Chương 1195: Thay đổi bất ngờ.

Chương 1195: Thay đổi bất ngờ.

Sáng sớm hôm nay, nhóm quân tuần tra canh giữ thành Phiên Vũ đã mệt không chịu nổi, chuẩn bị giao ban nghỉ ngơi giống như bình thường. Những binh lính này phần lớn là binh lính dân đoàn quận Nam Hải, vừa tới thành Phiên Vũ đã bị phái đi tuần tra ban đêm.

Bỗng nhiên trên tòa tháp cao nhất đầu thành lại phát ra tiếng chuông cảnh báo chói tai, mấy nghìn quân coi giữ trên đầu thành lập tức đại loạn, đều chạy về hầm trú ẩn phía bắc. Nhưng quân coi giữ mới chỉ chạy hơn mười bước đã cảm thấy không đúng, cảnh báo truyền tới từ trên tháp quan sát phía nam thành.

Nhóm quân coi giữ đều quay đầu lại, chạy về phía nam thành, trong lòng đều nghi hoặc, phía nam là biển, quân địch sao có thể đến từ phía nam. Nhưng lúc đứng trên nam thành binh lính không còn nghi ngờ nữa, sắc mặt ai nấy đều trở nên nghiêm túc, ngơ ngác nhìn mặt biển.

Chỉ thấy ở trên mặt biển xa xa xuất hiện một đội thuyền khổng lồ, bé nhất là chiến thuyền nghìn thạch, chừng gần một nghìn thuyền, cánh buồm che khuất bầu trời, trùng trùng điệp điệp, đang từ từ tiến về thành Phiên Vũ.

Nhưng bọn lính chỉ khiếp sợ một lúc, một lúc sau đầu thành lại rơi vào tình trạng hỗn loạn, có binh lính chạy về phía quân doanh, có binh lính bỏ vũ khí chạy thẳng về nhà, chủ thành Lưu Phong lớn tiếng chửi, giết mấy người liên tiếp mới ngưng được sự hỗn loạn của binh lính.

Trong lòng Lưu Phong cũng vô cùng căng thẳng, khẩn cấp phái người đi báo cho phụ thân Lưu Bị, đồng thời hạ lệnh đóng cửa thành vừa mới mở ra, kéo cầu treo lên. Lúc này cư dân trong thành cũng bị ảnh hưởng của binh lính, nghĩ đến việc quân Hán đã tấn công đến dưới chân thành, xung quanh cửa thành bắt đầu loạn lên, khóc cha gọi mẹ, hỗn loạn cả lên. Con gái trên đường đi mua thức ăn đều bỏ về nhà trốn, cửa hàng vừa định mở cửa buôn bán cũng bị dọa phải đóng cửa, rất nhanh trong thành nhà nhà đều đóng cửa, toàn bộ Phiên Vũ thành sống trong bầu không khí khủng hoảng.

Lúc này, Lưu Bị được mười mấy thị vệ bảo hộ đi lên thành nam, trên thành nam đã có mấy nghìn binh lính, trong mắt người nào cũng tràn đầy khiếp sợ, Lưu Phong tiến lên nhỏ giọng bẩm báo:

- Phụ thân, quân Hán đã đánh tới rồi.

Lưu Bị hoảng quá không nghe rõ lời con nói, ánh mắt ngây ngốc nhìn chiến thuyền che khuất bầu trời ở phía xa xa, trong mắt ông ta tràn đầy tuyệt vọng. Mã Tắc bên cạnh sắc mặt tái nhợt, trong lòng y tràn đầy sợ hãi xấu hổ cũng như giận dữ, y biết rằng mình đã phạm phải một sai lầm lớn.

Lúc này, chiến thuyền thả neo ở cửa bắc Đông Giang, đợi chiến thuyền đằng sau đến, một lúc lâu sau, Lưu Bị thở dài một tiếng nói:

- Trời diệt ta rồi.

Trước mắt ông ta tối sầm, bất ngờ té xỉu ở đầu thành, bọn thị vệ sợ hãi rối rít đỡ lấy ông ta, Lưu Phong hô lớn:

- Phụ thân, phụ thân.

