Chương 1223: Trần Quần quy Hán.

Chương 1223: Trần Quần quy Hán.

Trần Quần là người Hứa Xương Dĩnh Xuyên, tổ phụ là Trần Thực, phụ thân Trần Kỷ, thúc phụ Trần Kham, đều là những nhân vật nổi danh đương thời, ở quận Dĩnh Xuyên, gia tộc Trần thị cũng là vọng tộc địa phương, cùng gia tộc Tuân thị tên tuổi ngang nhau.

Đêm trước tân niên, Trần Quần mang theo thê thử con cái trở về Trần gia ở Hứa Xương tế tổ, tổ trạch của Trần thị nằm ở Trần thôn ngoài ngoại ô phía đông Hứa Xương, vùng này có mấy trăm gia đình, phần lớn đều là họ Trần, hoặc nhiều hoặc ít có một chút liên hệ máu mủ.

Sáng sớm đán nhật, Trần Quần đi cùng gia tộc, tại gia miếu bái tế linh vị tổ tiên, lại đến mộ phần của tổ phụ và phụ thân dâng hương tế tự, lúc xế chiều, chất tử của y Trần Tá vội vàng đi vào nội đường, tìm được Trần Quần nói:

- Thúc phụ, kỵ binh quân Tào ở bên ngoài không có bỏ đi, vẫn từ xa giám thị phủ trạch của chúng ta.

Đúng như Trần Quần dự liệu, Tào Phi đối với y mang lòng nghi ngờ rất nặng, y dẫn người nhà một đường xuôi nam, đều có người đi theo giám thị ở đằng xa, Tào Phi hoặc là muốn bắt được nhược điểm của y, hoặc là hoài nghi y muốn chạy trốn.

Đương nhiên, cái thứ hai có khả năng tương đối nhỏ, chủ yếu là cái đầu, lần này Trần Quần đưa vợ con đến tổ trạch tại Hứa Xương, Tào Chân phá lệ nhiệt tình với y, phái ra hai trăm kỵ binh dọc đường hộ vệ bọn họ, y và Tào Chân đi tới thỏa thuận, sau khi đến được tổ trạch ở Trần thôn, hai trăm kỵ binh này phải rút về Hứa Xương, không cần đi theo bọn họ tiếp, nhưng bọn hắn hiện tại không chịu rời đi, nói rõ bọn hắn trên danh nghĩa là bảo hộ, nhưng trên thực tế là giám thị mình.

Nghĩ vậy, y lại hỏi:

- Kỵ binh quân Tào hiện tại đang ở đâu? Có bao nhiêu người?

- Ngay ở ngoài thôn, chỉ có hai ba người, tuy nhiên những người khác hẳn là ở phía xa tiếp ứng.

Trần Quần trầm ngâm một lát:

- Ta đã biết, đa tạ hiền chất báo tin.

Trần Tá thi lễ, xoay người đi xuống, Trần Quần bưng lên trà nóng uống một ngụm, y cũng không nóng nảy, y còn đang chờ đợi tin tức của nhi tử, thật khéo làm sao, y vừa mới đặt chén trà xuống, từ bên ngoài liền truyền đến tiếng bước chân vội vàng của nhi tử Trần Thái.

Trần Quần vốn đang bình tĩnh lập tức tinh thần hăng hái:

- Phụ thân, con đã trở về.

- Vào đây nói chuyện!

Một luồng gió lạnh theo Trần Thái đi vào, y quỳ xuống hành lễ:

- Bái kiến phụ thân!

- Mau đứng lên nói cho ta biết tình huống.

Sáng sớm Trần Thái sau khi tham gia trọn vẹn lễ tế tộc, liền lặng lẽ rời khỏi Trần thôn, tiến đến thành Hứa Xương gặp mặt tình báo của quân Hán, ngay sau đó liền gấp gáp trở về, y mang đến tin tức của quân Hán.

Trần Thái khoanh tay đứng bên cạnh phụ thân, thấp giọng nói:

- Quân Hán đã sắp xếp xong ổn thỏa, bất cứ lúc nào đều có thể tiếp ứng cho chúng ta xuôi nam, chẳng qua bọn hắn đề nghị chúng ta không đi tuyến đường Nam Dương, mà đi quận Nhữ Nam vào quận An Lục.

- Vì sao?

- Bọn họ nói từ Hứa Xương đến Nam Dương khoảng cách mặc dù ngắn, nhưng quân Tào trên dọc đường bố trí quân đội hùng hậu, nhất là huyện Côn Dương càng là khu vực tập hợp đại quân, kiểm soát vô cùng nghiêm mật, chúng ta rất khó đi qua, đi tuyến đường Nhữ Nam không những có nhiều ngã đường, mà dọc đường cũng ít quân Tào, có khả năng dễ dàng đột phá qua, bọn họ có nắm chắc.

