Chương 1196: Giao Châu đầu hàng.

Chương 1196: Giao Châu đầu hàng.

- Tướng quân.

Giáo úy Trần Dao chạy nhanh tới, thấp giọng nói với Lưu Phong:

- Bên bắc thành không ổn rồi, có người muốn đầu hàng, bị ngăn lại rồi nhưng đã có rất nhiều binh lính không ngừng chạy trốn.

Trong lòng Lưu Phong trầm xuống, đây cũng là chuyện y lo lắng nhất, binh lính dân đoàn chưa từng trải qua trận mạc, lòng quân dao động. Một khi gặp phải nguy hiểm, cũng không nguyện ý hi sinh tính mạng, một khi tình thế đã như vậy thì quân đội không chiến đã thua rồi.

Lúc này, Trần Dao nhìn thoáng qua chiến thuyền khổng lồ lại nói:

- Tướng quân, tại hạ nói một câu không dễ nghe, chúng ta căn bản không thể thủ vững được Thành Phiên Vũ, bây giờ quân Hán còn chưa tiến công mà quân đội đã rối loạn như vậy. Khi quân Hán tiến công có thể dễ dàng đột phá được phòng ngự, tướng quân cũng biết mà.

Trần Dao là đệ đệ của Trần Đáo, mặc dù võ nghệ và danh tiếng không bằng huynh trưởng, nhưng cũng được coi là một đại tướng quân của Giao Châu, ý kiến của gã Lưu Phong không thể bỏ ngoài tai, Lưu Phong thở dài nói:

- Ta cũng biết không thủ được thành trì nhưng ta có thể làm gì bây giờ? Mi Phương đầu hàng, chẳng nhẽ ta cũng đầu hàng?

Trần Dao thấp giọng nói:

- Ý của tại hạ là tướng quân khuyên chủ công một câu mong chủ công đi đầu hàng.

Lưu Phong biến sắc liên tục xua tay:

- Ta không đi, loại chuyện như vậy ta không thể nói, ta có nói cũng bị phụ thân chém chết.

Đúng lúc này bên ngoài truyền đến tiếng xôn xao, Lưu Phong lập tức cả giận nói:

- Chuyện gì xảy ra?

- Khởi bẩm tướng quân, quân Hán đưa đến một phong thư.

- Thư ở đâu, nhanh đưa cho ta xem.

Không bao lâu sau, một binh lính cầm phong thư lên đưa cho Lưu Phong, Lưu Phong nhận tin, chỉ thấy trong thư viết:

- Hán Vương Lưu Cảnh viết cho tả tướng quân Lưu hoàng thúc.

Lưu Phong giật mình mắng to:

- Bức thư quan trọng như vậy sao bây giờ mới lấy ra?

Trần Dao vội vàng khuyên:

- Binh lính không biết chữ, tướng quân nhanh mang cho hoàng thúc đi.

Lưu Phong lòng nóng như lửa đốt, chạy xuống trường thành, trở mình lên ngựa chạy về Việt Vương cung. Trong hành lang Việt Vương cung, đám quan văn Vương Luy, Hoàng Quyền, Trần Chấn, Lý Khôi, Mã Tắc đang hội họp cùng nhau nghĩ đối sách, lúc này bọn họ vô cùng ầm ĩ, đều trách cứ đề nghị của Vương Luy không thỏa đáng.

- Quân đội trong thành vốn không đủ, ngươi còn đề nghị cho thủy quân xuất kích, quân tinh nhuệ trong thành gần như không còn, thành sắp bị phá, đây chính là trách nhiệm của ngươi!

Vương Luy lớn tiếng phân trần:

- Quân địch có tận mấy vạn quân đánh tới, ba nghìn quân có thể bảo vệ Thành Phiên Vũ sao? Đúng là đáng chê cười, Mi Phương đầu hàng là do bản thân gã sợ chết, có liên quan gì đến chúng ta đây?

Lưu Phong khẽ lắc đầu, chuyện đã tới nước này, còn tìm người đổ lỗi, có ý nghĩa gì. Y từ cửa nhỏ ở bên cạnh đi vào hậu cung, nói với một gã thị vệ đứng dưới bậc thang:

- Mau bẩm báo cho chủ công nói ta có chuyện gấp cần bẩm báo.

