Chương 1214: Khách đến từ xa.

Chương 1214: Khách đến từ xa.

Lưu Cảnh ba hôm trước đến Thọ Xuân, cùng Lưu Cảnh đi Giang Hoài thị sát còn có quân sư Gia Cát Lượng và binh bộ thượng thư Tư Mã Ý. Lúc này quân Hán và quân Tào đánh đều là minh mưu, quân Hán đã tạo thành bốn điểm tiến công trọng yếu là Thọ Xuân, Nam Dương, Đồng Quan và Bồ Tân. Ở những nơi này có rất nhiều điểm tựa để tiến công ví du như Quảng Lăng, An Lục, đều có thể phát động tiến công Tào Ngụy.

Quân Tào cũng huy động gần ba trăm nghìn đại quân, bố trí các điểm chiến lược trọng yếu. Về thực lực quân sự hai bên không kém bao nhiêu nhưng về quốc lực thì cho dù là lương thực dự trữ hay là người dân có thể lao động, rõ ràng là Hán quốc chiếm thế thượng phong.

Tuy nhiên cho dù là chiếm thượng phong về mặt kinh tế nhưng chiến lược vẫn phải chiếm thế chủ động, Lưu Cảnh không dám khinh thường vẫn vận dụng toàn bộ thực lực như cũ để ứng phó với trận đại chiến không biết kéo dài bao lâu này.

Nhưng kết quả rất rõ ràng, thắng được trận đại chiến này chính là có được toàn bộ thiên hạ, cũng chính bởi như vậy nên Lưu Cảnh mới coi trọng từng chút một, bất cứ khả năng có thể thắng nào hắn đều không bỏ qua.

Lưu Cảnh đưa mọi người lên một con thuyền lớn thả neo ở bờ nam sông Hoài, hơn ba mươi thuyền chậm rãi khởi động, đi men theo bờ bắc sông Hoài. Lưu Cảnh cùng với quân sư Gia Cát Lượng, đám người binh bộ thượng thư Tư Mã Ý đứng ở mép thuyền nhìn chăm chú động tĩnh bờ bắc sông Hoài. Phía xa xa xuất hiện bóng dáng một cái thị trấn, tường thành màu đen và vài tòa tháp canh cao.

- Điện hạ nơi đó là Hạ Thái huyện.

Đô đốc Hoài Nam Lưu Hổ đứng ở một bên giới thiệu với Lưu Cảnh:

- Trước mắt Tào quân bố trí bốn vạn quân ở Hoài Bắc, chủ yếu đóng ở Hạ Thái huyện và Nghĩa Thành huyện. Từ sau lần chúng ta đánh lén huyện Nghĩa Thành, Tào quân liền tăng cường phòng ngự huyện Nghĩa Thành, không chỉ đắp cao tường thành lên còn cho binh lính đóng ở đây lên mười nghìn quân, mặt khắc còn làm thêm xích sắt ở cửa kéo.

Lưu Cảnh gật đầu nói với Gia Cát Lượng:

- Quân sư thấy thế nào?

Gia Cát Lượng khẽ mỉm cười:

- Xích sắt Lan giang cũng không có ý nghĩa gì, chỉ cần một con thuyền nhỏ cũng có thể phá giải. Nếu thần là Tào Tháo ngược lại cần tăng phòng ngự Tiếu quận không biết bên kia phòng ngự thế nào?

Lưu Hổ bên cạnh vội vàng hỏi Đinh Phụng:

- Có tin tức bên Tiếu quận không?

Đinh Phụng khom người đáp:

- Khởi bẩm điện hạ, Tiếu quận có ba vạn người đóng, do đại tướng quân Ngưu Kim trấn thủ.

Ngưu Kim là phó tướng của Tào Nhân, coi như là một mãnh tướng nhưng Lưu Cảnh càng coi trọng đại tướng Trương Liêu hơn, hắn hỏi Tư Mã Ý:

- Trương Liêu và Từ Hoảng đóng quân ở đâu?

