Chương 1222: Đại triều nhận chúc tụng.
Chương 1222: Đại triều nhận chúc tụng.
Năm Kiến An thứ hai mươi ba là một năm thành Trường An phát sinh thay đổi lớn, đầu tiên là nhân khẩu bên trong thành giảm thiểu, cũng không phải vì thành Trường An mất đi sức hấp dẫn, mà là theo ba tòa phó thành tại huyện Đỗ Lăng, huyện Bá Lăng và huyện Hàm Dương được xây dựng xong, đại lượng nhân khẩu trung hạ tầng đều sơ tán đến ba tòa phó thành, dẫn tới trong thành Trường An nhiều nhà cũ dỡ bỏ, nhà mới tu sửa, làm cho bố trí bên trong thành Trường An càng thêm có trật tự, các loại kiến trúc nguy nga tráng lệ, mơ hồ hiện lên bóng dáng thời đại cường Hán.
Một thay đổi lớn khác trong thành Trường An chính là các cửa hàng buôn bán giảm thiểu nhanh mạnh, bởi vì quan đạo giữa ba tòa phó thành và chủ thành đã được thi công mở rộng san bằng, hai bên quan đạo lập tức trở thành nơi tụ tập thương nghiệp, đại lượng cửa hàng đều dời đến ngoài thành, cửa hàng, hiệu buôn, chợ, xã miếu, tửu quán, lữ xá, thanh lâu, nhạc phường, vũ phường, võ quán, sòng bạc vân vân, cái gì cần đều có.
Tình hình này đều không phải là bởi quan phủ cường lệnh, mà là vì lợi ích bắt buộc, trong thành Trường An giờ hợi phải đóng cửa thành, sau khi tám trăm chiếc trống vang lên toàn thành thi hành lệnh cấm đi lại ban đêm, đây đối với thương nghiệp là một hạn chế trọng đại, mà nếu dọn ra ngoài thành thì hoàn toàn không có hạn chế.
Mặt khác, tại ba tòa phó thành cửa thành ban đêm có thể ra vào, suốt đêm không đóng, đây đối với kinh doanh về đêm là lợi thế cực lớn, nhưng quan trọng hơn tất nhiên là địa tô rẻ, tiểu nhị về nhà thuận tiện, thương nhân nhận ra cái lợi, dời cửa hàng ra bên ngoài đã trở thành xu hướng.
Cửa hàng dời ra bên ngoài, bình dân dời ra bên ngoài, kết quả là có rất nhiều đất đai bỏ trống, triều đình thuận tiện trên những khu đất này xây dựng không ít công trình quan phương, tỷ như quan học, trạm dịch, dinh quan vân vân.
Theo tân niên năm Kiến An thứ hai mươi bốn đã đến, quan viên các nơi đều tới Trường An, khiến cho trong thành Trường An lại lần nữa náo nhiệt lên.
Trong Hán chế, đán nhật hàng năm đều phải cử hành lễ đại triều, ăn mừng một năm mới đến, ngay sau đó là tổ chức đại yến chiêu đãi bách quan, khao thưởng văn võ bá quan sau một năm cực nhọc lao lực, đây vốn là lễ chế triều đình, chư hầu địa phương không được phép noi theo, nếu không sẽ bị hiềm nghi đi quá giới hạn.
Nhưng ở thời Hán mạt lễ nhạc sụp đổ, các loại chế độ triều đình sớm đã bị chư hầu các nơi phỏng theo, bao gồm cả lễ đại triều tân niên, năm đó khi ở Kinh Châu, vào đán nhật ngày này hàng năm Lưu Biểu cũng đều cử hành lễ đại triều tân niên, yêu cầu quan viên các nơi từ Quận thừa trở lên đều phải đến Tương Dương tham gia lễ đại triều.
Lưu Cảnh sau khi kế thừa chức Kinh Châu mục, đã đình chỉ lễ đại triều tân niên một dạo, sau lại đoạt được Ích Châu thì lần nữa khôi phục, tuy nhiên cũng không bắt buộc quan viên địa phương các quận tới tham gia, nếu đúng lúc có mặt ở Thành Đô báo cáo công tác, thì nhất định phải tham gia.
Từ sau khi đóng đô tại Trường An, lễ đại triều tân niên đổi thành hai năm một lần, thông thường là cử hành vào năm chẵn, năm nay là năm Kiến An thứ hai mươi bốn, vừa vặn là năm chẵn, nhưng suy xét đến mỗi nhà đều phải cử hành tộc tế, quan viên địa phương đến kinh tham gia lễ đại triều tất nhiên sẽ ảnh hưởng đến tộc tế, cho nên lúc ban đầu Bình chương đài mới có quy định, lễ đại triều tân niên chỉ giới hạn với quan viên ở kinh thành tham dự, quan viên địa phương có thể không cần tham dự.
