Chương 1194: Giả Hủ nham hiểm.
Chương 1194: Giả Hủ nham hiểm.
Vị Ương cung Trường An, trong điện Tử Vi, Hán Vương Lưu Cảnh triệu tập hơn mười quan lớn thảo luận tiếp phương án đánh Giao Châu, cuộc chiến ở Giao Châu là do quân đội chế định, chọn phương án tấn công bất ngờ vào Giao Châu.
Quân Hán tổng cộng mang đi mười vạn đại quân tiến đánh Giao Châu, ngoại trừ Hoàng Trung giữ năm vạn quân ra còn có Cam Ninh và Lục Tốn giữ năm vạn thủy quân. Trong đó quân đội của Hoàng Trung chỉ là phụ, chủ yếu giả vờ xuôi nam đột phá, dẫn dụ quân Giao Châu tiến đánh phía bắc, còn quân chủ lực chân chính của quân Hán là quân của Lục Tốn và Cam Ninh.
Sở dĩ phát động tiến công trong năm là do Lưu Cảnh lo lắng Giao Châu và Tào Tháo kết thành đồng minh. Một khi kết minh, khi quân Hán tấn công Giao Châu ở phương bắc, quân Tào rất có thể sẽ gây áp lực ở phía bắc. Lưu Cảnh quyết định dùng kế hoạch đánh bất ngờ của Hoàng Trung, dùng tốc độ nhanh nhất đánh hạ Giao Châu khi quân Tào vẫn chưa kịp phản ứng, Giao Châu đã giải quyết xong rồi.
Từ sau khi Hán Vương phủ dời vào Vị Ương cung, nước Hán bắt đầu dùng ba tòa Chính điện, điện Kỳ Lân và điện Tử Vi, trong đó chủ yếu là dùng Chính điện. Bình thường dùng là nơi lên triều và cử hành các đại lễ, mà nơi thảo luận quốc sự sẽ là điện Kỳ Lân và điện Tử Vi.
Kỳ Lân Điện và Tử Vi Điện lần lượt nằm hai bên trái phải Chính điện, ba điện tạo thành hình tam giác, thư phòng của Lưu Cảnh thì rời đến Tê Phượng Các sau điện Tử Vi, có một hành lang để thông đến điện Tử Vi, cho nên Lưu Cảnh thường chọn nơi nghị sự với các quan ở điện Tử Vi.
Chỗ ngồi của Lưu Cảnh ở giữa điện, trải đệm, phía trước là một bàn ngọc dài, phía dưới có hai bậc thang khiến chỗ ngồi của hắn nhìn qua có vẻ cao hơn chúng thần. Mà hai mươi mấy đại thần thì lần lượt ngồi hai bên, mỗi người đều có chỗ ngồi cố định của mình, không phải đứng để lên triều.
Bao gồm Trung thư tỉnh, Môn Hạ tỉnh, còn có hai mươi mấy quan lớn tham gia lần nghị sự này, ngoài ra các bô lão cũng được Lưu Cảnh mời đến tham dự hội nghị.
- Lần tiến công Giao Châu này rất bí mật, ta không nói trước cho các vị, thật xin lỗi. Hôm nay ta triệu tập mọi người nghị sự, chủ yếu chính là để bàn luận kế sách tiến đánh Giao Châu tiếp theo, trước hết mời Tư Mã Tương nói qua một chút tình hình của Giao Châu.
Lưu Cảnh nói xong, trong đại điện vang lên tiếng bàn luận xôn xao, tin tức Hán Vương công bố khiến bọn họ vô cùng bất ngờ. Tất cả mọi người đều không biết Hán Vương điện hạ đã phát động tiến công Giao Châu, còn tưởng bốn năm tháng sau mới bắt đầu, tin tức này tới quá đột ngột.
