Chương 1220: Mỗi bên tìm đường ra (hạ)

Chương 1220: Mỗi bên tìm đường ra (hạ)

Mễ Ứng sợ đến thiếu chút nữa xụi lơ ngã xuống đất, gã tưởng mình gặp trộm cướp, gã cũng nghe nói hai ngày này trị an không tốt, bèn muốn chạy nhanh hồi cung, chỉ sợ gặp phải kẻ cướp, không nghĩ tới gã sợ cái gì cái đó liền tới.

Mễ Ứng nơm nớp lo sợ quay đầu nhìn lại, chỉ thấy hai gã đại hán áo đen đứng phía sau, ánh mắt sắc bén nhìn chằm chằm gã, Mễ Ứng chợt nhớ tới, lúc gã xuất cung hình như đã nhìn thấy hai người này, lẽ nào bọn họ vẫn luôn nhìn chòng chọc vào mình sao?

- Hai vị tráng sĩ. Có chuyện gì không?

Mễ Ứng thanh âm run rẩy hỏi.

- Ngươi đúng là hoạn quan trong cung?

Một người lạnh lùng hỏi.

Trong lòng Mễ Ứng nhất thời dâng lên một tia hy vọng, nếu là trộm cướp thật sẽ không hỏi mình như vậy, bọn họ đoạt tiền xong liền chạy đi, còn quản mình là thân phận gì sao? Gã liên tục gật đầu:

- Đúng vậy!

- Vậy mời đi theo chúng ta một chuyến!

Mễ Ứng kinh hãi:

- Muốn đi đâu?

- Không xa, theo chúng ta đi là được.

Hai gã áo đen một trái một phải mang gã theo, dùng một miếng vải đen che lại hai mắt của gã, kèm hai bên Mễ Ứng đi đến một cái ngõ nhỏ cách đó không xa, xuyên qua ngõ nhò, đi vào một con phố khác ở phụ cận Tây môn, lại tiến vào một ngõ nhỏ, rất nhanh liền đến trước một đại môn.

Mễ Ứng cảm giác có đao chỉa vào thắt lưng của mình, gã một đường không dám hé răng, thẳng đến lúc này, gã mới vụng trộm theo khe hở miếng vải che mắt nhìn thoáng qua, mơ hồ thấy trên tấm bảng viết hai chữ 'tửu quán', hóa ra nơi đến là một tửu quán.

Nhưng hai gã áo đen cũng không đi cửa chính, mà là theo cửa bên vào hậu viện của tửu quán, thẳng một đường mang gã đến trước một gian phòng không có cửa sổ, cởi bỏ vải bố che mắt gã, đẩy gã vào trong.

Trong phòng đèn đuốc sáng trưng, mỗi bên đứng hai gã đại hán, ngồi ở giữa là một nam tử đen gầy, có ước chừng hơn năm mươi người, Mễ Ứng đột nhiên cảm giác người này nhìn hơi quen mắt, gã nghĩ kỹ lại, chợt nhớ tới, chỉ vào nam tử kinh ngạc nói:

- Ngươi là... Lý Tham quân!

Người này đúng là Lý Phú, người của y vẫn luôn theo dõi Nghiệp cung, chuẩn bị tóm về một gã hoạn quan, không nghĩ tới trời xui đất khiến, đem Mễ Ứng bắt về, Lý Phú thấy đối phương không ngờ nhận biết mình, y cũng quan sát một chút, chợt cười to một trận:

- Thật sự là ý trời a! Vì đã mời tới được Mễ Tổng quản.

Năm đó Mễ Ứng làm sứ giả cho Lưu Hiệp đi sứ Tương Dương, chính là Lý Phú thay gã an bài lộ tuyến, cho nên hai người nhận biết nhau, Mễ Ứng bỗng nhiên hiểu ra, gã là bị quân Hán bắt được, gã sợ đến hai chân mềm nhũn, ngã quỵ xuống đất:

- Cầu Lý Tham quân tha mạng!

