Chương 1200: Thị sát Hà Tây.
Chương 1200: Thị sát Hà Tây.
Mùa xuân năm Kiến An thứ hai mươi ba, đối với Lưu Cảnh mà nói, không thể nghi ngờ là một mùa thu hoạch, Giao Châu bị hắn bỏ vào trong túi, bản thân hắn lại có thêm một đôi trai gái, Tiểu Kiều sinh hạ một đứa con trai, gọi là Lưu Việt, Đại Kiều sinh hạ một nữ nhi, gọi là Lưu Băng, hai đứa bé thuận lợi ra đời, làm cho cả nhà tràn đầy vui sướng.
Trung tuần tháng ba, Lưu Cảnh sau khi phê chuẩn phong thưởng chiến dịch Giao Châu, liền rời khỏi Trường An, đến Hà Tây tuần tra, từ sau khi quân Hán thu phục Hà Tây, đây là lần đầu tiên hắn đi tuần Hà Tây.
Đồng hành cùng hắn, ngoại trừ chủ bộ Khích Chính, Thái phó tự khanh Đặng Chi, tự nhiên còn có hai thứ phi, Tôn Thượng Hương và Tào Hiến, đến đại thảo nguyên chân chính là giấc mộng từ nhỏ của Tôn Thượng Hương, tuy rằng nàng từng theo trượng phu đi Linh Châu, ở đó cũng có thảo nguyên, nhưng so sánh với thảo nguyên Hà Tây mênh mông bát ngát, nơi đó cũng chỉ là một mảnh đồng cỏ có diện tích khá lớn mà thôi.
Tào Hiến thì là lần đầu tiên được nhìn thấy thảo nguyên, nàng càng hiếu kỳ, hết nhìn đông lại nhìn tây, gặp qua phong cảnh sơn thủy nào nàng đều không khỏi âm thầm kinh ngạc tán thưởng thán phục, chỉ là nàng tính cách hàm súc, trầm tĩnh, không biểu hiện ra ngoài nội tâm vui sướng.
Đoàn người vượt qua Hoàng Hà, đi qua Hội huyện, liền tiến nhập cảnh nội quận Võ Uy, tại đây hiện ra một dải thảo nguyên rộng lớn, Tôn Thượng Hương và Tào Hiến phá lệ hứng trí bừng bừng, hết thảy tái ngoại đều làm cho các nàng cảm thấy mới mẻ, trong lòng các nàng cũng trở nên phóng khoáng.
Đi vào thảo nguyên, Tôn Thượng Hương thúc ngựa phi nhanh trên thảo nguyên, cùng với hơn mười nữ hộ vệ băng băng chạy không còn thấy bóng dáng tăm hơi, Tào Hiến không quá rành cưỡi ngựa, nàng ngồi ở trong xe ngựa, có chút hâm mộ nhìn nhóm người Tôn Thượng Hương chạy đi xa.
Lưu Cảnh thì tại bên xe ngựa không nhanh không chậm cưỡi ngựa mà đi, cùng Đặng Chi thương thảo việc xây dựng bãi chăn ngựa ở Hà Tây.
Thái phó tự phụ trách chăn nuôi chăm ngựa, tại Hà Tây xây dựng bãi chăn ngựa dĩ nhiên là công việc của Đặng Chi, trên thực tế, Chính sự đường sớm đã cân nhắc qua ở Hà Tây thành lập mười cái bãi chăn ngựa của quan phủ, chẳng qua bởi vì Mã Siêu phản loạn mà làm trễ nải, nhưng từ năm trước lần nữa bắt đầu khởi động lại việc xây dựng bãi chăn ngựa, Đặng Chi liền toàn quyền phụ trách việc này.
- Điện hạ, các địa điểm lập mười bãi chăn ngựa đã chọn xong, hai nơi ở Lũng Tây, một ở Thanh Hải, một ở Linh Châu, còn lại đều thiết lập tại Hà Tây, suy xét đến quận Võ Uy chủ yếu là dùng cho nông nghiệp, cho nên bãi chăn ngựa tại Võ Uy chỉ có một chỗ, quận Trương Dịch thì có ba chỗ, quận Tửu Tuyền có một chỗ, Cư Diên Hải một chỗ, mỗi một bãi chăn ngựa đều sắp đặt Phi long mục sứ, còn có hai phó sứ.
- Hiện tại các nơi đã có bao nhiêu ngựa?
Lưu Cảnh lại cười hỏi.
