Chương 1226: Biến đổi nhanh động trời.
Chương 1226: Biến đổi nhanh động trời.
Nghiệp Đô phồn thịnh giống hệt một đóa pháo hoa tràn ra, rực rỡ ngắn ngủn sau đó liền tiêu diệt mất tích. Quận Tây Hà thất thủ dẫn nổ thiếu nguy cơ Ngụy Công, khiến Nghiệp Đô lầm vào một mảng hỗn loạn, giá hàng tăng vọt, kêu than ầm ĩ. Lúc này nguy cơ bùng nổ đã qua gần hai tháng, hỗn loạn mới bắt đầu đã hơi bình ổn. Nghiệp Đô tiến nhập càng sâu một tầng nguy cơ đó chính là trăm nghề suy thoái.
Cho dù là ban ngày thì trên đường cái Nghiệp Đô cũng vắng ngắt, rất ít người đi đường. Gần như tất cả các cửa hàng đều đóng cửa ngừng kinh doanh, đã không có buôn bán, lương thực nghiêm khắc thực hành nhất bán phân phối chế. Mọi người chỉ có thể miễn cưỡng sinh tồn, loại nguy cơ này đả kích rất lớn, không chỉ là kinh tế, nhiều hơn nữa là lòng người.
Đến buổi tối, trên đường cái không có người đi đường, nơi nơi một mảng tối đen. Nghiệp Đô giống hệt một tòa quỷ thành, cất dấu trong bóng đêm nguy hiểm, bất cứ lúc nào cũng sẽ phát sinh vụ án. Chỉ có gần cửa thành và phó tướng khu vực nước phủ có binh lính tuần tra an ninh trật tự mới khá hơn một chút.
Trên đường phố tối om, ba bóng người đang nhanh chóng đi tới, bất an nhìn hai bên ngõ nhỏ. Nguyên nhân có lẽ ba người bọn họ không có gặp nguy hiểm, rất nhanh liền đi tới vùng lân cận cửa Đông.
Ba người liền đi tới một cửa nhỏ, đi tới trước tửu quán Tụ Tài, trực tiếp đi từ cửa sau vào tửu quán. Ánh đèn lờ mờ chiếu ở trên mặt một người phía trước, là một khuôn mặt mập mạp tái nhợt, chính là hoạn quan Mễ Ứng. Phía sau là hai thám tử quân Hán tại phụ cận cửa cung tiếp ứng, tại đây hộ tống y đi tới gặp Lý Phù.
Mễ Ứng đi vào gian phòng gặp Lý Phù đang viết thư, y vội vàng khom người xuống lấy lòng cười nói:
- Lý Tham quân, ta đã đến.
- Làm sao bây giờ ngươi mới xuất cung?
Quả thực Lý Phù có chút căm tức, năm ngày trước gã có việc gấp muốn tìm Mễ Ứng, ước chừng đợi y đã năm ngày.
Mễ Ứng sợ tới mức vội vàng nói:
- Thực ta cũng rất sốt ruột, nhưng đợi hoài vẫn không có thị vệ trực ta quen thuộc. Hôm nay khó khăn lắm mới đợi được, hơn nữa phải cho mười lượng vàng hắn mới cho ta ra ngoài một canh giờ, ta phải lập tức trở lại ngay.
Cua có đường cua, tôm có đường tôm, mỗi người đều có con đường kiếm tiền của chính mình. Thủ vệ thị vệ nghiệp cung cũng vậy, bọn họ có quyền lớn nắm giữ xuất nhập cung, người trong cung nếu muốn xuất cung làm việc phải đều mất tiền đút lót.
Đương nhiên, thị vệ bảo vệ Nghiệp Đô là tâm phúc của Tào Tháo. Phần lớn mọi người đều làm việc không vì tình riêng, mất tiền mua cũng không được, nhưng cũng có số ít thị vệ lén lút lấy tiền thả người. Bọn họ đều suy nghĩ mạo hiểm, thả hoạn quan và cung nữ xuất cung làm việc, thu hoàng kim đút lót, bình thường là năm lượng hoàng kim một canh giờ. Hiện tại căn thẳng tăng tới mười lượng hoàng kim một canh giờ.
Lúc trước Mễ Ứng là thông qua lệnh bài đầu bếp để đi ra ngoài. Nhưng hiện tại đầu bếp cũng không chuẩn để được ra ngoài, y chỉ có thể dùng hoàng kim để mua chuộc thị vệ.