- Xin tướng quân chờ một chút.

Thị vệ đi vào bẩm báo, một lúc sau đi ra nói:

- Hoàng thúc mời tướng quân vào.

Lưu Phong bước nhanh vào nội đường, chỉ thấy một mình phụ thân Lưu Bị ngồi ở sau bàn, ngẩn người nhìn nóc nhà, Lưu Phong vội vàng tiến lên quỳ xuống:

- Lưu Phong bái kiến phụ thân.

- Phong nhi, có chuyện khẩn cấp gì cần bẩm báo?

Lưu Phong là nghĩa tử của Lưu Bị, tuy rằng gọi là phụ tử nhưng ông ta không coi trọng đứa con này. Thậm chí trong mắt Lưu Bị, y còn không bằng Trương Bao, Quan Hưng, nhưng ngại trở mặt nên Lưu Bị mới miễn cưỡng để y thủ thành. Nguyên nhân chính là do năm đó Lưu Phong không bảo vệ được Vu Thành làm kế hoạch nhập Thục của Lưu Bị thất bại, khiến cho Lưu Bị đến nay vẫn canh cánh trong lòng.

Lưu Phong cũng biết rõ điều này, cho nên lúc Trần Dao khuyên y nên đi thuyết phục phụ thân đầu hàng, y nói thế nào cũng không dám đi, lấy ra bức thư Lưu Cảnh tự tay viết đưa cho Lưu Bị:

- Phụ thân, đây là một bức thư ngoài thành đưa tới, là thư do Hán Vương tự tay viết cho phụ thân.

Lưu Bị trong lòng chấn động, vội vàng nhận lấy thư, vội vã mở thư ra, chỉ thấy đầu thư viết:

- Không gặp nhiều năm, thúc phụ vẫn khỏe chứ? Cháu họ vẫn luôn mong được gặp thúc phụ ôn lại chuyện cũ, lại không có cơ hội. Tháng trước cháu nghe Tư Mã Trọng Đạt nói về thúc phụ, thúc phụ vẫn không thể thích ứng được khí hậu nóng bức của Nam Việt, bệnh tật quấn thân, thân thể ngày càng suy yếu, cháu cảm thấy bất an, đặt mua riêng cho thúc phụ hai tòa nhà mời thúc phụ đến Trường An dưỡng bệnh an nhàn tuổi già.

Lưu Cảnh viết rất khách khí, giống như cháu viết thư cho thúc phụ xa nhà đã lâu, giọng điệu cũng rất thành khẩn, không hề trào phúng chút nào, trong thư khen ngợi Lưu Bị nhân từ yêu dân:

- Hôm nay hạ quyết tâm, ngày Cửu Đỉnh quay về với Đại Hán, thúc phụ là hoàng thúc Đại Hán, lúc này hãy nghĩ đến nhân dân, nhân từ, nhập Giao Châu vào nước Hán. Cháu họ cung kính thi lễ với hoàng thúc, phong làm Quốc công, làm chức Thái úy, mong thúc phụ hãy nghĩ đến nhân dân Giao Châu, sớm quay về nước Hán, cháu sớm chuẩn bị đón tiếp.

Đây là một bức thư chiêu hàng uyển chuyển, trong thư mặc dù không hề có giọng điệu uy hiếp nhưng nói rất rõ ràng, một khi khai chiến sinh linh sẽ lầm than thế nào, dân chúng Giao Châu sẽ ra sao.

Lưu Bị một lúc lâu sau mới thở dài một tiếng hỏi Lưu Phong:

- Phong nhi có khả năng bảo vệ được Thành Phiên Vũ không?

Lưu Phong khóc nói:

- Con dẫn năm nghìn quân yếu nhược chống lại một đội quân như hổ, nếu không thể bảo vệ thành trì con nguyện chết trận sa trường báo đáp công ơn phụ thân nuôi dưỡng.

- Không cần nói những lời như vậy, ta chỉ hỏi con, thành trì còn thủ được bao lâu?

- Hồi bẩm phụ thân, lòng quân dao động, quân bắc thành có ý đồ mở cửa đầu hàng, chỉ cần quân Hán công thành, thành trì lập tức rơi vào tay giặc, một khắc cũng không thủ được.

