Chương 1218: Nguy cơ nổ tung.
Chương 1218: Nguy cơ nổ tung.
Huyện Ly Thạch thất thủ cũng không ảnh gì lớn đến phỏng ngự của Tào Ngụy nhưng nó lại ảnh hưởng sâu sắc đến kinh tế và chính trị của Tào Ngụy, nó phá vỡ hai năm yên bình của Tào Ngụy, khiến cho không khí chiến tranh của hai nước càng căng thẳng.
Trực tiếp nhất chính là trên thị trường giá cả gạo tăng vọt, hơn nửa năm trước do xung đột ở Nam Dương dẫn đến ảnh hưởng nghiêm trọng đến giá cả gạo ở Nghiệp Đô khiến nó tăng lên gấp ba, nhưng vì hai bên hòa giải, giá cả gạo rất nhanh lại giảm xuống.
Nhưng mà lần này quân Hán vượt qua Hoàng Hà, chiếm lĩnh quận Tây Hà Tịnh Châu, đồng thời đả kích nghiêm trọng đến thị trường gạo ở Nghiệp Đô. Giá cả gạo ở Nghiệp Đô chỉ qua một đêm tăng từ một trăm hai mươi tiền lên ba trăm tiền một đấu gạo, khiến cho thị trường ở Nghiệp Đô khủng hoảng nghiêm trọng. Hơn mười vạn dân ở Nghiệp Đô ào ào từ khắp nơi tràn vào các cửa hàng gạo, tranh mua lương thực, dẫn đến sự kiện đoạt gạo hiếm thấy, khiến cho toàn thành Nghiệp Đô rung chuyển.
Trên đường đám người tranh nhau mua lương thực và các loại vật dụng hàng ngày, đại bộ phận cửa hàng đều đóng cửa, vốn dĩ do hai nước Hán Ngụy tự do buôn bán dẫn đến thị trường phồn vinh, không ngờ giống như bọt biển một đếm liền bị phá nát hầu như không còn gì, thị trường ở Nghiệp Đô trở về tình trạng cũ.
Nhiều đội kị binh Hổ Bí vệ và binh lính canh phòng Nghiệp Đô tuần tra trên đường cái, không ngừng bắt giữ những người bí quá hóa liều, vào nhà cướp của.
Trương Liêu đảm nhiện chức đô đốc cửu môn Nghiệp Đô, chủ tướng phòng ngự Nghiệp Đô, dưới trướng y có một vạn hai nghìn quân, đã phái toàn bộ đi giữ gìn trật tự trong thành, Trương Liêu cưỡi chiến mã, mang theo ba trăm kị binh tuần tra các nơi ở Nghiệp Đô.
Thuộc cấp Tống Hiến bên cạnh khẽ cảm khái:
- Thuộc hạ không rõ vì sao gió thổi cỏ lay, Nghiệp Đô lại biến động như vậy, khắp nơi đều đoạt lương thực, nghe nói Trường An bên kia rất yên bình căn bản không chịu ảnh hưởng gì khiến cho người khác vô cùng khó hiểu.
Trương Liêu thở dài nói:
- Băng dày ba thước, một ngày đông lạnh, mười mấy năm qua, Tào quân chiến đấu với quân Hán lần nào lần đấy thất bại, lòng tin của nhân dân với Ngụy quốc hầu như không còn. Cho nên vừa có chiến tranh tất cả mọi người sẽ nghĩ tới nhất định là Tào quân thất bại cho nên biến động như này cũng không có gì lạ cả.
Mới nói được như vậy xa xa đã có tiếng hò hét, Trương Liêu ngẩn ra, nhìn về chỗ có tiếng hò hét, chỉ thấy vô số dân chúng cầm túi tiền cùng chạy về một chỗ, y cũng hiểu được có chuyện xảy ra, giục chiến mã chạy về hướng đó:
- Đi theo ta.
Y dẫn theo ba trăm kị binh chạy về hướng chỗ có tiếng hò hét, đi được mấy trăm bước y thấy rất rõ, một cửa hàng lương thực ở gần bắc uyển kiều không kiểm soát được, tiểu nhị không ngăn cản được đám người, vô số người vọt vào cửa hàng lương thực cướp lương thực, tạo thành sự hỗn loạn nghiêm trọng.
