Chương 1215: Bố trí cạm bẫy.

Chương 1215: Bố trí cạm bẫy.

Tiếu quận có ý nghĩa vô cùng quan trọng với Tào quân, không chỉ bởi vì Tiếu quận là cố hương của Tào Tháo mà là cố hương của cả gia tộc Tào thị. Càng quan hơn chính là có vị trí chiến lược trọng yếu, là cửa tiến vào Trung Nguyên, công phá được Tiếu quận có nghĩa là toàn bộ Trung Nguyên đang mở ra trước mắt.

Trong hệ thống phòng ngự của Tào quận, Trung Nguyên do đô đốc Dự Châu Tào Chân và đô đốc Từ Châu Tào nhân phụ trách trấn thủ, hai bên lấy huyện Trần Lưu làm ranh giới. Huyện Trần Lưu phía đông do Tào Nhân quản lí mà phía tây do Tào Chân phụ trách.

Vì phòng ngự Trung Nguyên, quân Tào đã đổ không biết bao nhiêu công sức, chỉ có một khu Từ Châu mà bố trí tận một trăm nghìn đại quân, trong đó Tiếu quận và Từ Châu mỗi nơi ba vạn quân, địa khu Hoài Bắc bố trí bốn vạn lính. Ngoài ra ở Hứa Xương bố trí năm vạn đại quân, ở Lạc Dương bố trí ba vạn quân, toàn bộ địa khu Trung Nguyên bố trí mười tám vạn đại quân, phòng ngự Trung Nguyên như một thùng sắt.

Mà Tiếu quận thuộc phạm vi phòng ngự của Tào Nhân, hiện tại người phụ trách trấn thủ Tiếu quận là đại tướng phụ tá đắc lực của Tào Nhân, đại tướng Ngưu Kim. Ngưu Kim đi theo Tào Nhân nhiều năm, tác chiến dũng mãnh, được Tào Nhân vô cùng tin cậy, Tào Nhân đem nhiệm vị phòng ngự Tiếu quận giao cho y.

Quân coi giữ Tiếu quận có khoảng ba vạn người, lần lượt được phân bố ở ba vị trí chiến lược là Kì huyện, Thành Phụ huyện và Tiếu huyện. Trong đó Kỳ huyện và Thành Phụ huyện đều có bảy nghìn quân trú binh, mà Tiếu huyện thì có mười bốn nghìn quân, ba chỗ chiến lược tạo thành hình tam giác, phối hợp chặt chẽ, mỗi người một phương.

Trưa ngày hôm đó, một thương đoàn từ quận Nhữ Nam dần dần tới gần huyện Thành Phụ, thương đoàn không lớn, chỉ có hơn hai trăm con la, thu hoạch vải vóc, có hơn mười tiểu nhị, quản sự và một phó quản sự. Quản sự khoảng ngoài năm mươi tuổi, thân hình cao lớn, gương mặt sáng sủa trong khi nói chuyện mười phần khí thế, y đúng là Kim tam gia từ Thọ Xuân đến phía bắc, bên cạnh là phó quản sự Lý Phù.

Đây là nhiệm vụ Lưu Cảnh giao cho bọn họ, có liên quan đến địa vị tương lai của Kim tam gia, y có thể được phong tước hay không thì phải chờ lần này rồi. Tuy rằng trong lòng lo lắng nhưng Kim tam gia vô cùng sĩ diện, chỉ cần không phải ở trước mặt Hán Vương điện hạ, y sẽ thể hiện giống như không có việc gì, che đậy tốt tâm tình của mình, vẫn cười nói lớn tiếng như cũ, khống chế được không khí của thương đội.

Hoàn toàn ngược lại với y, Ly Phù vẫn luôn duy trì trầm mặc, y nói ít, không thích nói chuyện, khiến cho người khác tưởng rằng y là tùy tùng của tam gia, nhưng trên thực tế y mới là nhân vật chủ chốt của lần hành động này.

