Chương 1202: Hết sức căng thẳng.

Chương 1202: Hết sức căng thẳng.

Dương Thanh khi tỉnh lại, phát hiện mình đã nằm trên một cái giường tháp, vết thương cũng được băng bó kỹ, đại tướng Thái Tiến an vị bên cạnh, y vội vàng giãy giụa muốn đứng dậy, Thái Tiến lại đè y xuống:

- Không nên cử động, cẩn thận vỡ miệng vết thương.

Dương Thanh nằm xuống, không kìm nổi khóc lên:

- Tướng quân, quân Tào vu oan chúng ta, nói chúng ta vi phạm lệnh cấm mang binh khí, cả người lẫn hàng hóa đều đem đi rồi.

Loại chuyện này Thái Tiến cũng từng nghe thấy, không nghĩ tới Thái gia cũng gặp phải, y lạnh lùng hỏi:

- Ngươi không nói cho bọn hắn biết, các ngươi là thương đội Thái gia sao?

- Vương chấp sự có nói, nhưng cầm đầu quan quân lại nói chúng ta là thám tử tướng quân phái đi, cho nên càng hung ác hơn.

Trong lòng Thái Tiến căm tức, thậm chí mặt mũi tối thiểu cũng không cho, Nhạc Quần khinh người quá đáng, y liền nói với Dương Thanh:

- Ngươi hãy dưỡng thương cho tốt, chuyện này ta đến xử lý.

Thái Tiến đi ra, hỏi quân hầu đội trinh sát tuần tra đã cứu về Dương Thanh:

- Đối phương là ai?

- Có huynh đệ nhận ra tên quan quân trinh sát tuần tra kia, là Nhạc Dịch con trai Nhạc Quần.

Thái Tiến trầm ngâm một lát, phân phó tùy tùng:

- Đi mời Hứa tiên sinh đến đây!

Hứa tiên sinh tên là Hứa Triệu, đương nhiệm chủ bạc trú quân Diệp huyện, gia tộc của y là vọng tộc Diệp huyện, ngày trước cùng quân Tào lui tới khá mật thiết, chỉ chốc lát, Hứa Triệu vội vã chạy tới, thi lễ nói:

- Diệp tướng quân tìm thuộc hạ có chuyện sao?

- Là như thế này, một chi thương đội của gia tộc ta bị con trai Nhạc Quần bắt đi, ta cảm thấy trong này có chút hiểu lầm, nghĩ muốn cầu Hứa tiên sinh đi Côn Dương huyện một chuyến, nói một câu với Nhạc Quần, mời hắn cho ta một chút mặt mũi, thả ra người cùng hàng hóa.

Hứa Triệu cùng Lý Điển chủ tướng quân Tào quan hệ không tệ, về sau Lý Điển bị Lưu Hổ bắt làm tù binh, y đối với Lý Điển chiếu cố có thừa, sau đó chiến dịch Hợp Phì kết thúc, Lý Điển cũng bị thả trở về, đối với y có lòng cảm kích, nếu như chủ tướng huyện Côn Dương là Lý Điển, như vậy với y mà nói đây chỉ là một việc cỏn con.

Nhưng hiện tại chủ tướng huyện Côn Dương đổi thành Nhạc Quần, bọn họ chưa từng qua lại với nhau, hơn nữa nghe nói gã Nhạc Quần này cực kỳ tham hối lộ, chưa chắc y đồng ý cho Thái Tiến mặt mũi, nhưng Hứa Triệu cũng không có cách nào, đành kiên trì đáp ứng.

Hứa Triệu mang theo hai gã tùy tùng cưỡi ngựa đi tới huyện Côn Dương, khi cách huyện Côn Dương còn có mười dặm, từ rừng cây bên cạnh bất ngờ lao ra một chi kỵ binh, bao vây lấy bọn họ, người cầm đầu đúng là Nhạc Dịch con trai Nhạc Quần, y và phụ thân Nhạc Quần của mình đều xảo trá như nhau, biết Thái Tiến sẽ phái người đến can thiệp, liền trốn tại chỗ này chờ, quả nhiên tranh thủ vừa vặn.