Lý Phù có nhiệm vụ quan trọng nên cũng không rãnh để so đo mấy chuyện này, gã nhìn Mễ Ứng nói:
- Bây giờ là lúc dùng ngươi, ngươi có đi vào ngự thư phòng Lưu Hiệp được không?
Trong lòng Mễ Ứng cười thầm, hiện tại Lưu Hiệp làm gì có ngự thư phòng. Tuy nhiên chính là trong tẩm cung của Lưu Hiệp có một gian phòng sách nhỏ thôi, y suy nghĩ một chút nói:
- Có khả năng đi vào!
- Tốt lắm, ngươi vào thư phòng tìm cho được Bàn long ngọc ấn của Lưu Hiệp, mang nó đến đây xem như nhiệm vụ của ngươi đã hoàn thành. Sau đó, chúng ta sẽ cho ngươi năm trăm lượng hoàng kim, ngươi hãy về quê đi!
Bàn long ngọc ấn cũng không phải ngọc tỷ, ngọc tỷ truyền quốc ở trong tay Tào Tháo. Bàn long ngọc ấn là ấn giám cá nhân của Lưu Hiệp, đương nhiên không có giá trị quyền lực, nhưng nó có thể chứng minh bản thân Lưu Hiệp.
Lý Phù dự định làm tiếp một phần sở thư Y Đai Chiếu của Lưu Hiệp, khẩn cầu Lưu Cảnh xuất binh đánh dẹp Tào Tháo. Việc này sẽ khiến Lưu Cảnh có cớ xuất binh, làm một bức Y Đai Chiếu giả có vấn đề gì hay không, có tiền lệ ở phía trước. Mấu chốt cần nhất để có thể chứng minh chính là tín vật của bản thân Lưu Hiệp. Lý Phù nghĩ tới nghĩ lui, cách tốt nhất chính là Bàn long ngọc ấn. Cái này cần Mễ Ứng lén đem nó đến đây.
Mễ Ứng hiểu biết rõ Bàn long ngọc ấn, y đã từng quản lý nó, sau lại bị Lưu Hiệp thu lại, đúng là đặt ở trong thư phòng của Lưu Hiệp. Nhưng thư phòng của Lưu Hiệp rất khó để đi vào, y biết rằng rất khó để từ chối, liền hỏi:
- Khi nào thì cần?
- Chậm nhất giữa trưa ngày mốt ngươi nhất định phải mang cho ta.
Bất đắc dĩ Mễ Ứng đành cắn răn nói:
- Được rồi! Ta thử một lần.
Trong lòng Lý Phù mừng rỡ, gã vỗ thật mạnh vào bả vai Mễ Ứng, nhìn chăm chú vào y nghiêm nghị nói:
- Sự việc này trọng đại, ngươi nhất định phải tận tay đem tới!
Nghiệp cung chiếm diện tích chừng mười ngàn mẫu, đại bộ phận đều là công sở. Ngược lại hậu cung thiên tử Lưu Hiệp đang ở cũng không lớn, kiến trúc chỉ có ba khu. Nhưng bởi vì trong cung Tào Phi nén ép khiến cho hoạn quan và cung nữ hậu cung giảm mạnh, phòng xá phần lớn cũng không bố trí.
Trước mắt, tẩm cung Lưu Hiệp ở có tên là Bách Phúc cung. Thư phòng của Lưu Hiệp ở trong Bách Phúc cung, gần tẩm điện của ông ta. Buổi tối hôm đó, hầu hết mọi người trong cung đều đi ngủ, chỉ có một đội thị vệ tuần tra ở gần tẩm điện Lưu Hiệp.
Ước chừng khoảng canh một, một bóng đen lặng lẽ chạy vào tẩm điện Lưu Hiệp. Đúng là hoạn quan Mễ Ứng, nơi này đối với y vô cùng quen thuộc, khó khăn duy nhất chính là trước cửa thư phòng có một gã hoạn quan đang trực. Y nghĩ sẽ từ cửa sổ đi vào, chỉ có điều cửa sổ cao cách mặt đất khoảng chừng một trượng, thân thể y mập mạp, làm thế nào để đi vào được?
Nhưng quả thực tối nay trời đã chiếu cố cho y, tên hoạn quan đang làm nhiệm vụ bên ngoài thư phòng đọt nhiên ngã bệnh, hơn nữa không có ai thay. Hiện tại đã không giống như trước, Lưu Hiệp đã sớm bị mọi người lãng quên dần, không ai để ý đến mấy chuyện này.