Lý Phú khoát tay, để cho thủ hạ lui ra, rồi mới lạnh lùng nói với gã:

- Năm đó ngươi đã đáp ứng vì Hán vương điện hạ cống hiến, cuối cùng không ngờ lại không có thư từ hay tin tức gì, ngươi cũng biết mình có tội sao?

Mễ Ứng sợ đến nước mắt nước mũi ròng ròng, cầu khẩn nói:

- Ta không có quên, chỉ là ta không biết như thế nào vì Điện hạ hiệu lực, cho nên mấy năm nay ta đều là lờ mờ u mê.

Mễ Ứng không dám nói gã từng vì Tào Tháo cống hiến, bán đứng Phục Hoàng Hậu, tuy rằng đến cuối cùng Tào Tháo cũng một cước đá văng gã, không hề dùng gã, nhưng việc của Phục Hoàng Hậu vẫn là tâm bệnh của gã, chẳng qua Lý Phú cũng không biết vụ cung án này là do Mễ Ứng âm thầm phá rối, y cũng nhớ rõ, mình quả thật không có đi tìm Mễ Ứng, khó trách gã không có hiệu lực, căn bản không có nhiệm vụ, thì hiệu lực thế nào.

Ngữ khí của Lý Phú cũng hòa hoãn rất nhiều, khoát tay nói:

- Mễ Tổng quản mời ngồi!

Mễ Ứng cảm thấy ngữ khí của Lý Phú thay đổi, không ngờ còn cho mình ngồi xuống, trong lòng gã thầm hô may mắn, liền nơm nớp lo sợ ngồi xuống, Lý Phú nhận được mệnh lệnh từ Trường An, lệnh y kể lại tỉ mỉ hiểu biết hiện tại của mình về tình hình gần đây của Lưu Hiệp.

Bởi vì Tào Tháo nghiêm cấm quan viên gặp mặt Lưu Hiệp, Lưu Hiệp trên thực tế chính là biến thành bị giam lỏng rồi, từ trong miệng người bên ngoài căn bản không cách nào lấy được tin tức về tình huống của y, Lý Phú chỉ có thể nhắm vào hoạn quan trong cung, hai ngày nay y vẫn phái người mai phục ngoài cung, tìm cơ hội bắt về một gã hoạn quan, không nghĩ tới người bị bắt về lại là Mễ Ứng, cũng thật sự là ý trời.

Tâm tình của Lý Phú thật tốt, liền cười tủm tỉm hỏi:

- Mễ Tổng quản gần đây thế nào?

Mễ Ứng thở dài một tiếng:

- Tuy rằng trên danh nghĩa ta còn là Tam tổng quản, nhưng trên thực tế một đại hoạn quan cũng không bằng, mang theo ba tên thủ hạ, chuyên phụ trách rửa sạch uế vật trong cung, nhắc tới cũng thật đau lòng.

Lý Phú có chút kinh ngạc, khó hiểu hỏi:

- Mễ Tổng quản thế nào lại sa sút đến tình trạng như thế?

Mễ Ứng cắn răng nói:

- Đều là cái tên ôn dịch vô tình vô nghĩa kia, ta hầu hạ y gần hai mươi năm, bây giờ già rồi, lại bị hắn coi như cẩu một cước đá văng.

Lý Phú cũng từng nghe nói qua Mễ Ứng và Thiên tử Lưu Hiệp có quan hệ mập mờ, hiện giờ Mễ Ứng đúng là không có nét tuấn tú của năm đó, chỉ còn một thân thịt béo, trên mặt phù thũng như đầu heo, thảo nào Lưu Hiệp bắt đầu chán ghét gã.

Lý Phú gật gật đầu:

- Vậy bây giờ nếu Hán vương điện hạ muốn dùng ngươi, ngươi có còn tình nguyện hiệu lực không?

