Chương 1227: Tiến quân Hàm Cốc.
Chương 1227: Tiến quân Hàm Cốc.
Đồng Quan là môn hộ của mặt đông Trường An, lưng dựa núi cao, cúi nhìn Hoàng Hà, thế núi hiểm trở, đường hẹp hòi. Từ xưa đến nay chính là một cửa ải hiểm yếu, là một hùng quan vạn người không qua được. Nhưng ở Đồng Quan quân Hán trữ năm vạn binh tinh nhuệ, không phải vì phòng ngự mà là chờ đợi cơ hội tiến công.
Thiên tử Lưu Hiệp băng hà khiến cho thiên hạ chấn động. Lưu Cảnh liền ban bố Hịch văn “thảo Tào tặc”, chính thức tuyên chiến với quân Tào. Trung tuần tháng ba, Triệu Vân lệnh lão tướng Nghiêm Nhan trấn thủ Đồng Quan. Y tự mình dẫn đầu năm vạn đại quân ra phía Tây Đồng Quan, trùng trùng điệp điệp giết về hướng Lạc Dương.
Từ hướng Đông Đồng Quan, trạm thứ nhất đó là quận Hoằng Nông. Phía Bắc quận Hoằng Nông giáp Hoàng Hà, phía Nam dựa vào núi Hùng Nhĩ, chính giữa là đồng bằng hẹp dài. Ở Đồng Quan quân Hán từ trên cao nhìn xuống, đột phá phòng tuyến quận Hoằng Nông, có thể nói dễ như trở bàn tay.
Từ lúc Lưu Cảnh tuyên bố hịch văn về sau, chủ tướng quân Tào Từ Hoảng liền biết bắt đầu có cuộc chiến lớn, lập tức bắt tay vào bố trí quân sự, y biết rõ khó có thể ngăn cản quân Hán đánh giết từ hướng Đồng Quan. Cho nên ở quận Hoằng Nông y bố trí lực lượng cực nhỏ, chỉ có hơn ba ngàn người. Phòng ngự của quân Tào lại đặt ở vùng Hào Sơn Hàm Cốc Quan giao giới giữa quận Hoằng Nông và Lạc Dương. Từ Hoảng ở Hàm Cốc Quan bẩm báo binh lực đã hơn một vạn người.
Quân Hán mạnh như vũ bão, một đường đông tiến, trước sau chiếm lĩnh Hồ huyện, huyện Hoằng Nông, Thiểm huyện, Thằng Trì. quân Tào nghe ngóng rồi chuồn, ba nghìn quân đội rút lui đến Hàm Quốc Quân. Thời gian gần ba ngày, năm vạn quân Hán không đánh mà thắng đã chiếm lĩnh toàn bộ quận Hoằng Nông
Quân Hán hạ trại ở chỗ cao bờ Bắc Cốc Thủy của phía đông huyện Tân An. Xa xa ngoài mấy chục dặm đó là quần phong Hào Sơn đứng sừng sững. Đại doanh quân Hán là vùng địa hình đan xen giữa đồi núi và bình nguyên, nơi nơi có thể nhìn thấy được từng cánh đồng lớn, lúa mì vụ đông ở bên trong cánh đồng đã cao một thước. Nhìn lại giống hệt từng mảng thảm xanh biếc.
Trong lều lớn trung quân Hán doanh, chủ tướng Triệu Vân, phó tướng Ngô Ý cùng với quân sư lâm thời Pháp Chính cùng hơn mười tên quan lớn quân Hán đứng trước sa bàn thảo luận tình hình quân địch. Tấn công Hàm Cốc Quan là không có cách nào mưu lợi, hơn nữa chủ tướng đối phương là danh tướng Tào Ngụy Từ Hoảng. Bọn họ nhất định phải quyết tâm đánh hạ trận này
Tuy rằng Pháp Chính đã đi vào hệ thống quan văn, nhưng ở thời khắc cuối cùng quân Hán muốn chinh phục thiên hạ, quả thật cần quân sư theo quân bày mưu tính kế. Không chỉ có Pháp Chính, Gia Cát Lượng, Tư Mã Ý và Bàng Thống đều tạm thời làm quân sư. Gia Cát Lượng phụ trách một tuyến Tịnh Châu. Bàng Thống sắp đặt xuất binh ra Nam Dương. Tư Mã Ý thì tiến đến Thọ Xuân, bốn đầu chiến tuyến đều có quân sư nắm trong tay. Hán Vương Lưu Cảnh thì trấn thủ Trường An, chỉ huy toàn cục chiến tranh.
