Chương 1221: Tâm tư của Trần Quần.
Chương 1221: Tâm tư của Trần Quần.
Phủ đệ của Trần Quần cách phủ của Chung Diêu không xa, hai gã gia nhân của Chung phủ dìu y đi thẳng về nhà, nửa đường gió lạnh thổi qua, y không kìm nổi ngồi xổm tại góc tường bóp cổ họng, lúc này, quản gia trong phủ y cũng nghe tin chạy tới, đỡ y về trong phủ.
Thê tử Tuân thị và nhi tử Trần Thái cũng nhận được tin tức, vội vàng chạy tới đại môn đón y:
- Phu quân thế nào?
Tuân thị lo lắng hỏi.
Lúc này Trần Quần đã tỉnh táo lại, y khoát tay:
- Đỡ ta vào trong thư phòng trước đã, ta có việc cần nói với các người.
Tuân thị và nhi tử vội vàng dìu Trần Quần đi vào thư phòng, bọn họ đỡ trượng phu ngồi xuống trong thư phòng, Tuân thị thân thiết tự pha trà ngon cho trượng phu, lại bảo thị nữ chuẩn bị khăn nóng, trong trong ngoài ngoài bận rộn.
Trần Quần thì ngồi ngẩn người trên ghế, y còn đang hồi tưởng lại cuộc nói chuyện với Chung Diêu, tuy rằng đó là lời nói ra trong lúc say rượu, nhưng lại phát ra từ phế phủ, hiện tại tỉnh táo ra, y càng thêm ý thức được nguy hiểm, khiến cho ý chí của y càng thêm kiên định.
Lúc này, Tuân thị giúp y rửa mặt xong, y khoát khoát tay, để cho hai thị nữ lui ra, vừa chỉ chỉ cửa, nói với nhi tử Trần Thái:
- Đóng cửa lại, ta có lời muốn nói với các người.
Trong lòng Trần Thái nghi hoặc, vội vàng đóng cửa lại, khoanh tay đứng ở một bên, Tuân thị thì cầm tay trượng phu hỏi:
- Phu quân muốn nói gì với chúng ta?
Trần Quần chậm rãi nói:
- Ta đã quyết định rời khỏi Ngụy quốc, đến Hán quốc hiệu lực.
Tuân thị cả kinh:
- Phu quân sao lại có ý niệm này?
Trần Quần thở dài nói:
- Hôm nay nhìn thấy Ngụy công, người đã không còn nhiều thời gian nữa, nếu Thế tử kế vị, tất sẽ không tha cho ta, nếu như ta không đi, sẽ chỉ có một con đường chết.
Tuân thị là nữ nhi của Tuân Úc, nàng biết rõ phụ thân của nàng cũng bởi vì lòng hướng Hán triều, mà bị Tào Tháo xa lánh, cuối cùng buồn bực sầu não mà chết, nàng tuyệt không hy vọng trượng phu cũng đi lên con đường này, nàng gật gật đầu nói:
- Nếu phu quân đã quyết định, thiếp nhất định ủng hộ.
- Con thì sao?
Trần Quần lại hỏi nhi tử.
Trần Thái năm nay mới hai mươi tuổi, nhưng văn võ song toàn, cũng là một tướng tài vô cùng có tiềm năng, Trần Quần chỉ có một con trai, ngoài ra còn có hai đứa con gái, đều chưa xuất giá.
Hiện nay Trần Thái chấp chưởng đội thị vệ ở Đồng Tước cung, hôm nay vừa vặn đến phiên y được nghỉ ở nhà, y cũng là người rất có suy nghĩ, liền gật gật đầu nói:
- Người trong thiên hạ tâm hướng về Hán, phụ thân nếu vì Hán vương hiệu lực, là cử chỉ sáng suốt, con hoàn toàn tán thành.
Thê nhi bày tỏ thái độ làm cho trong lòng Trần Quần cực kỳ vui mừng, rồi y nói với hai người:
- Ta có một ý tưởng, qua một tháng nữa chính là tân niên rồi, chúng ta mang theo người nhà hồi Dĩnh Xuyên tế tổ, sau đó liền trực tiếp đi quận Nam Dương.
Tuân thị không có chủ kiến gì, riêng với trượng phu là như thiên lôi sai đâu đánh đó, nhưng đứa con Trần Thái lại tâm tư kín đáo, y suy nghĩ một chút nói:
- Như vậy tuy rằng hợp tình hợp lý, nhưng phụ thân không phải nói, Tào Chân là người của Tào Phi, y có khi nào phái người giám thị hành tung của phụ thân hay không?