Kỳ thực đối với Trần Quần mà nói, đi tuyến đường nào trái lại cũng không quan trọng, mấu chốt là phải an toàn, y trầm tư một lát, lại hỏi:

- Lúc con đi ra ngoài thám tử quân Tào không có chú ý tới con sao?

- Con có hóa trang một chút, cưỡi ngựa đi ngang qua trước mặt bọn họ, bọn họ cũng không có phản ứng, phỏng chừng bọn họ không hề nhận ra con.

Trần Quần gật gật đầu:

- Nếu là như vậy, sự tình coi như dễ làm rồi, đi tìm mẫu thân và hai muội muội của con đến đây, chúng ta phải lập tức khởi hành!

....

Sau nửa canh giờ, hai mươi mấy gia đinh tùy tùng cưỡi ngựa hộ vệ hai chiếc xe ngựa của Trần Quần rời khỏi Trần thôn, hướng đến Tuân gia ở ngoài mấy chục dặm mà đi, thê tử của Trần Quần Tuân thị là nữ nhi của Tuân thị, dựa theo phong tục địa phương, sau đán nhật tế tộc, nữ nhi đã xuất giá phải trở về nhà mẹ đẻ, cho nên Trần Quần mang theo thê tử con cái đi tới Tuân gia cũng là chuyện hoàn toàn bình thường.

Binh lính quân Tào giám thị ở ngoại vi thấy đoàn xe ngựa của Trần Quần đi ra, Quân hầu cầm đầu vội vàng chạy tới đón chào hỏi:

- Trần Trung thừa đây là muốn đi đâu?

Trong xe ngựa truyền đến tiếng hừ lạnh của Trần Quần, Trần Thái cưỡi ngựa đi theo ở một bên nói:

- Chúng ta muốn đi Tuân gia, không cần các ngươi hộ vệ, các ngươi trở về đi!

Quân hầu cười nịnh nói:

- Bảo hộ Trung thừa an toàn là chức trách của chúng ta, chúng ta sao có thể bỏ dở nửa chừng, mời lên đường thôi, sẽ tuyệt đối an toàn.

Trần Thái không để ý tới gã nữa, phân phó nói:

- Xuất phát!

Hai cỗ xe ngựa chạy lên quan đạo, nhanh chóng chạy tới hướng tây, vài tên kỵ binh quân Tào theo sát, hơn hai trăm danh kỵ binh quân Tào được bố trí ở đằng xa cũng ào ào trở về đội ngũ, đi theo phía sau hai chiếc xe ngựa của Trần Quần.

Ước chừng lại qua nửa canh giờ, một chiếc xe bò cũ nát từ trong thôn chậm rãi chạy ra, bò già gầy trơ xương, một lão già quần áo rách nát đánh xe bò, chỗ ngồi bên cạnh còn chất mười mấy trái bí đỏ, dễ dàng nhận thấy đây là xe bò của người bần hàn, xe bò lắc lư đi về phía đông.

Sau một tấm rèm vải rách nát, Trần Quần đã thay đổi một thân quần áo phổ thông đang cảnh giác xuyên thấu qua màn xe nhìn xung quanh bên ngoài, ngồi bên cạnh là thê tử Tuân thị và hai đứa con gái.

Đây hiển nhiên là bọn họ dùng kế ve sầu lột xác, bên trong hai chiếc xe ngựa phía trước thật ra là tộc đệ của Trần Quần Trần Hi và thê tử của gã, Trần Thái đi theo bên cạnh, gia đinh Trần Quần mang đến cũng theo sau xe ngựa, như vậy thuận lợi làm cho bọn quân Tào giám thị bọn họ trúng kế, bị dẫn đi Tuân trạch.

Lúc này màn đêm đã lặng yên hạ xuống, trong cánh đồng bát ngát những mẩu băng vụn đã đông kết lại thật dày, gió lạnh thấu xương, cóng đến độ khiến người ta cả người phát run, nhưng so với rét lạnh ban đêm, Tuân thị càng lo lắng cho an toàn của nhi tử Trần Thái, nàng thấp giọng nói:

- Phu quân, Thái nhi sẽ không xảy ra chuyện gì chứ!

- Yên tâm đi!

Trần Quần vỗ nhè nhẹ tay của thê tử, cười an ủi nàng nói:

- Hôm qua Thái nhi đã thử rồi, nó hóa trang sơ sơ, đi ngang qua trước mặt quân Tào, đối phương cũng không nhận ra nó, tin tưởng nó sẽ không có việc gì đâu, sẽ rất mau tới đây cùng chúng ta hội hợp.

