Chương 1192: Giữa lúc chiến tranh.
Chương 1192: Giữa lúc chiến tranh.
Lưu Bị ngây ngẩn cả người, một lúc lâu sau hỏi:
- Quân sư, ý của ngươi là gì?
Gia Cát Lượng nhẹ nhàng lắc đầu nói:
- Thật ra thần cũng không nắm chắc, nhưng thần cảm giác Lưu Cảnh xây dựng thành ở Li Thủy là một mưu lược của hắn.
- Mưu lược?
Lưu Bị càng hồ đồ hơn:
- Mưu lược gì, quân sư có thể nói rõ hơn một chút không?
- Vi thần trên đường đã nghĩ qua, quân Hán trước nay đều đợi sau vụ xuân mới phát động chiến tranh, vì sao lần này lại lafm trước? Vi thần nghĩ tới một khả năng, có lẽ mục đích của Lưu Cảnh chiếm quận Thương Ngô chính là muốn Giao Châu điều quân bắc lên quận Thương Ngô và quận Lư Lăng, khiến cho quận Nam Hải và Thành Phiên Vũ trống không.
Lưu Bị nghe hơi hiểu một chút, ông ta tiếp lời nói:
- Ý của quân sư là Lưu Cảnh thật ra muốn tấn công quận Nam Hải hoặc trực tiếp tấn công Thành Phiên Vũ?
Gia Cát Lượng gật đầu:
- Vi thần hoài nghi chủ lực của quân Hán sẽ đi đường biển đến đây.
- Đường biển!
Lưu Bị sợ ngây người, ông ta lắc đầu liên tục nói:
- Không có khả năng, giả thiết này của quân sư rất hoang đường, quân Hán sao có thể đi đường biển đến đây, tuyệt đối không có khả năng.
- Vi thần cũng từng nghĩ không thể, nhưng nghĩ đến quân Hán cướp lấy quận Hội Kê bằng đường biển, vi thần liền cảm thấy mọi việc đều có thể. Chiến thuyền của quân Hán tất nhiên không thể tiến sâu vào biển nhưng nếu quân Hán chỉ đi đường ven biển, chiến thuyền của bọn họ có thể đứng vững trong sóng gió. Hơn nữa mùa đông và mùa xuân đều chỉ là gió nhỏ, nếu chiến thuyền của quân Hán tiền vào từ Linh Đinh Dương, thẳng tiến đến Thành Phiên Vũ, mà quân đội của chúng ta đều bị kiềm chế ở phương bắc, vậy thì Thành Phiên Vũ gặp nguy hiểm rồi.
Lưu Bị từ từ ngồi xuống, trong lòng ông cũng hơi rối loạn, nếu đúng như lời Gia Cát Lượng nói, quân Hán tiến đánh từ ngoài biển Thành Phiên Vũ, vậy chính là một tai vạ rồi. Nhưng muốn ông ta nghe lời đề nghị của Gia Cát Lượng, đem quân đội của Trương Phi ở Lư Lăng rút về, vậy chẳng phải là đem quận Lư Lăng dâng lên cho quân Hán à, ông ta không thể làm được, ông ta tâm hoảng ý loạn nhất thời không nghĩ ra cách nào.
Gia Cát Lượng nhìn ra suy nghĩ phức tạp trong lòng Lưu Bị, liền khom người nói:
- Chủ công trước tiên cứ suy nghĩ kĩ đi, vi thần một hai hôm nữa lại đến gặp chủ công, vi thần cáo từ trước.
Gia Cát Lượng chậm rãi lui ra, tâm tình của Lưu Bị lại không thể bình tĩnh được, ông khoanh tay đi đến trước cửa sổ, nhìn mây trắng trên bầu trời.
Nghe nói quận Thương Ngô rơi một trận tuyết lớn, nhưng Thành Phiên Vũ vẫn nóng bức như trước, loại thời tiết nóng bức này ảnh hưởng đến phán đoán của ông ta. Ông ta định đầu xuân này vào quận Kiến An, không ngờ quân Hán lại tới trước một bước, phát động tấn công quận Thương Ngô, chẳng nhẽ Lưu Cảnh đang tạo ưu thế sao?