- Các ngươi là ai?

Nhạc Dịch hung tợn hỏi.

Hứa Triệu mặc quân phục quan văn quân Hán, y chắp tay nói:

- Tại hạ Hứa Triệu chủ bạc quân Hán Diệp thành, phụng mệnh Thái tướng quân, đến đây gặp mặt Nhạc tướng quân của các ngươi, mời dẫn đường cho!

- Hừ! Ta còn đang muốn đi tìm Thái Tiến, y phái thám tử tiến vào cảnh nội Côn Dương, là có ý gì?

Hứa Triệu ngẩn ra:

- Các hạ là người phương nào?

- Ngươi không cần quản ta là người phương nào, nếu như ngươi muốn đi gặp chủ tướng, ta đây liền dẫn ngươi đi.

Hứa Triệu thấy bọn họ một đám đằng đằng sát khí, sắc mặt không tốt, thầm nghĩ trong lòng, 'Hay đây là con trai Nhạc Quần? Nếu đi cùng y, chắn chắn là nguy đến tính mạng. '

Y miễn cưỡng cười nói:

- Ta tới đây là để chuyển thư cho Nhạc tướng quân, nếu các ngươi không ngại chuyển thay ta, ta liền không đi nữa.

Y lấy ra thư của Thái Tiến, đưa cho Nhạc Dịch, Nhạc Dịch mặc dù giống phụ thân là hạng người tham tài, nhưng y không lỗ mãng, y biết không thể tùy tiện giết quan viên của đối phương, mục đích của y chính là ngăn cản đối phương đi gặp phụ thân.

Y tiếp nhận thư tín nói:

- Ta sẽ giao thư cho chủ tướng, mời ngươi trở về đi!

Hứa Triệu chắp tay một cái, quay đầu ngựa liền vội vàng chạy đi, Nhạc Dịch thấy y đi xa, cười lạnh một tiếng, đem thư tín xé tan thành từng mảnh, vung tay lên lệnh:

- Chúng ta đi!

Mội đội kỵ binh cấp tốc chạy về hướng huyện Côn Dương.

Hứa Triệu về đến Diệp huyện, lại không có nói thật, y nói cho Thái Tiến, y nửa đường bị Nhạc Dịch suất quân chặn lại, uy hiếp tính mạng của y, thư cũng bị Nhạc Dịch cướp đi, y may mắn chạy thoát trở về.

Thái Tiến không ngờ Nhạc Dịch có thể vô lễ như thế, trong lòng của y vạn phần căm tức, nhưng y là một người cẩn thận, không dám tự tiện quyết định hành động, liền lập tức dùng chim bồ câu gửi tin cấp đến Văn Sính tại Uyển Thành, giản yếu hồi báo việc này với ông.

Đang lúc hoàng hôn, Thái Tiến đứng ở đầu thành chăm chú nhìn về phương xa, trong lòng có một tia thương cảm, mấy năm nay y chịu Thái gia liên lụy, con đường thăng tiến cũng bị ảnh hưởng, như Hoắc Tuấn, Hướng Sủng và các tướng lĩnh phe phái Kinh Châu đều đã thăng làm Thiên tướng, sư phụ của y Văn Sính càng được thăng làm Đô đốc Tương Uyển, mà y lại dừng bước tại Trung lang tướng, tuy nói Lưu Cảnh đối xử y cũng không bạc bẽo, còn phong y làm Đình hầu, nhưng y nếu muốn một lần nữa đi lên, chỉ sợ cũng khó khăn.

