Chương 1197: Lựa chọn của Gia Cát Lượng.
Chương 1197: Lựa chọn của Gia Cát Lượng.
Gia Cát Lượng khoác một bộ y phục vào, đi tới ngoại đường, chỉ thấy bên trong có một người hơn bốn mươi tuổi, tướng mạo sáng sủa, mặc một thân áo bào màu xanh, đầu đội bình khăn, Gia Cát Lượng thấy quen mặt lại không nhớ ra người này là ai, cười cười hỏi:
- Thứ lỗi cho ta trí nhớ tồi, quên mất tiên sinh là ai?
Người đàn ông trung niên khom người thi lễ:
- Tại hạ là Linh Lăng Liêu Lập, Gia Cát công quên tại hạ rồi sao?
Gia Cát Lượng lập tức nhớ ra, người này chính là quân sư tòng sự của quân Hán - Liêu Lập, năm đó khi Lưu Bị chiếm cứ Nam Kinh, Gia Cát Lượng đã nghe nói qua tài trí của người này hơn người, đã từng đi tìm y xem y có nguyện ý đi theo Lưu Bị không, nhưng Liêu Lập không đáp ứng, cuối cùng Gia Cát Lượng đề cử y với Lưu Cảnh, để Liêu Lập có cơ hội phát huy tài năng.
- Hóa ra là Liêu công, nhiều năm không gặp, ta quên mất, hổ thẹn! Hổ thẹn rồi!
Gia Cát Lượng mặc dù khách khí nhưng trong lòng có vài phần cảnh giác, y biết rằng Liêu Lập là quan lớn của quân Hán, người này tìm mình tất nhiên là có chuyện, Gia Cát Lượng mời y ngồi xuống, lại lệnh cho người dâng trà.
Liêu Lập ngồi xuống liền hạ thấp người nói:
- Lần này quân Hán xuôi nam, không muốn làm hại dân chúng Giao Châu, cũng không phá hoại cày bừa vụ xuân của Giao Châu.
Không đợi y nói xong, Gia Cát Lượng liền khoát tay:
- Bây giờ thắng bại đã định, Giao Châu đã nhập vào nước Hán, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì, tại hạ nghĩ Liêu quân sư đến tìm tại hạ cũng không phải vì điều này chứ?
Gia Cát Lượng ánh mắt lạnh lùng nhìn Liêu Lập, ý tứ rất rõ ràng có chuyện gì xin mời nói thẳng, không cần vòng vo.
Liêu Lập cười cười:
- Các hạ quả nhiên là người thẳng tính, tại hạ thật ra phụng mệnh Hán vương mời tiên sinh đi Trường An nhậm chức. Hán vương điện hạ nói, điều ngài tiếc nhất chính là năm đó không có được sự phò tá của tiên sinh.
Gia Cát Lượng thản nhiên cười nói:
- Hán Vương làm rất tốt, đã chiếm được phân nửa giang sơn, tướng sĩ hết lòng cống hiến, nhân dân an cư lạc nghiệp, nếu năm đó ngài có được Khổng Minh chỉ sợ không có được thành tựu ngày hôm nay, tại hạ cảm thấy Hán Vương điện hạ nên cảm thấy may mắn mới đúng, vì sao lại tiếc nuối?
- Gia Cát công quá khiêm nhường rồi, Hán Vương coi trọng đại tài của tiên sinh, trước mắt còn thiếu một người đảm nhiệm chức vụ, chính là chuẩn bị cho tiên sinh, hi vọng tiên sinh có thể vứt bỏ hiềm khích lúc trước cố gắng vì đại nghiệp phục hưng Hán Quốc.
Gia Cát Lượng trầm tư một lúc, ý trào phúng trên mặt cũng đã biến mất, y vô cùng chân thành nói với Liêu Lập:
- Hoài bão của Hán Vương thật khiến người ta kính nể, mong ngài thay tại hạ chuyển đến Hán Vương điện hạ, Khổng Minh cảm tạ thành ý của ngài ấy, nhưng Khổng Minh phò tá hoàng thúc thất bại đã nản lòng thoái chí, không có ý định tiếp tục làm quan, chuẩn bị trở về quê hương làm nghề nông không bàn đến chính sự.
