Chương 1216: Che giấu.

Chương 1216: Che giấu.

Trong phủ Phó thừa tướng, Tào Phi vẻ mặt nghiêm túc nghe Ngự sử trung thừa Chu Nguyên bẩm báo, điểm tình báo ở Trường An xảy ra chuyện, mấy điểm tình báo bị quân Hán một lưới bắt hết, hơn một nửa số thám tử bị bắt, ngay cả mấy tên thám tử bọn họ mới phái đi Trường An cũng bị quân Hán bắt giữ hết.

Tin tức này khiến Tào Phi vô cùng lo lắng, y không biết báo cáo với phụ thân thế nào, vừa mới để Chu Nguyên làm chủ quản tình báo không bao lâu liền xảy ra chuyện này nhất định sẽ khiến phụ thân tức giận. Hơn nữa bây giờ đang là lúc hai nước khẩn trương chuẩn bị chiến tranh, điểm tình báo ở Trường An tất nhiên là vô cùng trọng yếu.

Đương nhiên, Tào Phi cũng biết, chuyện này không thể trách Chu Nguyên, chỉ có thể trách mật thám ở Trường An không ẩn nấp kĩ, nhưng y phải nói với phụ thân thế nào đây?

Bất đắc dĩ, Tào Phi chỉ có thể nói với Chu Nguyên:

- Chuyện cấp bách bây giờ là xây dựng điểm tình báo, triệu hồi toàn bộ mật thám không bị bắt đến, phòng ngừa trong số bọn họ đã có người bị quân Hán xúi giục, phái thêm mật thám đi Trường An, chuyện này phải làm nhanh, hôm nay phải chọn xong người.

Chu Nguyên yên lặng gật đầu, lại hỏi:

- Vi thần phải bẩm báo thế nào với Ngụy công đây?

- Chuyện này để ta bẩm báo, ta sẽ gánh vác trách nhiệm, ngươi chỉ cần làm tốt những chuyện khác thôi, những chuyện khác đừng quản đến.

Chu Nguyên trong lòng cảm kích khom người nói:

- Cảm tạ sự chiếu của của thế tử đối với vi thần, vi thần nhất định dốc toàn lực hoàn thành nốt những việc còn lại.

- Đi thôi.

Chu Nguyên thi lễ chậm rãi lui xuống, trong phòng chỉ còn lại một mình Tào Phi, Tào Phi khoanh tay đi lại trong phòng, bây giờ y có chút phiền muộn, hai tháng này quân Hán bắt đầu qui mô chuẩn bị chiến tranh, y cũng nhận được mệnh lệnh chuẩn bị chiến tranh của phụ thân, liền hạ lệnh cho các quận chuẩn bị vật tư lương thực.

Nhưng hôm nay nhận được danh sách vật tư khiến y cả kinh, các loại vật tư so với y dự đoán thiếu một nửa. Lúc này y mới ý thức được buôn bán nửa năm qua của bọn họ bị thiệt hại nặng, số lượng lớn vật tư bị quân Hán dùng tiền vàng và vàng thỏi mua đi, tuy rằng Nghiệp Đô phồn vinh nhưng các địa phương ngày càng điêu linh.

Vấn đề này là trách nhiệm của y, y phát hiện quá muộn, y đang lo không biết báo cáo việc này với phụ thân thế nào, lại thêm sự kiện điểm tình báo ở Trường An bị bắt gọn nữa, có thể nói là họa vô đơn chí, y quả thật không dám đối mặt với phụ thân.

Tào Phi rơi vào thế khó xử, y biết rằng thế cục rất quan trọng, phụ thân cũng vô cùng khẩn trương, nếu giấu chuyện này không nói chỉ sợ sẽ tạo thành hậu họa khôn lường, nếu như nói rồi lại khiến phụ thân tức giận.