Trượng phu an ủi làm cho Tuân thị thoáng yên tâm, lúc này Trần Quần lại ôm qua đệm chăn đắp lên cho thê tử và hai đứa con gái, cười nói:

- Đoán chừng còn phải đi một đoạn đường nữa, trước nhắm mắt nghỉ ngơi một hồi đi!

Chiếc xe bò đi trên một con đường nhỏ hơi bằng phẳng khác, dọc theo một rừng cây hướng về phía đông nam thành Hứa Xương.

....

Ban đêm vào lúc canh ba, xe bò đã rời khỏi thành Hứa Xương hơn mười dặm, lên quan đạo, lại đi thêm hai dặm đường, lão phu xe quay đầu lại đánh thức Trần Quần:

- Lão gia, đến nơi rồi!

Trần Quần vội vã kéo màn xe nhìn ra ngoài, chỉ thấy dưới ánh trăng lờ mờ, tại ngã tư phía trước đậu mấy chiếc xe ngựa, Trần Quần mừng rỡ, đó hẳn là xe ngựa của quân Hán đến tiếp ứng y.

Lúc này, một gã nam tử cưỡi ngựa hăng hái chạy tới, cười nói:

- Phụ thân, mẫu thân, sao bây giờ mới đến?

Vợ chồng Trần Quần mừng rỡ, hóa ra nhi tử Trần Thái đã đến đây trước một bước, Trần Quần vội vàng hỏi:

- Tình huống bên kia thế nào?

Trần Thái cười nói:

- Tuân gia rất phối hợp, trực tiếp để cho xe ngựa chúng ta chạy vào sân, làm cho kỵ binh quân Tào không nhìn thấy bọn người tam thúc xuống xe, sau đó con hóa trang một chút, cùng với mấy gia phó Tuân gia ra thôn, tiếp đó cưỡi ngựa đuổi theo, con đến đây đã gần nửa canh giờ rồi, kỵ binh quân Tào hẳn là còn ở bên ngoài Tuân gia giám thị, chờ bọn họ.

Trần Quần cười ha hả:

- Vậy là tốt rồi, chúng ta lên đường thôi!

Một nhà Trần Quần chỉ mang theo mấy bao đồ châu báu, bọn họ lên xe ngựa quân Hán, hóa trang thành gia đình giàu có, xe ngựa khởi động, mấy chục tên kỵ binh tinh nhuệ quân Hán ăn mặc như tùy tùng hộ vệ xe ngựa hướng đến phía đông nam quận Nhữ Nam chạy tới.

Bởi vì quân Hán chủ lực chủ yếu tập kết ở Thọ Xuân, tiền tuyến Nam Dương, ở quận An Lục chỉ có một vạn trú quân, rất rõ ràng, quân Hán cũng không có ý đồ xuất binh từ quận An Lục, bởi vậy quân Tào ở quận Nhữ Nam cũng không nhiều, chỉ có hơn tám ngàn người, phân biệt đóng trong mấy thành trì trọng yếu, cũng bố trí trạm kiểm tra trên quan đạo xuôi nam chủ yếu.

Nhưng quân Hán vì giúp Trần Quần xuôi nam sớm đã chuẩn bị bố trí chu đáo chặt chẽ, do Tư Mã Ý toàn quyền sắp đặt chuyện này, Lưu Cảnh lại đặc biệt hạ lệnh, hành động lần này không cho phép xảy ra một chút sai sót, vì thế quân Hán dùng gần một vạn binh lính tinh nhuệ, cũng ở dọc đường thiết lập mười mấy điểm tiếp ứng, trong đó năm mươi danh gia đinh tùy tùng hộ vệ người nhà Trần Quần là tinh nhuệ được chọn lựa từ trong Ưng Kích Quân.

Kỳ thực cho dù Trần Quần có bị nhốt ở tổ trạch không ra được, quân Hán cũng có chuẩn bị phương án, không tiếc dùng vũ lực đem Trần Quần đón ra, chỉ có điều Trần Quần tự có chỗ cao minh, đơn giản dùng một kế nhỏ đã lừa gạt được quân Tào giám thị.

Hai ngày sau, khi hai trăm danh kỵ binh quân Tào đang giám thị tại Tuân gia rốt cục phát hiện tình huống không đúng, một nhà Trần Quần đã tới Võ Thắng Quan.

Giữa quận Nhữ Nam và quận An Lục không phải là bình nguyên, mà là cách trở bởi dãy Đại Biệt Sơn rậm rạp, trở thành đường ranh giới thiên nhiên giữa Hán Ngụy.