Cửa hàng lương thực này giống như một con sông nhở, vô số người chen chúc vào giữa sông, tiếng khóc rung trời, Trương Liêu thấy tình thế nghiêm trọng, nói với thuộc hạ Tống Hiến:
- Lập tức điều một nghìn quân lại đây, nhanh.
Tống Hiến quay đầu ngựa lại, chạy về phía cửa thành, Trương Liêu mang ba trăm kị binh chạy về hướng cửa hàng lương thực, đến con đường gần cửa hàng lương thực nhất, cản lại đám người đang chạy về hướng cửa hàng, vẫn không ít người bò qua tường nhập vào đoàn người đi đoạt lương thực.
Trương Liêu giận dữ, y thấy một nam tử đứng trên đầu tường kêu to, trong tay cầm một cây đuốc, dường như định đốt cháy cửa hàng, Trương Liêu lập tức rút ra một mũi tên, kéo cung Như Nguyệt, mũi tên bắn về phía nam tử đứng trên đầu tường, một mũi tên bắn trúng ngực trái, nam tử kêu a một tiếng ngã xuống dòng người.
Lúc này, thuộc hạ Tống Hiến mang theo hai nghìn binh lính chạy tới, quân lính chạy vào cửa hàng lương thực, bắt giữ đám người đoạt lương thực, trước khi Trương Liêu mang kị binh tới rất nhiều người đi đoạt lương thực thấy tình hình không ổn đã lặng lẽ chạy trốn, ở cửa hàng lương thực hầu như không còn người cướp lương thực, y mặc kệ nguy hiểm, liều mạng quát đám người chen chúc.
Tận đến khi đại đội binh lính của quân Tào đến việc đoạt lương thực ở cửa hàng lương thực mới ngừng lại, gần nghìn người cả trai lẫn gái bị bắt giữ, ngồi xổm đầy đường, người bị ngã vào đám đông cũng được cứu lên, cho dù quân Tào đã chế ngự được việc quân Tào đoạt lương thực, nhưng người chết vẫn lên đến hai mươi người, chủ yếu là người già và con gái, thi thể người chết đầy đất.
Trương Liêu thấy một người chết huyết nhục mơ hồ, không giống người bình thường liền dùng roi ngựa chỉ vào hỏi:
- Đây là người nào?
Một gã tiểu nhị đáp:
- Đây chính là chủ tiệm của chúng ta, bị dân chúng đánh chết.
Một gã nam tử bên cạnh giận dữ nói:
- Các ngươi lúc này tăng giá, chọc giận đám nguời, mới xảy ra chuyện đoạt lương thực.
Nam tử thi lễ với Trương Liêu giải thích:
- Khởi bẩm Trương tướng quân, giá cả gạo hôm nay là một đấu gạo ba trăm tiền, giữa trưa tăng lên một đấu ba trăm năm mươi tiền, cửa hàng lương thực này xấu xa tăng giá lên tới tận năm trăm tiền mới khiến cho nhiều người tức giận mong tướng quân minh giám.
Trương Liêu ngẩn ra:
- Ngươi biết ta?
Nam tử đáp:
- Ty chức là thư tá binh bộ Liêu Tĩnh, đã từng gặp tướng quân.
Trương Liêu tức giận nói:
- Ngươi thân là quan viên Nghiệp Đô, không ngăn lại việc đoạt lương thực còn tham dự vào việc đoạt lương thực, đã biết tội chưa?
Nam tử lắc đầu nói:
- Ty chức không tham dự vào việc đoạt lương thực, hôm nay vừa lúc ngày nghỉ, nên đi mua gạo, chuyện đoạt lương thực vừa rồi ty chức cũng tận lực ngăn cản, nhưng không ngăn được, ty chức chỉ muốn nói, những người này đều là người lương thiện, bọn họ chỉ là bất đắc dĩ mong tướng quân tha cho bọn họ.
Mấy trăm người đều khóc lóc cầu khẩn:
- Tướng quân, trong nhà chúng ta có mẹ già con nhỏ phải nuôi, không còn cách nào mong tướng quân tha cho chúng ta.
Trương Liêu thấy nhưng người này đều hoảng sợ đáng thương, cũng không giống người làm chuyện ác, trong lòng thở dài một tiếng chỉ nói một tiếng:
- Thu hồi lại lương thực, còn dân chúng thì thả ra.
Tống Hiến bên cạnh giật mình vội vàng nhỏ giọng nhắc nhở Trương Liêu:
- Tướng quân thả bọn họ chỉ sợ không thể ăn nói với Ngụy công.
