Chương 1201: Sự kiện Diệp thành.
Chương 1201: Sự kiện Diệp thành.
Diệp huyện quận Nam Dương, nơi này là nơi quân Hán và quân Tào qua lại mật thiết nhất, cách Diệp huyện về hướng đông bắc ước chừng bốn mươi dặm, đó là huyện Côn Dương thuộc quận Dĩnh Xuyên, vị trí chiến lược của huyện Côn Dương nguyên bản không trọng yếu như Diệp huyện, thành trì không tính đồ sộ, địa thế cũng không đủ hiểm trở, nhân khẩu cũng không nhiều, chỉ là một huyện nông nghiệp thông thường nho nhỏ.
Nhưng từ khi quân Hán công chiếm quận Nam Dương, một đường chuyển dời đồn trú đến Diệp thành, huyện Côn Dương liền biến thành tuyến phòng ngự quân Hán ngoài cùng của quân Tào, tầm quan trọng của nó cũng hiển hiện rõ rệt, vì thế quân Tào một lần nữa sửa chữa tường thành, mở rộng đồn trú, gia tăng số lượng quân đồn trú huyện Côn Dương có thể chứa đạt đến năm ngàn người, do đại tướng Thái Dương suất lĩnh.
Mà quân Hán tại Diệp huyện cũng đóng quân hơn sáu ngàn người, do Trung lang tướng Thái Tiến thống soái, hai nhánh quân song Thái (chỉ Thái Dương và Thái Tiến) chỉ cách nhau có bốn mươi dặm, xuất hiện tình trạng giằng co.
Chủ tướng huyện Côn Dương vốn là Lý Điển, bởi vì Lý Điển là người của Hạ Hầu Đôn, sau khi Tào Chân tiếp quản phòng ngự tại Hứa Xương, những vị trí trọng yếu đều đổi thành người của mình, Tào Chân lợi dụng lý do Lý Điển từng bị bắt giữ ở Diệp huyện, đem chủ tướng huyện Côn Dương đổi thành Nhạc Quần.
Khi Lý Điển còn đảm nhiệm chức chủ tướng, tuy rằng hai quân Hán Tào cũng không hữu hảo, lòng nghi kỵ lẫn nhau rất nặng, hơi có gió thổi cỏ lay, hai bên liền giương cung bạt kiếm, chẳng qua Thái Tiến và Lý Điển đều là người cẩn thận, đều tự ước thúc binh sĩ, chưa từng phát sinh xung đột.
Nhạc Quần là tiểu đệ của Nhạc Tiến đại tướng quân Tào, trời sinh tánh xảo trá, võ nghệ cao cường, vốn là thuộc cấp Tào Thuần, sau khi Tào Thuần chết trận ở Nam Dương, do Tào Chân tiếp nhận Hổ Báo kỵ, Nhạc Quần lại trở thành thuộc cấp Tào Chân, y giỏi tài nịnh hót Tào Chân, dần dần liền trở thành phụ tá đắc lực của Tào Chân, đảm nhiệm chức quan Thiên tướng.
Tuy rằng Nhạc Quần không có cẩn thận như Lý Điển, lại rất âm hiểm giả dối, nhưng y được Tào Chân nghiêm lệnh, không cho phát sinh xung đột cùng quân Hán, cho nên qua ba tháng nhậm chức, Nhạc Quần cũng có thể ước thúc thủ hạ, không có phát sinh xung đột với quân Hán.
Chẳng qua y lại có một loại tâm tư khác, đó chính là lợi dụng chức vụ để vơ vét của cải, Côn Dương là nơi trung tâm của thương đạo Uyển Dĩnh, thương nhân lui tới rất nhiều, này liền làm cho Côn Dương trở thành một con đường cho y phát tài.
Từ sau khi đại chiến Hợp Phì kết thúc, chiến sự Trung Nguyên dần lắng xuống, đến nay đã có một năm rưỡi, kinh tế và thương mại cũng từ từ khôi phục, thương đạo ngày xưa vắng vẻ cũng náo nhiệt hẳn lên, thỉnh thoảng còn có thể thấy thương đội lớn có nhỏ có xuất hiện trên quan đạo.
Dược tài, tơ lụa và lá trà từ phương Nam, da lông, súc vật và khí cụ thủ công từ phương Bắc, tiêu thụ tại hai miền không tệ, cộng thêm hai miền đều cổ vũ mậu dịch, thuế thương giảm bớt, tuyến đường thương nghiệp Nam Dương dần dần trở nên vô cùng phồn thịnh.