Tư Mã Ý suy nghĩ một lúc nói:

- Từ Hoảng vẫn đóng quân ở Lạc Dương, có khoảng ba vạn quân, Trương Liêu thì không cố định nhưng y không phải đại tướng của quân Tào, Tào Nhân và Tào Chân sẽ không để y trấn thủ quận Dự Châu. Thanh Châu và Từ Châu, Tịnh Châu thuộc hệ của Hạ Hầu, khả năng không lớn, vi thần nghĩ y có thể sẽ trấn dữ Nghiệp Đô hoặc là làm quân hậu viện.

Lưu Cảnh cũng hiểu ý của Tư Mã Ý, quân Tào nhiều phe phái đều có địa bàn cố định, Trương Liêu Từ Hoảng thuộc phe chính của Tào Tháo. Tào Tháo biết năng lực của Trương Liêu nếu để y xuất hiện quá sớm ngược lại bất lợi cho việc phòng ngự, khả năng lớn nhất là làm viện quân, nơi nào có nguy hiểm Trương Liêu sẽ được phái tới đó.

Lúc này một tên thị vệ bước nhanh vào nói nhỏ với Tư Mã Ý vài câu, Tư Mã Ý gật đầu lập tức nói với Lưu Cảnh:

- Điện hạ người đã đến.

- Được rồi, chúng ta về ngày mai lại tiếp tục đi thị sát.

Đội tàu chậm rãi quay đầu, chạy về hướng Thọ Xuân.

Trong quận nha thành Thọ Xuân, Lý Phù đưa Kim tam gia đến ngồi ở nhà trên, nhìn Kim tam gia có vẻ rất khẩn trương, đứng ngồi không yên, không ngừng uống trà, y đã không còn sự hào sảng bình thường.

Y và Lý Phù đã giao dịch gần nửa năm, kiếm được rất nhiều tiền, đương nhiên, giao dịch của bọn họ cũng khiến binh khí của quân Hán thiếu hụt nghiêm trọng. Chính y đã phạm tội lớn nếu để Tào Tháo biết được có khi còn liên lụy đến chín đời nhưng y đã rơi vào quá sâu không thể kiềm chế được rồi.

Giao dịch nửa năm, Kim tam gia cũng biết thân phận thật của Lý Phù, không phải là thương nhân mà là thủ lĩnh mật thám của quân Hán ở Tào Ngụy, hai bên liên quan về lợi ích quá nhiều Lý Phù không sợ y tố cáo.

Lý Phù từng làm ăn, từ sau khi giao dịch, quân Tào từng lén mua của Hán quốc vô số sắt thô, nhưng Hán quốc cũng kiếm được rất nhiều binh khí của Tào Ngụy, Tào quân mua được sắt thô còn kém rất xa so với binh khí.

Đương nhiên quân Tào cũng mua được một trăm nghìn thạch lương thực nhưng một trăm nghìn thạch lương thực đối với mấy chục vạn đại quân của hai nước đúng là không đáng nhắc tới.

Lý Phù nhận được lệnh của Tư Mã Ý, đem Kim tam gia đến Thọ Xuân, nghe nói Hán Vương rất coi trọng người này, nhất định phải gặp y, Lý Phù thấy Kim tam gia rất khẩn trương liền cười nói:

- Tam gia không cần lo lắng như vậy, Hán Vương điện hạ luôn coi trọng người tài, lần này Hán Vương muốn gặp tam gia đây là chuyện tốt.

Kim tam gia sao có thể không lo lắng, Hán Vương là người như nào? Tương lai có thể thành Thiên Tử, mà hiện tại y cũng chỉ là một tiểu dân, chênh lệch quá xa.

Đương nhiên, Kim tam gia cũng hiểu được Hán Vương muốn gặp mình tất nhiên là giao cho mình nhiệm vụ trọng yếu gì đó nhưng không biết mình có thể hoàn thành không?

Lúc này bên ngoài truyền đến tiếng bước chân có thị vệ nhỏ giọng nhắc nhở bọn họ:

- Điện hạ tới.

Lý Phù đứng lên, Kim tam gia cũng cuống quít đứng lên, y hồi hộp đến mức hai đùi đều run rẩy, từ bên ngoài đi tới ba người, người đi đầu là một quan quân trẻ tuổi, mũ trên đầu hắn thể hiện được thân phận của hắn đây đúng là Hán Vương Lưu Cảnh.