Mễ Ứng quỳ rạp xuống đất, gã kích động nhanh khóc thành tiếng:

- Tình nguyện, ta làm sao không muốn chứ.

Lý Phú cười cười, bảo gã ngồi xuống, lại hỏi gã:

- Ngươi có thể tùy ý xuất cung sao?

Mễ Ứng lắc đầu:

- Chỉ có đầu bếp có thể xuất cung mua nguyên liệu nấu ăn, ta với đầu bếp quan hệ vô cùng tốt, hôm nay gã sinh bệnh, ta mới mang đồng bài của gã, thay gã xuất cung.

- Ban đêm xuất cung làm cái gì?

Lý Phú là loại người thâm hiểm, thoáng cái liền nghe ra lời nói bậy bạ của đối phương.

Mễ Ứng ngẩn ra, gã cúi đầu, đành phải ăn ngay nói thật:

- Không dối gạt Lý Tham quân, ta là đi ra ngoài bán giá nến, ta bị người trong cung lừa cờ bạc, thiếu nợ ngập đầu, rơi vào đường cùng, ta buộc lòng trộm đồ trong cung đem ra ngoài bán lấy tiền, ngày mai là phải trả tiền lãi rồi, nếu không trả đủ lợi tức, sẽ bị bọn ác nô trong cung đánh chết, nhưng ta hiện tại chỉ có năm trăm tiền, ngày mai ta biết làm sao đây?

Nói đến chỗ thương tâm, Mễ Ứng suýt nữa phát khóc, Lý Phú nghe đến khó bề tưởng tượng, hồi lâu, y cảm khái nói:

- Cung điện của Thiên tử, không ngờ lại sa sút đến nước này rồi sao?

- Cái gì Thiên tử, sớm đã không ai coi y là Thiên tử mà đối đãi rồi, nếu không phải hai người Tào quý nhân, chỉ sợ y đến cơm ăn cũng không đủ no, chúng ta đều lén lút gọi y là tên ôn dịch, phế vật, trong thiên hạ có người nào không biết Thiên tử Hán thất chân chính là ở Trường An.

- Lưu Hiệp cũng cho là vậy sao?

- Y?

Mễ Ứng cười lạnh một tiếng:

- Chỉ sợ y hận không thể lột da Hán vương, ăn tươi nuốt sống Hán vương.

- Ngươi đang nói bậy bạ gì đó?

Lý Phú không vui quát lớn.

Mễ Ứng lúc này mới ý thức được bản thân lỡ miệng, lại đem nguyên lời Lưu Hiệp nói ra, sợ tới mức gã lại ngã quỵ xuống đất, cuống quít dập đầu cầu xin tha thứ.

Lý Phú cũng biết gã là không cố ý, liền nói với gã:

- Ta có lẽ có thể giúp ngươi một tay, nhưng ngươi nhất định phải vì Hán vương hiệu lực, ta muốn ngươi làm cái gì, ngươi không được có nửa điểm chậm trễ, nếu không, ta sẽ đem ngươi chém thành trăm ngàn mảnh!

Mễ Ứng vừa sợ, vừa cảm kích, nước mắt nước mũi tuôn trào, bang bang dập đầu, Lý Phú lệnh nói:

- Lấy năm mươi lượng hoàng kim đến đây!

Mễ Ứng ngẩn ngơ, năm mươi lượng hoàng kim ở Nghiệp Đô có giá trị năm vạn tiền, gã tuy rằng rất muốn, nhưng gã biết rằng, đem nhiều hoàng kim như vậy tiến cung, tất nhiên sẽ bị đám ác nô kia cướp sạch, gã thấp giọng nói:

- Chỉ cần năm lượng là đủ rồi.