- Lý gia, không cần lo lắng, người chúng ta muốn tìm hợp tác với tạ hạ nhiều năm, hai bên đều hiểu rõ, tại hạ biết nhược điểm của y ở đâu?

Kim tam gia khuyên bảo an ủi chỉ khiến Lý Phù khẽ gật đầu:

- Sự tình quan trọng, ta cần phải cẩn thận.

- Đương nhiên phải cẩn thận, tại hạ đã suy nghĩ kĩ phương án, trước tại hạ sẽ thử y.

Thương đoàn dần dần tiến vào huyện Thành Phụ, cửa thành kiểm tra vô cùng nghiêm ngặt, tất cả người vào thành đều phải soát người, thương đoàn thì nhất định phải mở bao ra kiểm tra, Lý Phù muốn tìm tam gia thảo luận một chút, Kim tam gia lại nhếch miệng cười giục ngựa tiến lên.

- Tam gia lại tới à, chắc là phát tài rồi.

Binh lính thủ thành giống như cũng quen biết y, chào hỏi với y, Kim tam gia bĩu môi nói:

- Đầu năm nay còn có thể phát tài, có miếng cơm ăn là tốt lắm rồi.

Tùy rằng nói như vậy nhưng y lại không chút động tĩnh ném cho tên cầm đầu một túi tiền:

- Tiền rượu của các ngươi, quy tắc cũ nhá.

Đồn trưởng mặt mày hớn hở, quát binh lính:

- Cho tam gia vào thành.

Bọn lính đều tránh sang một bên, Kim tam gia vung tay lên, dẫn thương đoàn nghênh ngang đi vào thành, Lý Phù đi qua lại nghe thấy tiếng đồn trường quát đám thương nhân khác ở phía xa xa:

- Đồ chó, ngươi tưởng là ai cho tiền cũng đều nhận sao? Mau mở hàng ra.

Lý Phù lập tức tin tưởng Kim tam gia, xem ra giao tình của y với người ở đây không bình thường.

Mọi người nghỉ ở quán trọ, Kim tam gia lập tức dẫn Lý Phù tới quân doanh, trên đường đi nói khẽ với Lý Phù:

- Trương Lễ trước đây vốn là trộm cướp ở Từ Châu, lòng lang dạ sói, giết người như ngóe, sau lại gia nhập quân Thanh Châu. Sau khi Thanh Châu quân bị quân Tào đánh tan, y liền biến thành tướng lĩnh quân Tào, người này gan lớn tâm đen tối, cực kì tham lam. Dầu hỏa lần trước Lý Gia thấy ở kho hàng chính là do y lén bán cho tại hạ, người y quản lý thực gia chỉ có hai nghìn năm trăm người nhưng y lại báo lên ba nghìn năm trăm người, ăn gian được một nghìn vũ khí lương thực.

- Y làm công khai như vậy Tào Nhân mặc kệ sao?

- Tào Nhân có lẽ cũng biết, nhưng Kim Ngưu chắc chắn biết nội tình, mặc kệ diễn biến chỉ xem kết quả, chỉ cần khi đánh giặc Trương Lễ đồng ý bán mạng, bình thường đều mắt nhắm mắt mở cho qua.

- Y tận lực đánh giặc sao?

Kim tam gia cười ha hả:

- Y chính là tên liều mạng Trương Tam Lang, các hạ nói y có tận lực không? Y biết rõ nếu như y không tận lực đánh giặc những ngày an nhàn của y sẽ hết.

Hai người vừa đi vừa nói chuyện, rất nhanh liền tới quân doanh trong thành, thủ vệ biết Kim tam gia lập tức chạy vào trong doanh bẩm báo. Một lúc sau một gã tướng lĩnh tầm bốn mươi tuổi của Tào quân cười lớn ra ngoài đón:

- Sáng sớm hôm nay ta nghe có tiếng chim khách kêu, ta liền biết có chuyện tốt quả nhiên là tam gia tới cửa.

Hai người ôm nhau một lúc, Kim tam gia kéo Lý Phù tới giới thiệu:

- Đây là tài chủ của ta, ta giới thiệu cho tướng quân quen biết một chút, chúng ta gọi y là Lý gia, y là người sảng khoái.

