Chương 1219: Mỗi bên tìm đường ra (thượng)

Chương 1219: Mỗi bên tìm đường ra (thượng)

Vốn tất cả mọi người đều đã chuẩn bị sẵn lời lẽ, định bụng mượn cơ hội này phát biểu kiến giải của mình một phen, nhưng thân thể Tào Tháo đột nhiên suy nhược, hiển nhiên không chịu thêm đả kích được nữa, khiến mọi người trong lúc nhất thời đều trầm mặc.

Thật lâu sau, Chung Diêu đứng lên nói:

- Lão thần hôm nay đã tới các nơi tại Nghiệp Đô dò xét, hiện tại trong thành thế cục khủng hoảng, dân chúng bị một số ngôn luận bất lương dẫn đường, một số thương nhân lại càng thừa dịp nâng giá, đẩy mạnh giá lương thực tăng cao, cho nên lão thần kiến nghị một mặt chiếm giữ các kho thóc chia đều số lượng lương thực bán ra, ổn định giá lương thực, mặt khác cũng phải đả kích gian thương, lấy vài tên gian thương làm ác ra khai đao, gây kinh sợ thương nhân, khẩn cầu Ngụy công phê chuẩn!

Trần Quần cũng đứng lên nói:

- Chung công nói rất đúng, hai ngày trước giá lương thực vẫn là một đấu gạo một trăm hai mươi tiền, hiện tại lương thực không thấy giảm sản lượng, cũng không có quân đội thuyên chuyển, chứng tỏ lượng lương thực trên thị trường cũng không có giảm bớt, giá lương thực lại đột nhiên tăng vọt, nguyên nhân căn bản vẫn là ý đồ quấy rối, chỉ cần chúng ta ra tay mạnh mẽ, tin tưởng giá lương thực rất nhanh sẽ bị ép xuống, Chung công từng nhiều lần ổn định giá lương thực tại Trường An và Lạc Dương, vi thần đề cử Chung công chủ quản việc này.

Tào Tháo gật đầu, nói với Chung Diêu:

- Trung thừa nói rất có lý, thế thì mời Chung công gánh vác gánh nặng này vậy!

Trong lòng Chung Diêu thầm mắng Trần Quần lắm miệng, việc ổn định giá lương thực cho tới bây giờ đều là do thế tử chủ đạo, Trần Quần đây không phải là đem mình đặt lên trên lò lửa hay sao?

Chung Diêu vụng trộm liếc mắt Tào Phi một cái, thấy sắc mặt y âm trầm, chẳng nói câu nào, trong lòng Chung Diêu chợt biết không ổn, vội vàng cười nói:

- Vi thần đương nhiên tình nguyện vì Ngụy công phân ưu, tận một phần sức lực nhỏ bé, chẳng qua vi thần đề nghị nên để cho Thế tử làm chủ, vi thần nguyện ý phụ trợ Thế tử, sớm ngày hạ xuống giá lương thực.

Tào Tháo quả thật có chút trì độn, lúc này lão mới nhớ tới hẳn là nên do nhi tử đến chủ đạo việc này, may mà Chung Diêu nhắc nhở, lão cười ha hả, chuyển qua nói với Tào Phi:

- Chung Quân sư dù sao tuổi tác đã cao, tinh thần và thể lực không đủ, con trai của ta đến gánh vác trọng trách này đi! Để Chung Quân sư phụ tá ngươi.

Kỳ thực Tào Phi cũng có điểm khó khăn, một mặt y không hy vọng có tiếng mà không có miếng, càng không mong muốn loại chuyện này rơi vào trong tay người không phải là bè cánh của mình như Chung Diêu, mặt khác, y cũng biết giá cả tăng vọt lúc này không giống như mọi khi, khả năng rất khó điều tiết khống chế.