- Con nói không sai, ta cần phải đề phòng điểm này.
Trần Quần cũng biết, y muốn noi theo Giả Hủ dẫn vợ con bảo toàn trở ra, nếu không có trợ giúp của Hán quốc, là rất khó thành công, huống chi Hứa Xương là phạm vi thế lực của Tào Phi, Tào Chân tất nhiên sẽ nghiêm mật giám thị mình.
Trầm ngâm một lúc lâu, trong lòng Trần Quần nảy ra một phương án đại khái, y nói với nhi tử:
- Ta có một kế, sợ là cần con tới thực hiện.
Buổi sáng ngày thứ ba, trong thành Nghiệp Đô vẫn hỗn loạn như trước, mặc dù Tào Phi đã hạ lệnh đầu nhập mười vạn thạch lương thực để ổn định giá lương thực, thiết lập mười điểm bán lương thực, giá cả bán ra mỗi đấu hai trăm tiền, vả lại hạn chế mỗi người chỉ có thể mua năm đấu gạo.
Đây là kinh nghiệm nửa năm trước của Tào Phi, hơn nửa năm sau đó, Nam Dương phát sinh xung đột, đồng dạng khiến giá lương thực tại Nghiệp Đô tăng vọt, Tào Phi liền đầu nhập mười vạn thạch lương thực để ổn định giá lương thực, ba ngày sau, giá lương thực liền bị chèn ép xuống.
Lần này, Tào Phi bắt chước làm theo, chiếu theo tình trạng bình thường, cao lắm là ba ngày giá lương thực sẽ rơi xuống, nhưng lúc này đây đã có điểm bất đồng với lần trước, cũng là sóng người cuộn trào mãnh liệt, tại từng điểm tiêu thụ xếp ba hàng người nối đuôi nhau, mỗi hàng dài vài dặm, hầu như tất cả mọi người trong mỗi hộ gia đình đều xuất động, đến cả hài đồng năm sáu tuổi hiện tại cũng đang xếp hàng.
Khiến Tào Phi thật không ngờ chính là, sức mua của dân chúng vô cùng mạnh, mười vạn thạch lương thực đầu nhập trong một buổi sáng liền bị mua hết, sang ngày kế y không thể không lần nữa đầu nhập mười vạn lương thực được, vẫn như trước cung không đủ cầu, rất nhiều dân chúng nơi khác cũng kéo cả nhà đến Nghiệp Đô mua lương thực.
Cứ việc quan phủ đã đầu nhập hai mươi vạn thạch lương thực ổn định giá lương thực, nhưng giá lương thực trên thị trường vẫn không bị chèn ép xuống, như cũ là một đấu gạo năm trăm tiền, mà ở những huyện lỵ khác thuộc quận Ngụy tại Nghiệp Đô, giá lương thực đã tăng tới một đấu gạo sáu trăm tiền, tình thế hết sức nghiêm trọng.
Tào Phi thật không ngờ, nửa năm trước cho phép tự do mậu dịch, khiến cho đại lượng Hán tiền tràn vào Ngụy quốc, dân gian tích góp quá nhiều tiền, mà huyện Ly Thạch bị thất thủ không thể nghi ngờ là một cây diêm quẹt, khiến cho giá lương thực trong Ngụy quốc bất chợt không khống chế được, giá hàng tăng cao, không chỉ có lương thực, mà tất cả vật dụng sinh hoạt toàn bộ tăng giá, đó là do sự thiếu hụt nghiêm trọng vật tư gây nên.
Đương nhiên, loại thiếu hụt vật tư này cũng không tồn tại mãi mãi, nhưng cục diện giá hàng tăng vọt này kéo dài ít ra cũng phải một hai năm, đây là hậu quả lưu lại của chiến tranh kinh tế, loại hậu quả này cũng không phải là một ngày hay hai ngày mà thành.
Từ mười năm trước tân Hán tiền đã dần dần được người Ngụy quốc tiếp nhận, cũng từ từ thay thế ngũ thù tiền trên thị trường Trung Nguyên, chính tại lúc đó đã gieo nên căn nguyên của ngày hôm nay, mà nửa năm trước tự do mậu dịch chẳng qua là thu hoạch sau cùng của Hán quốc mà thôi.
Mặc dù quan phủ đã bắt đầu ổn định giá lương thực, nhưng đầu đường cuối phố Nghiệp Đô vẫn như trước vô cùng hỗn loạn, khắp nơi đều là hàng người xếp nối đuôi nhau và tranh chấp, không ngừng có người ở trên phố đánh nhau ẩu đả, binh lính duy trì trật tự phải chạy ngược chạy xuôi, bị làm cho sứt đầu mẻ trán.
