Chương 1198: Bắt được thỏ giết chó săn.

Chương 1198: Bắt được thỏ giết chó săn.

Tào Tháo căm ghét tổ chức tình báo của quân Hán ở Tào Ngụy, năm kia khi đại chiến Hợp Phì, sứ giả Tiên Ti đến Tào Ngụy, đề nghị dùng bò dê đổi lấy sắt thô, sau lại không có tin tức gì.

Tận đến khi Tiên Ti phái người đến chất vấn, Tào Tháo mới biết sứ giả mất tích ở U Châu, lão ra lệnh cho Tào Chương tìm kiếm khắp nơi, rốt cục phát hiện thi thể của sứ giả Tiên Ti trong một con đường nhỏ ở Thủy Đãng. Sau khi cẩn thận điều tra, từ miệng quản sự của dịch quán mới biết được, có người giả mạo kị binh của Tào Chương, lừa sứ giả Tiên Ti đi, đây không thể nghi ngờ là mật thám của quân Hán giả trang.

Mật thám của quân Hán giỏi như thế, khiến cho Tào Tháo cảm thấy bị uy hiếp, mật thám của quân Hán không chỉ làm chuyện đơn giản như do thám tin tình báo nữa rồi, còn có thể ám sát, phá hỏng, nếu diệt trừ muộn sẽ tạo thành tại họa lớn.

Tào Tháo thấy đứa con Tào Phi có chút không yên lòng, lẳng lặng hừ một tiếng:

- Ngươi có nghe ta nói không?

Tào Phi vừa rồi có chút thất thần, y đang nghĩ xem nói với phụ thân chuyện xuất đinh như thế nào, phụ thân quát lớn một tiếng khiến y giật mình liền vội vàng cúi đầu nói:

- Con đã nghe rõ, con sẽ lập tức đi bố trí.

Tào Tháo nhìn con một chút, nhìn ra y có tâm sự liền hỏi:

- Con có chuyện gì muốn nói với ta sao?

- Con có một chuyện quan trọng muốn báo cáo với phụ thân.

- Không được ấp úng, chuyện gì?

Tào Phi đành kiên trì lấy ra bản báo cáo của y đưa lên cho phụ thân:

- Mời phụ thân xem.

Tào Tháo nhận lấy báo cáo nhìn một lần, không khỏi nhíu mày nói:

- Có nhiều người từ chức như vậy?

- Phụ thân, đây chỉ là Hà Bắc, còn có Tịnh Châu, Trung Nguyên, con lo là sẽ càng ngày càng có nhiều quan viên từ chức.

- Hừ, như vậy tưởng có thể uy hiếp được ta sao?

Tào Tháo coi thường không thèm để ý, nói với Tào Phi:

- Người muốn làm quan còn rất nhiều, chọn lựa nhân tài tuấn kiệt từ trong trường học, đúng lúc có thể thay thế đám quan phủ đó.

Tào Phi ngây ngẩn cả người, phụ thân sao có thể phớt lờ như vậy, y vội vàng nói:

- Phụ thân, sự tình không đơn giản như vậy, bọn họ còn kích động dân chúng tạo phản.

- Ngươi hồ đồ!

Lửa giận Tào Tháo vừa kiềm chế lại bốc cháy lên, lão đập bàn quát lớn:

- Chẳng nhẽ ngươi muốn ta thỏa hiệp gỡ bỏ lệnh xuất đinh sao? Ta đây sắp chết rồi còn sợ chuyện đắc tội với người khác sao? Còn không phải vì các ngươi, vì tương lai con cháu Tào Ngụy sao!

Tào Phi quỳ xuống:

- Phụ thân bớt giận, con không có ý mạo phạm như vậy.

Tào Tháo chỉ cảm thấy có chút choáng váng, lão dựa vào bình phong phía sau, chậm rãi nhắm mắt, một lúc sau mới nói với Từ Vấn:

- Thuế phú quan phủ một năm được bao nhiêu?

- Thưa phụ thân, ước chừng năm triệu thạch.

- Chúng ta hiện tại có ba trăm nghìn quân đội, mỗi binh lính một năm cần mười hai thạch lương thực, quân lương một năm của chúng ta cần 360 vạn thạch. Còn phải nghĩ đến chuyện bị bòn rút, sau khi năm triệu thạch quan lương đổi thành quân lương, còn phải trả tiền bổng lộc cho quan viên, còn có chuyện ăn uống hàng ngày, muốn cứu tế nạn dân, khoản tiền này con đã tính đến chưa?

- Phụ thân chúng ta có thể cho binh lính về cày cấy.