Sau khi do dự thật lâu, Tào Phi quyết định báo cáo cho phụ thân, nhưng ở chỗ mấu chốt sẽ giấu diếm một chút, không thể để phụ thân thất vọng về năng lực của mình, nghĩ vậy, Tào Phi lập tức hạ lệnh:

- Chuẩn bị xe ngựa đi cung Đồng Tước.

Tào Phi lên xe ngựa, xe ngựa tăng tốc chạy về hướng bắc ngoài thành chỗ cung Đồng Tước.

Tào Phi vào Đồng Tước cung, đứng trước phòng phụ thân, lại không ngờ gặp huynh đệ Tào Chương, y dường như vừa tiếp kiến phụ thân. Tào Chương và tam đệ Tào Thực giống nhau, cũng từng cố gắng giành ngôi vị thế tử, nhưng y ở Nghiệp Đô không có ai ủng hộ, rất nhanh liền bị thất bại, rút ra khỏi cuộc chiến tranh giành ngôi vị thế tử. Nhưng Tào Chương lại được phụ thân tín nhiệm trên phương diện quân sự, để y thống soái năm vạn quân U Châu, phòng ngự biên cảnh phương bắc.

Hai năm trước, Tào Phi hầu như không có mâu thuẫn gì với các huynh đệ, cũng không quan hệ, Tào Phi không ngờ gặp Tào Chương vào lúc này, nhưng nếu tránh cũng tránh không được chỉ đành tiến lên miễn cưỡng nói:

- Nhị đệ đến Nghiệp Đô lúc nào vậy sao ta lại không biết?

Tào Chương liếc mắt nhìn y lạnh lùng nói:

- Huynh trưởng đang bận điều tra thất tử án Kiến An sao có thời gian nghĩ đến tiểu đệ?

Tào Chương trong lời nói có sự châm chích, điều này khiến cho Tào Phi tỉnh ngộ, Tào Chương có quan hệ thân thiết với Hạ Hầu gia tộc, bản thân mình lại điều Hạ Hầu Đôn đi, Tào Chương sao có thể đối tốt với mình, Tào Phi cười khan một tiếng:

- Nhị đệ chê cười rồi.

Tào Chương quay đầu đi không để ý đến y nữa, Tào Phi âm thầm căm tức, cũng tức giận không nói gì nữa, giữa hai huynh đệ có chút lúng túng, lúc này một gã thị vệ từ bên trong đi ra, khom người thi lễ nói:

- Ngụy công cho gọi thế tử và Chương công tử vào.

Tào Chương hừ mạnh một tiếng, bước nhanh đi vào trong phòng phụ thân, Tào Phi lại cố ý đi chậm lại, từ từ đi vào phòng, quả nhiên phụ thân đang nói chuyện với nhị đệ, Tào Phi thi lễ với phụ thân đứng ở một bên.

Tào Tháo sở dĩ gọi con thứ trở lại Nghiệp Đô chính là vì định rút năm vạn quân U Châu về phòng ngự Trung Nguyên, nhưng y lại có chút lo lắng an toàn của biên cương liền hỏi:

- Tình hình bên Tiên Ti thế nào?

Tào Chương khom người nói:

- Hồi bẩm phụ thân, Tiên Ti đợt đầu năm giao tranh với quân Hung Nô, hai bên đều có thiệt hại, Hung Nô có chút rơi vào thế hạ phong. Tháng trước con nhận được tin, Tiên Ti đang tích cực chuẩn bị chiến tranh, chuẩn bị mùa xuân sang năm quyết chiến với Hung Nô.

Bây giờ đã gần đến tháng 11, thảo nguyên bắt đầu có tuyết đầu mùa, đương nhiên thổ dân du mục lúc này sẽ không xâm lấn Trung Nguyên. Tào Tháo cũng đang suy xét đầu xuân sang năm một khi đem quân U Châu của Tào Chương rút về, U Châu trống không, Tiên Ti có nhân cơ hội này xâm lấn không, điều này khiến Tào Tháo vô cùng khó xử.

Lão trầm ngâm một lúc hỏi:

- Tin tình báo của con có đáng tin không? Mùa xuân sang năm Tiên Ti sẽ quyết chiến với Hung Nô.

