Chương 1199: Bị tiểu nhân phản bội.

Chương 1199: Bị tiểu nhân phản bội.

Trong thiên lao âm u của Đại Lý Tự, Dương Thiêm tuyệt vọng nhìn một tia sáng trên đỉnh đầu, nhà gian này tuy rằng không bằng ngục Ngự Sử Đen âm u do y tạo ra nhưng đủ để phá hủy ý chí của y.

Có lẽ y đã giết hại nhiều người vô tội lắm, Dương Thiêm sợ chết, y sợ những người đó biến thành ác quỷ đòi nợ y, y vừa mới được hưởng thụ vinh hoa phú quí, nhưng chỉ chớp mắt vinh hoa phú quí liền tan vỡ.

Tối hôm qua y một đêm không ngủ, không đợi Chu Nguyên tra khảo, y liền dùng một chút ý thức còn sót lại khai báo tất cả. Ngay cả chuyện y ở Trường An bị bắt, trở thành mật thám của quân Hán cũng nói rõ ràng, tinh thần của y đã mơ hồ.

Lúc này y nhắm mắt lại lại giống như thấy lúc bị chặt rơi đầu, quan viên tứ chi không đầy đủ đến tìm y đòi mạng. Dương Tu, Trần Lâm, Thôi Diễm, Lưu Trinh, Ứng Trang, Từ Can những người này đều từng bị y tra tấn tàn khốc, cuối cùng bị hành hình.

Lúc này, xa xa truyền đến tiếng bước chân, Dương Thiêm lập tức nhào tới la to:

- Tha cho tiểu nhân.

Y cầm lấy hai thanh sắt lớn tiếng quát trong đó có cả tiếng khóc nức nở:

- Tha cho tiểu nhân một mạng, tiểu nhân điều gì cũng nói.

Tiếng bước chân dừng trước mặt y, Dương Thiêm chậm rãi ngẩng đầu, lại nhìn thấy Tào Phi ánh mắt lạnh như băng, y lại giống như gặp được cứu tinh, vươn hai tay hô to:

- Thế tử, thế tử, cứu tiểu nhân, tiểu nhân là tâm phúc của người mà.

Tào Phi ngồi xổm xuống hỏi y:

- Trước tiên ngươi nói cho ta biết, ngươi có tiết lộ tin tình báo với mật thám Hán quốc không? Ta nói chính là chuyện sứ giả Tiên Ti năm kia, người biết chuyện không nhiều lắm trong đó cũng có ngươi.

Dương Thiêm khiếp đảm cúi đầu, một lúc lâu sau nói:

- Là tiểu nhân để lộ.

- Tốt lắm, ngươi tiết lộ ở đâu? Tiết lộ với ai?

Dương Thiêm cầu khẩn nói:

- Nếu tiểu nhân nói, thế tử sẽ tha cho tiểu nhân một mạng chứ?

- Ngươi nói đi, ta sẽ xem xét.

- Ta tiết lộ ở tửu quán Tam Tấn, để lộ bí mật với Lý Phù.

- Lý Phù? Y là ai?

- Y là phụ tá của Viên Thiệu, sau lại hàng Lưu Cảnh, chắc là quan viên của quân Hán ở Nghiệp Đô.

Tin tức này khiến Tào Phi không thể nào nghĩ đến, y lập tức đi về phía cửa chính nhà giam, Dương Thiêm không nghĩ tới Tào Phi nói đi là đi, không cho mình nói thêm, y lập tức nóng nảy, hai tay cầm song sắt hô lớn:

- Thế tử, lời dặn dò của người về án Kiến An thất tử, tiểu nhân dựa theo lời người làm, người không thể bỏ mặc tiểu nhân.

Tào Phi dừng bước, trong mắt hiện lên sát khí, y quay lại liếc mắt nhìn Chu Nguyên một phát, Chu Nguyên hiểu ý gật đầu, nửa canh giờ sau, ngục Đại Lý truyền tin đến, Dương Thiêm sợ tội đã tự sát.

Cung Đồng Tước, Tào Phi báo cáo với Tào Tháo khẩu cung của Dương Thiêm, Tào Tháo đập bàn, trong lòng tức giận:

- Hóa ra y là mật thám của quân Hán, khó trách Trường An không có tin trọng yếu nào, khó trách trước đó ta không biết tin tức quân Hán tấn công Giao Châu, nhất định là y giấu, lập tức lục soát phủ y, đem tất cả những mật thám ẩn núp đều bắt lại.

- Con đã phái người đi, ngoài ra con đề nghị bổ nhiệm Đại Lý thừa Chu Nguyên lên làm Ngự sử Trung thừa, quản việc tình báo bên ngoài.

Tào Tháo có ấn tượng không tệ với Chu Nguyên, lão gật đầu:

- Được.

Tào Phi mừng rỡ, y vẫn nghĩ rằng sẽ phải tranh luận một lúc, không nghĩ tới phụ thân đáp ứng nhanh như vậy, y vội vàng nói:

- Khởi bẩm phụ thân, về việc cục tình báo của quân Hán ở Trường An con đã có manh mối.