Tại thời khắc giao nhận quyền lực mấu chốt, một khi việc ổn định giá lương thực xử lý không tốt, khiến cho kinh tế Ngụy quốc sụp đổ, tam đệ Tào Thực đã đảm nhiệm chức Thái thường khanh có thể lại lần nữa đánh tới hay không, điều này làm cho Tào Phi không thể không cảnh giác.

Chẳng qua lúc này Tào Phi không có quyền lựa chọn đường sống, y buộc lòng khom người nói:

- Hài nhi nguyện vì phụ thân phân ưu!

Tào Tháo thân thể suy yếu, mới ngồi không đến một khắc đã duy trì không nổi, đành phải cho mọi người bãi triều, bản thân lão thì do thị nữ nâng đỡ hồi cung nghỉ ngơi.

Lòng nặng trĩu lo âu Chung Diêu đi ra ngoài cung, lúc này Trần Quần bước nhanh đuổi tới, thấp giọng hỏi:

- Chung công vì sao lại để cho Thế tử đến chủ đạo việc này?

Mặt Chung Diêu trầm xuống, có chút bất mãn nói với Trần Quần:

- Loại chuyện này cho tới bây giờ đều là do Thế tử chủ đạo, ngươi lại đề nghị để cho ta tới quản, đây không phải là đặt ta lên trên lò lửa hay sao?

Trần Quần thở dài nói:

- Ta làm sao không hiểu, nhưng Thế tử kinh nghiệm không đủ, tâm vị lợi quá nặng, luôn muốn lợi dụng những lúc khủng hoảng để củng cố quyền lực của mình, ta là lo y hạ sai nước cờ, trái lại khiến cho sự tình càng thêm trầm trọng.

- Chớ có lên tiếng!

Chung Diêu cúi đầu hô một tiếng, Trần Quần lập tức không nói nữa, chỉ nghe Tào Phi ở phía sau hô:

- Chung Quân sư xin dừng bước!

Chốc lát, Tào Phi bước nhanh đuổi tới, khom người thi lễ cười nói:

- Về việc ổn định giá lương thực, vãn bối còn phải mời Chung công chỉ giáo nhiều hơn.

Tào Phi dùng từ rất mỹ diệu, không ngờ tự xưng vãn bối, đương nhiên, trước khi y còn chưa kế vị, y cùng với Chung Diêu đều là đồng liêu, y tự xưng vãn bối cũng không quá đáng, chỉ là y chưa bao giờ tự xưng như vậy với bất kỳ ai, cho nên khi y nói ra hai chữ 'vãn bối', thậm chí Trần Quần đứng bên cạnh cũng liền cảm thấy chói tai.

Chung Diêu cười ha hả:

- Lấy năng lực của Thế tử, ổn định giá lương thực là dư sức, tuổi tác của ta đã cao, chỉ sợ khó có thể cho Thế tử được nhiều trợ lực, khiến Thế tử thất vọng rồi.

Tâm tình của Tào Phi cũng rất phức tạp, một mặt y không mong muốn Chung Diêu nhúng tay quá nhiều, ảnh hưởng tới quyền lực của mình, mặt khác y lại hy vọng đến cuối cùng nếu không thành công, đều sẽ quy trách nhiệm cho Chung Diêu, cho nên chính y cũng hãy còn do dự, Tào Phi liền cười gượng hai tiếng, lại hàn huyên vài câu, liền chắp tay cáo từ.

Nhưng từ đầu đến cuối, y đều không để ý đến Trần Quần đứng ở một bên, thậm chí liếc mắt nhìn một cái cũng không, nguyên nhân rất đơn giản, tam đệ Tào Thực của y có thể một lần nữa đảm nhiệm chức Thái thường khanh, đúng là nhờ Trần Quần thuyết phục, y làm sao không khó chịu cho được.