Pháp Chính chậm rãi hướng mọi người nói:
- Từ Hoảng không hổ danh là danh tướng, kinh nghiệm phong phú. Hắn dẫn ba vạn quân đội, bản thân hắn tự mình dẫn trọng binh thủ Hàm Cốc Quan, lại lệnh phó tướng Tang Bá dẫn tám ngàn quân thủ Y Khuyết. Bởi vậy, có thể thấy được suy nghĩ của hắn rất chu đáo.
Triệu Vân hỏi:
- Ý của quân sư có phải muốn nói, chúng ta không cần tấn công Hàm Cốc Quan, đánh thẳng Lạc Dương?
Pháp Chính gật gật đầu, dùng cây gỗ chỉ vào phía Nam Lạc Thủy nói:
- Nếu Lạc Dương trống rỗng, chúng ta có thể xuôi Lạc Thủy đi Nghi Dương tiến công một đường, xuất ra một đội kỳ binh giết nhập Lạc Dương. Nhưng hiện tại Y Khuyết bố trí tám ngàn quân đội, số lượng kỳ binh ít không có hiệu quả. Số lượng kỳ binh nhiều, lương thảo viện trợ của chúng ta một khi bị đối phương chặt đứt, hậu quả không thể lường được.
Ngô Ý trầm tư trong chốc lát nói:
- Nếu đi về phiá Bắc Hoàng Hà thì sao?
Pháp Chính bất đắc dĩ nói:
- Hoàng Hà không thể so với Trường Giang dòng nước chảy xiết, bãi đá ngầm nguy hiểm rất nhiều, không thể di chuyển bằng bè. Đương nhiên cũng có thể đi chiến thuyền ngàn thạch, nhưng kiến tạo đội tàu hao phí quá lớn. Hơn nữa không phải một năm hai năm là có thể hoàn thành. Lúc trước, Bình Chương Đài cũng đưa ra kế hoạch này, xây dựng một đội tàu Hoàng Hà, sau lại lấy lực cả nước dành cho đại chiến Hợp Phì, cũng vô lực xây dựng đội thuyền, kế hoạch này tạm thời mắc cạn. Tuy nhiên coi như là đi Hoàng Hà, muốn tấn công Lạc Dương cũng không dễ dàng.
Pháp Chính dùng cây gỗ chỉ vào hướng Hoàng Hà nói:
- Mời mọi người xem, Bắc Lạc Dương đúng là Mang Sơn, ngăn Hoàng Hà và Lạc Dương, muốn đi vào Lạc Dương chỉ có thể đi từ phía đông Mạnh Tân, đi đường vòng Yển Sư. Mà ở trong đó lại có Hổ Lao hùng quan hiểm yếu, có ba nghìn quân Tào trấn thủ, chứng minh Từ Hoảng đã suy xét khả năng chúng ta tấn công từ phía đông Lạc Dương, bố trí vô cùng chu đáo, chặt chẽ.
Lúc này, Triệu Vân thấp giọng nói:
- Chúng ta không nên cứ cố gắng trông chờ vào đường tắt, cái chính là muốn quân đội đánh giặc. Nếu không thể vòng qua được Hàm Cốc Quan, chúng ta liền cứng rắn đánh trận này. Không thể vì Hàm Cốc Quan khó đánh mà yếu thế trước, quan trọng hơn là, đây là lệnh của Hán Vương điện hạ. Chúng ta nhất định phải chiếm Hàm Cốc Quan.
Triệu vân làm chủ tướng, y rõ ràng tỏ thái độ quyết định phương hướng tác chiến quân Hán, bao gồm quân sư Pháp Chính và các chư tướng trong quân Hán đều nhất trí quyết định, toàn lực tấn công Hàm Cốc Quan.
Hàm Cốc Quan nằm ở giao giới giữa quận Hoằng Nông quận và Lạc Dương, ẩn mình phiá trong thung lũng dãy núi. Nơi này thuộc dư mạch Thái Hành Sơn, kéo dài hơn mười dặm, núi đá đứng sừng sững, địa thế hiểm trở. Hàm Cốc Quan lại tọa lạc tại trong cốc đạo của một đường phải đi qua.
Trong Đạo Đức Kinh của Lão Tử Lý Nhĩ có nói đến Hàm Cốc Quan, tiếp theo là cưỡi ngưu đi tây. Nhưng đó là Hàm Cốc Quan cũ, vị trí nằm ở phía tây Hào Sơn của cảnh nội huyện Hoằng Nông sớm đã bị biến mất không còn hình bóng. Hiện tại Hàm Cốc quan mà quân Hán phải tấn công chính là Hàm Cốc quan mới thời kỳ Tây Hán xây dựng nên, nương tựa Lạc Dương, do đó trở thành cửa chính phía tây Lạc Dương.