Trương Liêu thở dài một tiếng:
- Đây không phải việc bọn họ làm, việc gì phải làm khó dân chúng đáng thương, bên Ngụy công ta sẽ giải thích.
Mọi người dập đầu cảm kích, nộp lại lương thực, liền đi về nhà, Trương Liêu hạ lệnh thu thập thi thể những người bị chết lại đợi người nhà đến nhận lại, Trương Liêu quay đầu ngựa lại, đi về hướng cung Đồng Tước.
Trương Liêu cưỡi ngựa chạy tới trước cung Đồng Tước, đã thấy một cái xe ngựa cũng dừng trước cửa cung, quân sư Chung Diêu bước xuống từ trong xe, Trương Liêu vội vàng hô to:
- Chung quân sư.
Chung Diêu quay đầu lại, thấy Trương Liêu đang gọi mình liền dừng bước, Trương Liêu đi tới trước mặt, y cười ha hả nói:
- Trương tướng quân có chuyện gì mà lo lắng như vậy?
Trương Liêu thi lễ hỏi:
- Quân sư có phải đi gặp Ngụy công hay không?
- Đúng vậy, Ngụy công cho gọi chúng ta vào thảo luận kế sách, tướng quân cũng vào sao?
Tào Tháo không cho gọi Trương Liêu đến, Trương Liêu cũng không dám tự tiện rời khỏi cương vị, liền nói với Chung Diêu:
- Quân sư nếu đi gặp Ngụy công mong nói cho Ngụy công biết tình hình trong thành vô cùng nghiêm trọng, lòng dân sợ hãi, đã xảy ra ba lần cướp cửa hàng, chuyện cấp bách bây giờ chính là bình ổn giá lương thực, ty chức đề nghị lập tức mở kho hàng không thể tiếp tục chậm trễ nữa.
Chung Diêu gật gật đầu:
- Ta sẽ báo cáo lên Ngụy công, nhưng Ngụy công nhất định sẽ cho gọi tướng quân đến báo cáo tình huống, tướng quân không được đi xa.
- Ty chức đã hiểu, ty chức sẽ đợi ở đây.
Chung Diêu chắp tay, xoay người vội vàng đi vào trong cung.
Chuyện cướp đoạt lương thực ở Bắc Uyển Kiều cũng chỉ là một trong số sự kiện xảy ra ở Nghiệp Đô, chưa tính là chuyện cấp bách gì, nhưng rất nhiều chuyện xâu chuỗi lại đủ khiến cho vua và dân chúng kinh động, nó không chỉ ảnh hướng đến sinh hoạt hàng ngày của nhân dân cũng ảnh hưởng đến sự an ổn của Nghiệp Đô, ảnh hưởng đến lòng quân, sự tình trọng đại.
Trong cung Đồng Tước, mười mấy quan lớn của Ngụy quốc tập hợp lại, thương lượng thế cục hỗn loạn do việc Ly Thạch huyện thất thủ gây ra, vốn chuyện này do Tào Phi đảm nhận, bình thường do Phó thừa tướng cử hành, nửa năm trước giá lương thực tăng vọt do Tào Phi toàn quyền phụ trách.
Nhưng lúc này bởi vì tình thế nghiêm trọng, liên quan đến toàn bộ chiến cuộc, cho nên Tào Tháo tự mình chủ trì lần nghị sự này, lúc này Tào Tháo còn chưa có ra, nội đường một mảnh tiếng xì xào bàn tán, tất cả đang nghị luận hậu quả và nguy cơ do huyện Ly Thạch thất thủ gây ra.
Trong một góc nội đường, Lưu Diệp lo lắng nói với Trần Quần:
- Lưu Cảnh lần trước đề nghị tự do buôn bán, ta liền hoài nghi y có mưu đồ gì, hiện tại quả nhiên có mưu đồ, ngăn ngủi trong vòng nửa năm, Hán quốc đã mua hết tất cả các loại vật tư của chúng ta rồi. Mấy hôm nay ta đi điều tra các cửa hàng ở Nghiệp Đô, trong tay các thương nhân đều có rất nhiều tiền của nước Hán, nhưng kho hàng lại trống rỗng, cho nên lần này giá lương thực tăng vọt chưa chắc đã liên quan đến chuyện huyện Ly Thạch thất thủ, nguyên nhân chính là trong tay thương nhân Nghiệp Đô đều là tiền, tiền bây giờ đã mất giá trị.