Lưu Bị đứng lên, khoanh tay chậm rãi đi ra ngoài phòng, ở ngoại đường, mọi người đang tranh luận đối sách, lúc này bọn họ thấy chủ công đi ra, đều tránh sang một bên không tiếp tục tranh luận nữa.

Lưu Bị ngồi xuống, khóc nói với mọi người:

- Các vị vốn hi vọng vào Lưu Bị làm, nguyện cùng chí hướng với Lưu Bị, tiếc rằng Lưu Bị không thể tiếp tục được nữa, khiến cho mọi người thất vọng rồi.

Mọi người ngơ ngác nhìn nhau, Hoàng Quyền vội la lên:

- Chủ công sao lại nói những lời như vậy?

Lưu Bị khoát tay:

- Bây giờ đại quân đã đến gần, Thành Phiên Vũ khó giữ được, ta cho phép hàng quân Hán, Hán Vương vốn nhân từ nhất định sẽ hậu đãi các vị, ta cũng chúc mọi người công thành danh toại, ta muốn trước tiên thỉnh tội với mọi người ở đây.

Lưu Bị quỳ xuống cúi đầu thi lễ, mọi người sợ tới mức đều quỳ xuống đáp lễ, Vương Luy rơi lệ nói:

- Quan tướng quân chắc đã biết chuyện Thành Phiên Vũ gặp nạn, có lẽ quân sư đã tới ngoài thành, vì sao chủ công không kiên trì thêm hai ngày nữa?

Đúng lúc này, Trần Dao tiến vào hô lớn:

- Hoàng thúc, không hay rồi, quân ở bắc thành đã mở cửa đầu hàng.

Tất cả mọi người sợ ngây người, Hoàng Quyền lại hỏi:

- Quân Hán vào thành rồi?

- Quân Hán chắc đã khống chế cửa thành, nhưng quân đội không hề vào thành.

Lưu Bị hiểu ý tứ của quân Hán, đây là đang đợi mình trả lời, hơn nữa Lưu Cảnh cũng hết lòng quan tâm, ông ta thở dài một tiếng nói:

- Không cần nói gì nữa, truyền lệnh của ta, toàn quân đầu hàng!

Cửa thành đã bị phá, có nghĩa là Thành Phiên Vũ đã rơi vào tay giặc, cầu nổi đã dựng xong, nhiều binh lính của Giao Châu bỏ vũ khí xuống, đi ra khỏi cửa thành, bị quân Hán tập kết ở bên ngoài, năm nghìn binh lính rất nhanh ra khỏi thành, Thành Phiên Vũ không còn một ai bảo vệ.

Cam Ninh và Lục Tốn mang năm nghìn quân Hán đứng trên cầu phao chờ đợi Lưu Bị đầu hàng. Lục Tốn đã nghĩ đến Quan Vũ và Trương Phi dẫn quân ở bên ngoài, Hán Vương lại có lệnh, tận lực giữ lại thanh niên trai tráng của Giao Châu, cho nên tốt nhất là Lưu Bị đầu hàng.

Chỉ cần Lưu Bị chịu đầu hàng, như vậy bất kể là Quan Vũ hay Trương Phi, hay là Gia Cát Lượng đều sẽ không kháng cự lại, cũng sẽ đầu hàng, Giao Châu cũng sẽ dễ dàng thu phục.

Lúc này hơn mười quan văn đi ra, dẫn đầu là Trần Chấn, trong ngực y ôm kim ấn Giao Châu, tiến lên quỳ xuống nói:

- Hoàng thúc tuổi tác đã cao, không thể tự mình ra đầu hàng, để Trần Chấn mang kim ấn Giao Châu ra hàng, Giao Châu thuộc về nước Hán.

Nói xong, Trần Chấn đem kim ấn nâng cao quá đầu, Lục Tốn biết Lưu Bị đã bỏ lòng tự trọng, y vội vàng nhận lấy kim ấn, nâng Trần Chấn dậy, cười nói:

- Giao Châu và nước Hán đều là lãnh thổ của Đại Hán, hiện giờ tập hợp lại là chuyện tốt. Hán Vương có lệnh, điện hạ có tình thúc chất với hoàng thúc, mời Trần công về bẩm báo với hoàng thúc, mong hoàng thúc an tâm dưỡng bệnh, quân Hán tuyệt đối không nhiễu dân.