Liêu Lập ngạc nhiên:
- Tiên sinh chưa đến bốn mươi tuổi, vẫn còn ở tuổi thanh xuân, sao lại suy sụp như vậy?
- Mỗi người đều có chí hướng của riêng mình, Công Uyên không cần khuyên nữa.
Liêu Lập thấy Gia Cát Lượng vứt bỏ vị trí tướng quốc về quê hương làm nông, trong lòng cảm thán, nhưng y thấy Gia Cát Lượng nói những lời khiêm tốn như vậy, hẳn là không muốn nỗ lực vì nước Hán, trong lòng thở dài một tiếng, nói với Gia Cát Lượng một câu cáo từ sau đó liền vội vàng rời đi.
Lúc này Gia Cát Lượng cũng không muốn quay về Phiên Vũ thành, y liền lệnh cho tùy tùng trở về báo cho thê tử, thu thập đồ đạc mang bọn nhỏ đến phía bắc thành Phiên Vũ gặp y, sao đó cùng về Long Trung ở Tương Dương.
Năm ngày sau, Hoàng Nguyệt Anh mang theo hai đứa trẻ đến huyện Tứ Hội gặp trượng phụ Gia Cát Lượng. Dưới sự bảo vệ của vài người tâm phúc, một nhà cưỡi ngựa về phía bắc tiến về quận Lư Lăng, trở về cố hương Tương Dương.
Mười ngày sau, Lưu Bị dẫn theo người nhà cùng Quan Vũ, Trương Phi và mười mấy văn võ bá quan cùng người nhà của họ lên chiến thuyền của quân Hán. Mấy trăm chiến thuyền rời khỏi thành Phiên Vũ, quay đầu chạy về hướng Linh Đinh Dương, bắt đầu quay trở về.
Tháng một năm Kiến An thứ hai mươi ba, Giang Đông diệt vong được nửa năm, quân Hán thừa thắng xuôi nam, kiềm chế quân chủ lực của Giao Châu ở phía bắc, thủy quân ở Kinh Châu tập kích bất ngờ thành Phiên Vũ, Lưu Bị đầu hàng quân Hán, thế lực Giao Châu bị diệt vong.
Thế lực của Lưu Bị bị tiêu diệt có nghĩa là quân Hán đã thống nhất hoàn toàn phía nam. Ba tháng sau, Lưu Cảnh tuyên bố lập phủ Đô đốc của Giao Châu, bổ nhiệm chủ tướng quân Ưng Kích Lưu Chính làm đô đốc Giao Châu, phong là Trấn Nam tướng quân, dẫn hai vạn quân đóng ở Giao Chỉ., còn phong Liêu Lập làm Binh bộ Thượng thư, làm quan giám sát Giao Châu, tuần tra các quận Giao Châu.
Lúc quân Hán tiêu diệt Giao Châu, lệnh xuất đinh của Tào Tháo cũng gặp phải cản trở trước nay chưa từng có, bởi vì lệnh xuất đinh nhằm vào các quý tộc, mà quyền lực của Tào Tháo lại đến từ đây, do đó dẫn đến sự phản đối gay gắt của quý tộc. Bọn họ phản đối mạnh mẽ, quan viên các nơi đều từ quan, phẫn nộ mà từ chức, Dương Bưu thậm chí công khai đi Trường An, kêu gọi quý tộc Trung Nguyên ủng hộ nước Hán.
Trong một lúc, tin tức quan viên các nơi từ chức như thủy triều truyền đến Nghiệp Đô, chỉ riêng Hà Bắc, quan viên từ chức đã lên đến hơn bốn trăm người, rất nhiều Huyện lệnh và Huyện thừa từ chức, khiến quan phủ tê liệt, Tào Phi bị công kích nặng nề.
Buổi chiều hôm đó, Tào Phi rốt cục không nhịn được nữa, đi xe đến Đồng Tước cung, y phải khuyên bảo phụ thân tạm thời ngừng lệnh xuất đinh. Tào Phi xuống ngựa, bước nhanh vào cung, gặp ngay Ngự sử Trung thừa Trần Quần đang đi ra.