Lý Phù vội vàng bước lên thi lễ:

- Ty chức tham kiến điện hạ.

Lưu Cảnh nâng y dậy:

- Lý Tư Mã chúng ta đã lâu không gặp, chắc phải ba năm rồi.

- Ba năm hai tháng, lần trước gặp điện hạ là lúc ti chức vào kinh báo cáo công tác.

- Lý Tư Mã cực khổ rồi.

Lưu Cảnh động viên Lý Phù hai câu, ánh mắt lại chuyển đến Kim tam gia, Lý Phù vội kéo Kim tam gia tới giới thiệu:

- Vị này chính là Kim tam gia trong lời báo cáo của vi thần.

Kim tam gia sợ tới mức ngã quỵ xuống đất dập đầu nói:

- Tiểu nhân Kim Quýnh khấu kiến Hán Vương điện hạ.

Lưu Cảnh mặc dù có chút khinh thường nhân phẩm của người này nhưng y lại rất hữu dụng, Lưu Cảnh liền không để ý đến nhân phẩm của y nữa, hắn cười ôn hòa đỡ Kim tam gia lên:

- Tất cả mọi người mau gọi Kim tam gia, ta cũng gọi ngươi là tam gia.

- Tiểu dân không dám, trước nay mọi người đều gọi tiểu nhân là Kim tam, điện hạ cũng gọi Kim tam là được, thật sự không dám xưng gia trước mặt điện hạ.

Lưu Cảnh lại giới thiệu mọi người với y:

- Vị này là Tư Mã thượng thư, vị này là Gia Cát quân sư, ta nghĩ các ngươi đều nghe qua về bọn họ.

Lý Phù đương nhiên biết, Tư Mã Ý là người lãnh đạo trực tiếp của y, Gia Cát Lượng vốn là quân sư của Giao Châu, hiện tại bọn họ cùng một phe, y vội vàng chào, Tư Mã Ý và Gia Cát Lượng hàn huyên một phen, mọi người lần lượt ngồi xuống.

Lưu Cảnh sai người dâng trà, rồi cười nói với Lý Phù và Kim tam gia:

- Cũng may có hai vị, quân Hán có được rất nhiều binh khí, giúp chúng ta chuẩn bị trước chiến tranh.

Lý Phù cúi người nói:

- Đây là công việc của ty chức.

Lý Cảnh cười nói với Kim tam gia:

- Không thể bỏ qua công lao của Kim tam gia.

- Làm việc vì điện hạ là vinh hạnh của tiểu nhân.

- Ngươi có công với Hán quốc, ta đương nhiên sẽ không quên, hy vọng tam gia tiếp tục cố gắng, trong tương lai sẽ được phong quan nội hầu, tạo tương lai tốt cho con cháu.

Kim tam gia không thiếu tiền nhưng y không có địa vị, bây giờ chỉ là một thứ dân, bây giờ Hán vương nói sau này có thể phong quan nội hầu, kích động đến mức nói lắp, lại quỳ xuống:

- Kim tam nguyện vì điện hạ nhảy vào dầu sôi lửa bỏng, đến chết mới thôi.

Lưu Cảnh thấy y biết điều, tương đối hài lòng với thái độ của y, hắn cười nói:

- Chuyện phong hầu đương nhiên không dễ dàng như vậy, cần phải trả một cái giá nhất định, đương nhiên chỉ cần tam gia có tâm nhất định có thể làm được.

Kim tam gia gật đầu nói:

- Tiểu dân đã hiểu.

- Lý Tư Mã nói tam gia là một người hào sảng quả nhiên danh bất hư truyền, cụ thể như thế nào Tư Mã thượng thư sẽ nói tỉ mỉ với hai vị, ta đi trước một bước.

Lưu Cảnh gặp y cũng chỉ để nói rõ thái độ, cụ thể thế nào hắn sẽ không tham dự, hắn và Gia Cát Lượng đứng dậy rời khỏi, đi ra bên ngoài Gia Cát Lượng thấp giọng nói:

- Điện hạ định lợi dụng quan hệ của y với Tào quân.