Lúc này, Lưu Bị có cảm giác liền quay đầu lại nhìn thầy Chủ bạc Mã Tắc đứng ở một bên, muốn nói lại thôi, trong lòng Lưu Bị vừa động, liền ngồi trở lại vị trí hỏi Mã Tắc:
- Chủ bạc vừa rồi cũng nghe thấy lời quân sư phân tích, người thấy quân sư nói đúng không?
Mã Tắc vội vàng khom người nói:
- Vi thần cảm thấy phân tích của quân sư về dân đoàn là đúng, để dân đoàn đi chiến đấu chỉ liên lụy đến người khác thôi.
Không đợi Mã Tắc nói xong, Lưu Bị không kiên nhẫn cắt đứt lời y:
- Ta nói không phải việc dân đoàn, ta muốn nói chính là chuyện quân Hán công kích bằng đường biển, người thấy có khả năng này không?
- Chuyện này vi thần không dám nói bừa.
- Ngươi cứ nói, ta cũng chỉ nghe một chút.
- Vâng, vi thần chú ý tới lời nói của quân sư, đầu tiên quân sư nói y cũng không nắm chắc, sau lại còn nói có khả năng, có lẽ. Những từ này đều là từ để đặt giả thiết, chứng tỏ quân sư cũng chỉ phán đoán, y cũng không dám cam đoan quân Hán sẽ tới bằng đường biển. Nhưng vi thần lại biết, chuyện quân Hán xây dựng thành ở Li Thủy là chuyện có thật, một cái là giả thiết, một cái là chuyện đã xảy ra, chủ công muốn lựa chọn cái nào?
Lưu Bị gật đầu khen:
- Ngươi nói không sai, rõ ràng rành mạch, ngươi nói tiếp đi.
Mã Tắc trầm tư một chút nói:
- Vi thần cảm thấy, cho dù quân Hán có tiến công bằng đường biển, nếu như chủ công làm theo phương án của quân sư, bỏ lại quận Lư Lăng rút quân đội về Phiên Vũ, vậy quận Lư Lăng sẽ thế nào? Hai vạn quân đội của Ngụy Diên sẽ xuôi nam, công chiếm quận Lư Lăng, sau đó quay đầu đánh quận Ngô Thương. Quan tướng quân bị hai phía vây công, nếu không thủ được huyện Quảng Tín, chỉ sợ còn nguy hiểm hơn. Một khi quận Thương Ngô thất thủ, quân Hán sẽ tiến công bằng đường bộ đến Thành Phiên Vũ, dưới dự công kích của quân Hán, chủ công thấy Thành Phiên Vũ sẽ trụ được bao lâu?
Phân tích của Mã Tắc cực kì thấu triệt khiến cho Lưu Bị lập tức nghĩ thông, Mã Tắc nói đúng, không thể làm theo một giả thiết mà bỏ qua chuyện đã xảy ra, bất kể thế nào, ông ta không thể để mất quận Thương Ngô, nghĩ vậy, Lưu Bị khen Mã Tắc:
- Ấu Thường cũng có tài làm quân sư rồi.
Mã Tắc vội vàng khiêm tốn nói:
- Nhận được sự khích lệ của chủ công, vi thần hổ thẹn không dám nhận, nhưng vi thần còn một câu phải nhắc nhở chủ công.
- Câu gì, ngươi cứ việc nói thẳng.
- Vi thần muốn nhắc nhở chủ công, phái quân đội đi tiếp viện quận Thương Ngô tốt nhất đừng để quân sư lãnh binh.
- Vì sao?
Lưu Bị không hiểu hỏi.
- Chủ công đã quên chuyện bại trận ở quận Dự Chương rồi sao?
Một câu của Mã Tắc đã nhắc nhở Lưu Bị, ông mới nhớ đến việc quân sư và Quan Vũ quan hệ bất hòa, khi ở Dự Chương hai người từng có tranh chấp. Nếu để quân sư đi cứu quận Thương Ngô, chỉ sợ bọn họ sẽ lại tiếp tục mâu thuẫn, Lưu Bị liền nói:
- Ngươi nhắc rất đúng, ta sẽ không phạm phải sai lầm cũ, ngươi có thể đi tìm tướng quân Trần Đáo đến đây cho ta không?