- Ước chừng trên dưới tám vạn con ngựa, chúng thần dự định dùng thời gian mười năm, đem tổng số ngựa gia tăng đến năm mươi vạn con, chúng thần có lòng tin.
- Chỉ có số lượng thì không được, mấu chốt phải là chất lượng, lần trước Đào gia tìm được ba trăm con ngựa giống Đại Uyên, các ngươi có thể dùng được rồi?
- Hồi bẩm điện hạ, ba trăm con ngựa giống Đại Uyên đều là bảo bối của chúng ta, tại mười bãi chăn ngựa đều có phân bố, chúng thần chuẩn bị dùng ba trăm con ngựa giống này đào tạo đại lượng chiến mã chất lượng tốt, tuyệt sẽ không khiến điện hạ thất vọng.
Lưu Cảnh lại nói:
- Còn việc chăn nuôi trâu cày nữa, chuyện này rất trọng yếu, cũng khá cấp bách, trong hai ba năm cần phải có cải thiện rõ rệt, các ngươi cũng không nên làm trễ nải.
Lưu Cảnh nói trâu cày là chỉ bò vàng ruộng cạn phương Bắc và trâu nước phương Nam, hai loại trâu bò này đều có nhu cầu số lượng cực đại, nhất là trâu nước, sau khi thống nhất phương nam, các quận đều thi hành quốc sách nghỉ ngơi lấy lại sức, sinh sản dần dần khôi phục, nhu cầu trâu cày ngày càng tăng lớn, trước mắt số lượng trâu cày chưa xuất chuồng rõ ràng không đủ, đây cũng là vấn đề Lưu Cảnh khá coi trọng, cũng hy vọng thái phó tự có thể tận lực giải quyết vấn đề này.
Đặng Chi suy nghĩ một chút nói:
- Vấn đề bò vàng không lớn, nhân thủ dân tộc Thổ Dục Hồn còn có hơn mười vạn con bò, chúng ta có thể mua từ bọn họ là được, đại khái tình trạng trâu cày ở phương Bắc không đủ có thể giảm bớt, mấu chốt là trâu nước, có quan viên đề xuất tập trung nuôi dưỡng trâu nước ở Hà Tây, thần cảm thấy không quá thực tế.
- Vì sao?
- Chủ yếu là bởi trâu nước mùa đông sợ lạnh, vấn đề giữ ấm khó có thể giải quyết, năm trước từng thử nuôi mấy trăm đầu trâu nước ở Trương Dịch, kết quả một mùa đông, toàn bộ đều bị chết cóng, cho nên vẫn là nuôi dưỡng ở phương nam thì hơn, thần tính toán để cho mỗi huyện tại phương Nam xây dựng một bãi chăn nuôi trâu, phương Bắc thì cung cấp cỏ khô nuôi súc vật, hoặc là tại phương nam đại lượng gieo trồng cỏ nuôi súc vật.
Lưu Cảnh gật gật đầu:
- Ta không quản kế hoạch của các ngươi như thế nào, ta chỉ muốn kết quả, ta hy vọng trong vòng ba năm có thể giảm bớt khốn cảnh không đủ trâu cày ở phương nam, việc này quan hệ đến khôi phục lương thực ở phương nam, các ngươi không thể lơ là.
- Chuyện chăn thả gia súc này xin người cứ yên tâm, việc này năm trước chúng thần đã bắt đầu áp dụng ở Ba Thục và Kinh Châu, năm nay sẽ mở rộng toàn bộ.
Đang nói, xa xa truyền đến tiếng vó ngựa dồn dập, Tôn Thượng Hương và hơn mười nữ hộ vệ lại cưỡi ngựa chạy về, Tôn Thượng Hương gặp trượng phu còn đang cùng quan viên thảo luận chính vụ, không khỏi có chút cáu giận nói:
- Phu lang rốt cục xong chưa, ra khỏi Trường An thì đang bàn chính vụ, qua Hoàng Hà cũng bàn, lúc qua Hội huyện cũng bàn, bây giờ vẫn còn đang bàn, rốt cục muốn bàn đến khi nào?
Lưu Cảnh cười ha hả:
- Không có biện pháp, người trên cương vị thì cần phải làm nhiệm vụ của mình, ta nếu không nói chính vụ, vậy cũng chỉ có thể bàn quân vụ.
Tôn Thượng Hương cũng ý thức được không thể bày sắc mặt với trượng phu trước mặt quan viên, bằng không trượng phu trở mặt so với lật sách còn nhanh hơn, bất mãn trên mặt nàng lập tức biến mất, giục ngựa đi tới trước xe ngựa, nói với Tào Hiến:
- Tiểu muội đừng mãi ngồi xe, chúng ta cùng nhau cưỡi ngựa đi.
