Chương 1224: Guồng nước hình rẻ quạt.

Chương 1224: Guồng nước hình rẻ quạt.

Qua năm mới, Quan Trung lại xuất hiện một trận đại tuyết, khiến các nơi ở Quan Trung biến thành một thế giới bao trùm tuyết trắng. Mặc dù con sông đóng băng, đất đai cứng lại, nhưng những nhân tố bất lợi đó cũng không ngăn cản việc Quan Trung quyết tâm khởi công xây dựng công trình thủy lợi. Cả vùng đất Quang Trung khắp nơi có thể nhìn thấy nông dân tạo thành nhóm khơi thông đường sông, đào móc kênh dẫn nước, ở bờ sông guồng nước thật lớn đã thẳng đứng lên.

Lúc này là buổi trưa, trên quan đạo phía Nam của Hàm Dương, từ đằng xa xuất hiện một đội quân do hai ngàn kỵ binh tạo thành. Trong đội ngũ kỳ phiên phất phới, khí thế đồ sộ, giữa đội ngũ là hình một chiếc xe ngựa khổng lồ, kỵ binh bảo vệ nghiêm mật ở trên quan đạo chậm rãi mà đi xuống.

Ngồi trong xe ngựa Hán Vương Lưu Cảnh và thái tử Lưu Trí con của hắn. Hôm nay, Lưu Cảnh đặc biệt đi ra ngoài xem xét tiến độ sửa chữa thủy lợi nông nghiệp. Trên thực tế, thủy lợi nông nghiệp đã bắt đầu khởi công xây dựng từ sau ngày mùa thu hoạch năm trước.

Sau khi Hán quốc đánh chiếm Quang Trung đối với nông nghiệp cực kỳ xem trọng, khi đóng đô ở Trường An đã khơi thông những ruộng nước gần như hoang tàn và lần lượt tập trung sức người sức của vào đó, hàng năm Quang Trung tiến hành sữa chữa cải tạo hệ thống tưới tiêu việc này cũng không phải cố gắng uổng phí. Chính vì thế hàng năm Quang Trung đều đạt được vụ mùa thu hoạch, thậm chí năm Kiến An thứ hai mươi khi gặp phải hạn hán trăm năm hiếm gặp nhưng Quang Trung cũng dựa vào ưu thế thủy lợi mà khắc phục điều này, bảo vệ được sản lượng lương thực thu hoạch.

Dân chúng Quan Trung đã nhận biết được lợi ích của việc khởi công xây dựng thủy lợi nên năm vừa qua, ở Quan Trung không đến nữa tháng lại nỗi lên phong trào khởi công xây dựng công trình thủy lợi.

Trong xe ngựa, thái tử Lưu Trí đang ngồi im lặng nhìn thuyên xấu ngoài cửa kính. Bên ngoài cửa sổ là cánh đồng ruộng và xa xa ven sông mọi người đang bận rộn.

Năm nay cậu chỉ mới mười ba tuổi, nhưng lại có sự chín chắn về tư tưởng và suy nghĩ mà những bạn ở lứa tuổi của cậu lại không có. Đây là được hình thành do hai năm dài cậu đi theo nhóm tướng quốc, cậu cảm thụ sâu sắc hàm ý nghĩa lấy dân làm gốc. Dân ở đây không chỉ nói về mọi người dân, mà là chuyên chỉ trung nông, bọn họ gieo trồng lương thực, giao nộp thuế má, khiến cho quốc gia có thể cường thịnh, khiến xã tắc Hán quốc có thể nhiều đời truyền xuống.

Cậu có thể hiểu được trong lòng phụ thân rất coi trọng nông nghiệp.rất nhiều người cho rằng cha cậu coi trọng thương nhân, nhưng cậu vẫn hiểu được, thương nhân chẳng qua là một công cụ chính trị. Mà nông dân và nông nghiệp mới là gốc rễ được phụ thân cậu xem trọng.

- Hình như con đang có tâm sự?

