Chương 1225: Trước giờ xuất binh.
Chương 1225: Trước giờ xuất binh.
Trải qua gần nữa tháng lữ hành gian khổ, cuối cùng Trần Quần mang theo người nhà đã tới được Trường An. Mặc dù Trần Quần đã đến Kiến An nhiều lần, nhưng lúc này đây lại khiến y đặc biệt kích động. Rất nhiều năm trước trong lòng y có suy nghĩ dốc sức vì Hán Vương, nhưng y không thể phá bỏ lập trường, chỉ có thể đem ý nghĩ này chôn giấu trong lòng. Hôm nay, rốt cục y đã thực hiện được việc đã tâm nguyện nhiều năm, bắt đầu giai đoạn con đường làm quan, nghĩ vậy ánh mắt y đã ươn ướt.
- Lần đầu tiên dượng đến Trường An là lúc nào?
Tuân Chí ngồi bên cạnh cười hỏi.
Trần Quân vội vàng ổn định lại tinh thần nói:
- Hai hay ba năm trước, ta cũng không nhớ rõ. Tuy rằng năm trước có đảm nhiệm việc Tống hôn sứ của Ninh cô nương, nhưng vẫn chưa đến Trường An, chỉ đưa đến Bồ Tân quan.
- So với vài lần trước, dượng cảm thấy Trường An có thay đổi lớn sao?
Tuân Chí nhắc nhở khiến Trần Quần mới phát hiện quả thật so với ngày trước không giống nhau. Bọn họ đã qua Đỗ Lăng, hiện tại ở chỗ quan đạo muốn đi qua Đỗ Lăng phải thông qua quan đạo Trường An
Hắn nhớ rất rõ trước kia hai bên là đồng ruộng thẳng cánh cò bay. Nhưng hiện tại hai bên công trình chằng chịt, các tòa nhà nối liền nhau, đủ loại các cửa hàng, lan tràn thẳng tuốt đến tận Trường An xa xôi.
Hơn nữa quan đạo trở nên bằng phẳng rộng lớn, so với trước ít nhất chiều dài tăng gấp đôi, hai bên bị tuyết đọng bao trùm, trên nóc nhà tuyết cũng bao phủ. Vừa mới sáng nên các cửa hàng đều chưa mở cửa, nhưng trên đường đã không có ít người qua lại, phần lớn là cưỡi ngựa hoặc cưỡi lừa, cũng có không ít xe kéo. Bất luận người và xe ngựa đều để lại dấu vết vội vàng, thậm chí không chú ý đến đoàn xe ở xa tới.
Tuân Chí khẽ thở dài:
- Xem ra mới một năm đã hoàn thành, đúng là chuyển biến từng ngày nhỉ!
- Cháu muốn chỉ cái gì?
Trần Quần không hiểu hỏi.
- Cháu muốn nói ba tòa phó thành, năm kia khi cháu rời Trường An đi Dương Châu, ba tòa còn đang xây dựng lại, không nghĩ bây giờ đã hoàn thành. Hơn nữa hai bên ven đường đều trở nên phồn thịnh thế này rồi!
Trần Quần cũng nghe Chung Diêu nói về việc phó thành Trường An, quy mô ba tòa phó thành có thể so sánh với thượng huyện, chia sẻ nhân khẩu Trường An, tự động khiến Trường An trở nên càng thêm sạch sẽ, y gật gật đầu, đây cũng là rất giỏi sáng tạo.
Lúc này, phía trước một đội nhân mã thần tốc chạy đến, người cầm đầu đúng là Tư Mã Ý, gã chịu ủy thác của Lưu Cảnh, đi trước đến đón tiếp Trần Quần đến, Tư Mã Ý từ xa liền cười phất tay nói:
- Trường Văn huynh!
Trần Quần và Tư Mã Ý quen biết nhau rất thân thuộc, y mừng rỡ trong lòng, giục ngựa tiếp đón, hai người cười lớn chào:
- Lại gặp gỡ Trọng Đạt, phong thái vẫn như trước nhỉ!
- Đâu có! Đây là do nhìn thấy Trường Văn huynh, trong lòng vui mừng.
Tư Mã Ý lại hướng về phía Tuân Chí thi lễ, rồi mới quay sang Trần Quần cười nói:
- Hán Vương điện hạ phái ta tới đón tiếp Trường Văn, trên đường tới đây, Trường Văn cùng người nhà đã chịu không ít khổ cực.