Lưu Bị một lúc sau từ từ tỉnh lại, không kìm nổi khóc lớn:

- Hối hận không nghe lời quân sư mới có cái họa ngày hôm nay.

Tùy tùng Hoàng Quyền bên cạnh vội la lên:

- Chủ công bây giờ cần tỉnh táo, đừng để ảnh hưởng đến lòng quân.

Lưu Bị tỉnh ngộ, vội vàng lau nước mắt, hỏi quan viên hai bên:

- Hiện tại chúng ta nên làm thế nào cho phải?

Tả thị trung Vương Luy nói:

- Vi thần đề nghị trước tiên để thủy quân xuất kích, tận lực cản lại chiến thuyền của quân địch, đừng cho quân địch tiến vào Đông Giang, sau đó mới cấp tốc gọi Quan tướng quân và Trương tướng quân cứu viện.

Quân Giao Châu cũng có thủy quân, có mấy trăm chiến thuyền lớn nhỏ, vốn là do đại tướng quân Trần Đáo thống lĩnh, hiện tại Trần Đáo đi tiếp viện quận Thương Ngô, thủy quân tạm thời do phó tướng Mi Phương lãnh đạo. Lưu Bị gật gật đầu, ánh mắt nhìn về phía tướng quân Mi Phương:

- Mi tướng quân có đồng ý chia sẻ gánh nặng với ta không?

Trong lòng Mi Phương có chút e ngại, nhưng lúc này y chỉ có thể kiên trì nói:

- Mạt tướng nguyện ý chia sẻ gánh nặng với chủ công.

Mi Phương bước nhanh về hướng quân doanh dưới thành, Lưu Bị cho người nhanh chóng đi báo tin cho Quan Vũ và Trương Phi trở về, đồng thời ông lại lệnh cho Lưu Phong phái người đi mời quân sư trở về.

Sắp xếp kế sách ứng phó đâu vào đó, Lưu Bị lúc này mới cho thị vệ đỡ mình xuống, bước thấp bước cao trở lại Việt Vương cung. Lưu Bị cũng coi như là trải qua trăm trận chiến, không đến mức bị thanh thế lớn của quân Hán hù ngã, chỉ vì trong lòng ông tuyệt vọng mà thôi.

Lưu Bị hiểu rất rõ tình hình, mặc dù quân coi giữ có chín nghìn người, nhưng sáu nghìn người là binh lính dân đoàn có sức chiến đấu cực thấp. Hơn nữa trong đó một nửa không có vũ khí, mà binh lính chính thức chỉ có ba nghìn người, mà dân đoàn các nơi vẫn đang trên đường đến Phiên Vũ thành, có thể đến kịp hay không còn chưa biết, quan trọng hơn là quy mô của quân Hán có mấy vạn người, bọn họ sao có thể thủ vững Phiên Vũ thành?

Hiện tại ông ta chỉ có thể ôm một tia hi vọng, có lẽ quân Hán sẽ thực hiện kế hoạch vây thành đánh viện binh, không vội công thành, quân đội của Vân Trường và Dực Đức có thể kịp trở về.

Lưu Bị gấp đến mức như kiến bò trên chảo nóng, ở đại sảnh đi đi lại lại, thỉnh thoảng còn hướng lên trời cầu nguyện, khẩn cầu trời giúp ông ta một lần nữa.

Quân Hán tới đúng theo dự định, Cam Ninh làm chủ tướng, Lục Tốn làm Tư Mã, hai người dẫn 800 chiến thuyền xuất phát từ quận Hội Kê, nương theo gió bắc xuôi nam, đội tàu đi dọc theo bờ biển, bởi vì không quan đường đội thuyền đi hơn một tháng mới đến Linh Đinh Dương.

Lúc này 800 chiến thuyền của quân Hán đã tập kết xong, trên một con thuyền ba nghìn thạch, Cam Ninh và Lục Tốn đứng nhìn Phiên Vũ thành cách đó vài dặm, một đường bôn ba gian khổ, cuối cùng cũng đã đến nơi cần đến, trong lòng hai người vô cùng cảm khái, Cam Ninh cười hỏi:

- Chúng ta có nên đánh một hồi trống tăng thêm sĩ khí để đánh hạ Phiên Vũ thành?