Buổi sáng ngày này, một chi thương đội do hơn ba trăm con la hợp thành ra khỏi Diệp thành, hướng về huyện Côn Dương mà đi, chi thương đội này là của hiệu buôn Tương Dương Thái gia, là một trong mười chi thương đội thuộc hiệu buôn Thái thị, trên lưng con la chở đầy tơ lụa tốt nhất được sản xuất tại Giang Hạ.
Thái gia bởi vì trường kỳ không chịu phối hợp với phương án tước điền của Hán quốc, đã từ từ bị bài trừ khỏi trung tâm quyền lực của Hán quốc, ba năm trước đây Thái Diễm thái thú Tương Dương bởi vì thân thể bệnh tật rút lui khỏi quan trường, Thái gia liền không còn nhân tài nào tuổi trẻ tuấn kiệt tiến nhập quan trường, trước mắt chỉ có Thái Tiến nhậm chức ở quân đội.
Sau khi Thái Diễm năm trước qua đời, Thái Tiến cũng không thể kế thừa vị trí gia chủ của phụ thân, mà là do tộc thúc Thái Lâm đảm nhiệm gia chủ, tuy rằng Thái gia trong quan trường không được như ý, nhưng Thái gia vẫn như cũ có được gần hai ngàn khoảnh ruộng đất, còn là đệ nhất phú tộc Tương Dương, hơn nữa căn cơ của Thái gia ở Tương Dương không tồi, quan phủ Tương Dương đối với Thái gia ít nhiều cũng có phần chiếu cố, cho nên Thái gia tuy rằng bị bài xích, nhưng ngày tháng trôi qua thật thoải mái, cũng không có cảm giác nguy cơ quá lớn.
Tân nhậm gia chủ Thái Lâm tâm tư kinh doanh khá linh hoạt, không giới hạn phụ thuộc vào mỗi thu hoạch ruộng nương nữa, mà là tích cực dấn thân vào mậu dịch và sản nghiệp, có không ít tửu quán cửa hàng tại Tương Dương và Phàn Thành, lại đang thành lập hiệu buôn Thái thị ở Phàn Thành, bắt đầu giao cảnh mậu dịch, đem hàng hóa Kinh Châu vận chuyển đến Hứa Xương, lại mua hàng hóa từ Hứa Xương xuôi nam, lợi nhuận vô cùng lớn.
Đại tướng Thái Tiến đứng trên tường thành, nhìn thương đội đi xa, trong mắt của y sinh ra một tia sầu lo, y lo lắng vì tiền đồ gia tộc, y cảm thấy gia chủ có tâm thương lợi quá nặng, quá mức coi trọng tiền tài lợi ích, lo lắng quá ít đến tiền đồ dài lâu của Thái gia, một ví dụ điển hình chính là đóng cửa gia học cùng võ quán của Thái thị, Thái Lâm cho rằng gia học và võ quán tiêu hao quá lớn, đệ tử Thái thị hoàn toàn có thể đến quan học đọc sách, đất đai của võ quán cũng có thể sửa lại dùng cho thương nghiệp, hàng năm có thể tiết kiệm hai ngàn vạn tiền chi tiêu.
Còn có mở hiệu buôn Thái thị, thành lập mười chi thương đội, còn chuẩn bị mua thuyền, thành lập đội thương thuyền, hết thảy những việc này cũng làm cho Thái Tiến không nói nên lời, lấy Đào thị có thương nghiệp gia tộc trải rộng, vẫn phải rời khỏi thương nghiệp, thành lập gia nghiệp, không tiếc trả giá cao mời đến danh nho, chuyên chú bồi dưỡng con cháu, đem ra so sánh, Thái gia lại đi ngược lộ tuyến, nếu cứ tiếp tục như vậy, không tới mười năm Thái gia sẽ hoàn toàn xuống dốc.
Thái Tiến không khỏi thở một hơi thật dài, Thái gia không nhìn rõ được tình thế, quá mức coi trọng lợi ích gia tộc, cuối cùng sẽ phá hủy gia tộc này, chỉ bằng một mình Thái Tiến y, cũng tự lực khó chống đỡ.
La đội một đường đi về phía trước, giữa trưa liền qua cầu Diệp Côn, cây cầu kia vốn tên gọi là cầu Tam Nhãn, hiện tại trở thành cây cầu bắc giữa ranh giới Hán Tào, liền đổi tên là cầu Diệp Côn, qua cầu gỗ này, liền tiến nhập địa giới huyện Côn Dương.