Trần Quần thấy Tào Phi, liền kéo y qua một bên nói với y:
- Tâm tình bây giờ của Ngụy công không tốt, tốt nhất Thế tử đừng chọc giận Ngụy công.
Tào Phi kinh ngạc:
- Có chuyện gì?
Trần Quần thấy xung quanh không có người mới thấp giọng nói:
- Vừa nhận được tin khẩn, quân Hán đã chiếm được thành Phiên Vũ, Lưu Bị đầu hàng quân Hán.
Tin tức này khiến Tào Phi kinh ngạc, ngay cả một điềm báo cũng không có, Lưu Bị đã bị tiêu diệt rồi?
- Chuyện này xảy ra khi nào?
- Một tháng trước, thám tử của chúng ta ở Trường An báo về, Lưu Cảnh đã thành lập nên phủ Đô đốc ở Giao Châu.
Trong lòng Tào Phi có chút khó hiểu, Dương Thiêm sao lại không báo cáo với mình việc này mà trực tiếp báo cáo với phụ thân. Trong lòng y có chút tức giận, chẳng lẽ cánh của Dương Thiêm đã cứng cáp rồi, khinh thường việc báo cáo với mình?
Trong lòng Tào Phi tuy rằng tức giận Dương Thiêm nhưng tin tức Lưu Bị bị tiêu diệt càng khiến y hoang mang hơn. Khó trách phụ thân tâm tình không tốt, chuyện này quá đột ngột, lúc này y do dự đứng lên, việc lệnh xuất đinh có nên nói cho phụ thân không?
Trần Quần lại khuyên y:
- Nếu Thế tử đã vào cung, không bằng đi gặp Ngụy công một lần, nếu không Ngụy công sẽ càng không vui.
Tào Phi hiểu được ý của Trần Quần, phụ thân nhất định biết mình đã đến Đồng Tước cung, nếu không thấy mình phụ thân chắc chắn sẽ tức giận, y gật gật đầu:
- Đa tạ tin tức của Trần trung thừa, ta phải đi gặp phụ thân rồi.
Tào Phi đi lên bậc thang, thị vệ thay y vào bẩm báo, một lúc sau thị vệ ra nói:
- Ngụy công cho gọi Thế tử vào.
Tào Phi ổn định lại tâm tình, sửa sang lại quần áo, lúc này mới vội vàng vào nội cung, đi thẳng tới trước phòng của phụ thân.
- Ngụy công, Thế tử đã đến.
- Cho y vào.
Trong phòng truyền đến giọng nói mất hứng của Tào Tháo, nghe có thể thấy được tâm tình của lão không tốt.
Tào Phi đành phải tiếp tục đi vào phòng, quỳ xuống hành lễ nói:
- Bái kiến phụ thân!
“Uỵch” một tiếng, Tào Tháo hung hăng ném một tin tình báo xuống trước mặt y, tức giận trách cứ:
- Xem thủ hạ của ngươi làm việc thế này đấy!
Tào Phi sợ tới mức cả người khẽ run rẩy, đầu cúi thấp hơn, Tào Tháo khoanh tay đi qua đi lại, lồng ngực phập phồng kịch liệt. Đứa con Tào Phi này lại khơi lên lửa giận trong lòng lão, đây cũng là chuyện căm tức nhất trong mấy năm qua của lão, Lưu Cảnh không ngờ đã diệt Giao Châu, lão lại không hề biết một chút gì.
Đây là một chiến lược sai lầm nhất trong cuộc chiến, Giao Châu bị tiêu diệt, Lưu Cảnh thống nhất phía nam, lại khiến cho lão rơi vào thế bị động. Bây giờ mới tháng ba, nghĩa là đến cuối năm hoặc sang năm quân Hán sẽ hoàn thành việc chuẩn bị, sau đó sẽ phát động tiến công Tào Ngụy.
Đương nhiên, Tào Tháo cũng không phải tức giận vì quân Hán thắng thì họ sẽ có thời gian chuẩn bị chiến tranh dài hơn, mà là do tổ chức tình báo của mình vô dụng, chuyện trọng đại như vậy không ngờ trước đó lại không hề phát hiện, tình báo ở Trường An của mình đều vô dụng sao?