Trương Lễ cười híp hết cả mắt, y nghe ra ngụ ý của Kim tam gia, đây chính là người nhận hàng Lý gia, nói cách khác hoàng kim mình nhận được đều do người này trả.

- Lý gia là người ở đâu? Trương Lễ tủm tỉm cười hỏi.

- Tại hạ người Cao Dương quận Hà Gian.

- Ồ tại hạ nguyên quán là người An Bình, ngay gần quận Hà Gian.

- Trùng hợp như vậy, vậy thì không phải người ngoài rồi.

Trương Lễ vô cùng nhiệt tình, mời Lý Phù và Kim tam gia vào quân doanh, Trương Lễ đảm nhiệm chức Giáo úy, có đội quân của riêng mình, đều là quân Thanh Châu đi theo y nhiều năm, đường nhiên cũng là quân Tào, ngoài ba nghìn năm trăm quân trước đây ra còn có ba nghìn năm trăm quân mới được điều đến.

Tất cả quân đều đóng trong thành, quân doanh quy mô lớn, chiếm một phần ba thành, có hai nghìn lều, trong đó một nửa là lương thực và quân dụng.

Quân lương của quân Tào dựa trên đầu người phân phối, quân giới bởi vì có sự hao hụt, số lượng không đủ mới trình lên trên xin cấp thêm, tình huống bình thường đều được phê chuẩn, cho nên mới có lỗ hổng cho việc đầu cơ trục lợi quân giới.

Kỳ thật kỷ luật của quân Tào rất nghiêm, ví dụ như lúc có binh khí mới, phải lấy cũ đổi lấy mới mới có binh khí mới đưa đến, nhưng việc thực hiện không quá nghiêm khắc, chỉ phái người đến nhìn qua, binh khí hỏng cũng không lấy đi, nhiều khi người xuống xem đều là cùng một loạt binh khí bị tổn hại, chỉ cần phía dưới tiếp đãi tốt sẽ không vạch trần.

Tướng lĩnh phía dưới của Tào quân chính vì vậy mà kiếm được rất nhiều, Kim tam gia chính là loại lái buôn như vậy, cực kì được tướng lính hoan nghênh.

Trương Lễ mời hai người vào trong lều lớn, thẳng thắn cười nói:

- Tam gia lần này tới hơi sớm, muộn một chút nữa tại hạ sẽ có một ít cung nỏ, khoảng ba trăm cái.

Kim tam gia chỉ Lý Phù:

- Lần này Lý gia có chuyện làm ăn muốn bàn với tướng quân, nếu thành công, ít nhất cũng có một nghìn lượng hoàng kim vào trong túi.

Trương Lễ sôi nổi hẳn cười nói:

- Lý gia cứ việc nói, chúng ta không có điều gì phải kiêng kị.

Lý Phù thấy y thân là tướng lĩnh Tào quân, lại không che dấu sự tham lam của mình, trong lòng có chút cảnh giác, người thấy lợi quên nghĩa như vậy nhất định phải chú ý.

Lý Phù cười nói:

- Có người muốn mua một ít dầu hỏa, khoảng ba trăm thùng, mỗi thùng giá ba lượng vàng, nếu chuyện này thành công, người mua dầu sẽ trả cho chúng ta trăm lượng tiền thù lao, không tính trong tiền dầu, nói cách khác, chín trăm lượng hoàng kim toàn bộ đều thuộc về tướng quân thế nào?

Giá tiền này quá hời, bình thường chỉ có hai lượng vàng một thùng, không ngờ bây giờ lại là ba lượng, Trương Lễ trên mặt vẫn lộ ra vẻ khó xử:

- Không dám gạt Lý gia, chuyện này có chút khó khăn, dầu hỏa là vật tư trọng yếu của Tào quân, lần trước tại hạ bán cho tam gia năm mươi thùng, cuối cùng không biết làm kiểu gì đành đốt một kho hàng để che dấu. Bây giờ có chút khó khăn, hơn nữa quân doanh của tại hạ chỉ có nghìn thùng dầu hỏa, đại đô đốc mỗi tháng sẽ phái người đến thị sát quân doanh, số lượng dầu hỏa nhất định sẽ bị kiểm kê, nếu thiếu ba trăm thùng tại hạ biết ăn nói thế nào?