Nhưng lễ đại triều tân niên không chỉ một lần đại triều là chấm dứt, tiếp sau còn có một loạt hoạt động, bao gồm tế xã, tế thiên địa vân vân, thậm chí các bộ Thượng thư tỉnh cũng có hoạt động tụ hội của riêng mình, trên thực tế nó là một lần hoạt động chính trị trọng yếu, có thể thành lập mạng lưới giao thiệp, khơi thông quan hệ.
Mỗi một quan viên đều cực kỳ coi trọng, chính vì nguyên nhân này, rất nhiều quan địa phương thà rằng lùi lại tộc tế đến mười lăm tháng giêng, cũng muốn đến Trường An tham gia lễ đại triều tân niên hai năm một lần.
Hừng đông đán nhật, trời còn mờ tối, Tư Mã môn phía đông Vị Ương cung chậm rãi mở ra, mấy trăm quan viên đã sớm chờ ở bên ngoài cửa cung bắt đầu chậm rãi tiến nhập quảng trường Vũ Minh, bốn phía quảng trường đứng mấy ngàn thị vệ, sâm nghiêm canh phòng.
Bởi vì ban đêm giá lạnh, Điện trung giám đặc biệt dựng lên hai mươi mấy tòa lều lớn lâm thời ở trên quảng trường, cung cấp cho các quan viên tham gia triều hội có nơi tránh rét sưởi ấm, triều hội lần này có gần hai ngàn danh quan viên văn võ tham gia, làm cho bên trong mỗi tòa đại trướng cơ hồ ngồi chật ních quan viên, bọn họ túm năm tụm ba, xì xào bàn tán, đương nhiên chủ đề được đề cập nhiều nhất, đó là chuyện Ngụy quốc phát sinh nguy cơ thiếu hụt vật tư, giá hàng tăng cao, triều dã rối ren.
Lưu Bị từ khi được phong làm Thái úy, liền một mực ở trong phủ điều dưỡng thân thể, cực ít đi ra ngoài, cũng không gặp người ngoài, trải qua hơn nửa năm điều dưỡng, ông ta rốt cục trong khí hậu phương Bắc dần dần khôi phục khỏe mạnh.
Tuy rằng không thể so sánh với thân thể năm đó thúc ngựa chiến trường, nhưng so với bệnh trạng suy nhược lâu ngày hồi ở Giao Châu, thì đã khá hơn nhiều, dùng lời thông tục nhất mà nói, nhóm y sĩ cho phép ông ta sinh hoạt vợ chồng lại, khiến cho cuộc đời của ông ta khôi phục lại một lạc thú to lớn.
Lưu Bị cũng nhận được thư mời Lưu Cảnh tự tay viết, mời ông ta đến tham dự lễ đại triều tân niên, Lưu Cảnh cho ông ta đủ mặt mũi, ông ta cũng không tiện cự tuyệt nữa, bèn sáng sớm ngồi xe ngựa tiến đến Vị Ương cung tham gia triều hội.
Mặc dù Lưu Bị đã không còn là chư hầu một phương, nhưng đức vọng của ông ta như trước vẫn rất cao, bọn quan viên thấy ông ta, đều rối rít thi lễ:
- Lưu hoàng thúc cũng tới.
- Tham kiến Lưu Thái úy!
Mọi người tiếp đãi long trọng khiến trong lòng ông ta hết sức xấu hổ, ông ta cũng mỉm cười gật gật đầu với mọi người, ánh mắt lại đang tìm kiếm cựu thần Giao Châu, lúc này, ông ta bỗng nhiên nhìn thấy Gia Cát Lượng ngồi ở một góc, còn có huynh trưởng của Gia Cát Lượng Gia Cát Cẩn, cùng với Vương Luy và Trần Đáo, trong lòng Lưu Bị mừng rỡ, bước nhanh tới.
Đám người Gia Cát Lượng nghe thấy phía sau có người chào hỏi, nhắc tới Lưu hoàng thúc, bọn họ mới phát hiện Lưu Bị đang đi tới chỗ bọn họ, mấy người vội vàng đứng dậy thi lễ, từ sau lần bọn họ từ biệt ở Giao Châu, mọi người đã không còn gặp mặt, tuy rằng đều ở tại Trường An, nhưng Lưu Bị đóng cửa không tiếp bất kỳ ai, cũng không có duyên gặp gỡ, thật không ngờ lại ở trong này gặp được.
Kích động tự nhiên không nói nhiều, mọi người đều làm lễ chào hỏi với Lưu Bị, nhất là Trần Đáo thanh âm đều nghẹn ngào:
- Có thể gặp lại Hoàng thúc, vi thần cho dù chết cũng cam tâm.