Trần Quần có chút ngây người, không ngờ Tư Mã Ý lại đến đón tiếp mình. Biết rằng lần trước nghênh đón Chung Diêu chỉ phái Hoàng môn Thị Lang cũng không là quá. Lần này là phái tướng quốc tới đón tiếp mình, nghi lễ này có vẻ long trọng, khiến sống mũi Trần Quần có chút cay cay, trong lòng y cực kỳ cảm động, vội vàng quay đầu bảo đứa con đi lên chào, che dấu đi tâm tình của mình.
Mọi người thấy lễ, Tư Mã Ý cùng Trần Quần chậm rãi đi vào trong thành Trường An, lại giới thiệu phó thành mới tu sữa cho Trần Quần,
- Bây giờ nhìn lại, phương án xây dựng cải tạo phó thành hoàn toàn chính xác. Trong thành Trường An giá đất quá đắt, có phó thành khiến bình dân cũng có đất dung thân. Tuy nhiên khẳng định ba tòa phó thành là không đủ, chúng ta không định mở rộng phó thành, mà là chuẩn bị cải tạo tái xây dựng vài phó thành. Ta phỏng chừng mấy chục năm về sau, bốn phía Trường An sẽ xuất hiện vài chục tòa phó thành.
- Không phải Hán Vương cân nhắc đem xây dựng Đông Đô Lạc Dương sao?
Tư Mã Ý lắc đầu:
- Ít nhất trong vòng ba mươi năm sẽ xem xét, chủ yếu là phải khai thác, phát triển Lũng Hữu và Hà Tây. Còn có quận Sóc Phương phương Bắc, tương lai còn muốn khôi phục Tây Vực Đô Hộ phủ, cái này không thể hoàn thành trong thời gian ngắn. Ít nhất phải mất thời gian mấy thập niên, cho nên vẫn là phải lấy Trường An làm Đô thành.
Đoàn người đi tới Quý Tân quán, Tư Mã Ý áy náy nói:
- Chỗ ở của Trường Văn không được chuẩn bị tốt. Trước tiên Trường Văn và người nhà chịu thiệt thòi hãy ở tạm Quý Tân quán. Nhiều nhất một tháng, Trường Văn và người nhà có thể dọn đến nhà mới rồi.
Trần Quần cười nói:
- Việc này không sao, Quý Tấn quán rất tốt, so với việc chỗ ở của ta ở Nghiệp Đô đều khá tốt.
Lúc này, chủ quán đi ra chào, dẫn người nhà của Trần Quần đi vào Quý Tân quán. Bởi vì Trần Quần muốn gặp Lưu Cảnh, tạm thời không cùng người nhà đi vào nghỉ ngơi. Tuân Chí cũng cáo từ trở về nhà mình. Tư Mã Ý đã sắp xếp tốt cho người nhà của Trần Quần. Lúc này mới mang theo Trần Quần đi vào Vị Ương cung.
- Trọng Đạt, sau khi ta đi Nghiệp Đô có tin tức gì không?
Khi bên cạnh không còn ai, Trần Quần mới lặng lẽ hỏi Tư Mã Ý
Tư Mã Ý khẽ cười nói:
- Sau khi Trường Văn rời đi, ở Nghiệp Đô sóng to gió lớn dẫn tới, vua và dân Nghiệp Đô cảm thấy bất an, lòng người suy nghĩ đến Hán. Tào Phi gắng hết sức cũng không làm nên chuyện gì, nghe nói Tào Phi khẩn cấp thành lập nhóm đi lại quan sát, nói dễ nghe thật ra chính là âm thầm giám sát tất cả các quan viên.
Trần Quần thở dài một tiếng, y không nghĩ tới bản thân mình rời đi lại dẫn đến sóng to gió lớn, y lại hỏi:
- Vậy Ngụy Công nói như thế nào?
Tư Mã Ý lắc đầu:
- Ngụy Công cũng không biết việc này, nghe nói quan lớn Tào Ngụy đều giấu diếm Ngụy Công.
Trần Quần im lặng không nói gì, y hiểu được vì sao lại làm như vậy. Thân thể của Ngụy Công sẽ không chịu được kích động, thật ra như vậy là tốt nhất, y cũng không muốn làm cho Tào Tháo thất vọng.
Hai người tới trước Vị Ương cung, Tư Mã Ý cười nói:
- Trường Văn chờ một lát, ta phải đi bẩm báo với Hán Vương điện hạ.
Mặc dù trong thành Trường An là một cảnh tượng ca múa mừng thái bình. Nhưng bầu không khí của Vị Ương cung lại tràn đầy không khí khẩn trương của cuộc chiến lớn. Đi vào năm Kiến An thứ hai mươi bốn, hai nước Hán Ngụy ở Hợp Phì đã ký tên thỏa thuận ngưng chiến, khế ước cũng đã đến kỳ hạn. Lúc này song phương lại khôi phục trạng thái chiến tranh.