Tào Hiến sợ đến lắc đầu liên tục:
- Nhị tỷ, ta không rành cưỡi ngựa.
- Không biết thì học thôi! Đến Hà Tây một chuyến, nếu không cưỡi ngựa sẽ tiếc nuối lắm.
Tào Hiến cũng có chút động lòng, một đôi mắt đẹp lặng lẽ nhìn lại trượng phu, Lưu Cảnh gật đầu cười nói:
- Thượng Hương nói không sai, nên học biết cưỡi ngựa, ngay cả Đào đại tỷ của các nàng cũng biết, ta sẽ phụ trách dạy cho.
Lúc này, Tôn Thượng Hương lại cười nói:
- Ở phía trước có thể thấy một ngọn tuyết sơn, đó là núi gì vậy?
Lưu Cảnh quan sát đằng xa một chút, hình như là có một ngọn núi, chẳng qua hắn cũng không biết là núi gì, Đặng Chi tương đối quen thuộc địa thế, tiếp lời cười nói:
- Hẳn là núi Cô Tang, người Hung Nô xem nó là thần núi, người Khương cũng quỳ bái nó, bãi chăn ngựa của chúng ta tại quận Võ Uy là ở ngay chân núi.
Lưu Cảnh vui vẻ nói:
- Vậy thì đi bãi chăn ngựa nhìn xem!
- Điện hạ không đi huyện Cô Tang sao?
Một gã quan viên hỏi.
- Trở về rồi nói sau!
Đội ngũ thay đổi lộ tuyến, không đi huyện Cô Tang nữa, mà đi về tây nam hướng tới núi Cô Tang trùng trùng điệp điệp.
Núi Cô Tang đồ sộ đứng sừng sững trên hành lang Hà Tây, đỉnh núi tuyết trắng xóa một màu, dưới ánh mặt trời chiếu rọi khúc xạ ra hào quang màu xanh da trời nhàn nhạt, xa xa nhìn lại, tựa hồ trên đỉnh núi khảm nạm một viên ngọc thạch bằng băng lấp lánh rực rỡ, đẹp đến mức khiến người ngừng thở.
Dưới chân núi là nông trường cao nguyên mênh mông vô bờ, một dòng sông nhỏ như đai ngọc uốn lượn chảy xuôi, chảy về phương xa, lúc này đang là mùa xuân tháng ba, hoa sơn dã đủ loại sắc màu thi nhau nở rộ, cảnh tượng trên thảo nguyên tựa như một thế giới thần thoại rực rỡ, nữ nhân trời sinh thích cái đẹp, không chỉ Tôn Thượng Hương và Tào Hiến say sưa trong nó, ngay cả đám nữ hộ vệ cũng bị thế giới hoa cỏ màu sắc sặc sỡ sâu sắc hấp dẫn, rất nhiều nữ hộ vệ đều bện vòng hoa cho mình.
- Quả nhiên là địa phương tốt a!
Lưu Cảnh không khỏi tán thán nói:
- Lẽ ra nên đưa cả nhà đến đây, Châu nhi nhất định sẽ lưu luyến không muốn rời đi.
Tôn Thượng Hương cười hì hì nói:
- Phu lang, sang năm đi! Sang năm cả nhà ta đều đến đây, năm nay coi như là chúng ta tới dò đường!
Lưu Cảnh cũng cười nói:
- Kỳ thực loại hoa cỏ này rất nhiều địa phương đều có, Lũng Tây bên kia cũng có không ít, tuy nhiên muốn đồng thời chiêm ngưỡng cả tuyết sơn, cũng chỉ có Hà Tây bên này là đẹp nhất, quyết định như vậy đi, sang năm lại đến Hà Tây tuần tra, một nhà chúng ta cùng đi.
Lúc này, binh lính bắt đầu dựng lều trại trong bãi chăn ngựa, Tôn Thượng Hương và Tào Hiến đã vào trong trướng sắp xếp đồ đạc, Lưu Cảnh lại đi đến chuồng ngựa ở đằng xa, Đặng Chi dẫn Phi long mục sứ tiến đến làm lễ ra mắt, Phi long mục sứ tên là Dương Xích, ba mươi mấy tuổi, là người Hán Lũng Tây, từ nhỏ đã chăm ngựa chăn thả, có kinh nghiệm chăn nuôi ngựa phong phú.
