Chương 1193: Uy hiếp nho nhỏ.
Chương 1193: Uy hiếp nho nhỏ.
Quân Hán xây dựng hai tòa quân thành ở Li Thủy, một tòa thành ở Ly Nhân Bảo cách huyện Quảng Tín hai trăm dặm, một tòa thành khác cách huyện Quảng Tín chỉ có trăm dặm, nằm ở lối vào Mễ Hà, hai tòa quân thành không lớn, chu vi khoảng mười dặm, bằng một huyện thành nhỏ.
Quân Hán làm thành ở Ly Nhân Bảo trước, khai thác đá, đốn củi, vận chuyển bằng thuyền, trong vòng mười ngày ngắn ngủi, quân thành ở Ly Nhân Bảo đã xong phần móng, mà quân thành ở Mễ Hà thì chậm hơn, mấy nghìn quân Hán đang đi đốn củi, xây dựng lò đốt gạch.
Buổi chiều hôm đó, lúc ba nghìn binh lính quân Hán đang ở cửa Mễ Hà bận rộn, bọn họ đã đốn mấy nghìn cây gỗ, xây dựng năm lò đốt gạch lớn. Mấy chục thợ đang ngồi nặn gạch, trên chỗ đất trống cách đó không xa, hơn nghìn binh lính đang bổ củi.
Bỗng trên chòi canh gác phía xa truyền đến tiếng chuông cảnh báo 'Đ... A... N... G... G! Đ... A... N... G... G! Đ... A... N... G... G! ’
Tiếng chuông dồn dập khiến cho đám lính đều dừng công việc đang làm lại, ngơ ngác nhìn phía xa xa, Lý giáo úy giục ngựa vội vàng chạy tới phất tay hô lớn:
- Có quân địch, mau lui xuống.
Ba nghìn binh lính và mấy trăm thợ thủ công bỏ lại công việc đang làm dở, chạy về phía sông Li Thủy, bên bờ sông Li Thủy thả neo hơn một trăm chiến thuyền đều là chiến thuyền năm trăm thạch. Đây là do mùa đông nước cạn bờ, đến mùa hè kênh đào và sông Li Thủy đều có thể chạy chiến thuyền nghìn thạch.
Mọi người không đợi thuyền cập bờ, vọt vào trong nước, cả người ướt sũng chạy lên thuyền. Chiến thuyền hơn ba mươi người thì xuất phát, mấy tên lính dùng gậy dài chống thuyền, chiếc thuyền nhanh chóng rời khỏi bờ chạy vào trong Li Thủy.
Không bao lâu sau, Quan Vũ mang mười nghìn quân chạy tới quân thành ở Mễ Hà, Trần Đáo mang tám nghìn quân cứu viện chạy tới huyện Quảng Tín. Quan Vũ lệnh cho Trần Đáo dẫn sáu nghìn quân thủ thành, còn y dẫn mười nghìn quân tiến đánh hai tòa quân thành quân Hán đang xây dựng.
Lúc này toàn bộ quân Hán đều đã rút lui khỏi, chỉ còn lại hai mươi mấy thợ thủ công không kịp chạy trốn bị quân Giao Châu bắt được.
Quan Vũ cưỡi ngựa tuần tra quân thành, phạm vi quân thành ít nhất phải mười dặm, điều này khiến y giật mình, phải biết rằng các thị trấn của Giao Châu chỉ khoảng mười dặm. Nói cách khác quân Hán đang xây dựng hai thị trấn bên cạnh sông Li Thủy, đây không thể nghi ngờ chính là căn cứ địa hậu cần đánh quận Thương Ngô của quân Hán rồi.
- Phụ thân, nơi này nên xử lí thế nào?
Quan Bình cưỡi ngựa tiến lên hỏi.
Quan Vũ hừ lạnh một tiếng:
- Phá hủy toàn bộ.
