Chương 1217: Trận đầu của Gia Cát.
Chương 1217: Trận đầu của Gia Cát.
Sau khi vào tháng 11, Hoàng Hà bắt đầu đóng băng, mãi cho đến giữa tháng 11, mặt băng trên sông Hoàng Hà mới thực sự đóng băng hoàn toàn, có thể đi lại trên mặt băng. Hàng năm vào lúc này, qua sông Hoàng Hà vô cùng dễ dàng, thường xuyên có thương nhân thu hoạch một đống hàng hóa dùng lừa hoặc la đi trên mặt băng.
Nhưng năm nay ở huyện Cao Nô chỗ sông Hoàng Hà không nhìn thấy bóng dáng bất cứ thương nhân nào, bóng đen của chiến tranh bao trùm lên nơi đây, quân Hán tăng thêm binh lính cho huyện Cao Nô lên đến nghìn người, tăng cường tuần tra. Mà quận Tây Hà bên kia sông Hoàng Hà cũng có mấy nghìn quân Tào, bọn họ chủ yếu trấn thủ ở huyện Ly Thạch.
Buổi chiều một hôm, một đội quân gồm năm nghìn kị binh rời khỏi huyện Cao Nô, do đại tướng Mã Đại thống soái. Trong quân, quân sư Gia Cát Lượng ngồi trên một chiếc xe ngựa, tay cầm quạt lông, có chút hiếu kì quan sát xung quanh, đây là lần đầu tiên y tới quận Thượng, núi non tráng lệ khiến y mở rộng tầm mắt.
Cách huyện Cao Nô vài dặm, một đội kị binh chạy tới, dẫn đầu là Thượng quận đô úy Trương Dực, y nắm giữ năm nghìn binh lính trấn thủ huyện Cao Nô.
- Mạt tướng tham kiến quân sư.
Trương Dực ôm quyền thi lễ nói.
- Đa tạ Trương tướng quân đi đường xa tới đón, chuyện ta dặn dò lúc trước đã chuẩn bị xong chưa?
- Hồi bẩm quân sư, đã làm xong.
Gia Cát Lượng gật nhẹ đầu, phẩy phẩy quạt lông nói:
- Về huyện Cao Nô rồi nói tiếp.
Mọi người tăng tốc chạy về huyện Cao Nô, lúc này, ngoài huyện Cao Nô đã xây dựng xong đại doanh, kị binh đều có lều. Trong đại trường, các đại tướng như Mã Đại, Trương Dực đều đứng trước bàn cát, Gia Cát Lượng đang cẩn thận xem xét địa hình huyện Ly Thạch trên bàn cát.
Huyện Ly Thạch thuộc quận Tây Hà, cũng là một cửa ái trọng yếu đến phía tây Tịnh Châu bằng cách xuyên qua núi Lã Lương, vị trí chiến lược trọng yếu, được xưng là cửa chính phía tây của Tịnh Châu, chiếm được huyện Ly Thạch, quân đội ở đây có thể xuyên qua núi Lã Lương, trực tiếp tiến đánh Thái Nguyên.
Trương Dực giới thiệu nói:
- Ty chức đã phái mật thám đi điều tra rõ ràng, có thể từ Hoàng Gia trực tiếp đi qua mặt băng Hoàng Hà, vừa may cách Ly Thạch hai mươi dặm về phía tây bắc, bên kia núi có rừng rậm có thể ẩn nấp mấy vạn đại quân.
- Phòng ngự ở thị trấn Ly Thạch thế nào?
Gia Cát Lượng lại hỏi.
- Tường thành ở thị trấn Ly Thạch cáo ba trượng tám thước, năm trước Tào quân đã xây dựng lại, thành trì cao hơn, bên trong thành có năm nghìn trú binh, đại tướng trấn thủ tên là Khổng Tú, phó tướng là Tưởng Diên, đều là thuộc hạ của Hạ Hầu Uyên.
- Tính cách hai người này thế nào?
Gia Cát Lượng bất động thanh sắc hỏi.
- Hồi bẩm quân sư, Khổng Tú là người giả dối nham hiểm, Tưởng Diên là người thẳng thắn, tính cách hai người hoàn toàn tương phản.
Lúc này, Mã Đại lại nói:
- Quân sư, chúng ta ở đây có máy bắn đá cỡ lớn có thể trực tiếp bắn cửa thành, không cần phải lo lắng.
Gia Cát Lượng lay nhẹ quạt cười nói:
- Mưu lược dụng binh, chém chém giết giết sao có thể là cách làm việc của Gia Cát Lượng ta?
Y dặn dò hai người vài câu, hai người đều gật đầu:
- Quân sư quả nhiên cao minh.
Điểm phòng ngự trọng điểm của quân Tào ở Tịnh Châu là quận Hà Đông, đại tướng quân Trương Cáp dẫn hai vạn đại quân đóng ở quận Hà Đông, giằng co với mấy vạn quân Hán ở quận Bồ Tân bên kia sông Hoàng Hà, ngoài ra chủ tướng Tịnh Châu Hạ Hầu Thượng dẫn ba vạn đại quân trấn thủ thành Thái Nguyên.
