Chương 1213: Điềm báo chuẩn bị chiến tranh.
Chương 1213: Điềm báo chuẩn bị chiến tranh.
Năm Kiến An thứ hai mươi bốn, xuân chuyển hạ, rồi lại đến thu, thương nghiệp thành Trường An phồn vinh, trong thành cư dân an cư lạc nghiệp, tửu quán chật ních, trong lữ quán thương nhân lui tới không thôi, một bầu không khí thanh bình.
Sau thu, trong thành Trường An vốn phồn hoa náo nhiệt lại sinh ra vài phần sát khí âm trầm, quân đội ở cửa thành rõ ràng kiểm soát nghiêm ngặt hẳn lên, gần như mỗi một chiếc xe ngựa vào thành đều phải nghiêm khắc lục soát, nghiêm cấm thương nhân mang theo binh khí vi phạm lệnh cấm vào thành, rất nhiều thương nhân kinh nghiệm phong phú cũng không khỏi thêm vài phần lo lắng, đây là điềm báo trước đại chiến sắp đến.
Trưa hôm nay, một chi thương đội chậm rãi tới gần thành Trường An, đây là một chi đại thương đội do mấy trăm con la hợp thành, chở đầy các loại hàng hóa, vẻn vẹn tiểu nhị đã có hơn năm mươi người, thủ lĩnh thương đội là một người đàn ông hơn bốn mươi tuổi, thân hình cao lớn, làn da ngăm đen, ánh mắt sắc bén, mặt chữ điền lộ ra sự kiên nghị của quân nhân.
Lúc này thương đội cách Đông môn thành Trường An còn có một lý, hai bên quan đạo đã trở nên vô cùng náo nhiệt, các loại cửa hàng san sát, thương nhân tới lui nối liền không dứt, mang đến sinh ý cho các tửu quán và quán trà ở hai bên.
- Lại đây nghỉ ngơi ăn cơm đi!
Xa xa chưởng quầy của một quán trà nhiệt tình hướng về phía chi thương đội vẫy chào, một gã tiểu nhị chạy lên, cười nói với người đàn ông trung niên cầm đầu thương đội:
- Ta nói đại gia nghe, hiện tại vào thành có rất nhiều quy củ, không bằng tới tiểu điếm ở đằng trước ngồi một chút đi.
Người đàn ông trung niên suy nghĩ một chút, liền gật đầu, quay đầu lại lệnh nói:
- Tới quán trà nghỉ ngơi!
Mọi người đều đi đến quán trà, trong quán trà lập tức trở nên sôi nổi, vài tên tiểu nhị đem con la cùng hàng hóa dẫn ra đằng sau cho uống nước ăn thức ăn, mọi người gọi cơm canh, uống nước nói chuyện phiếm, trong quán trà cực kỳ náo nhiệt.
Lúc này, chưởng quầy quán trà đi lên trước cười nói:
- Vị thương quân này, thành Trường An có quy định, thương đội vào thành đều phải mở bao kiểm tra, nghiêm cấm mang theo các loại binh khí ngoại trừ đao ngắn và kiếm, nếu phát hiện trường mâu hoặc là quân nỏ thì sẽ bắt giữ ngay tại chỗ, với lại thương đội hơn mười người phải đến quan phủ lập hồ sơ, giống như thương đội lớn của các vị phỏng chừng sẽ rất phiền toái, hoặc là tách ra đi, hoặc là đi chợ Tây, ta khuyên các vị tốt nhất không nên vào thành.
Nói đến đây, chưởng quầy chỉ vào ưng và bồ câu bọn hắn mang theo nói:
- Giống như ưng và bồ câu các vị mang theo, nếu bị binh sĩ tuần tra nhìn thấy, sẽ lập tức bị bắt giữ, rất nguy hiểm!
Hai gã tiểu nhị của thương đội vội vàng đứng dậy đem lồng ưng đưa ra phía sau, lúc này, người đàn ông trung niên nhướng mày:
- Quy định này bắt đầu từ khi nào?
- Cũng đã được một thời gian rồi, nghe nói Nghiệp Đô bên kia kiểm tra càng nghiêm ngặt, các vị hẳn là cũng biết đi!
Người đàn ông trung niên gật đầu:
- Ngươi nói không sai, Nghiệp Đô bên kia không còn cho thương đội vào thành nữa.