Nói xong, y lấy ra một kim ấn đưa cho Trần Chấn nói:

- Đây là ấn của Thái úy nước Hán, mong Trần công đưa lại cho hoàng thúc.

Trần Chấn thầm khen Lưu Cảnh suy nghĩ chu đáo, cho hoàng thúc chút mặt mũi, cứ như vậy Quan Vũ và Trương Phi cũng dễ dàng giải quyết. Y tiếp nhận kim ấn, quay trở lại Thành Phiên Vũ, Lục Tốn nháy mắt với Cam Ninh, Cam Ninh lập tức ra lệnh:

- Quân đội vào thành.

Quân Hán từng hàng đi vào Thành Phiên Vũ, lần này Thành Phiên Vũ rơi vào tay giặc, thế lực của Lưu Bị cát cứ Giao Châu cũng diệt vong theo.

Lưu Bị đầu hàng quân Hán, đồng thời ông ta tiếp nhận chức Lưu Cảnh phong cho, đảm nhận Thái úy của nước Hán, bằng chức của Giả Hủ. Lưu Cảnh lập tức ra chiếu phong chức sai người đưa cho Gia Cát Lượng, Quan Vũ và Trương Phi. Trong thư hắn cho thấy mình là người đứng đầu nước Hán, không hề tranh đoạt thiên hạ, hắn hi vọng Giao Châu không tiếp tục lầm than, khẩn cầu bọn họ hạ vũ khí đi theo mình cùng thực hiện sự nghiệp phục hưng Đại Hán.

Đối với Quan Vũ và Trương Phi mà nói, bọn họ không có lựa chọn nào khác, chỉ là cảm xúc thể hiện ra không giống nhau. Khi tin tức Lưu Bị đầu hàng quân Hán truyền đến huyện Quảng Tín, Quan Vũ ảm đạm, hạ lệnh giải tán quân đội, nguyện ý đầu hàng quân Hán, không ngăn trở, y chỉ dẫn Quan Bình và Chu Thương trở lại Thành Phiên Vũ, vẫn theo bên cạnh Lưu Bị như cũ.

Mà Trương Phi lại khóc lớn, xúc động, định rút kiếm tự vẫn, nhưng Trương Bao và Quan Hưng ôm cánh tay y. Sau khi khóc xong, Trương Phi ra lệnh cho quân đội đầu hàng quân Hán, y mang theo Trương Bao và Quân Hưng trở lại Thành Phiên Vũ, chuẩn bị đi theo huynh trưởng tới thành Trường An.

Còn Gia Cát Lượng về đến quận Nam Hải nhận được tin Thành Phiên Vũ bị chiếm, Lưu Bị đầu hàng, y cũng không kinh ngạc chỉ vô cùng buồn bã. Y vốn nghĩ quân Hán sẽ tấn công từ biển nhưng y do dự không có tận lực khuyên Lưu Bị. Cuối cùng điều y lo lắng đã trở thành sự thật, quân Hán đánh tới từ biển, công phá hàng phòng ngự yếu ớt của Thành Phiên Vũ khiến cho Giao Châu thất bại trong gang tấc.

Gia Cát Lượng tâm trạng nặng nề trở về Thành Phiên Vũ, lúc vào dịch quán quận Nam Hải nghỉ ngơi, Gia Cát Lượng trắng đêm khó ngủ. Mười ba năm trước ở Kiến An y đã nguyện trung thành với Lưu Bị, đến nay đã qua mười năm, y từng một lòng muốn nâng Lưu Bị lên làm hoàng đế, chấn hưng Đại Hán, vất vả mười năm cuối cùng y lại thất bại, chủ công y nguyện trung thành đầu hàng nước Hán, vậy Gia Cát Lượng y nên đi đâu?

Gia Cát Lượng một đêm không ngủ, lúc trời sắp sáng, một gã tùy tùng ở ngoài cửa bẩm báo:

- Khởi bẩm quân sư, bên ngoài có người cầu kiến.

Đề xuất Tiên Hiệp: Tinh Thần Biến (Dịch)
Quay lại truyện Binh Lâm Thiên Hạ
BÌNH LUẬN