Trong lòng Mễ Ứng kích động. Thừa dịp lúc ban đêm lẻn vào trước thư phòng, nấp sau một cây đại thụ trước thư phòng quan sát một lát. Xung quanh không có ai, vô cùng yên tĩnh, phỏng chừng cũng đã đi vào giấc ngủ. Y rón rén đi ra trước thư phòng, nhẹ nhàng đẩy cửa ra, cửa phòng phát ra một tiếng két kẹt, trong đêm yên tĩnh nghe chói tai, Mễ Ứng cả kinh tim như ngưng đập.
Y vẫn không nhúc nhích, đứng đó một lúc sau cảm giác không có động tĩnh lúc này mới chợt lén vào thư phòng. Trong thư phòng tràn ngập mùi hương, lư hương trong góc phòng không tắt, từng sợi khói như có như không từ trong khe bay ra. Trong thư phòng có hai cánh cửa, một cánh cửa từ bên ngoài vào, một cánh cửa nhỏ khác hình cái quạt nhỏ thì thông hướng phòng ngủ của thiên tử Lưu Hiệp.
Trống ngực Mễ Ứng đang đập dữ dội, cực kỳ khẩn trương, sợ kinh động đến căn phòng ngủ kế bên của Lưu Hiệp. Lần trước y cũng thừa dịp vào lúc đêm muộn trộm không ít vật quý trong hoàng cung. Nhưng đây là lần đầu tiên y đến ngự thư phòng của Lưu Hiệp trộm đồ vật, hơn nữa là trộm Bàn long ngọc ấn.
Trộm đồ vật trong hoàng cung không chỉ một mình thái giám như y, nhưng trong lòng mọi người cũng hiểu được một chút cấm kỵ, có vật phẩm không thể trộm, rtộm sẽ gây nên đại họa. Giống như mấy thứ trang sức của Hoàng Phi, giống những thứ trong thư phòng của Hoàng đế. Nhưng hôm nay vì hoàn thành nhiệm vụ, Mễ Ứng bằng bất cứ giá nào cũng phải hoàn thành. Qua đêm nay, ngày mai y sẽ ly khai hoàng cung, những chuyện phía sau sẽ không liên quan gì đến y nữa.
Rất nhanh ánh mắt của Mễ Ứng đã quen với bóng tối trong thư phòng. Y nhìn rất rõ ràng tất cả đồ vật trong thư phòng, y nhìn thấy Bàn long ngọc ấn quen thuộc, đó là một phương ấn lớn gần bằng quả đấm, lấy bàn long làm tay cầm, bình thường là đặt ở trên giá sách.
Y chậm rãi sờ đến giá sách trước, tìm trên dưới một vòng, kiểm tra ống đựng bút và tiểu vật phẩm trang sức của Lưu Hiệp đều không có phương ngọc ấn kia. Trong lòng của y thấy ngạc nhiên, cúi đầu ngẫm nghĩ một chút, lập tức nghĩ đến nếu không có ở trên giá sách, vật ấy nhất định là trong hòm gỗ tử đàn của Lưu Hiệp.
Rất nhanh Mễ Ứng liền tìm được hòm gỗ tử đàn ở trong góc tường, thùng bị khóa. Từ trong giày y rút ra một thanh dao găm sáng như tuyết, hơi dùng sức, “tạch…. !” Một tiếng, khóa nhỏ bằng vàng bị nạy rớt ra.
Y lập tức mở thùng ra, trong rương để một ít vật dụng thường dùng của Lưu Hiệp. Mễ Ứng liếc mắt một cái liền nhìn thấy hộp vàng đựng Bàn long ngọc ấn, y cầm hộp kim lên mở ra nhìn một chút, trong lòng mừng rỡ, lập tức đem hộp kim nhét vào trong lồng ngực. Nhưng vào lúc này, phía sau y đột nhiên phát ra một tiếng gầm lên giận dữ:
- Ngươi đang làm gì đó?
Mễ Ứng sợ tới mức đặt mông tê liệt ngôi dưới đất. Vừa quay đầu lại, chỉ thấy trên tay thiên tử Lưu Hiệp cầm ngọn nến, đứng trước cửa nhỏ hung tợn nhìn chằm chằm y, trong mắt sáng lên căm giận ngút trời. Vừa lúc Lưu Hiệp đi tiểu đêm, nghe trong thư phòng truyền đến một tiếng “Tạch!”, liền giơ ngọn nến lên xem xét, không ngờ đúng lúc thấy Mễ Ứng ngồi xổm trước hòm gỗ giấu đồ vật của chính mình.