Y quất ngựa chạy về phía hai mấy thợ thủ công:
- Mỗi người đánh mười roi mang về huyện Quảng Tín.
Quân Hán ở phía xa xa quan sát năm cái lò gạch và hơn vạn thanh gỗ bị phá hủy, mấy trăm cái đầu gỗ bị binh lính ném vào lòng sông, gỗ chắc chắn sẽ chảy tới huyện Quảng Tín. Còn có chân tường đã đào xong toàn bộ bị lấp, hai mươi mấy thợ thủ công bị trói ở gốc cây đang cất tiếng kêu thê lương thảm thiết.
Mới đánh được năm roi, Quan Bình đã kêu binh lính dừng lại, mang đám thợ thủ công đó về thị trấn, khoảng một lúc lâu sau, quân thành ở cửa Mễ Hà bị phá bỏ không còn gì, Quan Vũ mang theo mười nghìn quân đội tiếp tục đi về hướng tây bắc sông Li Thủy.
Quan Vũ không phải xuất kích lỗ mãng, lúc đang đợi viện quân của Lưu Bị, y đã phái mật thám điều tra kĩ tình hình xây dựng quân thành của quân Hán, y biết rằng quân Hán ở Mễ Hà rất ít, chỉ có hơn ba nghìn người bảo vệ. Mà ở Ly Nhân Bảo có mười lăm nghìn người, nếu y gấp gáp tiến đánh, y chắc chắn không có cơ hội chiến thắng. Quan Vũ biết rõ điều này, cho nên mặc dù y tiến về phía bắc cũng không gấp gáp, phái ra nhiều mật thám để đi dò đường.
Cửa Mễ Hà cách Ly Nhân Bảo trăm dặm, ven đường đều là núi non, trên núi đều là rừng rậm, chỉ có một con đường nhỏ, bộ binh đi ước chừng mất một ngày rưỡi.
Nhưng chưa đi được bao lâu, quân Giao Châu mới chỉ đi được năm mươi dặm, mật thám phía trước truyền tin đến, năm dặm phía trước phát hiện mấy trăm chiến thuyền của quân Hán, đang lái về hướng nam, Quan Bình cưỡi ngựa đuổi theo phụ thân nói:
- Phụ thân, đây chắc là quân Hán nhận được tin tình báo về chúng ta nên cho chiến thuyền đến chặn lại.
Quan Vũ gật đầu, y cũng nghĩ như vậy, bờ biển đều là rừng rậm nguyên thủy, trận này đánh thế nào? Quan Bình lại nói:
- Con biết một thị trấn nhỏ cách đây không xa, chúng ta tăng tốc đến thị trấn nhỏ đó.
- Là trấn Li Nam sao?
Quan Vũ nhớ tới trấn này.
- Đũng vậy, cách chúng ta ba dặm.
Quan Vũ hạ lệnh:
- Toàn quân tăng tốc, đi tới trấn Li Nam.
Mười nghìn quân tăng tốc, nhanh chóng chạy về phía trấn Li Nam, hai bên sông Li Thủy trong quận Thương Ngô không có thị trấn, chỉ có mấy chục tòa trấn nhỏ, trấn Li Nam là một trong số đó, trấn rất nhỏ, không đến hai trăm hộ, phần lớn sống bằng nghề bắt cá và làm ruộng.
Quân Giao Châu chạy được hai dặm, đột nhiên trống trải không thấy rừng rậm đâu, biến thành một cánh đồng rộng lớn. Lúc này vẫn chưa vào vụ xuân, ruộng lúa đều khô ráo, lúa năm trước còn sót lại vẫn ở trong đất, nhiều khóm đứng sừng sững, chỉ cần không để ý là bị đâm rách lòng bàn chân ngay.
Đi về phía trước mấy trăm bước chính là trấn Li Nam, cư dân trong trấn nhỏ dường như cảm thấy sắp có chiến tranh, đều mang theo già trẻ lớn bé chọn những vật dụng có giá trị chạy vào trong rừng rậm, trong trấn nhỏ hoảng loạn vô cùng.