Trong dãy núi kéo dài mấy trăm dặm, có ba cửa ải hiểm trở cho phép thông hành, đây chính là tam quan Nghĩa Dương, Võ Thắng Quan, Cửu Lý Quan cùng Bình Tĩnh Quan, trong đó Võ Thắng Quan là thông đạo chính yếu nhất, năm ấy Lưu Cảnh suất lĩnh đến quận An Lục, chính là đi Võ Thắng Quan tiến nhập quận Nhữ Nam, tại sông Hoài cùng quân Tào giằng co.

Hiện nay tam quan Nghĩa Dương đều do quân Hán khống chế, tại mỗi nơi đóng ba ngàn quân, do đại tướng Hoắc Tuấn chỉ huy, khi xe ngựa một nhà Trần Quần chậm rãi dừng lại trước Võ Thắng Quan, Ngự sử trung thừa của Hán quốc Tuân Chí sớm đã đợi ở đây ra nghênh đón.

Tuân Chí không có tham gia đại triều tân niên, y kiêm nhiệm Tuần tra sử Dương Châu, là trước đây sau khi chiến dịch Giang Đông kết thúc, Lưu Cảnh giao cho y trọng trách, tuần sát các quận Giang Tả, trong lúc y đang chuẩn bị trở về Trường An báo cáo công tác, thì nhận được mệnh lệnh khẩn cấp của Hán vương Lưu Cảnh, lệnh y đuổi tới Võ Thắng Quan nghênh đón Trần Quần đến.

Tuân Chí là chất tôn của Tuân Úc, bối phận nhỏ hơn Trần Quần, thê tử Tuân thị của Trần Quần đúng là cô của y.

Tuân Chí bước nhanh tới trước xe ngựa hành lễ nói:

- Chất nhi Tuân Chí nghênh đón cô dượng đã đến!

Tuân Chí là người kiệt xuất nhất trong đám hậu bối Tuân thị, ở Tuân gia danh khí cực lớn, Trần Quần và thê tử đều biết y, thấy là y tới đón tiếp, hai người đều mừng rỡ:

- Hiền chất không phải ở Dương Châu sao? Tại sao lại ở chỗ này?

Tuân Chí cười nói:

- Chất nhi chuẩn bị trở về Trường An báo cáo công tác, nhận được chỉ thị viết tay của Hán vương điện hạ, lệnh chất nhi đến Võ Thắng Quan nghênh đón cô dượng, cho nên chất nhi kỳ thực cũng là đại biểu cho Hán quốc hoan nghênh cô dượng đến, cùng theo cô dượng đi tới Trường An.

Trần Quần không nghĩ tới Lưu Cảnh lại coi trọng mình như vậy, vì giúp mình xuôi nam mà tỉ mỉ an bài bố trí, trong lòng y vừa vui mừng, vừa cảm động, y vỗ vỗ vai Tuân Chí cười nói:

- Có hiền chất cùng chúng ta đi Trường An, tân niên này thật sự là đoàn tụ.

Tuân Chí cười thi lễ, lại cùng biểu đệ Trần Thái chào hỏi, rồi mới nói với một nhà Trần Quần:

- Mời cô dượng nhập quan!

Trần Quần mang theo thê tử con cái đi bộ vào Võ Thắng Quan hiểm trở, cho đến lúc này, nặng nề treo trong lòng y rốt cục mới rơi xuống.

Tin tức cả nhà Trần Quần mất tích ở Hứa Xương nhanh chóng truyền đến Nghiệp Đô, triều dã một mảnh xôn xao, gần như tất cả mọi người đều đoán được Trần Quần là đi nương tựa Hán quốc, mặc dù từ trước đã có rất nhiều quan viên trung hạ tầng vứt bỏ chức quan đến Hán quốc tìm nơi nương tựa, nhưng đều ảnh hưởng không lớn, mà Trần Quần rời đi lại như tảng đá rơi xuống giếng, tại quan trường Nghiệp Đô đã sinh ra phản ứng mãnh liệt, khiến cho vô số người bắt đầu cân nhắc tương lai của mình.

Tào Phi cũng cực kỳ phẫn nộ, nhưng y không dám đem việc Trần Quần phản bội nói cho phụ thân, e sợ phụ thân chịu không nổi đả kích như vậy, y lập tức triệu tập quan viên văn võ trọng yếu thương nghị, mọi người nhất trí đồng ý, giấu giếm Tào Tháo tin tức Trần Quần rời đi.

Đề xuất Linh Dị: Hoa Dạ Tiền Hành - Vô Thanh Lạc Mạc
Quay lại truyện Binh Lâm Thiên Hạ
BÌNH LUẬN