Nhìn bóng dáng Tào Phi đi xa, Chung Diêu không khỏi âm thầm lắc đầu, mắt thấy Ngụy công thân thể ngày càng sa sút, có thể sống qua sang năm hay không cũng là vấn đề, một khi Thế tử kế vị, ngày tháng sắp tới của mình cũng không tốt đẹp gì, lúc này, Chung Diêu liền nghĩ tới cuộc nói chuyện với Lưu Cảnh, trong lòng ông buồn bã, ông kỳ thực cũng muốn ở Hán quốc mở ra con đường làm quan tươi mới cho bản thân, nhưng có đôi khi thân bất do kỷ.

Nghĩ vậy, Chung Diêu cười nói với Trần Quần:

- Đêm nay ta có chuẩn bị một bầu rượu nhạt, Trung thừa có muốn đến uống một chút không?

Trần Quần vội vàng thi lễ nói:

- Nhất định! Nhất định!

Một ngày ở Ngiệp Đô đều kết thúc trong sự ồn ào náo động và hỗn loạn, rốt cục khi màn đêm buông xuống cũng thoáng khôi phục lại an tĩnh, nhưng quân đội không thể thi hành lệnh giới nghiêm ban đêm, trên phố vẫn còn rất nhiều người qua lại, trước mỗi cửa hàng lương thực đều có một hàng người xếp nối đuôi nhau thật dài, mọi người trắng đêm khó ngủ, trong gió rét thấu xương, mang theo túi tiền chờ đợi cửa hàng lương thực mở cửa.

Trên một con phố nhỏ phụ cận Đông Tây môn thành Nghiệp Đô, một gã nam tử rụt vai vội vã đi tới, gã mặc một thân áo vải dày, dáng người có chút mập mạp, đi lại tập tễnh, tư thế đi đường trông có chút buồn cười.

Gã đi tới trước một cửa hàng, ngẩng đầu nhìn một cái, vài chữ trên tấm bảng dưới ánh đèn lồng trở nên chói mắt khác thường, 'Cửa hàng châu báu Lâm Ký', gã giơ tay gõ cửa một cái, trên cửa mở ra một cái cửa sổ nhỏ, ánh đèn xuyên qua, chiếu sáng khuôn mặt nam tử, chỉ thấy gã ước chừng bốn mươi tuổi, tuy nhiên được bảo dưỡng tốt lắm, nên có vẻ còn rất trẻ tuổi, nhưng cằm của gã cũng không có râu, hầu kết rúc về sau, rõ ràng là một hoạn quan.

Người này đúng là nội thị trong Nghiệp cung hầu hạ thiên tử Lưu Hiệp đại hoạn quan Mễ Ứng, gã từng cùng với Lưu Hiệp có quan hệ đoạn tụ cực kỳ thân mật, nhưng theo gã 'lớn tuổi sắc suy', Lưu Hiệp cũng dần dần lạnh nhạt gã, gã từ vị trí Đại tổng quản suy bại xuống Tam tổng quản, ở trong cung đã không còn địa vị gì.

Lại thêm Tào Phi khống chế chặt chẽ phí dụng Nghiệp cung, cắt giảm cung cấp, khiến cho cuộc sống trong cung ngày càng gian nan, mọi người đều phải tìm đường mưu sinh, số lượng hoạn quan và cung nữ từ hơn năm trăm người giảm mạnh còn hơn một trăm người, Mễ Ứng tuy rằng vẫn là Tam tổng quản, nhưng thủ hạ chỉ còn lại có mấy người, cuộc sống của gã từ ăn ngon mặc đẹp rơi thẳng xuống cơm rau dưa, quả là làm gã khó có thể tiếp nhận.

Gã hiển nhiên là khách quen của cửa hàng châu báu này, cửa mở ra, gã cóng đến run rẩy, bước nhanh đi vào:

- Lý chưởng quỹ có ở đây không?

Mễ Ứng thuận miệng hỏi.

- Có ở đây! Đang bàn giao sổ sách với Lâm đông chủ.