Lý Phú rất kinh ngạc nhìn gã một cái, tên hoạn quan luôn tham tiền không ngờ lại khách khí như vậy, Lý Phú cười nói:

- Ngươi có thể dùng hoàng kim mua chuộc một số người, bọn họ về sau sẽ thay ngươi chấp hành nhiệm vụ, nếu không đủ, ta sẽ cho ngươi thêm.

- Đúng vậy! Ta hiểu rồi.

Lúc này, Mễ Ứng bỗng nhiên tâm niệm vừa chuyển, gã nghĩ đến có thể đem hoàng kim giấu ở nơi đó.

...

Bên trong thư phòng của Chung Diêu, Chung Diêu và Trần Quần đang ngồi đối diện nhau uống rượu, trên bàn nhỏ bày một mâm đồ nhắm, trong chậu đồng hâm rượu ở bên cạnh có hai bình rượu, hiện nay Ngụy quốc vẫn như cũ đang thi hành lệnh cấm tửu, có điều không nghiêm khắc như trước đây, rất nhiều quan lớn đều ở trong nhà uống rượu.

Trong phủ Chung Diêu cũng cất giấu hơn mười bình rượu ngon, khó được như hôm nay lấy ra uống thoải mái, Trần Quần là con rể của Tuân Úc, tuy rằng y không thuộc phe phái của Tào Thực, nhưng bản thân y cũng tương đối hướng về Tào Thực, đúng là dưới lời thuyết phục của y, Tào Tháo mới quyết định triệu hồi Tào Thực về Nghiệp Đô, chuyện này khiến cho Tào Phi hận y đến thấu xương.

Tào Tháo bệnh nặng khiến tâm tình của Trần Quần cũng không tốt lắm, đêm nay uống nhiều vài chén, y liền có chút thất thố, y bưng chén rượu lên uống một hơi cạn sạch, cảm giác chếnh choáng hơi men nói:

- Không ngờ Ngụy công lại ốm yếu như vậy, hôm nay ta lặng lẽ hỏi Ngự y của Đồng Tước cung, tuy rằng y muôn vàn không chịu, nhưng cuối cùng cũng không lay chuyển được ta, chỉ phải ám chỉ với ta, lần phục hồi trước của Ngụy công, đều không phải là bình phục thực sự, mà chỉ là một loại hồi quang phản chiếu, lần này Ngụy công lại đổ bệnh, thời gian sợ rằng không được bao lâu nữa.

Chung Diêu cả kinh, liền vội vàng hỏi:

- 'Không được bao lâu' này là chỉ bao lâu?

- Nói không rõ ràng, nhưng cá nhân ta suy đoán, tối đa cũng chỉ một năm thôi!

Hai người đều không nói gì nữa, trong đầu bọn họ cùng nghĩ đến một chuyện, một khi Ngụy công qua đời, Tào Phi kế vị, bọn họ sẽ có kết cục tốt sao? Lúc này, Trần Quần thở dài hỏi:

- Chung công, ông cảm thấy Tam công tử có còn cơ hội kế vị không?

Chung Diêu lắc đầu:

- Nếu Ngụy công thân thể khỏe mạnh, có lẽ y còn hy vọng, nhưng Ngụy công già yếu như vậy, tình hình hết sức nguy ngập, người tuyệt đối sẽ không lo đến việc lập người thừa kế mới, cho dù người có thích Tam công tử, cũng sẽ không làm dao động đến nền tảng lập quốc.

Trần Quần im lặng không nói gì, Chung Diêu và Tuân Du là bạn tri kỷ sinh tử, cùng với phụ thân của Trần Quần là Trần Kỷ giao tình cũng sâu đậm, mà Trần Quần lại là con rể của Tuân gia, chính bởi hai tầng quan hệ này, làm cho Chung Diêu càng quan tâm Trần Quần hơn.