Ngọn nguồn nguyên nhân đều bởi Thái gia không biết thức thời, chiếm cứ quá nhiều ruộng đất, cộng thêm ánh mắt thiển cận, cho rằng quan phủ Tương Dương không dám động đến bọn họ, lúc trước phụ thân yêu cầu gia tộc chỉ lưu lại năm trăm khoảnh ruộng đất, còn lại đều nộp lên quan phủ, lại bị trên dưới gia tộc mãnh liệt phản đối, phụ thân cũng tức giận đến bệnh không dậy nổi.

Thái Tiến đến nay còn nhớ rõ những lời phụ thân trước khi qua đời lôi kéo tay mình nói, nếu có thể thuyết phục gia tộc, dĩ nhiên là tốt nhất, nhưng nếu gia tộc không nghĩ sửa đổi, y có thể tách ra khỏi Thái gia, tự lập gia tộc, Lưu Cảnh nhất định sẽ nhớ tình xưa, ủy thác trọng chức cho y.

Sau khi phụ thân qua đời, vốn nên là y kế thừa vị trí gia chủ, không ngờ hơn mười trưởng lão trong gia tộc lại sửa đổi quy tắc kế thừa gia chủ, nhất trí đề cử Thái Lâm của Minh Thiện phòng làm gia chủ, rất rõ ràng chính là không cho y kế thừa chí nguyện của phụ thân, khiến cho Thái Tiến đối với gia tộc đã nản lòng thoái chí.

Lúc này y lại nghĩ tới lời phụ thân trước khi lâm chung nói, chẳng lẽ mình thật phải tách ra khỏi Thái gia, tự lập gia tộc sao?

Chỉ là bởi vì Thái gia vào mười năm trước đã từng phân tách một lần, Thái Mạo tại Nghiệp Đô thành lập tân gia tộc Thái thị, tự lên làm gia chủ, Thái Tiến không đành lòng thấy gia tộc lần thứ hai phân liệt, cho nên y vẫn không có thực hiện di ngôn của phụ thân, nhưng lúc này, trong lòng y bỗng nhiên xuất hiện nguyện vọng mãnh liệt cùng gia tộc đoạn tuyệt, Thái Tiến không khỏi từ từ siết chặt nắm tay.

Đúng lúc này, một tên binh lính chạy vội tới, hô lớn:

- Tướng quân, thư cấp báo của Đô đốc.

Thái Tiến mừng rỡ, đây là sư phụ hồi âm cho y, y vội vàng nói:

- Mau đưa thư cho ta!

Binh lính đem một ống cáp tín (thư do bồ câu đưa thư) đưa cho Thái Tiến, Thái Tiến mở ra cáp tín, híp mắt nhìn kỹ, chỉ thấy trong thơ chỉ có bốn chữ 'Khơi mào sự cố (gây náo động) !'

Thái Tiến chậm rãi gật đầu, y hiểu được ý của sư phụ rồi.

.....

Biên giới chia cách Diệp huyện và huyện Côn Dương thật ra là một con sông nhỏ, dân bản xứ gọi là Liễu Thủy, sông nhỏ dài chừng hơn năm mươi lý, cuối cùng rót vào Dục Thủy, lòng sông không rộng, chỗ mặt sông rộng nhất cũng chỉ có tứ trượng, chỗ hẹp nhất còn không tới hai trượng, cầu Diệp Côn là bắc ngay bên trên Liễu Thủy.

Đặc điểm lớn nhất của Liễu Thủy đó là dọc khắp hai bên lòng sông đều là cây liễu, vừa đến giữa tiết xuân, tơ liễu bay múa đầy trời, vô cùng tráng lệ, nhưng từ khi Tào Hán tạo thành thế giằng co tại đây, không khí nơi này trở nên khẩn trương, hàng ngày mỗi bên đều có binh sĩ trinh sát tuần hành qua lại tuần tra ở hai bờ Liễu Thủy.