Lúc này, Tư Mã Ý đứng lên ho khan một tiếng, trong điện lập tức an tĩnh lại, Tư Mã Ý lúc này mới thong thả nói:
- Tại hạ năm ngoái đi sứ Giao Châu, đại khái cũng biết một chút tình hình, Giao Châu coi như yên ổn, nhân dân an cư lạc nghiệp, quan trọng là nhân khẩu quá ít, sản xuất nhiều, cơ bản là không cần chúng ta giúp đỡ, nhưng tại hạ cũng có vài ý kiến.
Trong đại điện rất an tĩnh, tất cả mọi người đều chuyên tâm nghe Tư Mã Ý nói, lúc này Tư Mã Ý tiếp tục nói:
- Vấn đề quan trọng nhất của Giao Châu chính là giao thông không tiện lợi, từ Kinh Nam đi đường bộ quá khó khăn, trước mắt chúng ta chỉ có thể dựa vào kênh đào để vận chuyển vật tư, tại hạ đề nghị khơi thông sông Hạ, để sông Hạ trở thành tuyến đường thủy vận tải thứ hai của ta.
Tư Mã Ý nói đến đây, Hoàng môn Thị lang Bộ Chất ở bên cạnh không kìm nổi nói:
- Tại hạ bổ sung một câu, bên quận Lư Lăng có một con đường, có thể cho thương đội vận chuyển bằng ngựa, trước đây khi buôn bán với Giao Châu và Giang Đông chính là dùng con đường này. Tại hạ đã đi vài lần, vẫn hơi khó khăn một chút, tại hạ đề nghị mở rộng đường trở thành một con đường chủ yếu đến Giao Châu.
- Tại hạ tán thành ý kiến của Thị lang.
Tư Mã Ý cười tiếp tục nói:
- Ngoại trừ khai thác đường bộ, đường biển chúng ta cũng có thể suy xét, trước mắt chiến thuyền của chúng ta có thể đi được ở vùng ven biển, nếu lập hải cảng ở Giao Châu, tại hạ nghĩ việc liên hệ với Giao Châu càng thêm mật thiết.
Đề nghị của Tư Mã Ý khiến cho trong điện xôn xao, đây đúng là ý tưởng rất mới khiến cho mọi người được mở rộng tầm mắt. Nhưng nghị sự hôm nay chỉ bàn chuyện trao đổi, không phải đưa ra quyết định gì, cho nên bàn luận thì nhiều nhưng không hề xảy ra tranh luận.
Lúc này, Lưu Cảnh cười nói với Tư Mã Ý:
- Ngoài việc phải cải tạo giao thông còn có việc gì quan trọng không?
Tư Mã Ý khom người thi lễ:
- Khởi bẩm điện hạ, chính là Man tộc và Chiêm tộc vùng Giao Chỉ, vi thần từng trao đổi qua với bọn họ ở Phiên Vũ. Vi thần cảm thấy Chiêm tộc và Man tộc thực ra cũng không quá mạnh mẽ, cứng rắn, yêu cầu của bọn họ cũng không cao, chỉ hy vọng có thể không có xích mích với quan phủ. Cũng có nghĩa chúng ta không muốn can thiệp vào việc của họ, bọn họ cũng sẽ không quấy rầy quan phủ. Nhưng Giao Chỉ là một vùng hoang vắng, tài nguyên phong phú, nếu nhân khẩu tăng nhiều, vi thần sợ sẽ có mâu thuẫn. Cho nên vi thần đề nghị lập một phủ đô đốc ở Giao Chỉ, nhất định phải vừa đấm vừa xoa, mới có thể hàng phục hoàn toàn được Chiêm tộc và Man tộc.
Lưu Cảnh gật đầu lại nói với mọi người:
- Đề nghị của Tư Mã tướng quốc rất hay, đối với Giao Châu, ta định hủy bỏ chế độ châu, các quận trực tiếp do triều đình quản, đồng thời thiết lập chế độ Ngự sử tuần tra, giám sát quan địa phương của Giao Châu. Cho dù là Giang Đông hay Giao Châu, nhân khẩu tương đối ít, nhất định phải thực hiện chế độ khôi phục đất nước, khiến cho nhân khẩu tăng thêm, dần dần phồn vinh. Đây không phải chuyện ngày một ngày hai có thể làm được, ít nhất phải làm trong ba mươi năm, cho nên ta hi vọng các vị lúc đưa ra quốc sách, nhất định phải suy xét lâu dài, không thể chỉ nghĩ đến cái lợi trước mắt.