Lưu Cảnh ở một bên mỉm cười hỏi, từ lúc lên xe đến giờ con hắn gần như không nói câu nào.

Lưu Trí liền vội vàng khom người nói:

- Con không có tâm sự, chỉ có điều con đang tự hỏi, tận mắt nhìn cuộc đại chiến sắp tới, vì sao phụ thân không đi thị sát quân doanh, ủng hộ sĩ khí, ngược lại đến thị sát thủy lợi?

- Vậy con muốn nói đến nguyên nhân sao?

Lưu Cảnh lại cười hỏi.

Lưu Trí lặng lẽ gật đầu,

- Con đã phần nào hiểu được rồi.

- Vậy con hãy nói cho cha nghe một chút, con nghĩ tới điều gì?

- Con cảm thấy thực ra phụ thân đang suy nghĩ gầy dựng lại sau chiến tranh, suy nghĩ của phụ thân đã vượt qua chiến tranh rồi.

Lưu Cảnh cũng có thêm vài phần ứng thú:

- Nói tiếp!

- Sau khi chiến tranh kết thúc, hàng loạt dân lưu lạc sẽ trở về quê hương, nhân khẩu Quan Trung giảm xuống, nếu nhân khẩu bỏ đi quá nhiều, tất nhiên sẽ ảnh hưởng nghiêm trọng đến nông nghiệp Quang Trung. Dưới tình huống này chỉ có thể hoàn thiện mạnh mẽ các phương tiện đường thủy mới có khả năng bù lại đúng nhân khẩu giảm xuống làm ảnh hưởng đến nông nghiệp. Chẳng hạn như, một người có thể trồng năm mươi mẫu đất, nhưng khi thủy lợi hoàn thiện, một người có thể trồng một trăm mẫu đất đấy. Không biết con nói có đúng hay không?

Lưu Cảnh cảm thấy kinh ngạc, con của hắn lại có nhận xét sâu xa như vậy, đây là một nhận xét của một thiếu niên mười ba tuổi sao?

- Đây là do con tự mình nghĩ đến hay sao?

- Một nửa là đúng, một nửa không phải. Khi nhóm tướng quốc được mời dự họp ở nhà nghị sự từng nhắc đến vấn đề nhân khẩu, sẽ ảnh hưởng đến nông nghiệp Quang Trung. Cho nên con liền nghĩ đến, phát triển nông nghiệp thủy lợi có lẽ là sách lược ứng đối.

Lưu Cảnh gật nhẹ đầu nói:

- Tuy rằng những gì con nói cũng không phải hoàn toàn, nhưng con có thể nghĩ sâu xa đến vậy, quả thật làm cho ta cảm thấy vui mừng.

- Vậy phụ thân có thể nói cho con, còn có chuyện gì mà con vẫn chưa nghĩ tới hay sao?

Lưu Cảnh khẽ mỉm cười,

- Nhưng thật ra là con đã nghĩ quá phức tạp rồi, chiến tranh tất nhiên là quan trọng, nông nghiệp cũng quan trọng như vậy. Hôm nay là cha tới đây khảo sát thủy lợi, cũng không có nghĩa là cha sẽ không đi khảo sát chuẩn bị chiến đấu. Thật ra hôm nay đi khảo sát, trọng điểm cũng không đặt ở thủy lợi.

- Thật ra là vì con!

Lưu Trí bỗng nhiên hiểu được.

Lưu Cảnh yêu thương sờ lên đầu đứa con:

- Con nói đúng, hôm nay cha đi khảo sát, nhưng thật ra là muốn cho con quan tâm tới nông nghiệp thủy lợi.

- Con đã hiểu, con hẳn là tự mình đi kiểm tra xem xét.

- Bây giờ cũng không cần, về sau con hãy đi theo nhóm tướng quốc thị sát là được.

Lúc hai cha con đang nói chuyện thì xe ngựa chậm rãi dừng lại, thủ lĩnh thị vệ Lý Thanh chạy lên nói:

- Điện hạ, tới rồi!

