Ngay sau đó Vương Bình lưu lại một ngàn người đóng doanh trại tại Tam Bá Khẩu, trông coi tù binh và lương thực. Y và Lưu Chính cùng nhau suất lĩnh bốn ngàn năm trăm người làm ra vẻ mười ngàn quân, tiếp tục tấn công mãnh liệt về hướng huyện Quảng Tín.
Đề xuất Tiên Hiệp: Mị Lực Điểm Đầy, Kế Thừa Trò Chơi Tài Sản