Chung Diêu hiểu được lo lắng của Trần Quần, y là Ngự sử trung thừa, quyền thế trong tay rất nặng, một khi Tào Phi kế vị, người đầu tiên bị y ra tay sẽ là Trần Quần, trầm ngâm một lát, Chung Diêu chậm rãi nói:

- Đêm nay ta mời hiền chất đến đây uống rượu, kỳ thực là muốn mượn cơ hội này khuyên hiền chất nhập sĩ Hán quốc, tham dự khôi phục đại nghiệp Hán thất, cũng không bôi nhọ tổ tông.

Có lẽ Trần Quần uống quá chén, y lại thốt ra:

- Chung công vì sao không làm quan Hán quốc?

Nói xong, y liền tự biết mình lỡ lời, vội vàng xin lỗi:

- Trần Quần uống quá chén, không lựa lời nói, Chung công chớ trách!

Chung Diêu khẽ thở dài một cái:

- Thật không dám giấu giếm hiền chất, năm ta đi sứ Giao Châu, khi trở về thì đặc biệt rẽ sang Hán quốc, cùng Hán vương đàm luận thâm sâu, y từng hứa cho ta chức Trung thư lệnh, làm Tể tướng đứng đầu.

Trần Quần ngạc nhiên, Lưu Cảnh lại coi trọng Chung Diêu như vậy, y vội hỏi:

- Vậy sao Chung công lại cự tuyệt?

- Ân tình không thể chối từ a!

Chung Diêu cười khổ nói:

- Lúc ấy ta mang thân phận sứ giả, sao có thể đáp ứng? Sau khi trở về, Tào Phi sai khiến Dương Thiêm tố cáo ta tư thông Hán quốc, còn tìm được người làm chứng, ta quả thật không nói rõ ràng được, nếu Ngụy công tích cực, hoàn toàn có thể phán ta tư thông Hán quốc, như vậy cũng thôi, trái lại hết lần này đến lần khác Ngụy công đè xuống lời buộc tội, không thèm để ý, công khai nói, Nguyên Thường quyết không phụ ta! Như thế, ta có thể nào phản bội người đi Hán quốc đây?

Trần Quần cũng xúc động than thở:

- Như vậy, lại lầm lỡ tiền đồ của Chung công.

- Hai nước đánh nhau, không có gì là lầm lỡ hay không lầm lỡ, Ngụy quốc cũng không kém, chỉ có điều sau khi thế tử kế vị sẽ diệt trừ những kẻ đối lập với mình, chúng ta khó thoát khỏi lưới, ta còn tốt một chút, y không dám làm quá phận, nhưng với hiền chất thì khó nói, cho nên ta khuyên hiền chất sớm mưu đường lui, không nên chết oan trong ngục.

Trần Quần biết Chung Diêu nói đúng, hai năm qua y cũng đã cân nhắc hết lần này đến lần khác, y nhiều lần đi sứ Hán quốc, Lưu Cảnh đối với y cực kỳ coi trọng, hơn nữa còn hy vọng y đến chủ trì định ra tân Hán luật, Trần Quần sao có thể không động tâm, nhưng y cũng giống như Chung Diêu, cảm tạ ân hậu đãi của Tào Tháo, không đành lòng phản bội.

Nhưng hiện tại mắt thấy Ngụy công thời gian không còn nhiều, nguy hiểm cũng từng ngày kề cận y, huống chi hôm nay Tào Phi lãnh đạm y, khiến cho y cảm thấy từng đợt hàn ý, thời gian còn lại của y cũng không còn nhiều, nếu đêm nay Chung Diêu không khuyên giải y, y có lẽ sẽ còn do dự, nhưng chính vì Chung Diêu một phen khuyên bảo, khiến cho y rốt cục hạ quyết tâm, đến cả Chung Diêu cũng khuyên y đi, y còn do dự cái gì nữa.

Y chậm rãi gật đầu:

- Chung công nói đúng, ta nên có hành động thôi.

Đề xuất Voz: Đôi Mắt Bồ Câu
Quay lại truyện Binh Lâm Thiên Hạ
BÌNH LUẬN