Chưởng quầy thở dài:
- Phỏng chừng Trường An cũng sắp như vậy, rất nhiều thương nhân đều nói, đây là điềm báo đại chiến sắp sửa xảy ra, ai! Chiến tranh đến, kinh doanh của tiểu điếm cũng sẽ chịu ảnh hưởng.
Ông ta chắp tay một cái, xoay người đi, hai gã trợ thủ bên cạnh tiến lên thấp giọng nói:
- Tướng quân, chúng ta làm sao bây giờ?
Chi thương đội này cũng không phải là thương đội bình thường, mà là một đội thám báo của quân Tào giả dạng, bọn họ tới đây là để tăng cường lực lượng thám báo bên trong thành Trường An, không ngờ lại không thể vào thành, người đàn ông trung niên cầm đầu này họ Hàn, là một gã Giáo úy quân Tào, y trầm tư một lát, nói với hai gã trợ thủ:
- Xem trước tình huống bên trong thành rồi nói sau.
Y ngoắc tay gọi tới một gã thủ hạ đắc lực dặn dò gã:
- Ngươi đi tửu quán Long Môn trước, liên hệ với người của chúng ta.
Gã thủ hạ đáp ứng, dắt lấy một con la, cưỡi con la chạy vào trong thành, chúng thủ hạ vẫn như trước dùng cơm nói chuyện phiếm, vô cùng náo nhiệt, nhưng Hàn Giáo úy cầm đầu lại lâm vào trầm tư.
Qua chừng nửa canh giờ, gã thủ hạ quay trở về quán trà, vẻ mặt vô cùng khẩn trương, gã nói khẽ với Hàn Giáo úy vài câu, sắc mặt Hàn Giáo úy đại biến, lập tức ra lệnh:
- Mau đứng lên, lập tức rời đi!
Chúng thủ hạ đều đứng dậy, mười mấy người chạy nhanh ra phía sau đi lấy con la và hàng hóa, nhưng đúng lúc này, từ phương hướng thành trì truyền đến tiếng vó ngựa dồn dập, càng lúc càng nhanh, vang dội như sấm rền, chỉ thấy mấy trăm kỵ binh phóng ngựa tới, không đợi thám báo quân Tào rời đi, mấy trăm kỵ binh liền vây lấy quán trà, nâng nỏ nhắm thẳng chúng tiểu nhị, mọi người trợn mắt há hốc mồm, đều chậm rãi giơ tay lên.
Lúc này, một gã đại tướng quân Hán giục ngựa tiến lên, dùng trường thương chỉ vào Hàn Giáo úy quân Tào, lạnh lùng nói:
- Các ngươi còn tưởng rằng áo tiên không thấy vết chỉ khâu sao? Nói thật cho các ngươi biết, các ngươi đừng mơ tưởng tiến vào Trường An một bước.
Sắc mặt Hàn Giáo úy cực kỳ khó coi, y nghĩ không ra thân phận của mình làm sao lại bại lộ, bất chợt y như hiểu ra gì đó, quay đầu lại nhìn về hướng chưởng quầy, lại không thấy bóng dáng chưởng quầy đâu.
Đại tướng quân Hán quát tháo ra lệnh một tiếng:
- Mang toàn bộ đi!
Vài tên thám báo quân Tào muốn phản kháng, Hàn Giáo úy nhưng lại quát bọn họ dừng lại, chúng thám báo quân Tào ủ rũ bị kỵ binh quân Hán áp giải đi, lúc này, chưởng quầy từ trong phòng chậm rãi đi ra, nhìn thám báo quân Tào bị kỵ binh bắt đi, không khỏi cười lạnh một tiếng, phân phó tiểu nhị quán trà nói:
- Thu thập một chút, tiếp tục mời chào khách nhân.
Khắp nơi trên phố lớn ngõ nhỏ phụ cận Đông môn thành Trường An sớm đã bố trí mấy ngàn binh sĩ quân Hán, hơn ngàn binh lính quân Hán đem tửu quán Long Môn bao vây, từ sau khi Ngự sử trung thừa Ngụy quốc Dương Thiêm bị xử tử, quân Tào đã chỉnh đốn toàn diện tổ chức tình báo tại Hán quốc, toàn bộ thám tử đều bị rút về Nghiệp Đô, lần nữa thay đổi một nhóm thám tử khác, hơn nữa cải biến điểm tình báo.