Chấp sự thương đội họ Vương, ước chừng ngoài năm mươi tuổi, là lão gia nhân của Thái gia, làm người vô cùng hòa nhã, ngoài ra còn có hơn mười tiểu nhị cùng ông đi tới Hứa Xương, chiếu cố hơn ba trăm con la.
Vương chấp sự có chút lo lắng, ông tới lui Hứa Xương và Tương Dương vài lần, cũng tính là thuận lợi, nhưng lần trước ở huyện Côn Dương lại bị thu phí qua đường kếch xù, gần như tương đương với tiền thuế, chẳng khác nào một đám hàng hóa ở quận Dĩnh Xuyên phải giao hai lần thuế, không biết lần này lại muốn nộp bao nhiêu phí qua đường.
- Vương lão cha không nên lo lắng, dù sao Đông gia (ông chủ) cũng không để ý đến chút phí qua đường đó đâu, coi như là mua bình an đi!
Dương Thanh phụ trách bảo hộ an toàn bắt gặp Vương chấp sự mặt ủ mày chau, liền cười khuyên ông.
- Ai! Ngươi nói đúng, chúng ta mang nhiều hàng như vậy, lại chỉ có mười mấy người, dọc đường đi ngộ nhỡ có cái gì sơ xuất, trở lại sẽ không cách nào ăn nói a! Coi như là bỏ tiền mua bình an đi!
Đang nói, tiền phương xuất hiện một đội kỵ binh, như gió bay điện chớp chạy tới, Vương chấp sự vội vàng lệnh cho tiểu nhị kéo la đội sang một bên nhường đường, đội kỵ binh chạy tới trước mặt la đội, lại ngừng lại, cầm đầu là một tướng lĩnh tuổi trẻ hai mươi mấy tuổi, đúng là Nhạc Dịch con trai của Nhạc Quần, y vốn là đến biên giới trinh sát tuần tra, lại gặp chi thương đội này.
- Thương đội của các ngươi từ đâu đến, muốn đi đâu?
Vương chấp sự liền vội vàng tiến lên bồi cười nói:
- Chúng ta là thương đội Tương Dương, đi Hứa Xương buôn bán.
Nhạc Quần nghe ông đem Hứa Đô gọi là Hứa Xương, trong lòng có chút mất hứng, liền cố ý làm khó dễ một phen, y dùng roi ngựa chĩa tới,
- Đem bao hàng mở ra, phải kiểm tra!
Vương chấp sự vội vã từ trong lòng lấy ra một túi tiền nhỏ, ước chừng hơn một trăm văn tiền, đây là tiền đút lót binh sĩ thủ thành lúc vào thành đã chuẩn bị, hiện tại cần dùng tới rồi.
- Một chút lòng thành mời tướng quân uống chén rượu nhạt!
Nhạc Dịch đâu để ý chút tiền lẻ này, roi ngựa vừa nhấc, liền đánh bay túi tiền ra ngoài, đồng tiền vung vãi đầy đất, Nhạc Dịch lớn tiếng quát:
- Lập tức mở bao!
Vương chấp sự bất đắc dĩ, buộc lòng bảo bọn tiểu nhị mở ra bao hàng, tất cả hàng bọc trong bao vải thô đều là tơ lụa tốt nhất, Nhạc Dịch hơi ngây dại, y tiến lên nhẹ nhàng vuốt ve những cuộn tơ lụa này, mặt gấm trơn truột làm y yêu thích không buông tay, trong lòng y nhất thời nổi lên tham niệm, quay đầu lại nháy mắt với binh lính, bọn lính lập tức hiểu ra, thiếu tướng quân xem ra là coi trọng mớ tơ lụa này rồi.
Những trò bắt chẹt thương hộ bọn họ từ lâu đã quen tay làm nhanh, lập tức phân công nhau đi kiểm tra bao hàng, thương đội chỉ có hơn mười tên tiểu nhị, chú ý đầu không để ý đuôi, căn bản nhìn không tới, lúc này, một tên binh lính quát to lên,
- Tướng quân, bên này có binh khí vi phạm lệnh cấm!
Nhạc Dịch mặt trầm xuống, bước nhanh tới, chỉ thấy bọn lính từ một bao hàng lục ra hơn mười quân nỏ, Vương chấp sự theo lên phía trước, ông cũng thất kinh, làm sao có thể có quân nỏ, ông vội la lên:
- Tướng quân, chúng ta không có mang theo quân nỏ, những quân nỏ này không phải của chúng ta.
Không đợi ông nói xong, Nhạc Dịch liền vung roi quất lên đầu ông,
- Làm càn! Chẳng lẽ là ta vu oan các ngươi sao?