- Ty chức tham kiến Hán vương điện hạ!
Nhìn thấy Hán vương tự mình đến thị sát, Dương Xích lộ rõ vô cùng kích động.
Lưu Cảnh cười cười nói:
- Dương mục sứ không cần đa lễ, ta muốn biết một chút tình huống bên trong bãi chăn ngựa, ngươi dẫn đường đi!
- Mời điện hạ đi theo ty chức!
Dương Xích dẫn Lưu Cảnh đi đến chuồng ngựa, một bên giới thiệu nói:
- Bãi chăn thả ngựa năm ngoái mới xây dựng, hiện có hơn bảy ngàn con chiến mã, đều là ngựa thượng đẳng, toàn bộ bãi chăn thả ngựa của chúng ta có diện tích hơn hai mươi vạn mẫu, ít nhất có thể nuôi dưỡng ba vạn chiến mã.
Đang nói, mấy trăm chiến mã như mưa rền gió dữ phóng vụt qua trước mặt bọn họ, hai gã chăn nuôi người Khương đuổi theo phía sau, Dương Xích chỉ vào dân chăn nuôi nói:
- Những dân chăn nuôi này đều là người Khương bản địa, nông trường đã thuê tổng cộng trăm người, đều là những người chăn nuôi già giặn kinh nghiệm phong phú, bọn họ có thể nuôi dưỡng ra chiến mã tốt nhất.
- Nơi này có ngựa giống Đại Uyên không?
- Có! Ngay trong chuồng ngựa, mời điện hạ đi theo ty chức.
Thị sát bãi chăn thả ngựa xong, Lưu Cảnh cưỡi ngựa trở lại lều nghỉ, vừa lúc ở trước lều lớn nhìn thấy Tào Hiến, nàng đang ngồi trên cỏ bện một vòng hoa, thấy trượng phu trở về, nàng vội vàng đứng lên.
- Thượng Hương đâu rồi?
Lưu Cảnh hỏi.
- Nàng có chút mệt mỏi, đang nghỉ ngơi trong doanh trướng, thiếp không muốn quấy rầy nàng.
Lưu Cảnh rất thích tính tình dịu dàng trầm tĩnh này của tiểu thê tử, hắn giục ngựa tiến lên cười nói:
- Chúng ta đi cưỡi ngựa một chút đi!
- Nhưng thiếp không rành cưỡi ngựa.
- Chúng ta cưỡi chung một con ngựa, đưa tay cho ta.
Tào Hiến khẽ cắn cắn môi dưới, lấy hết dũng khí, đưa tay cho Lưu Cảnh, Lưu Cảnh cầm tay nàng, lại choàng lấy eo của nàng, dùng sức đem nàng ẵm lên chiến mã, để cho nàng tựa sát vào mình, hai tay kéo dây cương, đồng thời ôm eo nàng.
- Ngồi cho vững, xuất phát đây.
- Phu lang, chậm một chút!
Lưu Cảnh cười to, liền thúc ngựa phóng đi, trong tiếng kêu sợ hãi của Tào Hiến, chiến mã càng chạy càng nhanh hướng phương xa phi nước đại,
Tào Hiến sợ tới mức nhắm mắt lại, chiến mã xóc nảy làm nàng gần như muốn ngất đi, bên tai là tiếng vang ô ô như phượng kêu, không biết qua bao lâu, chiến mã rốt cục dừng lại, nàng mới chậm rãi mở to mắt, bọn họ đi tới một đồng cỏ khác.
- Phu lang, tim của thiếp muốn ngừng đập rồi.
Tào Hiến che ngực, đáng thương đau khổ ngẩng đầu nhìn trượng phu.
Lưu Cảnh ôm lấy nàng, xoay thân thể nàng lại, để cho nàng ôm hông mình, cúi đầu hôn lên đôi môi của nàng một cái, dịu dàng nói:
- Thích nơi này không?
Tào Hiến dán hai má lên trước ngực trượng phu, hai tay ôm hông trượng phu thật chặt, nhẹ nhàng gật đầu:
- Thiếp thực sự rất thích, nhất là có chàng bên cạnh.
Lưu Cảnh thấy bọn thị vệ từ xa đuổi tới, biết không thể cùng kiều thê tại nơi hoang dã phu thê mặn nồng, chỉ phải bất đắc dĩ cười nói:
- Đi thôi! Nàng cưỡi ngựa, ta dắt ngựa trở về.
Đề xuất Tiên Hiệp: Toàn Cầu Cao Võ