Bước chân của Mễ Ứng chần chờ một chút, gã và Lâm đông chủ của tiệm này từng làm qua mấy lần giao dịch, người này nổi danh chua ngoa, bản thân đêm nay không nên tới, nhưng gã muốn ra khỏi cung một chuyến cũng không dễ dàng gì, gã chỉ phải kiên trì đi theo tùy tùng vào nội đường.

Trong nội đường đèn đuốc sáng trưng, Lâm đông chủ dáng người nhỏ gầy đang cùng Lý chưởng quỹ kiểm kê trương mục, tùy tùng tiến lên bẩm báo:

- Đông chủ, Mễ quản sự đến đây.

Lâm đông chủ ước chừng năm mươi tuổi, vốn là một tên bán hàng rong phiêu bạt giang hồ nhỏ bé, chỉ vì hai mươi năm trước trong lúc vô tình phát hiện được một động bảo tàng của quân Khăn Vàng, mới làm cho gã trở nên giàu có, nhưng gã bản tính khó sửa, đối phó với loại người chua ngoa này, Mễ Ứng gã vẫn biết, không thì làm sao làm hoạn quan trong cung!

- Mễ công công hôm nay sao rảnh rỗi vậy?

Lâm đông chủ cũng không đứng dậy, ngồi ở trên ghế châm biếm hỏi.

Trong lòng Mễ Ứng thầm mắng, trước đây cái gã Lâm đông chủ này chỉ biết tâng bốc mình, lúc nào cũng Mễ Tổng quản Mễ Tổng quản, khom lưng so với tôm còn thấp hơn, hiện tại lại có thể gọi thẳng mình Mễ công công, còn lạnh lùng như vậy, chẳng màng đứng dậy.

Nhưng Mễ Ứng có việc cầu người, gã buộc lòng phải ăn nói khép nép:

- Hôm nay mang đến một kiện hàng, mời Đông chủ xem qua.

Nói xong, Mễ Ứng từ trong lòng lấy ra một kiện hàng được bọc trong vải đỏ, đặt lên bàn, Lâm đông chủ vẻ mặt khinh miệt, không phải đều là đồ vật này nọ trộm trong cung đem ra ngoài bán sao? Còn bày đặt trịnh trọng, nói cái gì là 'hàng hóa'.

Chẳng qua đồ vật này nọ trong cung quả thật không tệ, mấy năm nay nơi này của gã nhờ vào Mễ Ứng cũng thực phát tài, trên mặt gã hiện ra tươi cười hiếm thấy, nhặt lên bao vải mở ra, trong nháy mắt, nụ cười trên mặt gã đóng băng, mũi phun ra một cỗ hàn khí:

- Mễ công công, ngươi không phải đùa chứ!

Lý chưởng quầy bên cạnh vội vã tiến lên trước, thấy Đông chủ cầm trên tay một cái giá nến bằng đồng thau, nhưng chế tác rất tinh tế, nhìn ra được là vật trong cung, Lý chưởng quỹ làm người khá phúc hậu, ông ở một bên khuyên nhủ:

- Đông chủ, giá nến này cũng là hàng chế tác tinh tế.

- Thối lắm!

Không đợi chưởng quỹ nói xong, Lâm đông chủ liền đập thật mạnh cái giá nến xuống bàn, lạnh lùng nói:

- Mễ công công, ngươi cho là ta thu mua đồng nát sao? Cũng không biết xấu hổ lấy loại hàng đồng thau này ra bán, ta không cần, ngươi tìm nhà khác đi.

Mễ Ứng vội vàng thấp giọng năn nỉ nói:

- Lâm đông chủ, ngươi coi như giúp đỡ ta lần này đi, khoảng thời gian này ta có chút khó khăn, lần sau ta nhất định sẽ mang hàng tốt đến bán.

- Hừ! Chỉ sợ là trong cung của các ngươi chẳng còn đồ gì để bán!