Lục Tốn đảm nhiệm Tư Mã, phụ trách đội thuyền đi Hải Nam, đồng thời phải tạo tuyến đường. Ngoài ra, Lục Tốn thật ra chỉ là quân sư của lần nam chinh này, Lưu Cảnh có lệnh, Cam Ninh làm tướng, nhưng sách lược do Lục Tốn phụ trách.

Lục Tốn cười nói:

- Không cần sốt ruột, trước nên xem phản ứng của Lưu Bị, ngoài ra phái một đội quân đi về phía bắc, phòng ngừa Lưu Bị bỏ thành chạy trốn.

Một câu đã thức tỉnh Cam Ninh, y lập tức quay đầu ra lệnh cho phó tướng Thẩm Di:

- Ngươi dẫn năm nghìn quân lên bờ, chặn con đường ở phía bắc, phòng ngừa Lưu Bị bỏ thành chạy trốn!

- Tuân mệnh.

Thẩm Di hành lễ, xoay người đi.

Lúc này, có binh lính lên bẩm báo:

- Khởi bẩm tướng quân, có một đội quân ra khỏi nam thành đang đến bến tàu, có khoảng ba nghìn người.

Cam Ninh ngẩn ra không hiểu đối phương có ý gì, y nhìn về phía Lục Tốn, Lục Tốn thản nhiên cười:

- Có thể đoán được, đây chính là quân Giao Châu định chặn chúng ta lại, nghe nói bọn họ cũng có mấy trăm chiến thuyền, chắc sẽ đánh một trận với chúng ta.

Cam Ninh cười khinh miệt:

- Không biết lượng sức, ba nghìn người, định làm châu chấu đá xe sao?

Cam Ninh lập tức ra lệnh:

- Nổi trống tiến công.

- Tùng! Tùng! Tùng!

Ba tiếng trống thật lớn vang vọng, năm trăm chiến thuyền của quân Hán xếp thành ba nhóm, chậm rãi chạy về hướng cửa biển Đông Giang, chuẩn bị tiến vào Đông Giang.

Mà Giao Châu bởi vì binh lực quá ít, chỉ có thể dùng một trăm chiến thuyền đến chặn lại, phần lớn là thuyền nhỏ trăm thạch, chiến thuyền lớn nhất cũng chỉ có năm trăm thạch, mắt nhìn thấy chiến thuyền của quân Hán trùng trùng điệp điệp tiến tới, Mi Phương mắt lộ ra vẻ sợ hãi, vung đao hô lớn:

- Xông lên, quyết chiến với quân địch!

Lưu Bị nhốt mình lại trong mật thất, lẳng lặng đợi tin tức bên ngoài, ban đầu ông ta cũng có ý định chạy trốn, nhưng ý nghĩ này rất nhanh bị hủy bỏ. Ông ta biết rằng mình không có chỗ để đi, trên mặt biển đội thuyền che trời phủ đất, ông còn có thể trốn đi nơi nào?

Ông ta biết rằng Giao Châu đã hết hi vọng, chưa nói đến binh lính của bọn họ không đủ, không phải là đối thủ của quân Hán. Quan trọng hơn là, Giang Đông đã bị diệt, phía nam thống nhất là chuyện không thể tránh khỏi, đã hết hi vọng ông ta còn làm được gì bây giờ? Chính Lưu Bị cũng không biết.

Lúc này, ngoài mật thất truyền đến tiếng bước chân dồn dập, ngay sau đó có thị vệ bẩm báo:

- Khởi bẩm hoàng thúc, thế cục không ổn, Mi Phương không đánh lại quân Hán, đã treo cờ đầu hàng rồi.

Lưu Bị cảm thấy trong lòng đau xót, phun một ngụm máu, thân thể ông ta lảo đảo vài cái, bám lấy vách tường mới miễn cưỡng không té ngã, một lúc lâu sau, ông ta thấp giọng nói:

- Ta biết rồi.

Đến Mi Phương đi theo y nhiều năm cũng đầu hàng, thật sự trời muốn diệt Lưu Bị mà!

- Phụ thân.