Tào Chương hiểu ý phụ thân khom người nói:

- Khởi bẩm phụ thân, tin tình báo này đáng tin cậy, là do thương nhân buôn da lông nói cho con hơn nữa con có thể khẳng định người Tiên Ti sẽ không thừa cơ tiến công Trung Nguyên.

Tào Tháo vừa nghĩ bỗng nhiên hiểu được cười nói:

- Ta thật sự hồ đồ rồi, người Tiên Ti nếu tấn công Trung Nguyên vậy ai bảo vệ Tiên Ti đây, xem ra nếu người Hung Nô không diệt vong người Tiên Ti tạm thời sẽ không xuôi nam.

Tào Tháo yên tâm, lập túc nói với con:

- Bây giờ thế cục nguy cấp, chúng ta sắp quyết chiến với quân Hán, binh lực của chúng ta không đủ, ta nghĩ triệu hồi quân U Châu về Nghiệp Đô, con chắc không có ý kiến gì đi.

- Con tuân lệnh.

Tào Tháo rất hài lòng với thái độ của đứa con thứ hai, cũng gật gật đầu, ánh mắt lại nhìn Tào Phi, cười hỏi:

- Phi nhi đến đây có chuyện gì?

Lúc này Tào Chương khom người nói:

- Nếu phụ thân không còn chuyện gì con cáo lui trước.

- Con đi đi, nghỉ ngơi hai ngày rồi hẵng về U Châu điều động binh.

Tào Chương chậm rãi lui xuống, Tào Tháo thấy hai huynh đệ không chào hỏi, trong lòng lão có chút không vui hỏi:

- Hai huynh đệ các con cãi nhau?

- Con và nhị đệ không cãi nhau chỉ là đã lâu không gặp có chút lạ lẫm.

- Không được làm như vậy, giữa hai huynh đệ phải đoàn kết, nếu như ta chết đi, Tào Ngụy phải dựa vào ba người các con chống đỡ, ta đã quyết định để cho tam đệ của con trở lại Nghiệp Đô, chủ quản bộ lễ của Ngụy quốc, con không được tiếp tục làm khó y.

Trong lòng Tào Phi giật mình, phụ thân lại để cho tam đệ về Nghiệp Đô, còn cho y làm chủ quản bộ lễ, tuy rằng đây là hư chức nhưng nó cũng là một tín hiệu báo hiệu phụ thân chuẩn bị dùng tam đệ. Hơn nữa còn nhị đệ, y lãnh năm vạn quân trấn thủ Nghiệp Đô, để ai thống soái đấy còn là một vấn đề lớn, nếu không nhị đệ sẽ dễ dàng phát động binh biến.

Tào Phi càng thêm lo lắng, quên mất chuyện phụ thân đang đợi y trả lời chuyện chính sự, Tào Tháo thấy y thất thần, lại hỏi:

- Con có chuyện gì gấp muốn bẩm báo với ta?

Tào Phi lúc này mới phản ứng, vội vàng khom người nói:

- Khởi bẩm phụ thân con nhận được tin quân Hán đã điều tra ra được toàn bộ mật thám của ta ở Trường An, con lo trong mật thám có kẻ phản bội, sẽ lại có chuyện không hay cho nên con đề nghị rút toàn bộ thám tử ở Trường An về, phái một loạt người mới đi.

Tào Tháo khẽ cau mày:

- Nhưng nếu như thay người mới bọn họ sẽ phải bắt đầu từ đầu, bây giờ khẩn cấp, có phải có chút không thích hợp hay không?

Tào Phi không dám nói thật chỉ đành kiên trì nói:

- Khởi bẩm phụ thân, nếu mật thám ở Trường An bị quân Hán khống chế, tin tức truyền đến đều là giả, sợ rằng chúng ta tổn thất càng thêm nghiêm trọng, càng vào lúc quan trọng con mới cảm thấy nên thay thế người mới thay thế điểm tình báo mới.