Trong lòng Lưu Bị cảm động, khoát tay cười nói:
- Ở đây không nên tự xưng vi thần nữa, huống chi hôm nay chính là tân niên, ngàn vạn lần không nên nói chữ chết nữa, hiểu chưa?
- Ta nhớ kỹ rồi!
- Chúng ta ngồi xuống nói chuyện đi!
Mấy người ngồi xuống, Lưu Bị cười cười, trước tiên hỏi Gia Cát Cẩn:
- Nghe nói Tử Du được phong làm Thái thú Dự Chương, thế nào tân niên lại chạy tới Trường An?
Mặt Gia Cát Cẩn hơi đỏ lên, giải thích:
- Triều hội tân niên tương đối trọng yếu, ngoại trừ quan viên Giang Đông và Giao Châu không có đến, thì quan viên các nơi khác cơ bản đều tới, hơn nữa nhà tế tổ của Gia Cát gia chúng ta ngay tại Trường An, cho nên ta mang khuyển tử cũng chạy đến.
- Tế tổ tại Trường An, ngược lại cũng thuận tiện.
Ánh mắt Lưu Bị lại chuyển hướng Gia Cát Lượng, ôn hòa tươi cười:
- Tiên sinh đảm nhiệm Tướng quốc, ta còn chưa chúc mừng tiên sinh đâu!
Trên mặt Gia Cát Lượng hơi hơi nóng, áy náy nói:
- Nên là ta đi bái kiến Hoàng thúc mới đúng, chỉ có điều vẫn không có thời gian, hôm qua mới từ Cao Nô trở về, Khổng Minh xấu hổ.
- Tiên sinh không cần hổ thẹn, ta biết tiên sinh bình sinh có chí phục hưng Hán thất, tại Trường An có thể thực hiện ý chí của tiên sinh, đây là chuyện tốt, chỉ trách Lưu Bị vô năng, không có khả năng thực hiện ý chí của tiên sinh.
Mấy câu sau cùng của Lưu Bị khiến cho bầu không khí giữa mấy người có phần lúng túng, lúc này, Vương Luy vội vã nói tránh đi:
- Thân thể Hoàng thúc hình như đã khôi phục tráng kiện, đây mới là việc làm người ta vui mừng a!
Lưu Bị cười ha hả:
- Tri Dương nói đúng, thân thể khỏe mạnh mới là việc làm người ta sung sướng nhất, dù có thiên kim vạn kim lại vô phúc hưởng thụ, đó cũng là uổng công thôi.
Lưu Bị nhìn thấu suốt thế sự, lòng dạ thâm sâu, ông ta biết tuy rằng Lưu Cảnh hậu đãi ông ta, cho ông ta địa vị và tài phú, nhưng trên thực tế Lưu Cảnh cũng còn lo ngại ông ta, để nhi tử của ông ta là Lưu Thiện ở Thành Đô đọc sách chính là minh chứng tốt nhất, nếu ông ta không chịu chiêu an, vẫn như cũ lòng mang phản ý, vậy thì Lưu Thiện chính là con tin rồi.
Hiểu được điểm này, Lưu Bị cũng hết sức cẩn thận, trước mặt cố hữu, không hề đề cập tới thời gian tới ông ta có tính toán gì, trên thực tế, Lưu Bị cũng biết thiên hạ đại thế đã định, ngay cả Mã Siêu được người Khương ủng hộ còn không thể gỡ vốn, Lưu Bị ông thì có thể có tư cách gì?
Nghĩ thông suốt điểm này, Lưu Bị cũng biết thiên mệnh, thầm nghĩ thật yên lặng vượt qua lúc tuổi già, đồng thời ông ta cũng hy vọng thuộc cấp thuở xưa của ông ta chớ cho ông ta thêm phiền phức, đây chính là duyên cớ ông ta đóng cửa không gặp bất luận khách nhân nào.
Lưu Bị trầm ngâm một chút, lại hỏi Trần Đáo:
- Vân Trường và Dực Đức thế nào rồi?
Trần Đáo vội vàng nói:
- Quan Tướng quân ở Lũng Tây luyện binh, Trương Tướng quân thì tại Linh Châu huấn luyện dân đoàn, Quan Hưng, Trương Bao và đám hậu bối của các tướng quân đều là thủ hạ nghe lệnh Tử Long, ta cũng theo Trương Tướng quân đến Linh Châu huấn luyện dân đoàn, nhưng vừa mới nhận được điều lệnh của binh bộ, điều ta đến Nam Dương làm Phó đô đốc, nghe nói Trương Tướng quân cũng được điều đi Hợp Phì.
- Vân Trường thì sao?
Lưu Bị có chút khẩn trương hỏi han.