Lý Phù cười nói:

- Tướng quân muốn biết thủ hạ của Vu Cấm Diêu Võ làm như nào không?

Trương Lễ ngẩn ra, Diêu Võ là tâm phúc của Vu Cấm, trấn giữ huyện Nghĩa Thành, chẳng nhẽ y cũng làm chuyện như này?

Lý Phù hiểu được tâm tư của y, gật đầu nói:

- Ta cũng mua được ba trăm thùng dầu hỏa từ bên đó.

Trương Lễ ôm quyền nói:

- Xin rửa tai lắng nghe.

- Diêu Võ lấy ra một nửa số thùng dầu hỏa từ sáu trăm thùng, đổ thành ba trăm thùng, trong đó đem nước đổ vào trong thùng, dầu nhẹ hơn nước, cho dù có kiểm tra cũng không phát hiện ra.

Trương Lễ lúc này mới hiểu đây đúng là biện pháp tốt, tuy nhiên ba trăm thùng dầu hỏa quá nhiều, y cần thận trọng một chút, y lại hỏi:

- Không biết là ai định mau dầu hỏa, Lý gia có thể nói cho tại hạ biết không?

- Ta cũng không giấu diếm tướng quân là Hắc Kỳ quân ở Trường Giang.

Trương Lễ lúc này mới hiểu, hóa ra là Hắc Kỳ quân, y biết đám kẻ trộm này đóng quân ở hồ Động Đình quận Trường Sa, thủ lĩnh tên hiệu là Hỗn Giang Long Vương, nếu như bọn họ muốn mua thì được rồi, bởi vì quân Hán không thiếu dầu hỏa, bình thường cũng không cần mua.

Y trầm ngâm một lúc hỏi:

- Không biết khi nào thì giao hàng?

- Nửa tháng sau, một tay giao tiền một tay giao hàng được không?

Trương Lễ nghe nói nửa tháng sau, y lập tức nhẹ nhàng thở ra, mười ngày sau Từ Châu Triệu Tư Mã tới thị sát quân doanh, nhất định sẽ kiểm kê dầu hảo, nửa tháng sau vừa đúng lúc kết thúc thanh tra.

- Được rồi, chúng ta thành giao.

Lý Phù và Kim tam gia rời khỏi quân doanh, nửa đường Lý Phù cảm khái nói:

- Đại chiến sắp đến, Trương Lễ còn dám bán vật tư, qua thật khiến ta mở rộng tầm mắt.

Kim tam gia cười ha hả:

- Lý gia chê cười rồi, ngài ở Nghiệp Đô lâu, những đại thần Tào Ngụy còn thấy ít sao? Có mấy người trung thành tận tâm, chỉ sợ ngay cả Trần Quần, Hoa Hâm những người này cũng chưa chắc đã đáng tin cậy. Không cần phải nói đến Trương Lễ loại người xuất thân từ đạo tặc này, đối với bọn họ mà nói, người chỉ sống vì tám chữ, người không vì mình trời chu đất diệt, những thứ khác đều là giả dối.

- Điều này cũng đúng, Tào Tháo cũng không tin những thủ hạ dưới tay, toàn bộ để Tào thị và Hạ Hầu lãnh binh.

- Chính là đạo lý này, cho nên ta hiểu rất rõ Trương Lễ, biết y sẽ đồng ý, tuy nhiên phải từ từ, chậm rãi dụ y sập bẫy.

Lý Phù gật gật đầu, Kim tam gia nói có đạo lý, việc này quả thật không thể gấp.

Đề xuất Huyền Huyễn: Tu La Thiên Đế
Quay lại truyện Binh Lâm Thiên Hạ
BÌNH LUẬN