Trước cửa Hồng Lư quán của Hán quốc còn tương đối yên ổn, hơn mười binh sĩ quân Tào gác ở trước đại môn, chức trách của bọn họ không chỉ là phải giữ gìn an toàn của Hồng Lư quán, đồng thời còn phải nghiêm mật giám thị liên hệ giữa quan viên Nghiệp Đô cùng Hồng Lư quán.
Gần tới giữa trưa, có hai đám du côn côn đồ ở trước quán của Hán quốc vì tranh đoạt túi lương thực mà bộc phát tranh chấp, tiếp theo là đánh đập tàn nhẫn, khiến cho phía trước Hồng Lư quán một mảnh hỗn loạn, hơn mười binh lính quân Tào thủ vệ ở cửa giận dữ, xông lên dùng roi da hung bạo quất:
- Cút mau! Không cho ở chỗ này gây rối.
Ngay khi binh lính quân Tào xông lên trước duy trì trật tự, một gã thanh niên thừa dịp cửa chính không có người gác, cấp tốc chạy vào trong Hồng Lư quán.
Thanh niên chạy vào Hồng Lư quán chính là nhi tử của Trần Quần Trần Thái, kế sách của Trần Quần tuy rằng đơn giản, nhưng lại rất thực dụng, khắp nơi bên trong thành đều là đánh nhau ẩu đả, sẽ không ai lưu ý đến sự kiện đánh nhau trước Hồng Lư quán.
Hai đám du côn đánh nhau chính là do Trần Thái dùng tiền mướn đến, chỉ cần hấp dẫn tới binh lính quân Tào gác cửa, nhóm du côn liền lập tức giải tán, Trần Thái lẫn trong đám người liền nhân cơ hội chạy vào trong Hồng Lư quán.
Trong phòng, Trần Thái đem thư chính tay phụ thân viết giao cho Thiếu khanh Trịnh Ly:
- Đây là thư tự tay phụ thân ta viết cho Hán vương điện hạ, phụ thân ta nguyện vì Hán quốc hiệu lực, chỉ hy vọng Hán quốc có thể hiệp trợ cả nhà bọn ta rời khỏi Ngụy cảnh.
Một nhiệm vụ trọng yếu khác của Thiếu khanh Trịnh Ly tại Nghiệp Đô chính là mời chào quan lớn của nguyên triều Hán và của Ngụy quốc tình nguyện hiệu lực cho Hán quốc, bọn họ đã liên hệ với không ít quan viên trung hạ cấp, mà Trần Quần là vị quan lớn đầu tiên tình nguyện đầu nhập vào Hán quốc, điều này khiến cho Trịnh Ly cực kỳ coi trọng.
Trịnh Ly tiếp nhận thư, liền nói ngay:
- Chúng ta nhiệt liệt hoan nghênh lệnh tôn vì khôi phục Hán thất xuất lực, xin công tử yên tâm, ta sẽ lập tức an bài tốt hết thảy, cam đoan lệnh tôn cùng với cả nhà bình an rời khỏi Ngụy cảnh.
Trần Thái mừng rỡ, còn nói thêm:
- Phụ thân ta dự định tân niên sẽ quay về Dĩnh Xuyên tế tổ, rồi lợi dụng cơ hội đó đi tới quận Nam Dương, phụ thân lo lắng Tào Chân sẽ phái người giám thị, cho nên hy vọng Hán quốc đến lúc đó hỗ trợ cho chúng ta.
- Yên tâm đi!
Chúng ta sẽ an bài thỏa đáng, tuyệt sẽ không có nửa điểm sơ xuất.
Dừng một chút, Trịnh Ly lại nói:
- Mấu chốt của việc này là nhất định phải tăng cường bảo mật chặt chẽ, người biết càng ít càng tốt, tuyệt không thể lộ ra một chút phong thanh, cũng bao gồm bên này của ta.
Trần Thái gật đầu:
- Hiện nay chỉ có phụ mẫu và ta biết việc này, ngay cả hai muội muội của ta cũng không biết chuyện, chúng ta sẽ không để cho người thứ tư biết được, mặt khác, ta làm sao bí mật rời đi, không cho người khác biết ta đã tới Hồng Lư quán, mong được Trịnh Sử quân hỗ trợ.
Trịnh Ly cười thần bí:
- Trong Hồng Lư quán có một mật đạo, còn chưa bao giờ được dùng qua, công tử là người đầu tiên.
...