Đứa con Lưu Thiện mới mười tuổi đứng ở cửa, cậu bé nhìn thấy trên mặt đất có máu, sợ hãi vội vàng tiến lên đỡ lấy phụ thân, không kìm được khóc nấc lên:

- Phụ thân, người sao vậy?

Lưu Bị cười cười:

- Ta không sao, chỉ có điều trong lòng có chút buồn bực, con đỡ phụ thân đi dạo hoa viên một chút đi!

Lưu Thiện cẩn thận đỡ lấy phụ thân, chậm rãi đi về phía hoa viên:

- Phụ thân, nghe nói quân Hán đã đến dưới chân thành, chúng ta không xong rồi phải không?

Lưu Thiện giọng nói có chút buồn.

Lưu Bị ánh mắt sắc bén nhìn đứa con:

- Con sợ chết sao?

- Con không biết?

- Con nói cho ta biết con có sợ chết không?

Giọng nói của Lưu Bị càng thêm nghiêm khắc.

Lưu Thiện rốt cục khóc lên:

- Con không muốn chết.

Tiếng khóc của đứa con làm cho lòng Lưu Bị mềm đi, đúng rồi, nó mới mười tuổi, mình sao có thể trách móc nặng nề nó được, ông thở dài nói:

- Kỳ thật không ai muốn chết, người chết đều là không còn cách nào khác, trước kia con cũng có mấy ca ca tỷ tỷ, bọn họ đều bị chết trong loạn quân. Ta biết bọn họ không muốn chết, đáng tiếc phụ thân không bảo vệ được bọn chúng, nhưng phụ thân nhất định sẽ bảo vệ con, sẽ không để con chết giống như các ca ca tỷ tỷ trước đây.

- Phụ thân con biết sai rồi.

Lưu Bị yêu thương xoa đầu đứa con, cười nói:

- Đừng nói những lời ngốc nghếch như vậy nữa, đỡ phụ thân vào trong đình ngồi một lát.

Quân Giao Châu theo Mi Phương đầu hàng quân Hán, quân ban đầu vốn không đủ lại càng thêm thiếu rồi, binh lính trong thành chỉ còn lại sáu nghìn người, toàn bộ đều là binh lính dân đoàn, hơn nữa trang bị không đủ, một nửa không có vũ khí, chỉ có thể cầm các loại vũ khí bình thường như cây gỗ cái cuốc, rìu bổ củi, dao làm bếp, cũng không mặc áo giáp chỉ có mặc áo ngắn giày vải.

Còn nguy hiểm hơn là Phiên Vũ thành chưa bao giờ nghĩ tới việc sẽ bị bao vây, không chuẩn bị phòng ngự một chút nào, không có vũ khí phòng ngự như máy bắn đá, pháo đá, đại tướng thủ thành cũng không có kinh nghiệm, chỉ có Lưu Phong mang theo năm nghìn người cố thủ thánh trì.

Nhưng Phiên Vũ thành cũng coi như là một tòa thành kiên cố, thành trì cao lớn, hào nước bảo vệ nối liền với sông Đông Giang, nước sâu hai trượng. Đối với quân đội bình thường mà nói, hào nước rộng như vậy đúng là một vấn đề khó khăn.

Đáng tiếc thành cũng Tiêu Hà bại Tiêu Hà, hào nước rộng hơn ba mươi trượng lại thuận lợi cho chiến thuyền của quân Hán đi vào, mấy trăm thuyền của quân Hán từ Đông Giang đi vào hào nước, vây quanh thành trì diễu võ dương oai. Hơn nữa hơn mười thuyền nghìn thạch còn cao hơn tường thành, binh lính ở trên chiến thuyền bắn tên xuống tường thành, quân thủ thành sợ tới mức đều chạy trốn.

Lưu Phong đứng ở trong thành, nhìn chiến thuyền khổng lồ của quân Hán, trong lòng y tràn đầy tuyệt vọng, y căn bản không thể thủ vững được Phiên Vũ thành, cũng không ai thủ được.

Đề xuất Tiên Hiệp: Từ Dã Quái Bắt Đầu Tiến Hóa Thăng Cấp
Quay lại truyện Binh Lâm Thiên Hạ
BÌNH LUẬN