Lưu Hiệp cũng nghe thái giám tố cáo Mễ Ứng trộm không ít đồ vật trong cung, chỉ là không có chứng cớ, ông ta cũng bán tính bán nghi, nhưng thật không ngờ Mễ Ứng lại dám trộm đồ vật ở trong thư phòng của mình. Hơn nữa là trộm vật gì đó cất trong hòm gỗ, trong đó toàn là đồ vật mà ông ta yêu thích, lập tức lửa giận trong lòng ông ta bộc phát.
- Ngươi tên khốn khiếp này!
Lưu Hệp nổi điên xông lên xô Mễ Ứng té nhào xuống, chửi ầm cả lên;
- Đánh chết ngươi tên cẩu nô tài này!
Mễ Ứng quả nhận bị kinh sợ làm cho tê liệt không thể động đậy, y dùng tay che mặt hô:
- Thánh thượng, Thánh thượng hãy nghe thần giải thích!
- Người đâu! Có ai không!
Lưu Hiệp nào có muốn nghe y giải thích, lớn tiếng quát to gọi thị vệ. Mễ Ứng nóng nảy, liều lĩnh run rẩy đẩy Lưu Hiệp ra. Lưu Hiệp liều mạng ngăn chặn y la to, Mễ Ứng khẩn cấp đến hai mắt đỏ ửng, y bỗng nhiên đụng phải dao găm bên cạnh, không nghỉ ngợi liền đâm tới, chỉ nghe Lưu Hiệp hét lên một tiếng thảm thiết xoay người ngã xuống, dao găm cắm vào ngực trái, máu chảy như suối.
Mễ Ứng sợ tới mức ngây dại, bỗng nhiên bên cạnh truyền đến một tiếng the thé sắc lạnh, quý phi Tào Tiết che mặt sợ hãi mà hô to. Bỗng nhiên Mễ Ứng tỉnh ngộ lại, bò dậy lao ra ngoài thư phòng. Vừa mới chạy ra ngoài thư phòng, lại đụng đầu với tên thị vệ bên ngoài chạy vào. Thị vệ đánh một quyền nghiêng vào y, mặt sau vài tên thị vệ ấn ngã y xuống đất. Một gã thị vệ chạy vào thư phòng hoảng sợ hét to lên,
- Nhanh đi tìm ngự y!
Sau nửa canh giờ, Tào Phi nghe hỏi liền chạy tới Nghiệp cung, hắy chạy vào thư phòng, chỉ thấy hai gã ngự y vô lực ngồi trên mặt đất, một bức vải phủ lên toàn thân của Lưu Hiệp, Tào Phi cũng ngây dại.
Đầu tháng hai năm Kiến An thứ hai mươi bốn, thiên tử Lưu Hiệp trong cung chết bất đắc kỳ tử, Tào Tháo hạ lệnh cả nước khóc tang, bách quan lại đỡ linh đưa ma. Tịnh Phong Lưu Hiệp miếu hiệu là Hiến đế, thiên hạ không thể một ngày không có chủ. Tào Tháo hạ lệnh lập Lưu Đôn - con út của Tào Tiết lên làm vua.
Tin tức được truyền đến Trường An, Lưu Cảnh cũng hạ lệnh dân chúng Hán quốc khóc tang thiên tử, nghỉ triều ba ngày. Nhưng Lưu Cảnh lại không tiếp nhận thiên tử chết bất đắc kỳ tử, công khai chỉ trích thiên tử là bị phụ tử Tào Thị tính toán làm lại. Cũng không thừa nhận tân đế mà Tào Tháo lập, cũng hướng thiên hạ ban bố: “Thảo Tào tặc hịch”.
Ngày mười lăm tháng ba, Lưu Cảnh ở Trường An hạ lệnh quân Hán đánh dẹp Tào Tháo. Trấn bắc tướng quân Triệu Vân dẫn năm vạn đại quân ra Đồng Quan, Kinh Bắc đô đốc Văn Sính dẫn năm vạn đại quân đi Diệp Thành, đồng thời tiến công Trung Nguyên, quân Hán tấn công Trung Nguyên đã mở màn.
Đề xuất Voz: Ma, mắt âm dương, quỷ môn quan.......