Tào Tháo mỗi lúc nghĩ đến lại tức đến nghiến răng nghiến lợi, mấy năm trước từ sau khi tình báo Trường An làm một bản ghi chép Bình Chương Đài nghị sự, liền không có bất cứ cống hiến gì. Tin tình báo đưa đến đều là chuyện vụn vặt, tin tình báo tuyệt mật một tin cũng không có.
Tào Tháo chậm rãi siết chặt nắm đấm, lão nhất định phải thanh lọc cục tình báo Trường An, không đế chuyện như vậy xảy ra nữa.
Nghĩ vậy, Tào Tháo chậm rãi kiềm chế cơn tức giận ngồi xuống, lão nhìn đứa con chăm chú một lúc lâu mới lạnh lùng nói:
- Ngươi đứng lên đi.
Tào Phi chậm rãi đứng lên, hai đầu gối quỳ nhiều có chút đau nhưng y không dám xoa nắn, khoanh tay đứng sang một bên, Tào Tháo hừ một tiếng nói:
- Ngươi có biết vì sao ta tức giận không?
- Con biết, là cục tình báo vô dụng, quân Hán diệt xong Giao Châu chúng ta mới nhận được tin tức, con cũng cảm thấy khiếp sợ.
- Trần Quần nói cho ngươi biết hả?
- Vâng.
Tào Tháo sắc mặt thoáng dịu đi một chút, thở dài một tiếng nói:
- Bây giờ mới là tháng ba, không, hẳn là tháng trước quân Hán đã tiêu diệt được Lưu Bị, nhanh như vậy sao quân đội của Lưu Bị lại không chống đỡ được chứ?
Tào Phi thấy giọng điệu của phụ thân có phần hòa hoãn, y mạnh miệng nói:
- Phụ thân, lần trước khi Giao Châu bắc chinh cũng trong một thời gian ngắn bị quân Hán đánh cho tan tác, con cảm thấy, đây chính là nguyên do quân Giao Châu không chịu được.
- Có lẽ là do nguyên nhân này, quân đội càng tiến về phía nam sức chiến đấu càng yếu, nhưng quân Giao Châu tác chiến trên đất của mình có được thiên thời địa lợi nhân hòa. Nếu Giao Châu dễ dàng bị tiêu diệt như vậy thì năm đó Tần Thủy Hoàng cũng không phái Triệu Đà dẫn bốn trăm nghìn quân Tần xuôi nam, ta cảm thấy có chút kì quái, nhất định phải tìm được nguyên nhân chính xác.
- Con sẽ phái người đi cẩn thận điều tra chuyện này, trong vòng một tháng nhất định sẽ báo cáo với phụ thân.
Tào Tháo lắc đầu:
- Một tháng sẽ không tra được cái gì, ít nhất phải ba tháng, chuyện này ta không ra thời hạn với con nhưng muốn con phải để trong lòng, phái thủ hạ đắc lực đi điều tra.
- Con hiểu rồi.
Tào Tháo thở dài một hơi, Giao Châu bị diệt, Lưu Bị đầu hàng, lão cũng không còn cách nào, mấu chốt chính là lão phải ứng phó với thay đổi này thế nào, chiến lược điều chỉnh ra sao?
Trầm tư một lúc, Tào Tháo nói với đứa con:
- Việc cấp bách chính là điều chỉnh lại cục tình báo ở Trường An, ta cảm thấy tổ chức tình báo này của chúng ta quá vô dụng, yếu đuối. Tin tình báo trọng yếu cũng không tìm ra được, cái tên Dương Thiêm kia cũng chỉ là một kẻ tiểu nhân hại người, không được cho gã tiếp tục làm ở cục tình báo nữa.
Tào Phi nghĩ đến Dương Thiêm bỏ qua mình tự tiện báo cáo lên phụ thân, y cũng không nhịn được mà tức giận:
- Con lập tức đổi người, sẽ không để gã tiếp tục làm chủ quản cục tình báo.
Tào Tháo lại cắn răng nói:
- Ngoài ra cũng phải tìm được tổ chức tình báo của quân Hán ở Nghiệp Đô, bọn chúng chính là ẩn họa trong số những tâm phúc của ta.
Đề xuất Voz: 8 năm, 3 lần yêu tình đầu và cái kết