Trần Quần cũng xúc động nói:
- Tử Dương nói không sai, ví dụ đơn giản nhất để chứng minh, năm trước tửu quán mời một tửu bảo, mỗi tháng chỉ cần trả hai nghìn tiền Hán nhưng một tháng trước tăng lên đến sáu nghìn tiến Hán, tăng gấp ba lần, có thể thấy tiền Hán tràn ra ở Nghiệp Đô, nghe nói Hán quốc mười ngày trước đã ngừng việc buôn bán giữa hai nước, nghiêm cấm hàng hóa xuất cảnh, chúng ta có tiền cũng không mua được vật tư của nước Hán, mùa đông này đúng là khó qua rồi.
Lưu Diệp và Trần Quần nói chuyện tuy rằng không to tiếng nhưng rất nhiều người xung quanh đều nghe thấy được, thời gian trôi qua, trong nội đường dần an tĩnh lại, mỗi người đều có tâm sự nặng nề, tất cả đều là những quan lớn có trí tuệ hơn người thường, nhìn vấn đề thấu triệt.
Bọn họ đều hiểu được, Hán quốc lợi dụng nửa năm thời gian buôn bán tự do, dựa vào ưu thế tuyệt đối của tiền Hán, mua một số lượng lớn vật tư của Ngụy quốc, nguy cơ đã tích tụ trong Ngụy quốc, chỉ có điều mọi người đều không nghĩ tới chuyện này, mà lần này quân Hán đánh hạ huyện Ly Thạch, chiến tranh nổ ra, khiến cho nguy cơ trong Ngụy quốc bùng nổ, đây mới là chuyện mấu chốt.
Đến tận lúc này, mọi người mới hiểu tại sao Lưu Cảnh nửa năm trước lại khơi mào chiến tranh ở Nam Dương, tiện đà bức bách Ngụy quốc bỏ đi chuyện hạn chế buôn bán, đây rõ ra là thủ đoạn Lưu Cảnh dùng để phá hủy thực lực quốc gia của Ngụy quốc.
Từ bên ngoài nhìn xem, hai nước có buôn bán với hau, Ngụy quốc thậm chí còn kiếm được sắt thô và lương thực nhưng bởi vì có quá nhiều nơi buôn bán, Hán quốc có ý lấy đối với một bên không có ý gì, dùng quan viên đối với dân gian, từ các con đường mua đại lượng vật tư của Ngụy quốc, đem vô số tiền Hán đưa vào Ngụy quốc, khiến vật tư của Ngụy quốc dần dần cạn kiệt.
Lưu Cảnh tại thời điểm mấu chốt nghiêm cấm việc buôn bán giữa hai nước, hoặc nói đúng hơn là nghiêm cấm vật tư của Hán quốc bán vào Ngụy quốc, rốt cục tạo thành mối họa ngày hôm nay, chỉ sợ chỉ dựa vào việc ép giá lương thực cũng không thể ngăn chặn lại nguy cơ thiếu vật tư trước mắt.
Lúc này, bên trong truyền đến một tiếng chuông, Tào Tháo đã đến, nội đường hôm nay vô cùng an tĩnh, Tào Phi bước nhanh ra, y nói với mọi người:
- Phụ thân thân thể không được khỏe, mọi người nói chuyện phải chú ý một chút.
Lúc mọi người đều khó hiểu, hai thị nữ đỡ Tào Tháo chậm rãi đi ra, mặt như giấy dầu, tinh thần uể oải, tất cả mọi người đều kinh ngạc, khó trách thế tử phải nói trước như vậy, không ngờ Ngụy công lại quay lại tình trạng năm năm trước.
Phải biết rằng qua hơn một năm điều dưỡng, tình hình của Tào Tháo mới dần khôi phục, cũng có thể ngồi xe ngựa đến Hứa Đô, sao mới chỉ qua vài ngày, lại già đi nhiều như vậy? Mọi người lập tức hiểu được, đây chính xác là do chuyện huyện Ly Thạch thất thủ khiến Tào Tháo bị đả kích nghiêm trọng.
Mọi người đứng dậy thi lễ:
- Tham kiến Ngụy công.
Tào Tháo ngồi xuống khoát tay yếu ớt nói:
- Mọi người không cần đa lễ, tùy ý đi.
Đề xuất Voz: Em là đồ ngốc