Quân Tào đối với tổ chức tình báo làm một hồi điều chỉnh lớn, khiến cho quân Hán mất đi đầu mối thám tử của quân Tào, nhưng ám chiến giữa hai quân Hán Tào vẫn như cũ đang tiếp tục, quân Hán vào nửa tháng trước đã tăng cường kiểm soát ở cửa thành, nhưng đây chỉ là một thủ đoạn để câu cá, thám tử quân Hán chân chính lại được bố trí ở ngoại thành Đông môn và Tây môn.
Hơn phân nửa quán trà tửu quán đều do thám tử quân Hán an bài, nghiêm mật giám thị thương nhân hoặc là lữ khách lui tới, cho nên khi Hàn Giáo úy suất lĩnh thương đội thám báo quân Tào vừa đến Đông môn, liền bị thám tử quân Hán nhìn chòng chọc vào, chưởng quầy quán trà giám thị nhất cử nhất động của bọn họ, Hàn Giáo úy phái người vào thành liên hệ với điểm tình báo trong thành, không thể nghi ngờ liền bại lộ điểm tình báo trong thành.
Cũng vì lẽ đó mà tửu quán Long Môn bị bao vây, lúc này, đại tướng cầm đầu Vương Bình ra lệnh một tiếng, hơn trăm binh lính quân Hán vọt vào tửu quán, không bao lâu, liền đem chưởng quầy và hơn mười người hầu của quán rượu bắt ra, các binh lính quân Hán còn lại lục soát toàn diện trong quán rượu.
Lúc này, một gã Quân hầu chạy đến bẩm báo nói:
- Khởi bẩm Tướng quân, các huynh đệ phát hiện trong hầm ngầm có binh khí khôi giáp.
Mười mấy tên binh lính quân Hán mang một bó trường mâu và quân nỏ đi ra, còn có vài chục bộ khôi giáp của phó binh quân Hán, chưởng quầy tửu quán sắc mặt trắng bệch, sợ tới mức cả người phát run, gã biết rằng bản thân đã gặp tai vạ đến nơi rồi.
Một canh giờ sau, quân Hán tại thành Trường An, huyện Hàm Dương và huyện Đỗ tiến hành lục soát toàn diện, liên tục nhổ bật rễ ba điểm tình báo của quân Tào, bắt giữ gần trăm tên thám tử quân Tào, tàn phá tổ chức tình báo của quân Tào thiết lập tại Trường An đến hầu như không còn.
Nhưng đối với quân Hán mà nói hành động quăng lưới tẩy trừ tổ chức tình báo của quân Tào trong thành Trường An chỉ là một phần chuẩn bị trước chiến tranh, tại Đồng Quan, Bồ Tân Quan, Uyển Thành, Thọ Xuân, thậm chí Giang Đông, hơn ba mươi vạn quân Hán bắt đầu lục tục tập kết.
.....
Thọ Xuân, một trận mưa thu bất ngờ tuôn xuống, cả vùng đất như bao phủ trong sương mù trắng xóa, rừng cây xa xa một màu xám đen, lá cây tàn úa rơi rụng, vài con quạ đen bay vòng quanh trên bầu trời khu rừng, trong thiên địa một mảnh thê lương hiu quạnh.
Trên quan đạo rộng lớn, ngập bùn lầy, chật ních một đoàn xe từ các huyện quận Hoài Nam và quận Lư Giang đi qua, nào là xe lương thực đậy vải dầu, xe ngựa chất các bó cỏ khô và lúa mạch, xe đồ quân nhu, còn có tàu hàng quân nhu quân dụng to lớn, lung lay lắc lư, kẽo kẹt di động về phía trước.
Trên bầu trời mưa phùn tung bay, quả đúng tiết trời cuối thu ở Giang Hoài mưa nhiều, ruộng luống vừa qua thu gặt và mương rãnh ven đường tích đầy nước mưa. Tại phương xa mơ hồ hiện ra bóng dáng của rừng rậm.
Đội quân nhu của các huyện đạp lên đất bùn lầy lội, bất chấp mưa phùn, cùng với tiếng la hét và nguyền rủa, lẫn lộn tiếng đôm đốp của roi da và két kẹt của trục xe thẳng tiến đến phương bắc, thanh thế thật lớn, tựa như hải triều.