Y vung tay lên:
- Mang đi tất cả!
Bọn lính như lang như hổ xông lên, liền bắt gọn bọn họ, trong lòng Vương chấp sự đã hiểu, đối phương là muốn nuốt trọn những tơ lụa này, ông cố nén đau đớn bỏng rát trên mặt, liều mạng giãy giụa la to:
- Chúng ta là thương đội Tương Dương Thái gia, các người không thể như vậy, thả chúng ta ra!
Nếu như là mười mấy năm trước, Thái Mạo vẫn là quân sư Kinh Châu, bất kể là quân Kinh Châu hay là quân Tào, đều phải cho Thái gia vài phần mặt mũi, hiện giờ Thái gia sớm đã xuống dốc, Nhạc Dịch làm sao để Thái gia trong lòng, y dữ tợn cười một tiếng:
- Hóa ra là thám tử Thái Tiến phái tới, còn dám phản kháng, lập tức chém.
Bọn tiểu nhị cũng không dám giãy giụa nữa, Vương chấp sự trong lòng đã tuyệt vọng, đúng lúc này trợ thủ của ông Dương Thanh bỗng nhiên thoát khỏi binh lính, chạy vội vài bước, xoay người xông tới con chiến mã gần nhất, liền đánh ngựa tháo chạy, Dương Thanh vốn là giáo đầu võ quán Thái gia, sau khi võ quán bị giải tán, y được làm hộ vệ thương đội, y thân thủ mạnh mẽ, thừa dịp binh lính không đề phòng, bất ngờ đào thoát.
- Có người đoạt chiến mã!
Bọn lính quát to.
Nhạc Dịch giận dữ, mang theo hơn mười kỵ binh hối hả đuổi theo, chỉ chốc lát liền chạy đi hơn mười dặm, đằng trước chính là cầu Diệp Côn, mắt thấy đối phương đã chạy lên đầu cầu, Nhạc Dịch tháo xuống cung tiễn, rút ra một mũi tên, nhắm ngay sau lưng Dương Thanh, một mũi tên bắn ra, mũi tên này vừa nhanh vừa độc, đâm thẳng vai phải Dương Thanh, Dương Thanh cả người kịch liệt lay động một chút, nhưng không hề rơi xuống ngựa, một hơi xông qua cầu Diệp Côn, vừa qua khỏi cầu gỗ, y rốt cuộc không duy trì được nữa, lập tức từ trên ngựa rơi xuống đất.
Trong lòng Nhạc Dịch mừng rỡ, thúc ngựa phóng tới cầu gỗ, mười mấy người vừa qua cầu gỗ, chỉ thấy đối phương đã nhịn đau bò lên, thất tha thất thểu chạy trốn về phía trước, Nhạc Dịch hét lớn một tiếng:
- Muốn trốn!
Y giục ngựa đuổi theo, mắt thấy sắp đuổi kịp Dương Thanh, thì lúc này, nghe thấy tiếng tên kêu bắn thẳng qua đỉnh đầu y, phát ra tiếng xé gió sắc nhọn, khiến y sợ tới mức phải ghìm cương chiến mã, lại chỉ thấy từ rừng cây bên cạnh lao ra một đội kỵ binh trinh sát tuần tra của quân Hán, ước chừng hơn ba mươi người, đồng loạt nâng nỏ, lạnh lùng nhắm thẳng bọn họ.
Nhạc Dịch thấy người mình sắp đuổi kịp lại chạy ra hơn hai mươi bộ, muốn đuổi theo chỉ sợ đã không kịp, y không dám lần nữa truy đuổi, bọn họ lúc này đã vượt biên, còn chậm trễ nữa, sợ rằng đối phương sẽ bắn tên.
Y vội vàng giơ tay, nói với binh lính quân Hán:
- Chúng ta là đang bắt đào phạm!
Đối phương cũng không hỏi y, cầm đầu quân sau đó lạnh lùng nói:
- Cút về!
Trong lòng Nhạc Dịch đại hận, đành phải quay đầu ngựa, chạy qua cầu Diệp Côn, cũng không quay đầu lại chạy về hướng Côn Dương huyện.
Lúc này, Dương Thanh đã sắp không chống đỡ nổi, y chạy tới trước mặt thám báo quân Hán, thấp giọng nói:
- Ta là người nhà Thái tướng quân, mau bẩm báo Thái tướng quân
Lời còn chưa dứt, liền cắm đầu ngã xuống đất, hôn mê bất tỉnh.
Đề xuất Voz: Dòng đời nổi trôi