Vào đêm, một chi đội trinh sát tuần tra hơn ba mươi quân Tào cũng như thường ngày đang tuần tra trên bờ bắc Liễu Thủy, bọn họ thỉnh thoảng lưu ý động tĩnh bờ bên kia, gặp phải binh lính trinh sát tuần tra của quân Hán ở bờ bên kia cũng là sự tình mỗi tối đều phát sinh, mắng chửi vài câu, hoặc là chọi đá, đối với binh sĩ quân Tào mà nói, coi như là một loại niềm vui trong gian khổ.

Nhưng tối hôm nay bọn họ lại không gặp được đội trinh sát tuần tra của quân Hán, mấy tên lính không nhịn được lầm bầm:

- Người ta còn có nghỉ định kỳ, chúng ta thì mỗi ngày đều phải làm khổ sai.

- Câm miệng! Cảnh giác tuần tra.

Đồn trưởng cầm đầu quay đầu lại mắng bọn lính một câu.

Đúng lúc này tứ phía bỗng nhiên xông ra vô số bóng đen, đưa bọn họ vào vòng bao vây, đội trinh sát tuần tra của quân Tào sợ tới mức ngơ ngác nhìn nhau, không biết phát sinh chuyện gì? Đồn trưởng cầm đầu nhận ra đối phương, không ngờ là binh lính quân Hán, chừng hai ba trăm người, giơ lên cung nỏ nhắm thẳng bọn họ, trong lòng của y một hồi bỡ ngỡ, kinh hồn bạt vía hỏi:

- Các ngươi muốn làm gì?

Cầm đầu tướng lĩnh quân Hán vung tay lên:

- Đem tất cả bọn họ bắt hết!

Trong một đêm, toàn bộ năm chi đội trinh sát tuần tra của quân Tào đều bị quân Hán bắt đi, việc này kinh động đến chủ tướng quân Tào là Nhạc Quần, trong lòng của y giận dữ, sáng sớm ngày kế suất lĩnh ba ngàn binh lính vọt tới cầu Diệp Côn.

Lúc này Thái Tiến cũng sớm có chuẩn bị, y đã suất lĩnh mấy ngàn binh lính mai phục trong rừng cây tại bờ nam kiều, chờ quân Tào mắc câu.

Nhạc Quần chờ giây lát, thấy không có quân Hán trinh sát tuần tra tiến lên hỏi, trong lòng y bắt đầu nôn nóng, quay đầu ra lệnh cho một gã Nha tướng:

- Ngươi mang năm trăm huynh đệ chém giết qua đi, bắt về cho ta một chi đội tuần tra của quân Hán.

- Tuân lệnh!

Nha tướng vung tay lên, suất lĩnh năm trăm thủ hạ xông qua cầu Diệp Côn, hướng quan đạo quân Hán thường xuyên tuần tra chạy đi, nhưng chỉ mới chạy đi được trăm bước, từ trong rừng cây hai bên truyền đến một tiếng mõ vang dội, loạn tiễn từ trong rừng cây đồng loạt bắn ra, binh sĩ quân Tào không kịp đề phòng, nhất thời hơn trăm người bị trúng tên, đám binh sĩ còn lại bị dọa đến hồn phi phách tán, liền quay đầu tháo chạy, lại một trận loạn tiễn phóng tới, lúc này tên bắn ra càng nhiều càng dày đặc, bắn ngã hơn hai trăm người, ngay cả nha tướng quân Tào trên người cũng bị trúng mấy mũi tên, lập tức ngã xuống tại chỗ.

Nhạc Quần ở đằng xa chấn động, quân Hán lại có mai phục, y vội vàng ra lệnh tả hữu lui quân về phía sau, hai ngàn năm trăm quân Tào như thủy triều rút xuống lui về phía sau, rút khỏi ước chừng một dặm, mới chậm rãi dừng lại, năm trăm quân Tào tiến vào địa giới Diệp huyện chỉ có hơn tám mươi người chạy thoát trở về, cũng có không ít người bị trúng tên, tổn thất thảm trọng.