Vào đêm, Trần Thái theo một mật đạo chui ra ngoài, y phát hiện mình không ngờ đã tới ngoài trăm bước của một con sông nhỏ, nơi này đã không nằm trong phạm vi phòng vệ, không có binh lính thủ vệ, cửa ra mật đạo được thiết lập trên vách đá phía trên con sông, phong kín vô cùng tốt, có thể phòng ngừa nước sông chảy ngược.
Phía ngoài cửa ra quanh năm đều có thả neo một chiếc thuyền hoa, vừa vặn che ở cửa ra mật đạo, bên cạnh còn đậu một chiếc thuyền nhỏ, từ trong thuyền hoa đi ra, có thể trực tiếp chèo thuyền nhỏ rời đi, cũng có thể lên bờ rời đi.
Trịnh Ly thẳng đến khi đưa Trần Thái ra khỏi thuyền hoa, rồi mới nói với y:
- Công tử xin bảo trọng, chúng ta gặp ở Trường An!
- Sau này còn gặp lại!
Trần Thái phất phất tay, nhảy nhảy lên bờ, nhanh chân rời đi.
Trịnh Ly trở lại Hồng Lư quán, lập tức viết một phong khoái tín, gộp cả thư Trần Quần đích thân viết bỏ vào vỏ bọc công văn, giao cho một gã thủ hạ tâm phúc. Dặn dò gã:
- Khẩn cấp tiến đến Trường An, đem thư này giao cho Lưu Chính khanh, mời y lập tức chuyển trình lên cho Hán vương điện hạ.
Thủ hạ thi lễ một cái, nhận lấy túi công văn, vào lúc ban đêm gã liền dẫn theo hai gã tùy tùng rời khỏi Nghiệp Đô, ra roi thúc ngựa chạy tới Trường An...
Sau khi quân Hán chiếm lấy quận Tây Hà - Tịnh Châu, thì không tiếp tục Đông tiến, cũng không phát động cuộc tiến công nào khác nữa, rất rõ ràng, mục đích tấn công huyện lỵ Ly Thạch lần này chính là để dẫn nổ khủng hoảng kinh tế vẫn luôn tích lũy trong nội bộ Ngụy quốc.
Lúc này Hán quốc đã đình chỉ toàn diện mậu dịch cùng Ngụy quốc, cũng phong tỏa tất cả cửa ải quan đạo hiểm yếu thông hướng Ngụy quốc, chỉ cho phép hàng hóa từ Ngụy quốc vận chuyển vào, nhưng tuyệt không cho phép chuyên chở hàng hóa của Hán quốc ra ngoài.
Quân Hán lập tức kê biên tài sản của mười bốn nhà bị hiềm nghi buôn lậu sắt thô và lương thực đến các cửa hàng Ngụy quốc, bắt giữ hơn một trăm người, Lưu Cảnh hạ lệnh đem chủ nhân của cửa hàng mười bốn nhà đó toàn bộ chém đầu răn chúng, tịch thu toàn bộ tài sản, cảnh cáo thương nhân Hán quốc, bất cứ kẻ nào buôn lậu vi phạm lệnh cấm, đều giết không tha.
Lưu thông vật tư bị đoạn tuyệt, Hán tiền không chảy vào Ngụy quốc, bên trong Hán quốc giá hàng vững vàng, nhưng nội bộ Ngụy quốc lại một mảnh hỗn loạn, giá hàng tăng cao, dân oán sôi trào, người có gia cảnh giàu có thì cảm thấy của cải co rút, mà dân chúng tầng thấp nhất lại khổ không thể tả, đại lượng dân đói tràn vào Nghiệp Đô, mua không nổi lương thực chỉ có thể biến thành trộm cướp, hoặc là gây rối tạo phản, tại bảy tám quận ở Hà Bắc đều có dân chúng khởi sự tạo phản.
Tào Phi liên tục đầu nhập ba trăm ngàn thạch lương thực, vẫn như cũ không thể ổn định giá lương thực, đêm trước tân niên, giá lương thực bay vọt lên đến một đấu gạo ngàn tiền, vạn bất đắc dĩ, Tào Phi buộc lòng tiếp thu đề nghị của Chung Diêu, đình chỉ hết thảy mua bán hàng hóa, đoạt lại lương thực trong dân gian, bắt đầu nghiêm khắc thực hành chế độ bán phân phối lương thực.
Trong sự hỗn loạn và mất trật tự, tân niên năm Kiến An thứ hai mươi bốn rốt cục đã tới.
Đề xuất Tiên Hiệp: Đại Tấn Đệ Nhất Bát Sắt