Mà huyện Ly Thạch ở phía tây Thái Nguyên cũng không phải nơi trọng điểm phòng ngự của quân Tào, nhưng bởi vì huyện Ly Thạch có vị trí chiến lược trọng yếu, Hạ Hầu Thượng phái hai đại tướng Khổng Tú và Tưởng Diên dẫn năm nghìn quân đóng ở huyện Ly Thạch.
Buổi trưa hôm đó, Tưởng Diên giống như bình thường đứng trên đầu thành quan sát binh lính tuần tra, y không có hứng thú với việc phòng ngự của huyện Ly Thạch. Huyện Ly Thạch cách quá xa nơi chủ chiến, khó có cơ hội lập công, điều này khiến trong lòng Tưởng Diên có chút buồn bực.
Lúc này, một binh lính chỉ về phía xa xa hô lớn:
- Tướng quân, quân địch lại đến.
Chỉ thấy hơn mười mật thám của quân Hán xuất hiện ở thành tây, bọn họ đứng trên một sườn núi cách thành trì hai trăm bước, tay cầm bút vẽ cái gì đó? Tưởng Diên lúc này không thể nhẫn nhịn quân do thám của quân Hán được nữa. Nửa tháng này, vẫn quanh quẩn xung quanh thị trấn, vẽ địa hình, tra xét trong núi, hôm nay càng quá đáng hơn, dám đứng trong tầm bắn của cung nỏ vẽ thành trì, điều này thực sự là một loại khiêu khích nghiêm trọng.
Tưởng Diên giận dữ, ra lệnh nói:
- Triệu tập ba trăm kị binh theo ta ra ngoài giết đám người không sợ chết này.
Tưởng Diên tính khí hấp tấp, mấy tên nha tướng không khuyên được y, đi bẩm báo với chủ tướng Khổng Tú, cửa thị trấn Ly Thạch bắt đầu mở, Tưởng Diên xuất lĩnh ba trăm kị binh đuổi theo đám người do thám của quân Hán, quân do thám của quân Hán liền quay đầu chạy trốn, Tưởng Diên dẫn quân đuổi theo không nghỉ.
Đuổi theo hơn mười dặm, vượt qua một dãy núi lớn, hơn mười tên do thám của quân Hán lại không thấy bóng dáng, Tưởng Diên thấy bốn phía đều là dốc núi dựng đứng, hai bên rừng cây rậm rạp, là nơi mai phục tốt nhât, y lập tức tỉnh ngộ:
- Trúng kế rồi.
- Mau lui lại.
Y vừa la lên chỉ nghe thấy một tiếng chiêng vang, quân mai phục bốn phía, mấy nghìn kị binh bao vây đoàn quân của bọn họ. Lúc này, bọn lính đẩy một chiếc xe lên, Gia Cát Lượng ngồi trên xe, tay phe phẩy quạt lông cười:
- Ta là quân sư của quân Hán Gia Cát Lượng, Tưởng Diên tướng quân sớm hàng thì hơn?
Tưởng Diên cùng đường chỉ đành xuống ngựa quì xuống nói:
- Tưởng Diên nguyện ý đầu hàng quân Hán.
Gia Cát Lượng sai người nâng Tưởng Diên dậy, cười khẽ nói:
- Nếu Tưởng tướng quân nguyện ý đầu hàng quân Hán sao không giúp chúng ta công phá huyện Ly Thạch.
Tưởng Diên xúc động nói:
- Ơn nghĩa của quân sư không giết ta, ta nguyện ý khuyên Khổng tướng quân đầu hàng nước Hán.
Gia Cát Lượng sai người thả Tưởng Diên về, Trương Dực bên cạnh nói:
- Người này đầu hàng quá nhanh, y lại là loại tiểu nhân, quân sư cẩn thận bị bọn chúng lừa gạt.
Gia Cát Lượng lay nhẹ quạt lông nói:
- Sao ta có thể không biết, không sợ bọn họ đầu hàng là sợ bọn họ án binh bất động.
Tưởng Diên trở về huyện Ly Thạch nói chuyện với Khổng Tú:
- Ta giả vờ đầu hàng quân Hán, Gia Cát Lượng để ta quay về khuyên bảo huynh đầu hàng, huynh có kế sách gì không?
Khổng Tú trầm tư một lúc nói:
- Bắt giặc phải bắt vua trước, chúng ta có thể tương kế tựu kế, một phát bắt cả Gia Cát Lượng và đại tướng của quân Hán, chúng ta có thể lập được công lớn.
Y nói nhỏ vào tai Tưởng Diên vài câu, Tưởng Diên gật gật đầu:
- Vậy tiểu đệ đi chuẩn bị.
Sáng sớm hôm sau, Tưởng Diên đi vào đại doanh của quân Hán ở bên kia Hoàng Hà, gặp được Gia Cát Lượng, y quỳ xuống bẩm báo:
- Khởi bẩm quân sư, tướng quân nguyện ý đầu hàng quân Hán, cùng hồi phục Đại Hán.