Tào Tháo khẽ thở dài:

- Phi nhi, quân Hán không cho quân lính về cày cấy, việc cày cấy ảnh hưởng rất nhiều đến việc huấn luyện, ta đoán sang năm sẽ có chiến tranh bùng nổ, không tăng cường huấn luyện quân đội lấy cái gì tác chiến với quân Hán? Lương thực tồn kho cũng không đủ, chiến tranh cũng không thể kéo dài lâu, Phi nhi, bài học ở Hợp Phì con quên rồi sao?

- Con một phút cũng không dám quên.

- Con quản lí chính vụ, hẳn cũng hiểu được vì sao ta nóng lòng thi hành lệnh xuất đinh, không có trung nông cũng không có đủ lương thực. Đám quý tộc đấy lại cất giấu rất nhiều lương thực, đả kích bọn chúng, chúng ta tạm thời có quân lương dự trữ, về lâu dài sẽ có tài nguyên ổn định, có thể một mũi tên bắn hai con chim. Còn về việc bọn họ phản kháng bất mãn, đó là tất nhiên, không có gì là không thể thương lượng, phản kháng thì trấn áp, bọn họ hàng nước Hán thì mặc bọn họ, chỉ cần căn cơ của chúng ta không bị lung lay thì không sao hết.

Tào Phi vốn muốn đề nghị phụ thân đợi lúc thích hợp hãy thi hành lệnh xuất đinh với quý tộc, bình ổn sự bất mãn của đám quý tộc, nhưng lời nói của phụ thân khiến y không dám nói nữa, một lúc sau y mới bất đắc dĩ nói:

- Phụ thân, con cũng không lo lắng chức quan huyện bỏ trống, đúng như lời phụ thân nói có thể cử các nhân tài trẻ tuổi ở trường thái học đảm nhiệm. Nhưng điều con lo lắng chính là quan viên Nghiệp Đô, từ sau năm mới, quan viên Nghiệp Đô đều không hoàn thành được mục tiêu đã đặt ra, chính vụ chậm chạp, cảm thấy quan viên rất không tích cực, được chăng hay chớ. Con lo lắng sau khi điều chỉnh quan viên tháng tư xong, sẽ khiến quan viên Nghiệp Đô từ chức, chỉ sợ khó có thể xử lý.

- Con có biết vì sao xuất hiện tình huống như vậy không?

Tào Tháo cười lạnh nói:

- Mùa thu năm trước thanh lọc hết các quan ác, hậu hoạn dần lộ ra, nếu không phải ta cực lực bảo vệ Chung Diêu không biết còn có thể tìm ra cái gì nữa?

Tào Phi bắt đầu nghĩ đến chuyện sau khi thi hành lệnh xuất đinh, dù sao rất nhiều quan viên xuất thân quý tộc hoặc là gia tộc có bối cảnh, quan địa phương phủ quá xa, y muốn dùng quan viên Nghiệp Đô nói chuyện, không nghĩ tới phụ thân lại nhắc đến thất tử án Kiến An mùa thu năm ngoái, thực khiến Tào Phi có chút xấu hổ.

- Phụ thân, không đến mức đấy đâu.

- Cái gì gọi là không đến mức đấy, lòng người khó đoán, nhiều người vô tội chết oan như vậy ngươi cho rằng người khác sẽ quên sao? Tất cả chuyện xảy ra ở Nghiệp Đô hiện tại đều có liên quan đến chuyện thanh lọc quan trường năm ngoái.

Tào Phi không dám phản bác, trong lòng y âm thầm hận, rõ ràng thất tử án Kiến Án được phụ thân ngầm đồng ý, hiện tại phụ thân lại đổ trách nhiệm lên đầu mình khiến trong lòng y rất buồn bực.

Lúc này Tào Tháo trầm mặc một lúc nói:

- Thất tử án Kiến An năm ngoái khiến cho rất nhiều quan viên chết oan, nhất định có người phải đứng ra nhận trách nhiệm, lấy lại công bằng cho những người chết oan. Ta đề nghị để Dương Thiêm chết thay, người hận gã có rất nhiều, đổ trách nhiệm lên đầu gã, cũng có thể dịu đi sự bất mãn trong lòng quan viên.

Tào Phi trong đầu đột nhiên nghĩ đến một câu “Săn được thỏ khôn, chó săn bị giết”, Dương Thiêm bây giờ bị giết chính là chó săn đó. Tuy rằng Dương Thiêm là thủ hạ đắc lực của mình nhưng phụ thân đã quyết định như vậy Tào Phi cũng không muốn ngăn trở, y liền gật đầu:

- Tuân lệnh phụ thân.

- Đi đi, nhanh chóng tìm ra tin tức được cục tình báo của quân Hán cho ta.

Tào Phi thi lễ, chậm rãi lui xuống, ánh mắt của Tào Tháo dừng lại trên tin tình báo của Giao Châu, lão thở dài, cái gì gọi là loạn trong giặc ngoài, bây giờ lão đã cảm nhận được. Quân Hán tiêu diệt Giao Châu, thời gian của lão đã không còn nhiều, nếu bây giờ lão một là thỏa hiệp với lệnh xuất đinh, hai là làm mạnh hơn nữa. Cho dù thế nào, trước cuối năm lão cũng phải dự trữ đủ hai triệu thạch quân lương, ứng phó với cuộc chiến nguy hiểm sang năm.