Đúng lúc này, xa xa xuất hiện rất nhiều chiến thuyền của quân Hán, đông nghìn nghịt không thấy đuôi, chừng năm sáu trăm chiến thuyền. Đội thuyền này đến nghênh chiến với quân Giao Châu, do đại tướng Tưởng Khâm tự mình xuất kích, có khoảng mười nghìn quân.
Đại tướng quân của Giang Đông rất ít người không giỏi về thủy chiến, Tưởng Khâm là một trong số đó, ông ta không muốn giao chiến với quân Giao Châu ở Ly Nhân Bảo, để tránh phá hỏng nền móng của thành mới xây dựng, cho nên ông ta chủ động mang quân xuôi nam, chặn quân Giao Châu lại.
Đội chiến thuyền của quân Hán cũng phát hiện ra quân Giao Châu ở phía xa, trên mặt sông lập tức có tiếng nổ lớn, Tưởng Khâm tự mình đánh trống dẫn dắt chiến thuyền của quân Hán đi, chậm rãi cập bờ.
Trên bờ quân Giao Châu dưới sự chỉ huy của Quan Vũ, hạ trận ở chỗ đất trống, năm nghìn cung thủ sẵn sàng, giương cung lắp tên, nâng nỏ nhắm bắn, đợi lệnh của chủ tướng.
Lúc này Quan Vũ thấy thuyền địch chuẩn bị cập bờ, y vung Thanh Long Yển Nguyệt Đao lên, ra lệnh:
- Bắn!
Trong quân Giao Châu cũng vang lên tiếng nổ lớn, năm nghìn mũi tên đồng thời bắn ra, dày đặc như mưa tên, bắn tới phía hơn mười chiến thuyền của quân Hán ở cách đó hơn tám mươi bước. Trên chiến thuyền của quân Hán, binh lính sớm có chuẩn bị, lúc tên của quân Giao Châu như mưa phóng tới, tất cả chiến thuyền đều nâng tấm chắn mũi tên lên.
Đây là một vũ khí phòng ngự của chiến thuyền loại nhỏ, binh lính tránh trong khoang thuyền, một khi địch bắn tên, lập tức kéo tấm chắn dài khoảng năm sáu thước lên, che khoang thuyền lại.
Mưa tên dày đặc bị ngăn cản ở ngoài tấm chắn, nhưng một vài mũi tên vẫn bắn vào được khoang thuyền, có một số binh lính bị trúng tên, trong khoang thuyền truyền đến tiếng kêu thảm thiết.
Quan Vũ thấy tên bắn không có hiệu quả, y biết rằng việc này không thể kết thúc bằng việc bắn tên, đại đao vung lên, năm nghìn cung ngừng bắn tên, Quan Vũ trải quan trăm trận chiến, y biết chỉ có khi nào chờ quân địch lên bờ mới là cơ hội bắn tên tốt nhất.
Nhưng Quan Vũ không thấy quân Hán xuống thuyền, mấy trăm chiến thuyền xếp thành một hàng, mỗi chiến thuyền có một máy bắn đá nhỏ, Quan Vũ kinh ngạc, y hiểu được ý đồ của quân Hán, lập tức ra lệnh:
- Nhanh chóng lui lại.
Mười nghìn quân Giao Châu lập tức lui lại đằng sau, đúng lúc này, mấy trăm máy bắn đá lập tức khởi động, vô số bình gốm sứ bắn lên bờ, đây chính là vũ khí sắc bén nhất của quân Hán - đạn dầu hỏa.