Tào Tháo chấn động hỏi:

- Manh mối gì?

- Dương Thiêm nói mỗi lần y đều đến tửu quán Tam Tấn cung cấp tin tình báo, đầu sỏ mật thám của quân Hán ở Nghiệp Đô chính là Lý Phù.

- Lý Phù? Tên này hình như ta đã từng nghe qua.

Tào Tháo nhất thời không nghĩ ra y là ai.

- Phụ thân hẳn có ấn tượng, người này vốn là phụ tá của Viên Thiệu, khi chúng ta bao vây công Nghiệp thành, người này giả trang thành đô đốc quân Tào lẻn vào trong thành.

Nhắc tới chuyện kia, Tào Tháo lập tức nghĩ ra:

- Hóa ra là y, tên này thật có can đảm, sau ta lại còn đi tìm y, không nghĩ tới y lại đầu hàng Lưu Cảnh, có người này ở Nghiệp Đô, khó trách thám tử Hán quốc lợi hại như vậy.

Tào Tháo lại hỏi:

- Đã phái người đi bắt chưa?

- Con tạm thời chưa rút dây động rừng, nhưng con cần Hổ Bí vệ hỗ trợ.

- Dương Thiêm bị bắt, bọn họ chắc chắn sẽ cảnh giác, không thể chậm trễ nữa, phải lập tức bắt giữ.

Tào Tháo ra lệnh:

- Cho gọi Hứa Chử tới gặp ta.

Tin tức Dương Thiêm bị bắt truyền khắp quan trường, sau đó mới đến dân chúng, tửu quán Tam Tấn ở thành nam vẫn làm an buôn bán như thường ngày, kinh doanh tạm được, khách ít, nhưng tửu quán Tam Tấn là một điểm trong mạng lưới tình báo của quân Hán nên không thể đóng cửa.

Trong mạng lưới tình báo khổng lồ của quân Hán, tửu quán Tam Tấn chỉ là một điểm rất nhỏ, thám tử tình báo chỉ có đúng một người, những người còn lại trong tửu quán đều không biết gì, nhưng tác dụng của điểm tình báo này chính là nơi liên hệ giữa Dương Thiêm và Lý Phù.

Sáng sớm, tửu quán vừa mở cửa không bao lâu, Vương trưởng quỹ liền nghe bên trong thành có tiếng pháo nổ, y không biết có chuyện gì xảy ra, liền bảo một tiểu nhị đi hỏi thăm tin tức. Không bao lâu sau tiểu nhị về nói lại là ngự sử trung thừa Dương Thiêm bị bắt.

Tin tức này khiến Vương chưởng quỹ kinh ngạc, mặc dù y rất giống người khác, căm hận Dương Thiêm tàn bạo nhưng dù sao Dương Thiêm vẫn là nơi cung cấp tin tình báo trọng yếu cho quân Hán, mỗi lần y gặp mặt trực tiếp với Lý Phù, có thể nào y sẽ khai Lý Phù ra không?

Mật thám vốn nhạy cảm, Vương chưởng quỹ lập tức cho đóng cửa tửu quán, cho mọi người về nhà còn mình thì đi tìm Lý Phù.

Lý Phù mặc dù là thủ lĩnh của tổ chức tình báo của quân Hán ở Nghiệp Đô, năm trước được thăng làm Tư Mã, trên Tư Mã chính là quân sư, đây đã là chức vụ lớn rồi, nhưng Lý Phù vẫn có một bệnh cũng không thay đổi được chính là háo sắc.

Y không có nhà, một thân một mình, phần lớn đều ở thanh lâu, hơn nữa y thích Bạch Ngọc lầu của Nghiệp Đô, y là khách quen nơi này, phần lớn thời gian đều ở trong thanh lâu.

Hôm nay cũng không ngoại lệ, Lý Phù sáng sớm tỉnh lại, lại đổi hai nữ nhân mới, trái ôm phải ấp uống rượu mua vui, y uống là rượu trái cây do thanh lâu ủ. Năm kia Nghiệp Đô ban bố lệnh cấm rượu, nhưng bây giờ đã buông lỏng đôi chút, cho phép tửu lâu, thanh lâu, lữ xá được ủ rượu trái cây, nhưng không được bán ra bên ngoài chỉ có thể tự dùng.

Lý Phù sở dĩ thích Bạch Ngọc lâu cũng là bởi vì nơi này ủ rượu hoa lê hợp với khẩu vị y, nữ nhân chỉ là thứ hai, Lý Phù uống đến say sưa, lúc này một tỳ nữ chạy vào nói:

- Lý sứ quân, có chưởng quầy tửu quán họ Vương tìm ngài nói có chuyện quan trọng.

Hai nữ nhân bên cạnh đều mỉm cười:

- Nhưng mà Lý sứ quân phải trả lại món nợ rượu chứ?