Lần nghị sự này kéo dài đến giữa trưa, mọi người thoải mái nói, xác định hướng đi tương lai của Giao Châu, Lưu Cảnh cũng có chút mệt mỏi, trở lại thư phòng, hắn uống một ngụm trà, nhắm mắt lại nghỉ ngơi một chút, lúc này, thị vệ ở cửa bẩm báo:
- Cổ Các lão cầu kiến!
Giả Hủ đến rồi, Lưu Cảnh lập tức ra đón, chỉ thấy Giả Hủ cười híp mắt đứng ở cửa, thi lễ với Lưu Cảnh:
- Chúc mừng điện hạ lại mở rộng lãnh thổ quốc gia.
Lưu Cảnh biết rằng y tất nhiên có việc mới đến liền cười nói:
- Giả công vào phòng rồi nói.
Hai người đi vào thư phòng ngồi xuống, có thị nữ dâng trà thơm, Giả Hủ uống một ngụm trà nóng, mới chậm rãi nói:
- Lần này điện hạ tấn công Giao Châu, là định xuất kỳ binh đi đường biển phải không!
Lưu Cảnh ngẩn ra, chuyện này cực kì bí mật rất ít người biết được, Giả Hủ sao lại biết chuyện này? Giả Hủ cười nói:
- Thần nghe Tư Mã tướng quốc nói, chiến thuyền có thể đi ở vùng ven biển, từ Giang Đông đến Giao Châu có tuyến đường biển, thần liền đoán được sách lược của điện hạ.
Lưu Cảnh cũng không giấu diếm lão nói:
- Giả công đoán không sai, đây là mưu lược của Lục Tốn, bố trí mồi nhử ở đường bộ, dẫn dụ quân Giao Châu đến quận Thương Ngô. Một đường từ Lư Lăng, quân chủ lực của quân Hán bất ngờ đánh thẳng vào Phiên Vũ, bởi vì phải lợi dụng gió bắc, nên chưa hết năm đã tiến đánh Giao Châu thật sự vẫn tương đối gấp gáp, chỉ có thể sử dụng cách đánh bất ngờ, chỉ là không biết có bị quân Giao Châu nhìn ra không thôi.
Giả Hủ vuốt râu mỉm cười:
- Thần nghĩ Gia Cát Lượng có thể nghĩ đến nhưng Lưu Bị chắc chắn sẽ không làm theo.
- Tại sao?
Lưu Cảnh không hiểu hỏi.
- Rất đơn giản, lúc Tư Mã tướng quốc nhắc tới chuyện vận tải đường biển, khiến cho trong điện xôn xao một trận, thấy tất cả mọi người đều kinh ngạc, thậm chí khó có thể chấp nhận. Lưu Bị cũng giống như vậy, ông ta cũng sống trường kì ở phương bắc, chinh chiến ở Trung Nguyên, không giỏi về thủy chiến, chưa từng nghĩ đến chuyện thủy chiến. Hơn nữa quân Hán xuôi nam đánh quận Thương Ngô, cũng tạo thành uy hiếp rất lớn với Giao Châu, bị uy hiếp như vậy, Lưu Bị sẽ không nghĩ đến uy hiếp trên đường biển, cho nên thần nghĩ đánh lén nhất định thành công, đương nhiên chỉ cần đội tthuyền có thể đến Phiên Vũ.
Lưu Cảnh cảm thán nói:
- Lần chiến đấu trên biển này nếu như có thể thành công, không chỉ có lợi cho việc buôn bán, hơn nữa còn tích lũy được kinh nghiệm tấn công phương bắc.