Nhạc Quần từ xa nhìn binh lính quân Hán đứng ở bờ bên kia Liễu Thủy, tức giận đến cả người phát run, quân Hán rõ ràng là dùng mưu kế dẫn mình vào tròng, y rốt cuộc không thể nhịn được nữa, ra lệnh:

- Tam quân dàn hàng, giết lên!

Quân Tào nhanh chóng xếp thành hàng, nhiều đội binh sĩ tay cầm tấm chắn, từng bước áp sát sông Liễu, lúc này, quân Hán đã bày ra trận tiễn, một ngàn chi quân nỏ nhắm thẳng binh lính quân Tào đang chậm rãi tiến gần, nhưng quân Tào cũng không có bước vào tầm bắn của cung nỏ, mà là đang ở ngoài một trăm năm mươi bộ cùng quân Hán giằng co.

Nhạc Quần lúc này đã hơi tỉnh táo lại, y không rõ tại sao quân Hán đột nhiên lại khơi mào sự cố, nhưng quân Hán làm vậy tất là có mục đích, mình không thể quá kích động, để tránh rơi vào cạm bẫy của quân Hán.

Y phái một tên binh lính tiến lên lớn tiếng quát hỏi:

- Hai bên đều tự tuần tra địa phận của mình, quân Hán vì sao phải bắt binh lính trinh sát tuần tra của chúng ta?

Quân Hán lại không thèm nhìn, cũng không thèm đáp lại, trái lại một mũi tên bắn sượt qua đỉnh đầu binh sĩ đang đàm phán, binh sĩ sợ tới mức chạy trở về, đúng lúc này, bất thình lình ở phía sau quân Tào nổ lớn một hồi trống vang, chỉ thấy một chi quân Hán từ phía sau đánh tới, binh lính hậu phương phòng bị không kịp, nhất thời một trận đại loạn.

Thái Tiến lập tức ra lệnh:

- Giết!

Ba ngàn quân Hán đồng thanh hò hét, theo tiếng trống cổ vũ tinh thần xông qua cầu Diệp Côn, đánh tới quân Tào, quân Tào hai mặt thụ địch, trong hỗn loạn mạnh ai nấy chạy, Nhạc Quần thấy tình thế không ổn, thúc ngựa hướng phía tây mà chạy, quân Tào đại bại.

Quân Hán một đường truy sát, giết đến quân Tào phải khóc cha gọi mẹ, vô số binh lính đầu hàng, đường lui hướng bắc đã bị quân Hán ngăn chặn, Nhạc Quần không thể trở về thành, buộc lòng dẫn tàn binh chạy trối chết về phía tây, lúc này ở huyện Côn Dương, Nhạc Dịch nghe nói quân Hán tiến công ồ ạt, phụ thân đại bại, không rõ đã đi về đâu, trong lòng y phi thường bối rối, lo lắng mình không thủ được thành trì, liền vứt bỏ huyện Côn Dương, suất lĩnh binh sĩ thủ thành rút lui về phía bắc.

Côn Dương thất thủ, quân Hán chiếm lĩnh huyện thành đầu tiên của quận Dĩnh Xuyên - huyện Côn Dương, thế cục Nam Dương đã xảy ra đột biến, chủ tướng Hứa Đô là Tào Chân lập tức phát ra khoái báo tám trăm dặm khẩn cấp về hướng Nghiệp Đô, đồng thời phái hai vạn binh tới huyện Tương Thành, Văn Sính chủ tướng quân Hán cũng tăng một vạn năm ngàn quân binh đến Diệp Thành, bóng đen chiến tranh bắt đầu bao phủ bầu trời quận Dĩnh Xuyên, chiến cuộc hết sức căng thẳng.

Đề xuất Voz: Con đường đã đi qua
Quay lại truyện Binh Lâm Thiên Hạ
BÌNH LUẬN