Quan trọng hơn là, ở năm trước Hán Quốc hoàn toàn thống nhất phía Nam, vả lại trải qua gần hai mươi năm sẵn sàng chiến đấu, các loại vũ khí chuẩn bị chiến đấu đều đã hoàn thành. Trạng thái chiến tranh của Hán Quốc đã khôi phục tốt nhất, bất cứ lúc nào cũng có thể hướng Ngụy Quốc mà phát động tiến công sấm sét. Chỉ có điều Hán Quốc còn thiếu một cái cớ để phát động chiến tranh.
Tuy rằng Tào Tháo đã thành lập nên Ngụy Quốc, hoàn toàn giá không hướng Hán Vương. Nhưng dù sao lão cũng không soán vị, tước vị cũng chỉ là Ngụy Công. Bản chất vẫn là Hán thần, mà thiên tử Lưu Hiệp Đại Hán còn tại, Hán triều cũng không biến mất. Bất kể còn Hán Quốc hay Ngụy Quốc cũng chỉ là phiên quốc dưới Hán triều. Lưu Cảnh và Tào Tháo cũng đều là Hán thần. Cũng chính vì đại nghĩa này mới khiến Lưu Cảnh còn thiếu một cái cớ chiến tranh.
Tuy rằng, thoạt nhìn cái cớ này cũng không phải quan trọng, nhưng nếu không giải quyết, thì trong lịch sử Lưu Cảnh sẽ trở nên không có tỳ vết. Cũng chính vì nguyên nhân này, quân Hán cũng vài lần chỉ là thử tiến công Ngụy Quốc, mà thực chất không có ý định tiến công.
Tuy nhiên thời cơ có thể đến hay không đến, Lưu Cảnh đã kiên nhẫn chờ đợi. Nhưng chuẩn bị cho chiến tranh luôn luôn là điều không thể lơi lỏng.
Trong Quan chiến đường thư phòng, Lưu Cảnh đang khoanh tay đứng trước sa bàn, trầm tư thật lâu không nói. Sa bàn trước mắt hắn là sa bàn toàn bộ thiên hạ do bảy khối sa bàn ghép thành, thật lớn vô cùng, chiếm một nửa diện tích đại sảnh.
Lúc này, một gã hầu tiến lên thấp giọng nói:
- Điện hạ, Tư Mã tướng quốc truyền đến tin tức, Trần sứ quân đã đến Vị Ương cung.
Lưu Cảnh từ trong trầm tư hồi phục lại, gật nhẹ đầu:
- Mời hắn đến thư phòng gặp ta.
Tên hầu bước nhanh ra ngoài, Lưu Cảnh giơ tay lấy một lá cờ hình tam giác, cắm ở trên Trường Giang Khẩu ngoài Kiến Nghiệp, bên kia hắn bố trí một chi kỵ binh, mọi sự đều chuẩn bị, chỉ còn chờ cơ hội thôi.
Lúc này, tên hầu ở ngoai cửa bẩm báo:
- Điện hạ, bọn họ đã đến.
Lưu Cảnh xoay người đi về phướng thư phòng của mình. Thư phòng của Lưu Cảnh là một tổ kiến trúc, có Chủ đường triều vụ, Nghị sự đường, Quan chiến đường, Dẫn tân đường, Bí thư đường, Tàng Thư Các, Quan thiên lầu... do hơn mười kiến trúc lớn nhỏ tạo thành, chiếm hơn ba mươi mẫu đất.
Bình thường Lưu Cảnh xử lý công việc tại Triều vụ chủ đường, cũng gặp mặt tướng quốc và thần thuộc quan trọng ở đó. Nhưng nếu là gặp ngoại thần như Chung Diêu, Trần Quần bình thường đều tiếp đón tại Dẫn tân đường.
Trần Quần và Tư Mã Ý đã chờ ở trong Dẫn tân đường. Y vừa uống trà, trong lòng có chút khẩn trương. Lúc này, bên ngoài truyền đến một tiếng bước chân, Tư Mã Ý thấp giọng nhắc nhở y:
- Điện hạ tới!
Trần Quần vội vàng theo Tư Mã Ý đứng lên, chỉ thấy hiện ra mười mấy tên thị vệ vây quanh Lưu Cảnh. Bọn thị vệ chia ra đứng hai bên, Lưu Cảnh bước nhanh vào trong nhà, Tư Mã Ý và Trần Quần vội vàng tiến lên khom người chào:
- Tham kiến Hán Vương điện hạ!