Lưu Cảnh thản nhiên cười nói:

- Người thần thông quảng đại như vậy, chỉ để y đầu cơ trục lợi binh khí cũng hơi đáng tiếc.

Đi vài bước, Lưu Cảnh lại nhớ tới một chuyện, nói với Gia Cát Lượng:

- Hôm nay đã là cuối tháng mười, quân sư cần đến Thượng quận, phải nhanh chóng đi đi.

Gia Cát Lượng gật đầu:

- Vi thần chiều nay sẽ xuất phát.

Trong phòng chỉ còn lại Tư Mã Ý, Kim tam gia và Lý Phù ba người, cảm giác hồi hộp của Kim tam gia cũng giảm bớt, y vội vàng bày tỏ thái độ với Tư Mã Ý:

- Chỉ cần tiểu nhân có thể làm được tiểu nhân nhất định dốc hết toàn lực, tuyệt đối không lùi bước.

Tư Mã Ý cười hỏi:

- Kỳ thật ta cũng có chút hứng thú, tam gia sao lại có mạng lưới quan hệ rộng như vậy, tam gia có thể nói một phần cho ta không?

Kim tam gia thở dài nói:

- Kỳ thật cũng không có điều gì kì quái, Tào Hồng là chồng của em gái tại hạ, từ sáu năm trước ở Kiến An, Tào Nhân âm thầm đầu cơ trục lợi tù binh quân Khăn Vàng làm nô dịch, chính là do tại hạ thay y điều khiển. Lúc ấy tại hạ còn chưa giao dịch với quân Hán, nghe nói cũng có chút quan hệ với điện hạ. Sau đó chuyện này bị tố giác, ta được Tào Hồng bảo vệ, sau lại cùng Tào Nhân, đi theo y mười năm, tất cả tướng lĩnh quân Tào taị hạ biết hơn trăm người, đều có giao tình với tại hạ. Đại chiến ở Hợp Phì năm kia, tại hạ từng đưa lương thực cho Trương Liêu, bị Trương Liêu phát hiện thiếu quân lương, lúc đấy phán tiểu nhân tội chết. Nhưng Trương Liêu nể mặt Tào Nhân nên mới phán tội đánh tại hạ năm mươi roi, cũng cách chức trục khỏi quân doanh sau tại hạ mới làm nghề này.

Tư Mã Ý gật gật đầu:

- Thì ra là như thế, như vậy binh khí của Kim tam gia đều từ phía Tào Nhân?

- Không.

Kim tam gia vội vàng xua tay:

- Tào Nhân là một người cực kì chính trực, nếu y biết chuyện này sẽ mang tại hạ đi chém đầu ngay, chỉ có thể nói một phần binh khí xuất phát từ quân đội của y, còn có từ quân của Tào Chân Dự Châu và Thanh Châu Tào Hưu, bên Tào Chương cũng có một ít nhưng không nhiều lắm.

Tư Mã Ý cười cười lại hỏi:

- Không biết Ngưu Kim ở Tiếu quận, tam gia có quan hệ với y không?

- Không có quan hệ trực tiếp với Ngưu Kim, nhưng thuộc hạ của y Trương Lễ lại là một trong những nguồn cung cấp.

Nụ cười của Tư Mã Ý lại càng thêm rạng rỡ:

- Ta có một chủ ý, tam gia có thể thay chúng ta liên hệ với Trương Lễ không?

Kim tam gia cũng hiểu được một chút ý tứ của Tư Mã Ý, y hơi do dự chút, Tư Mã Ý cười nói:

- Nếu hoàn thành chuyện này, đã hoàn thành được một nửa chuyện làm nội hầu.

Kim tam gia nghĩ đến chuyện phong nội hầu, trong lòng y nóng lên, xúc động nói:

- Tư Mã thượng thư cứ việc nói, tiểu nhân nhất định dốc toàn lực làm.

Đề xuất Voz: Ngày Ấy Ở Hiện Tại
Quay lại truyện Binh Lâm Thiên Hạ
BÌNH LUẬN