Chuyện Dương Thiêm sợ nhất rốt cuộc đã xảy ra, ban đêm, mấy trăm thị vệ Hổ Bí tinh nhuệ bao vây phủ của gã, kéo Dương Thiêm từ trên giường xuống, Thị trung Hoa Hâm đọc lệnh buộc tội gã có hành vi ăn hối lộ trái phép, phế bỏ chức Ngự sử Trung thừa của gã. Không đợi Dương Thiêm kêu oan, thị vệ lập tức đưa gã vào trong cũi, chạy về hướng ngục Đại Lý Tự.

Ngày hôm sau truyền ra tin tức ác quan Dương Thiêm bị bắt, vua và dân lập tức vui mừng, toàn bộ Nghiệp Đô đều sôi trào, gia đình nào từng bị Dương Thiêm đổ tội oan đều đốt pháo ăn mừng một ngày.

Tào Phi không ngờ bắt giữ Dương Thiêm có hiệu quả lớn như vậy, y không thể không bội phục sự cay nghiệt của phụ thân, tại thời khắc mấu chốt lấy Dương Thiêm ra cứu vớt lại cục diện, nhờ đó hóa giải được không khí áp lực chốn quan trường.

Nhưng Tào Phi cũng không cảm thấy thoải mái, hôm qua phụ thân giao cho hai nhiệm vụ, một là tra xét xem nguyên nhân thực sự khiến quân Hán tiêu diệt Giao Châu nhanh chóng như vậy. Y phái thị vệ tâm phúc đi thành Phiên Vũ, vấn đề này không lớn, phụ thân cũng không cho y kì hạn, nhưng một nhiệm vụ khác hơi khó làm, đó là tìm ra tổ chức tình báo của quân Hán trong nội bộ Tào Ngụy.

Tào Phi biết quân Hán ở Nghiệp Đô và các địa phương khác đều có mật thám, đã tạo thành một mạng lưới tình báo khổng lồ. Tìm ra mạng lưới tình báo này không dễ dàng, y luôn luôn nghĩ cách tìm ra địa điểm quân Hán đặt cục tình báo nhưng từ đầu đến cuối đều không thu hoạch được gì.

Mùa hè năm ngoái, thủ hạ của y phá được một tổ chức bí mật, vẫn tưởng rằng tổ chức tình báo của quân Hán, không ngờ là dư nghiệt của Viên Thi khiến y vô cùng thất vọng. Bây giờ phụ thân muốn y tìm ra tổ chức tình báo của quân Hán, y nên bắt đầu từ đâu?

Tào Phi khoanh tay đi qua đi lại trong phòng, nhiệm vị này vốn dĩ y giao cho Dương Thiêm làm, hiện tại Dương Thiêm bị bắt, y cần đổi một người khác, nhưng đổi ai mới thích hợp đây?

Đang lúc suy nghĩ, ngoài cửa truyền đến tiếng thị vệ bẩm báo:

- Khởi bẩm Thế tử, Đại Lý thừa Chu Nguyên có việc gấp cầu kiến.

Chu Nguyên là nhân vật có quyền lực thứ hai ở Đại Lý Tự, cũng là một trong số những trợ thủ đắc lực có tài của Tào Phi, ba lăm ba sáu tuổi, xuất thân từ quân đội, từng đảm nhiệm chức Tư Mã Hành quân của Tào Nhân, khôn khéo giỏi giang, ngay cả Tào Tháo cũng khen người này không dứt lời, vụ án Dương Thiêm lần này do Chu Nguyên phụ trách thẩm tra xử lí.

Tào Phi trong lòng kích động, vội vàng ra lệnh:

- Cho y vào.

Một lúc sau, Chu Nguyên mặc quan phục hấp tấp đi vào, khom người thi lễ nói:

- Tham kiến Thế tử.

- Chu sứ quân có tin tức tốt gì vậy?

Chu Nguyên tiến lên nói nhỏ vài câu, Tào Phi ngẩn ra:

- Chuyện này là thật?

Chu Nguyên gật đầu:

- Chính gã thừa nhận.

Tào Phi hận đến mức nghiến răng nghiến lợi:

- Cái tên tiểu nhân ăn cây táo rào cây sung này, đáng bị chém thành nghìn mảnh.

Y lập tức mặc áo vào nói với Chu Nguyên:

- Mau đưa ta đến ngục Đại Lý Tự.

Đề xuất Tiên Hiệp: Tiên Nhân Biến Mất Về Sau
Quay lại truyện Binh Lâm Thiên Hạ
BÌNH LUẬN