Gần nghìn bình gốm như mưa bay lên bờ, bình gốm vỡ vụn, dầu hỏa đầy ruộng lúa, mười mũi tên lửa bắn lên bờ, ngọn lửa bay lên trời, nháy mắt biển lửa nuốt trọn hơn một trăm mẫu ruộng. Mười mấy binh lính Giao Châu rút lui chậm bị lửa vây quanh, mấy tên lính kêu thảm chạy ra khỏi ngọn lửa, binh lính phía sau sợ tới mức vội tránh ra, mấy tên lính bị ngã, bị cháy đứng lên.
Đại hỏa xen lẫn khói lan tràn tứ phía, không bao lâu, nhà cửa ở trấn Li Nam cũng bị cháy, toàn bộ bờ biển trấn Li Nam biến thành biển lửa, mười nghìn binh lính Giao Châu đều lui về phía sau, gần như lui vào trong rừng rậm, bọn họ hoảng sợ nhìn cảnh tượng trước mắt.
Mười nghìn binh lính này đều là người địa phương, chưa từng thấy cảnh tượng lửa cháy đáng sợ như vậy, rất nhiều người đều cho rằng đây là tà thuật, sợ tới mức quì xuống dập đầu, trong miệng lẩm bẩm, những binh lính còn lại lộ ra ánh mắt sợ hãi.
Tưởng Khâm không ngừng lệnh cho quân ném dầu hỏa lên bờ khiến cho lửa càng cháy càng lớn, lửa cháy lên không trung, khói đặc cuồn cuộn, toàn bộ trấn nhỏ bị lửa nuốt trọn, mấy trăm mẫu đất trở thành biển lửa, quân Giao Châu cũng bị bức vào trong rừng.
Tưởng Khâm chăm chú nhìn một lúc, thấy đã uy hiếp được liền hạ lệnh:
- Đội thuyền quay về phía bắc.
Mấy trăm chiến thuyền đều quay đầu, giương buồm, chạy về hướng tây bắc. Xa xa, Quan Vũ thấy quân Hán rút lui, trong lòng y có chút kì lạ, quân Hán rõ ràng có thể lên bờ tác chiến, sao lại rút lui. Lúc này, Quan Bình giục ngựa chạy tới thấp giọng nói:
- Phụ thân, quân sĩ mất hết sĩ khí rồi, như vậy mà đi tác chiến với quân Hán chỉ sợ không chiếm được thế thượng phong.
Quan Bình nói rất hàm súc, kì thật là nói cho Quan Vũ biết lòng quân dao động, nếu lại tiếp tục giao chiến với quân Hán, nhất định bại trận, trong lòng Quan Vũ chắc cũng hiểu, nhưng chưa đánh đã lui như vậy không phải là tác phong của y.
Quan Vũ trầm tư một lúc nói:
- Trước tiên rút lui đến cạnh Mễ Hà, phái người đi điều tra động tĩnh của Ly Nhân Bảo, ta cảm thấy quân Hán đang phô trương thanh thế, về phần này tất nhiên có ẩn ý, ta muốn biết rõ tình huống trước mắt, không nên u mê rút về huyện Quảng Tín.
Quân Hán rút lui về phía bắc, không tiếp tục ném dầu hỏa, trận đại hỏa ở bờ nam sông Li Thủy cũng dần dần tắt. Lúc này cư dân trấn Li Nam đều đi ra từ trong rừng rậm, hô trời đất múc nước cứu lấy nhà mình, nhưng nhà cửa nơi này đều làm từ gỗ sớm đã sụp hơn một nửa, Quan Vũ lắc đầu, cho binh lính chậm rãi quay lại cửa Mễ Hà.
Lúc này, đội thuyền chở lương thảo từ huyện Quảng Tín cũng đã tới cửa Mễ Hà, Quan Vũ hạ lệnh hạ trại, bọn lính chôn nồi nấu cơm, dựng tháp canh, Quan Vũ cùng dần dần bình ổn lại tâm trạng lo lắng của mình, kiên nhẫn chờ mật thám đi tra xét tin tức.
Đề xuất Tiên Hiệp: Kiếm Lai [Dịch]