Xe ngựa dừng trước một cánh đồng, Lưu Cảnh nhìn nhìn ngoài cửa sổ, cách đó mấy trăm bước là một con sông nhỏ, trên bờ sông không ít nông dân tụ tập, chừng hơn ngàn người, trong đó còn có bóng dáng của hơn mười người quan viên.

Lưu Cảnh gật nhẹ đầu, nắm tay con trai cười nói:

- Đi thôi!

Hai cha con bước xuống xe ngựa. Lúc này, hai gã quan viên chạy từ hướng bờ sông đến, khom người thi lễ nói:

- Tham kiến điện hạ!

Hai gã quan viên này, một người chính là Quân Khí Giám Lệnh Mã Quân, người còn lại là Công bộ thừa Tống Nam. Lưu Cảnh cười nói:

- Đã bắt đầu rồi sao?

- Khởi bẩm điện hạ, đã thử qua một lần rồi, chờ điện hạ đến chính thức đưa vào sử dụng.

- Vậy đi xem một chút đi!

Cha con Lưu Cảnh được trăm tên thị vệ bảo vệ đi xuyên qua bờ ruộng, đi nhanh về hướng bờ sông. Lưu Trí vẫn là không hiểu ra, cậu không biết phụ thân mang mình đến nhìn cái gì? Dường như sớm đã có kế hoạch.

Rất nhanh, cậu liền nhìn thấy ở giữa bờ sông đặt một guồng nước dài hẹp, và hắn thấy guồng nước này có gì đó khác rất khác thường. Dường như rất dài và rất hẹp, tựa như một cái thăm dò giữa sông nước.

Lưu Cảnh hướng về bốn phía dân chúng phất tay, chào hỏi, lại đi đến cây mã đề nước, vỗ vỗ vào bộ phận này của guồng nước cười nói:

- Đây chính là hình rẻ quạt guồng nước mới nhất do Mã Quân chế thành sao?

Mã Quân vội vàng nói:

- Đúng là nó, nhưng có điều vi thần chỉ cải tiến lại mà thôi.

Lúc này, bên cạnh vài tên lão nông tham gia thí nghiệm cũng kích động nói:

- Điện hạ, không chỉ cải tiến! Quả thực là vô cùng sáng tạo, ngày trước bộ phận guồng nước ít nhất phải hơn mười người trưởng thành đến thúc đẩy cấp thủy. Nhưng hiện tại bộ phận guồng nước này, thao tác chỉ cần một đứa trẻ tám tuổi là có thể giẫm đạp, tiết kiệm nhân lực rất lớn.

Lưu Cảnh thấy giữa sông băng đã bị phá vỡ, liền cười nói:

- Có thể làm thử xem!

Mã Quân vội vàng tìm được một cô bé để làm thử, ước chừng khoảng mười tuổi, nói với cô bé:

- Bắt đầu đi!

Thân thể cô bé nhẹ nhàng, nhanh chóng bò lên trên guồng nước, hai cánh tay đỡ lấy lan can, dưới chân bắt đầu đứng lên giẫm đạp. Guồng nước rất nhanh bắt đầu chuyển động, vô số nông dân đều khẩn trương nhìn xung quanh thăm dò, bỗng dưng có người quát to lên:

- Đã có nước!

Chỉ thấy nước sông từ giữa guồng nước bừng lên, động tác theo cô bé càng lúc càng nhanh, nổi lên trên mặt nước ngày càng nhiều, nước sông róc rách mà chảy vào bờ ruộng, ở giữa mương máng. Bốn phía mấy nghìn người lập tức vang lên tiếng hoan hô.

Vô số nông dân kích động nhảy dựng lên, so với bọn họ không ai có thể nhận thức được ý vị này như thế nào. Một tiểu cô nương có thể thao tác guồng nước, việc này tiết kiệm không ít lao động a! Đem trình độ lớn nhất giải quyết vấn đề cung cấp nước cho đồng ruộng, đây cũng là vấn đề phức tạp của họ.