Lưu Bị đã hạ quyết tâm, ông sẽ không bị suy đoán của Gia Cát Lượng ảnh hưởng, ông quyết định vẫn thực hiện sách lược của mình, võ trang cho ba nghìn dân phu, cùng với năm nghìn quân đội tiến về huyện Quảng Tín, trợ giúp Quan Vũ. Có tám nghìn quân này trợ giúp, tin rằng Quan Vũ có thể phá hủy thành trì quân Hán đang xây dựng.
….
Gia Cát Lượng về đến phủ của mình, đi lên trên bậc thang, vừa lúc gặp nhi tử Gia Cát Chiêm từ trong phủ đi ra, Gia Cát Chiêm vốn là con trai của huynh trưởng Gia Cát Cẩn. Bởi vì Gia Cát Lượng không có con trai nên Gia Cát Cẩn đưa đứa con của mình cho huynh đệ làm con thừa tự. Gia Cát Chiêm mới có tám tuổi, vô cùng thông minh hiếu học, rất nhanh đã thích ứng được với khí hậu nóng bức của Giao Châu.
Gia Cát Chiêm thấy phụ thân vội vàng khom người thi lễ:
- Tham kiến phụ thân.
Gia Cát Lượng rất thích đứa con này, cười hỏi:
- Con đang đi đâu?
- Con nghe nói Giao Châu có mở một nhà sách, con muốn đi xem một chút, mẫu thân cũng đồng ý cho con đi rồi.
- Vậy thì con đi đi, đi sớm về sớm.
- Con biết rồi ạ.
Gia Cát Chiêm thi lễ bước nhanh đi.
Lúc này, bên trong phủ đã nhận được tin tức lão gia trở về, thê tử Hoàng Nguyệt Anh vội vàng ra đón, nữ nhi Gia Cát Quả chạy ở phía trước:
- Phụ thân đã trở về.
Gia Cát Quả đã mười bốn tuổi, sắp phải xuất giá, dáng người cao gầy thanh tú, nhưng tính trẻ con của nàng vẫn chưa hết, chạy tới ôm lấy cánh tay của phụ thân:
- Phụ thân mang về cho con quà gì vậy?
Gia Cát Lượng rất yêu thương nữ nhi bảo bối này, đối với nàng không có cách nào, chỉ có thể gõ một cái lên đầu nàng cười khiển trách:
- Lớn như vậy rồi, còn đòi quà có biết xấu hổ hay không đây?
Gia Cát Quả bĩu môi nói:
- Phụ thân mỗi lần về đều mang cho con một món quà, lần này rõ ràng là quên rồi, lại nói con gái không đúng.
Gia Cát Lượng bất đắc dĩ, chỉ có thể lấy một chuỗi vòng cổ trân châu đưa cho nàng nói:
- Đây là mua cho con ở quận Bắc Hải, chính là hải châu tốt nhất, hài lòng rồi chứ.
Gia Cát Quả mừng rỡ, đoạt lấy hải châu, xoay người chạy vào trong phủ, xa xa nghe thấy tiếng nàng hô:
- Tiểu đệ, phụ thân mua cho tỉ tỉ quà này, đệ thua rồi.
Gia Cát Lượng lúc này mới biết hai tỷ đệ bọn họ đánh cuộc, y bất đắc dĩ lắc đầu, y muốn nói cho con gái đệ đệ đã ra ngoài, nhưng con gái đã chạy không thấy bóng dáng rồi.
Lúc này, Hoàng Nguyệt Anh tiến lên cười oán giận nói:
- Xem huynh đi, còn nói con gái chưa trưởng thành, lại chiều chuộng nó như vậy, nó sao có thể trưởng thành đây?
Gia Cát Lượng cười:
- Ta ngược lại hi vọng Quả nhi mãi mãi đừng trưởng thành.
Gia Cát Lượng đi vào nội đường, Hoàng Nguyệt Anh giúp trượng phu cởi áo nói:
- Ngày hôm qua nhận được hai phong thư, một phong thư là đại ca gửi cho huynh, một phong khác là Hán Vương phi gửi cho muội, thật sự có chút kì quái.