Gia Cát Lượng mừng rỡ:
- Nếu Khổng tướng quân đồng ý đầu hàng, ta sẽ bẩm báo với Hán Vương điện hạ về công lao của các ngươi.
Hai người thương lượng chuyện đầu hàng xong lúc này Tưởng Diên mới cáo từ, khi Tưởng Diên vừa đi, Gia Cát Lượng liền sai người đi tìm Trương Dực, dặn dò y vài câu, Trương Dực lĩnh mệnh đi làm việc.
Giữa trưa, chủ tướng huyện Ly Thạch Khổng Tú cởi trần mang theo mấy nghìn binh lính đứng ở cửa thành, các binh khí chất đầy đất trước cửa thành.
Nhưng ở hai bên thị trấn Ủng, Khổng Tú lại sắp xếp hơn một nghìn binh lính tinh nhuệ cung nỏ, chờ đợi quân sư và chủ tướng của quân Hán vào thành.
Trong lòng Khổng Tú vô cùng lo lắng, y dù sao cũng là liều lĩnh được ăn cả ngã về không, nếu thất bại chính là lúc y phải chết, chỉ khi nào thành công y mới trở thành công thần đầu tiên của quân Tào.
Lúc này có binh lính chỉ về phía xa xa hô lớn:
- Tướng quân bọn chúng đến.
Xa xa xuất hiện một đội quân hơn vạn người, cửa chính huyện Ly Thạch mở ra, Khổng Tú quay đầu lại hô to:
- Không có lệnh của ta không được làm bậy.
Rất nhanh, quân Hán chỉ cách chưa đến hai trăm bước, đây là thời khắc quan trọng nhất, một khi quân Hán tiếp tục tiến về phía trước, quân Tào sẽ rút vào trong thành, Khổng Tú hô to:
- Chủ tướng trấn thủ Ly Thạch Khổng Tú nguyện đầu hàng quân Hán.
Đại tướng Tưởng Diên chạy lên, khom người nói với Gia Cát Lượng:
- Tướng quân đã thành tâm đầu hàng, mong quân sư tiếp nhận.
Dựa theo lễ nghi bình thường, quân Tào đầu hàng tại chỗ, làm chủ tướng quân Hán, Gia Cát Lượng phải tiến lên nâng y dậy, trấn an vài câu lúc đó chính là cơ hội phát động phản kích của Khổng Tú.
Gia Cát Lượng cười lạnh:
- Tưởng tướng quân, ta giống như nghe trong thành có âm thanh lạ gì đó?
Tưởng Diên kinh ngạc, tập trung lắng nghe, quả nhiên bên trong thành có tiếng kêu thảm thiết, y lập tức ngây ngẩn cả người, có chuyện gì xảy ra? Gia Cát Lương ra lệnh:
- Bắt hết lại cho ta.
Binh lính hai bên xông lên, ấn Tưởng Diên xuống đất, Tưởng Diên hô to mình vô tội, Gia Cát Lượng trách mắng:
- Ngươi chỉ có chút tài mọn mà cũng dám gạt ta, hôm nay sẽ là ngày chết của ngươi.
Tưởng Diên mặt xám tro, cả người run run, một câu cũng không nói được.
Cùng lúc đó, đám ngưởi Khổng Tú cũng nghe thấy tiếng hò hét bên trong thành, bọn họ ngơ ngác nhìn nhau đều quay đầu lại nhìn về hướng đầu thành.
Một binh lính từ trong thành chạy ra hô lớn;
- Tướng quân, quân Hán vào thành từ phía nam.
Khổng Tú sợ tới mức tim đều ngừng đập, bọn họ mai phục ở bắc thành, các cửa thành còn lại hầu như không có quân coi giữ, lại bị quân Hán đánh lén. Đúng lúc này, quân Hán ở cách đó trăm bước đột nhiên hò hét rung trời, một đội kị binh đánh tới, quân Tào đại loạn, chỗ cửa thành, vô số binh lính Tào quân chạy trốn ra bên ngoài, binh lính quân Tào không vào được thành chỉ còn cách chạy trốn khắp nơi.
Khổng Tú trở mình lên ngựa giục ngựa chạy gấp về phía đông, chạy không bao lâu gặp một đội kị binh cầm đầu là tường quân Mã Đại, Mã Đại hét lớn một tiếng:
- Để mạng lại.
Một đao bổ về phía y, đao thế linh hoạt, sắc bén, Khổng Tú không kịp đề phòng, bị một đao chém bay đầu. Quân Tào đại loạn chạy trốn khắp nơi, nhưng đường đi đều bị quân Hán chặn lại, binh lính Tào quân không có chỗ chạy trốn đầu quì xuống đầu hàng.
Quân Hán chiếm được huyện Ly Thạch, Gia Cát Lượng lại hạ lệnh chém đầu Tưởng Diên, quân đội lập tức khống chế con đường quan trọng núi Lã Lương, tin tức này truyền đến Thái Nguyên, Hạ Hầu Thượng kinh hãi, gấp gáp phái người chạy tới Nghiệp Đô bẩm báo.
Đề xuất Đồng Nhân: Tenseigan Trong Thế Giới Naruto