Lưu Cảnh sở dĩ có thể chấp nhận y háo sắc mê rượu là vì Lý Phù công tư rõ ràng, cũng không bởi vì ham mê tửu sắc mà làm hỏng việc. Lý Phù lập tức hiểu có chuyện xảy ra, y đẩy hai nữ nhân ra cũng không quay đầu lại đi ra, vừa lúc gặp được Vương chưởng quỹ đang gấp đến mức đi qua đi lại.

Y kéo Vương chưởng quỹ sang một bên nhỏ giọng nói:

- Đã xảy ra chuyện gì?

- Ông nội của ta ơi, nhanh đi trốn đi, Dương Thiêm đã bị bắt.

Lý Phù cả kinh lại hỏi:

- Chuyện khi nào?

- Không biết, sáng sớm hôm nay trong thành nơi nào cũng đốt pháo ăn mừng.

- Tửu quán bị bao vây?

- Tạm thời thì chưa, nếu bị bao vây ta còn có thể đi ra sao?

Lý Phù trầm tư một lúc, rất có thể tối qua Dương Thiêm bị bắt, hơn nữa tối qua vẫn chưa khai ra bọn họ, nếu không tửu quán đã sớm bị bao vây. Y hiện tại đương nhiên có thể rời đi nhưng chỗ này còn một số tin tình báo trọng yếu bao gồm cả danh sách mật thám y phải thiêu hủy tất cả mới có thể đi.

Nghĩ vậy, Lý Phù nói với chưởng quỹ:

- Ngươi bây giờ lập tức rời khỏi Nghiệp đô đến trang viên Quách thị trốn, ta quay lại một chỗ rồi lập tức đi.

Lý Phù là một người cực kì khôn khéo, suy xét vấn đề chu đáo chặt chẽ, tất cả mật thám không mang theo gia quyến, tránh bị bắt lại. Trong thành Vương chưởng quỹ cũng không có gia quyến, lập tức rời khỏi Bạch Ngọc lầu đi về hưởng cửa thành.

Lý Phù trở mình lên ngựa, chạy về chỗ mình tá túc, chỗ tá túc của y gần tửu lâu Tam Tấn, Lý Phù cũng không đi đường cái mà đi đường nhỏ. Y đang định vào một ngõ nhỏ thì chợt nghìm chặt chiến mã, y thấy hơn mười binh lính đang chạy qua đường cái. Những binh lính này đầu đội nón trụ Hổ Bí vệ, là thị vệ tùy thân của Tào Tháo, bọn họ xuất hiện tất nhiên có chuyện trọng yếu xảy ra.

Lý Phù lập tức xuống ngựa, đem ngựa vào một tửu điếm, y mặc áo dày, trùm khăn lên, đem tóc đảo loạn, lại lấy bùn đen chát đầy mặt, lại tìm chút cứt chó thoa lên người, vẻ mặt dại ra, thoạt nhìn giống như một tên khất cái vừa tỉnh ngủ.

Lý Phù chậm rãi đi ra khỏi ngõ nhỏ, đây là một đường cái phía cửa nam, tửu quán Tam Tấn còn mười bước nữa là đến mà chỗ nghỉ chân của y là ở trong một hẻm nhỏ đối diện.

Lúc này tửu quán Tam Tiến đã bị Hổ Bí vệ bao vây, cửa tiệm bị mở, một đám lính xông vào điều tra, không ít người vây quanh xem náo nhiệt, chỉ vào tửu quán nghị luận. Mười mấy tên thi vệ Hổ Bí tuần tra xung quanh tìm kiếm người khả nghi trên đường cái.

Lý Phù chậm rãi đi tới, phía trước có hai tên thị vệ Hổ Bí, chặn đường đi của y, hai người nghi hoặc nhìn y, Lý Phù không có trốn tránh ngược lại cười hì hì nói:

- Quân gia, tửu quán có chuyện gì? Có phải được miễn phí ăn cơm.

Y tươi cười bỉ ổi trên người có mùi cứt chó hôi thối, lập tức khiến hai tên binh sĩ suýt chút nữa nôn ra, hai tên lính vội vàng né tránh mắng to:

- Ở đâu ra tên ăn mày này mau cút.

Lý Phù cười hì hì chậm rãi đi vào ngõ nhỏ, người đứng ở nhõ nhỏ đều bịt mũi né tránh, không ai nhận ra tên ăn mày mặt mũi bẩn thỉu, tóc tai bù xù này chính là người bình thường sống như tiên Lý đại gia.

Lý Phù nhanh chóng đốt tin tình báo trọng yếu, rất nhanh đi khỏi thành Nghiệp Đô, y đi không bao lâu, toàn bộ Nghiệp Đô đều bị điều tra triệt để hoàn toàn.

Đề xuất Tiên Hiệp: Đại Phụng Đả Canh Nhân [Dịch]
Quay lại truyện Binh Lâm Thiên Hạ
BÌNH LUẬN