Ước chừng cô bé giẫm đạp khoảng một khắc đồng hồ, không có chút nào mệt mỏi. Lưu Cảnh nhìn con trai Lưu Trí cười nói:

- Con có muốn thử một lần hay không?

Mặc dù so với bạn bè cùng lứa tuổi Lưu Trí có vẻ trưởng thành, dù sao cũng là tính cách thiếu niên. Đối với sự việc mới mẻ này cậu cũng có chút tò mò, hắn cũng luôn luôn chăm chú nhìn động tác của cô bé, phát hiện kỳ thực thao tác rất đơn giản, mấu chốt là phải chú ý phối hợp thân thể, liền không vấn đề, cho dù đạp không, hai tay đã ở trên lan can chống đỡ, cậu liền gật đầu:

- Con sẵn lòng thử một lần!

Nghe nói thế tử Hán Vương muốn giẫm đạp guồng nước, bốn phía vô số người đều kinh ngạc hô lên. Mã Quân muốn khuyên can Lưu Cảnh, Lưu Cảnh lại khoát tay:

- Để nó nhận thức một chút về nông canh thủ công, sẽ không có hại.

Lúc này, nông dân từ bốn phương tám hướng chạy tới ngày càng nhiều, hơn cả vạn người. Hai bên bờ sông nhở đứng chi chít người, mọi người vốn là đến xem kiểu dáng mới của guồng nước, lúc này lại bị thế tử Hán Vương hấp dẫn.

Chỉ thấy một cậu thiếu niên linh hoạt trèo lên guồng nước, hai năm qua Lưu Trí đi theo thị vệ học võ, thân thể so với trước cường tráng rất nhiều. Bất kể là sự dẻo dai hay linh hoạt đều hơn xa thiếu niên bình thường. Đây cũng là nguyên nhân khiến Lưu Cảnh yên tâm cho cậu đạp guồng nước. Hắn biết rằng với lai lịch của con trai hắn có rất nhiều tên muốn trợ giúp Lưu Trí, thị vệ nhìn thấy cậu vô cùng linh hoạt, không cần trợ giúp lại liền lui ra.

Đứng trên guồng nước, tiểu cô nương cười nói:

- Có thể để cho ta chỉ bảo ngươi chứ?

Lưu Trí gật gật đầu, cậu học theo tiểu cô nương hai chân dẫm ở bàn đạp, hai tay chống chọi với lan can gỗ. Cô bé kiên nhẫn dạy hắn:

- Chậm như vậy giẫm lên, bắt đầu không cần mau, đúng... Chậm một chút, đúng! Cứ như vậy.

Hai người cùng nhau giẫm đạp, guồng nước bắt đầu quay vòng lên, dần dần tăng thêm tốc độ. Lưu Trí chậm rãi thuần thục, càng giẫm càng nhanh, nước sông ào ào từ trong máng chảy ra, bốn phía đều vang lên tiếng hoan hô của hơn vạn người.

Lưu Cảnh mỉm cười, thế tử tự mình giẫm đạp guồng nước, tất nhiên sẽ trở thành câu chuyện cho người ta ca tụng. Hắn hy vọng con hắn có thể tham gia sâu hơn đến nông nghiệp thủ công. Lưu Cảnh quay đầu lại vẫy tay thủ lĩnh thị vệ Lý Thanh kêu lên trước, hắn thấp giọng chỉ bảo nói:

- Bắt đầu vụ cày bừa mùa sau, thái tử cũng phải tham gia, bố trí thị vệ bảo vệ cho nó.

- Điện hạ yên tâm, tỳ chức sẽ đích thân chăm sóc cho thế tử.

Lưu Cảnh gật nhẹ đầu, tiếc là bản thân mình đã đến lúc ra trận. Hắn ngẩng đầu nhìn bầu trời u tối, hôm nay là mười lăm tháng giêng, hơn mười ngày nữa đầu xuân sẽ lại tới.

Đề xuất Tiên Hiệp: Khánh Dư Niên (Dịch)
Quay lại truyện Binh Lâm Thiên Hạ
BÌNH LUẬN