Gia Cát Lượng ngẩn ra:
- Hán Vương phi gửi cho muội?
- Đúng vậy, chúng ta đã sáu năm không gửi thư cho nhau rồi, lần này đột nhiên nàng gửi đến một phong thư, thiếp cũng không hiểu sao nữa.
- Trong thư vương phi nói gì?
- Nói một chút chuyện nhà, nàng nói nàng lại sinh được một đứa con gái, miệng ăn trong nhà lại nhiều hơn, cả ngày bận bịu đến hoa mắt chóng mặt, đều là chuyện nữ nhân nói với nhau... Phu quân không cảm thấy hứng thú đâu.
Gia Cát Lượng cười cười nói:
- Có lẽ nàng nhớ tới bạn cũ, nàng đã hồi âm chưa?
- Vẫn chưa, nếu phu quân không phản đối thiếp sẽ trả lời thư của nàng.
- Không ngại, nàng cứ trả lời đi, đưa thư của huynh trưởng cho ta.
Gia Cát Lượng cầm thư Gia Cát Cẩn viết cho y đi tới thư phòng, Gia Cát Lượng biết huynh trưởng đầu hàng nước Hán, được Lưu Cảnh phong làm Thái thú quận Dự Chương. Năm đó thúc phụ bọn họ từng làm Thái thú quận Dự Chương, không ngờ đại ca lại kế thừa sự nghiệp của thúc phụ.
Gia Cát Lượng kiên định nghiêng về quân Hán, y kiên quyết phản đối Lưu Bị và Tào Tháo thành lập liên minh. Cuối cùng do sự phản đối của y, Chung Diêu không thu hoạch được gì phải trở về. Gia Cát Lượng không ghét Lưu Cảnh, ngược lại y thật sự khâm phục ước muốn phục hưng Đại Hán của Lưu Cảnh. Y và Lưu Cảnh đều là người muốn phục hưng Hán triều, nhưng Gia Cát Lượng lại hi vọng hoàng thúc của y, Lưu Bị sẽ là người phục hưng Hán triều.
Cho dù Lưu Bị đã xác định biên cương của Giao Châu nhưng Gia Cát Lượng vẫn không chịu buông tha cho lý tưởng của chính mình, y thiết kế cho Lưu Bị phương án nam chinh, trước tiên chiếm quận Kiến An, cướp lấy quận Lâm Hải, thừa dịp lúc Giang Đông sắp suy tàn, cướp lấy quận Hội Kê thậm chí là toàn bộ Giang Đông. Giúp bọn họ lấy Giang Đông làm căn cơ, cố gắng thêm hai mươi năm, cuối cùng sẽ đánh bại Tào Tháo, quyết đấu với nước Hán.
Nhưng chỉ có thể nói lý tưởng quá xa vời, thực tế thì tàn khốc. Bọn họ còn chưa kịp tiến đánh Kiến An, Lưu Cảnh đã chiếm được Giang Đông, phá nát lý tưởng của bọn họ. Gia Cát Lượng cũng bị đả kích rất lớn, hiện tại y chỉ muốn bảo vệ Giao Châu, còn về phát triển lâu dài sau này chỉ có thể đợi sau khi đánh bại quân Hán rồi nói.
Gia Cát Lượng mở thư huynh trưởng gửi đến ra, nhưng y chưa kịp nhìn kĩ thì ngoài cửa đã có tiếng của thê tử:
- Phu quân, thiếp có thể vào không?
- Vào đi.
Hoàng Nguyệt Anh mang một chén trà sâm đi vào, nàng đặt trà sâm lên bàn, nói với trượng phu:
- Vừa rồi thiếp nghe được một tin, cũng không biết có phải thật không?
- Tin gì?
Gia Cát Lượng uống một ngụm trà, có chút thờ ơ nói.
- Thiếp nghe nói hoàng thúc phái Trần tướng quân suất lĩnh bảy nghìn quân đến quận Thương Ngô rồi.
- Cái gì.
Gia Cát Lượng chấn động, chén trà trong tay rơi xuống đất vỡ tan.
Đề xuất Voz: [Tư vấn - Review] Vô tình hôn gái ... em phải làm sao?