- Tư Mã tướng quốc đã cực khổ, hai vị xin miễn lễ!
Lưu Cảnh và Tư Mã Ý chào hỏi, lúc này mới đem sự chú ý chuyển đến Trần Quần. Lưu Cảnh khẽ cười nói:
- Trần công có thể thuận lợi đến Trường An, thật khiến ta vui mừng. Ta thay mặt Hán Quốc nhiệt liệt hoan nghênh Trần công cùng cả nhà đã đến.
Trần Quần lại thi lễ thật sâu:
- Phục hưng Hán thất là tâm nguyện lớn nhất của phụ thân ta. Hôm nay nguyện dốc hết năng lực vì Hán Vương điện hạ cũng là vinh hạnh của Trần Quần.
- Nói rất hay!
Lưu Cảnh kéo Trần Quần cười nói:
- Mời ngồi xuống, chúng ta từ từ nói chuyện.
Ba người ngồi xuống, Lưu Cảnh vừa cười nói:
- Năm đó ta cùng với Trần công đàm luận về luật pháp. Đối với cửa phẩm công chính của Trần Công có phần có hứng thú. Không biết ở Ngụy Quốc Trần công có còn thi hành chế độ này hay không?
Trần Quần có chút ngạc nhiên, y nhớ rất rõ ràng, năm đó Lưu Cảnh kiên quyết phản đối chế độ cửu phẩm công chính. Hơn nữa từ hắn đã vài lần tổ chức khoa cử bất kể dòng dõi, chỉ có người tài mới được trọng dụng.cách làm của hắn cũng là đi ngược với chế độ cửu phẩm công chính. Tại sao hiện tại lại cảm thấy hứng thú.
Trong lòng của y khó hiểu, chỉ cẩn thận nói:
- Ngụy Công vốn không tán thành cửu phẩm công chính. Hơn nữa hai năm qua ngài ấy thi hành Xuất đinh lệnh, chèn ép thế gia, cửu phẩm công chính vốn không có kịp nhắc lại rồi.
Lưu Cảnh gật đầu,
- Chế độ cửu phẩm công chính bất lợi đối với con cháu hàn vi. Nghiêm khắc chấp hành phương pháp này chẳng khác nào cướp đoạt bọn họ, quả thật bất hợp lý. Tuy nhiên, chế độ cửu phẩm công chính cũng có một mặt tích cực, ví dụ như đối với việc đánh giá phẩm hạnh lâu dài của sĩ tử điều này là trọng yếu. Trước khi khoa cử, có rất nhiều sĩ tử chạy đến Trường An true hoa ghẹo liễu, lãng phí, thi đậu xong lại tiếp tục làm quan không bị chút nào ảnh hưởng. Người như thế chức vị cũng rất có thể sẽ vì họa một phương. Cho nên ta suy xét tương lai muốn sửa lại, duy trì nâng cao tài đức, thi đậu khoa cử không nhất thiết phải làm quan. Còn đức hạnh nhất định phải do Lại bộ khảo hạch, chế độ cửu phẩm công chính lại vừa vặn bổ sung điểm này.
Trong lòng Trần Quần miễn cưỡng cười khổ, hóa ra cửu phẩm công chính không phải qua thi cử, chỉ cần địa phương công chứng đúng khảo hạch phẩm hạnh của sĩ tử, sau đó đề cử là được chức vị. Kỳ thật này chính là Hán triều nâng chế độ Hiếu Liêm hoàn thiện và kéo dài. Không ngờ Lưu Cảnh lại xóa đi mấu chốt của nó, mà bảo lưu lại khảo hạch không quan trọng, cái này thay đổi hoàn toàn vị trí rồi.
Trần Quần bất đắc dĩ phải cười khổ một tiếng nói:
- Điện hạ nói rất có lý.
Lưu Cảnh đã hiểu y bất đắc dĩ, chỉ cười cười, tạm thời không hề nói đến việc này. Lại đem đề tài vòng vo trở về nói với Trần Quần:
- Lần này Trần Công đến Hán Quốc làm quan, ta đã suy xét cẩn thận, ta nghĩ trước tiên Trần Công chịu thiệt thòi đảm nhiệm Thượng thư Tỉnh Hữu thừa, chủ trương ra chế định luật Hán mới, sau khi Hán luật định ra, ta sẽ dùng Trần Công lần nữa.
Trần Công mừng rỡ, nằm rạp người thi lễ nói:
- Thần nguyện dốc sức vì điện hạ!
Đề xuất Tiên Hiệp: Theo Sinh Tử Bộ Bắt Đầu Tu Tiên