Tào Tháo thấy đứa con nói cũng đúng liền gật đầu nói:

- Con nếu cảm thấy không có vấn đề gì vậy đi chuẩn bị đi, chuyện như vậy không cần tiếp tục báo cáo với ta.

Trong lòng Tào Phi mừng thầm vội vàng đáp ứng, lúc này Tào Tháo lại hỏi:

- Lần trước ta yêu cầu các quận chuẩn bị vật tư cho chiến tranh bây giờ thế nào rồi?

Tào Phi vừa thở phào nhẹ nhõm lại lập tức căng thẳng, trong lòng y vô cùng lo lắng, dựa theo kế sách tạm thời để đối phó mà y mới nghĩ ra nói:

- Các nơi đang tập hợp vẫn chưa đưa lên cho con nhưng con có chút lo lắng.

- Lo lắng vấn đề gì?

Tào Tháo không hiểu hỏi.

- Con lo lắng các nơi sẽ giấu diếm tình hình thực tế, báo ít lại số lượng vật tư, bởi vì lúc xảy ra cuộc chiến ở Hợp Phì con phát hiện hơn một nửa quan phủ địa phương báo ít đi số lương thực trong kho, đều lưu lại một ít cuối cùng khiến chúng ta bị động, con lo lần này cũng vậy.

Tào Tháo biết rằng đứa con nói chuyện này cũng có khả năng, lão trầm tư chốc lát nói:

- Như này đi, phái các quan Ngự sử trung thừa đến các nơi tuần tra, trực tiếp kiểm tra vật tư của các quận, chuyện này vô cùng quan trọng không được qua loa đại khái.

Trong lòng Tào Phi thầm than một tiếng, tuy rằng đã qua được cửa ải trước mắt, nhưng chuyện vật tư không đủ sẽ sớm lộ ra, y không biết đến lúc đó sẽ đối mặt với sự trách cứ của phụ thân thế nào.

Tào Phi tâm sự nặng nề rời khỏi cung Đồng Tước, lúc này tâm tư của Tào Tháo cũng chỉ đặt trên chuyện phòng ngự Trung Nguyên, lão chắp tay chậm rãi đi đến trước bàn, nhìn chăm chú vào chiếc bàn.

Sáng sớm sau khi lão nhận được tin khẩn của Vu Cấm, Lưu Tiến đang ở Thọ Xuân, điều này khiến Tào Tháo có chút hoang mang, Lưu Cảnh thị sát các nơi chuẩn bị chiến đấu là chuyện bình thường, nhưng hắn cũng không đi Uyển thành ở Nam Dương mà đi thẳng tới Thọ Xuân, chuyện này có ý nghĩa gì, chẳng nhẽ Lưu Cảnh định đột phá Thọ Xuân hay sao?

Cảm thận nghĩ lại quả thật có khả năng, phía bắc Thọ Xuân bên cạnh sông Hoài, đông bắc là Từ Châu, tây bắc là Tiếu quận, vừa hay là một vị trí chiến lược vừa có thể công vừa có thể thủ. Hơn nữa thủy quân của quân Hán hùng mạnh, hoàn toàn có thể đi theo đường thủy tiến công phía bắc, chỉ cần chiếm Tiếu quận toàn bộ Trung Nguyên liền gặp nguy hiểm.

Quan trọng hơn là, lão ở Từ Châu, Tiếu quận bố trí một trăm nghìn đại quân, một khi một trăm nghìn đại quân này thất bại, Tào Ngụy sẽ hoàn toàn rơi vào thế bị động.

Trong lòng Tào Tháo âm thầm hạ quyết tâm, nhất định phải củng cố phòng ngự ở Tiếu quận và Hoài Bắc, không để quân Hán đột phá được nơi này.

Đề xuất Tiên Hiệp: Tối Cường Phản Phái Hệ Thống
Quay lại truyện Binh Lâm Thiên Hạ
BÌNH LUẬN