Giả Hủ mỉm cười:
- Vi thần chính là có ý này, tương lai chúng ta hoàn toàn có thể tấn công Hà Bắc theo đường biển, hai đường tấn công như vậy, quân Tào khó lòng mà phòng bị. Dựa vào điểm này, điện hạ cần giữ kín tin tức tấn công Phiên Vũ bằng đường biển, cố gắng đừng để truyền đi, phòng ngừa quân Tào có chuẩn bị trước.
Lưu Cảnh gật đầu:
- Quân sư nhắc nhở rất đúng, chuyện này không nên phô trương.
Lúc này Giả Hủ lại nói:
- Điện hạ định xử lý Lưu Bị và quần thần của y thế nào?
Lưu Cảnh trầm tư một lúc nói:
- Ta định dùng biện pháp giống như với Giang Đông, giam lỏng Lưu Bị, hợp nhất quân Giao Châu, còn về phần quan địa phương, bọn họ làm việc không tồi, ta nghĩ chỉ cần đóng quân ở Giao Châu, bọn quan văn đó cũng không thay đổi được gì.
- Điện hạ người khoan dung như vậy quả thật đáng tán thưởng, không lo lắng kết thù, nhưng vi thần đề nghị không nên xử lý Lưu Bị giống Tôn Quyền. Tôn Quyền còn trẻ dã tâm lớn, thật sự cần trông coi cẩn thận, còn Lưu Bị không giống như vậy, ông ta đã già, không còn sống được bao lâu nữa. Vi thần đề nghị phong ông ta làm chức Thái úy hoặc Tư đồ gì đó, đảm nhiệm một chức không có thực quyền, dù sao ông ta cũng là hoàng thúc của Đại Hán, rất được lòng dân phương bắc. Điện hạ có thể tôn ông ta nhưng không dùng ông ta, mấu chốt là con ông ta - Lưu Thiện, điện hạ phải bắt lấy con ông ta làm con tin, nuôi dưỡng ở thành đô, không được luyện võ, ăn ngon mặc đẹp, nuôi y trở thành một kẻ tầm thường, như vậy có thể loại bỏ được hậu họa về Lưu Bị rồi.
Lưu Cảnh cười híp mắt, sự nham hiểm của Giả Hủ quả nhiên danh bất hư truyền.
Từ khi Lưu Bị phái đại tướng Trần Đáo lên phía bắc chi viện quận Thương Ngô, ngăn cản quân Hán tiến công xuống dưới, quân Hán bởi vì phải phòng ngự Quan Vũ tiến đánh, quân số xây dựng thành giảm bớt rất nhiều khiến cho thành quân Hán tiến triển rất chậm. Quân Hán xuôi nam một tháng, tường thành của quân thành Ly Nhân vẫn chưa xây được cao bằng đầu người, điều này khiến cho Lưu Bị cũng thở phào nhẹ nhõm.
Mà lúc này, đã qua kinh Trập, Giao Châu bắt đầu vào vụ mùa cày cấy, nông dân các nơi đều công việc lu bù, nên việc phòng ngự Phiên Vũ Thành gặp nhiều bất lợi, ba vạn binh lính dân đoàn được điều động chậm trễ không đến, khiến cho Lưu Bị lo lắng, ông ta cũng biết dân chúng Giao Châu sống tản mạn, không sợ quyền uy, nông dân bắt đầu vào vụ xuân rất khó để điều động bọn họ đến phòng ngự ở Phiên Vũ.
Không biết làm sao, Lưu Bị chỉ có thể phái Gia Cát Lượng đi các nơi đốc quân, để cho các quận điều động binh lính phòng ngự thành Phiên Vũ. Sau khi Gia Cát Lượng thúc giục, quả thật có chút hiệu quả, quận Nam Hải cử đến bốn nghìn binh lính dân đoàn, mười nghìn binh lính dân đoàn của quận Thương Ngô và quận Úc Lâm cũng đang trên đường đến.
Ngay lúc Lưu Bị thoáng thở phào nhẹ nhõm, thế cục lại đột nhiên phát sinh biến hóa.
Đề xuất Voz: Ma, mắt âm dương, quỷ môn quan.......