Thỉnh thoảng có thể nhìn thấy ở hai bên quan đạo, nằm rải rác gia súc đang thoi thóp hoặc thi thể gia súc, ngẫu nhiên còn có cỗ xe ngựa bị lật bánh.
Có khi một đội kỵ binh bất chợt xông vào dòng người thế là bọn lính liền không ngừng quát to, nguyền rủa, làm cho ngựa cũng nhảy dựng lên không ngừng hí, một chiếc xe ngựa chở đầy lương thảo, sẽ lăn xuống sườn dốc, người trên xe cũng lăn xuống theo.
Phía trước, trung gian dòng xe như nước lũ, binh lính xếp thành đội ngũ thật dài, giẫm lên mặt đất lầy lội trơn trượt gian nan tiến lên. Trong dòng người xen lẫn các chiếc xe ngựa vận chuyển đao thương, cung nỏ và vũ khí hạng nhẹ, binh sĩ áp tải nằm trên nóc xe, không ngừng có người chạy ra khỏi đội ngũ, tiến vào ruộng hoang, ngồi chồm hổm xuống.
Ở phía trước nữa là đội ngũ tướng lĩnh cao cấp, đại đội thân binh vây quanh tướng quân của mình, thỉnh thoảng còn có thể thấy mấy cỗ xe ngựa, ngồi bên trong là quan văn và mưu sĩ.
Đội ngũ một hồi đi qua một khu rừng rậm, bởi vì tranh đoạt địa phương nghỉ ngơi mà rối loạn, trong chốc lát lại triển khai đội ngũ, vượt qua sông nhỏ, tiếp theo liền có các xe ngựa mới chở đầy lương thực, cỏ khô và các loại binh khí từ hai bên tràn vào, ngẫu nhiên còn có một tiểu đội kỵ binh thám báo tranh lên trước hàng ngũ.
Đi thêm về phía trước là một thôn trấn bỏ hoang, thảm cảnh sau đại chiến Hợp Phì trước kia vẫn y nguyên rõ mồn một trước mắt, một đống gạch ngói vụn và cột gỗ bị đốt trụi giữa các đầu hồi bị tàn phá lung lay sắp đổ; ngọn đèn bị nghiền nát, trên khung cửa sổ biến dạng giắt một tấm vải rách đập phành phạch trong gió. Còn có một đội thương binh tụt lại phía sau, quấn băng gạc bẩn thỉu ngồi xổm trên một chiếc xe ngựa bị lật úp đổ nát, ánh mắt tối tăm mà ưu thương.
Ngoài hai dặm song song quan đạo là Nhu Tu Thủy, mấy ngàn dân phu đang gian khổ lôi kéo một đội thuyền lớn mấy ngàn thạch, phát ra tiếng hiệu lệnh trầm thấp, có tiết tấu, chấn nhiếp nhân tâm. Trên thuyền lớn chuyên chở các loại khí cụ công thành hạng nặng và từng rương thạch đạn mài tốt, thang mây chưa lắp ráp, sào xa (một loại xe có dựng cột cao, đầu cột là cái chòi nhỏ, lính leo lên đó để quan sát tình hình quân địch), lâu xa, hai bên mép thuyền còn bày biện một loạt tượng Địa Thính (một loại thần thú trong truyền thuyết), trên thuyền còn có từng thùng dầu hỏa đáng sợ, đều được lực lượng quân đội hùng hậu hộ vệ.
Chi đội ngũ này là quân Kinh Châu đường sá xa xôi đến đây, ước chừng hơn năm vạn người, chủ tướng là lão tướng Hoàng Trung, đích đến của bọn họ chính là Thọ Xuân ở ngoài hai trăm dặm, hành quân vô cùng thong thả, đội ngũ đã đi suốt mười ngày.
- Lão tướng quân, phía trước chính là thành Thọ Xuân!
Một tên binh lính chỉ tay về một tòa thành cao lớn ở đằng xa hô.
Hoàng Trung híp mắt nhìn chốc lát, gật gật đầu, Hán vương điện hạ hẳn là đã đến Thọ Xuân rồi.
Đề xuất Voz: Ký sự chuyển mộ