Lâm đông chủ mặc dù lời nói chua ngoa, nhưng lại nhất châm kiến huyết (điểm đúng chỗ mấu chốt), mấy tháng trước có người phát hiện không ít vật phẩm trong cung bị mất, tin tức rơi vào tai Tào Phi, trong cơn nóng giận, y phái người đem toàn bộ vật phẩm có giá trị trong cung vơ vét sạch, chỉ lưu lại cho Lưu Hiệp những thứ cần thiết trong sinh hoạt, giống như giá cắm nến này cũng chính là thứ cần thiết trong sinh hoạt.

Trên mặt Mễ Ứng lúc trắng lúc đỏ, một lúc lâu nói không ra lời, Lý chưởng quỹ ở một bên nói:

- Mấy năm nay trong tay Mễ Tổng quản cũng nên tích góp được không ít tiền đi! Sao lại trở nên quẫn bách như vậy?

Mễ Ứng bất đắc dĩ thở dài một tiếng nói:

- Cũng là báo ứng, khoảng thời gian này ta bị người hãm hại, tất cả tiền bạc đều thua sạch rồi, còn nợ một khoản tiền lớn, bị người dồn ép đến cuống cuồng, không có biện pháp, đành phải cầu Lâm đông chủ và Lý chưởng quỹ giúp đỡ một chút.

Tuy rằng gã không có nói rõ, nhưng Lâm đông chủ và Lý chưởng quỹ đều đoán được, một hoạn quan như gã còn có thể bị ai lừa, nhất định là bị những hoạn quan khác trong cung liên thủ để đối phó gã, lừa gạt hết tiền tích góp của gã, trong cung tuy nhỏ, cũng là một chốn ăn tươi nuốt sống.

Lý chưởng quỹ lên tiếng cầu tình với Đông chủ:

- Xem như nể tình nghĩa trước đây, Đông chủ giúp gã lần này đi!

Lâm đông chủ lại cầm lấy giá nến nhìn nhìn, trong lòng nhanh chóng định giá, loại hàng trong cung này có thể bán cho những hộ giàu mới nổi, nếu vận khí tốt, đại khái có thể bán được hai vạn tiền, gã hừ mũi một tiếng:

- Xem tình nghĩa ngày xưa, ta giúp ngươi lần này, năm trăm tiền, ngươi bán hay không, không bán thì đem đi đi, ta không có thèm.

Vậy mà chỉ có năm trăm tiền, Mễ Ứng ngây người hồi lâu:

- Không thể ít như vậy được!

- Đây là ta nể tình xưa mới thu nhận, là vì giúp ngươi một tay, ngươi không tin thì đem đến cửa hàng khác nhìn thử, xem có ai muốn loại hàng vứt đi này?

Lâm đông chủ ăn chắc Mễ Ứng, biết gần đây kiểm tra nghiêm ngặt, Mễ Ứng sẽ không dám đem đồ trở về cung, một khi bị thị vệ lục soát, mạng nhỏ của gã coi như xong rồi.

Mễ Ứng bất đắc dĩ, buộc lòng đáp ứng, Lâm đông chủ vung tay lên:

- Cho gã năm trăm tiền!

.....

Cất năm trăm đồng tiền trong lòng ngực, Mễ Ứng lạnh cóng run rẩy đi trở về, trong lòng của gã thực sợ hãi, ngày mai gã nhất định phải giao hai ngàn tiền lợi tức, bằng không mấy tên ác bá trong cung kia sẽ hành hung gã một trận, gã hiện tại chỉ có năm trăm tiền, ngày mai gã biết làm cái gì bây giờ a! Gã càng nghĩ càng sợ, cả người như nhũn ra, phải vịn vào bờ tường gần như đi không nổi.

Đúng lúc này, gã bỗng nhiên cảm thấy có người vỗ thật mạnh lên bả vai gã, một thanh âm hung thần ác sát ở phía sau gã nói:

- Vị bằng hữu kia xin dừng bước!

Đề xuất Đô Thị: [ĐMBK - Nhàn tản] Ghi chép thôn Vũ
Quay lại truyện Binh Lâm Thiên Hạ
BÌNH LUẬN