Lưu Bị biết thời kỳ quan sát tướng lĩnh Giao Châu trước đây lúc này đều đã kết thúc, quan tướng cũng bắt đầu lần lượt được dùng, ông ta rất mong muốn nhị đệ Vân Trường cũng có thể được trọng dụng, tuy rằng cuộc đời ông ta cuối cùng thất bại, nhưng ông ta hy vọng ít nhất thì nhị đệ và tam đệ có thể đạt được địa vị nhất định trong triều đình của tân Hán vương.
Gia Cát Lượng ở bên cạnh tiếp lời nói:
- Vân Trường nhậm chức Chủ tướng Bồ Tân Quan, phụ trách tiến công quận Hà Đông, phương diện Tịnh Châu thì để cho ta toàn quyền chỉ huy.
Lưu Bị có chút ngạc nhiên, ông ta không nghĩ tới Lưu Cảnh lại khoan dung độ lượng như vậy, để cho Vân Trường độc lĩnh một quân, loại khí độ này khiến ông ta phải âm thầm bội phục.
Đúng lúc này, trên quảng trường truyền đến một tiếng chuông vang thanh thúy, đây là báo giờ mẹo đã đến, bọn họ cần phải xếp hàng trước đại điện, chuẩn bị tiến điện.
Chúng đại thần đều đứng dậy, đi tới trên quảng trường, nhanh chóng xếp thành hai hàng, một hàng lấy Thái phó Giả Hủ dẫn đầu, một đội khác do Thái úy Lưu Bị dẫn đầu, phía sau là đám người Doãn Mặc, Đồng Hòa, Phí Quan, đại triều tân niên cũng không phải án theo chức vụ cao thấp xếp thành hàng, mà là lấy kinh nghiệm lý lịch đức vọng để sắp xếp.
Thời gian cuối cùng đã tới giờ mẹo một khắc, theo một tiếng kẻng gõ vang lên, Thị ngự sử trên bậc thềm ngọc hét to:
- Canh giờ đã đến, nhập điện!
Trong tiếng chuông nhạc khánh ngọc du dương, hai đội nghi thức thị vệ chỉnh tề đi vào đại điện, theo gần sau hai ngàn đại thần chậm rãi đi lên bậc thềm ngọc, xếp thành hàng đi vào trong đại điện Cần Chính.
Đại điện Cần Chính nguy nga tráng lệ, ba mươi sáu cây đại trụ đứng sừng sững trong điện, hai bên rủ xuống vải màn thật lớn, cả tòa đại điện có thể chứa đồng thời đội ngũ năm ngàn người.
Xếp đầu hàng, Giả Hủ, Lưu Bị và Các lão cùng với các tướng quốc có thể an vị, mà hơn hai ngàn quan viên văn võ còn lại xếp sau đều phải đứng, đây chẳng qua là lễ đại triều tân niên của Hán quốc, lại làm cho người ta có một loại ảo giác quân lâm thiên hạ vương triều Đại Hán.
Lúc này, Thị ngự sử trong điện hét to một tiếng:
- Hán vương điện hạ giá lâm!
Trong đại điện lập tức an tĩnh lại, chỉ thấy tám gã quan văn nâng khay vàng đi trước dẫn đường, ở phía sau là ba mươi sáu danh kim giáp võ sĩ vây quanh Hán vương Lưu Cảnh theo bậc thềm ngọc từ bên sườn đi vào đại điện.
Lưu Cảnh đang mặc vương bào thêu hoa văn nhật nguyệt mười hai sao, đầu đội lưỡng lương quan của Lưu thị, đeo song ấn bạch ngọc, thắt lưng dắt bảo kiếm ngũ sắc giao ngư, ngồi thẳng trên vương tọa cao cao, mọi người cùng nhau khom người làm lễ ra mắt:
- Tham kiến Hán vương điện hạ!
Lưu Cảnh gật gật đầu cười nói:
- Tân niên đã tới, khiến các vị đại thần chờ lâu, bắt đầu nghi thức đi!
Chuông trống trỗi lên, Lại bộ Thượng thư Từ Thứ đại biểu bách quan, bước nhanh đi đến trước bậc thềm ngọc, trình lên Lưu Cảnh lời chúc tân niên do bách quan ký tên, cao giọng nói:
- Đầu năm của Vương giả, vi thần được bách quan tiến cử, hướng điện hạ chúc mừng tân niên, mời điện hạ tiếp nhận lễ đại triều chúc tụng của quần thần...
Tân niên năm Kiến An thứ hai mươi bốn, đã định trước một thời đại mới bắt đầu, bức màn lớn thống nhất thiên hạ, cũng trong một năm này từ từ vén ra.
Đề xuất Tiên Hiệp: Trong Tông Môn Trừ Ta Ra Tất Cả Đều Là Gián Điệp