Hàm Cốc Quan chiều dài ước chừng một dặm, vừa lúc ngăn chặn chặt đứt cốc đạo mà đại quân cần phải trải qua, tường thành cao lớn chắc chắn. Trên tường thành xây dựng ba tòa lầu quan sát, cũng có máy bắn đá và vũ khí trọng hình phòng ngự. Cách Hàm Cốc Quan ước chừng hai dặm là Cốc Thủy, từ một nhánh sơn cốc hiểm trở uốn lượn xuyên qua. Sơn cốc có thể hành quân lại bị Hàm Cốc Quan trấn giữ, trên cao nhìn xuống tạo thành một trấn ải vạn người không qua được.
Quân Tào đang ở phía trước quan ải ngoài ba trăm bước đào móc hai chiến hào sâu một trượng năm thước, chiều rộng ba trượng, bên trong cắm đầy cọc nhọn sắc bén. Hai đạo chiến hào này đối với binh lính quân Hán không có ý nghĩa, sĩ binh rất có thể dễ dàng bắc cầu quá khứ, nhưng vũ khí công thành trọng hình của quân Hán lại không dễ có thể vượt qua.
Lúc này trên đầu thành Hàm Cốc Quan lại đứng đầy binh lính quân Tào. Chủ tướng Tào Hoảng đứng dưới lầu, lo lắng nhìn chăm chú về phía Tây, y cũng không nắm chắc thành công khi bảo vệ cho Lạc Dương.
Lạc Dương vốn là một bộ phận phòng ngự tuyến trung của Dự Châu, do Hạ Hầu Đôn thống nhất chỉ huy. Nhưng ở năm trước do bên trong điều chỉnh quyền lực, Tào Chân thay thế Hạ Hầu Đôn. Tào Tháo cũng biết rõ năng lực Tào Chân không đủ, không có cách gì chú ý đến hai tuyến Hứa Xuyên và Lạc Duyên, liền đem phòng ngự của Dự Châu tách ra, khiến cho phòng ngự của Lạc Dương đứng một mình. Cũng phái danh tướng Từ Hoảng dẫn ba vạn quân trấn thủ Lạc Dương.
Lo lắng của Từ Hoảng cũng không phải là Lạc Dương. Y thiết lập phòng ngự của Lạc Dương vững chắc, lại có đầy đủ lương thực. Cho dù không thủ được Hàm Cốc Quan, y cũng có thể thủ vững thành Lạc Dương. Từ Hoảng là lo lắng cho Hứa Xương, Tào Chân kém xa Hạ Hầu Đôn lão luyện, đã lộ rõ trong trận thử tấn công của quân Hán vào năm ngoái.
Nếu như dùng một câu nói tổng thể nhất về Trung Nguyên…thì yếu kém nhất chính là Hứa Xương. Từ Hoảng không tin Lưu Cảnh mưu tính sâu xa lại không nhìn ra được nhược điểm này, nhưng Lưu Cảnh sẽ đi quân cờ này như thế nào? Cho tới bây giờ, trước mắt Từ Hoảng vẫn là sương mù dày đặc.
Nhưng Từ Hoảng không chỉ huy được Hứa Xương, chỉ có thể nỗ lực thực hiện hết chức trách của mình, giữ vững không để mất Lạc Dương. Lúc này, một đội thám báo hăng hái từ đằng xa chạy đến, chạy tới bên cạnh Cốc Thủy, đội kỵ binh ghìm chặt chiến mã, giương cung lắp tên, hướng lên bầu trời bắn ra một chi hỏa tiễn.
Hỏa tiễn bắn ra mang theo một làn khói đặt bay lên không, đây là cảnh báo, chủ lực quân Hán đã kéo đến cách đó mười dặm, quân Tào trên đầu thành lập tức khẩn trương. Từ Hoảng lớn tiếng quát:
- Tất cả vào vị trí, không được hỗn loạn!
Trên đầu thành, hơn mười cái máy bắn đá cỡ lớn bắt đầu kêu xèo xèo. Trận chiến đã đi vào chuẩn bị, trên đầu thành bảy ngàn binh lính phòng ngự lắp tên giương cung, khẩn trương mà nhìn chăm chú vào tiền phương. Gió lạnh thổi qua, đầu thành cực kỳ rung động.
Đúng lúc này, xa xa truyền đến một tiếng kèn “Ô..” quanh quẩn ở bên trong thung lũng, chầm chậm kèm theo tiếng trống trận. Rốt cục quân Hán cũng xuất hiện ở bên ngoài vài dặm.
Chủ lực quân Hán xuất hiện khổng lồ, cờ quạt như mây, tiếng trống như sấm. Xa xa quân Hán dày đặc dọc theo hướng Tây Cốc Thủy mà đi, tạo thành một con sông khác màu đen, thanh thế to lớn.
Quân Hán cũng không lập tức tập đầu nhập vào cuộc chiến công thành, mà là đóng doanh trại cách đó hai dặm. Phần đất bên ngoài Hàm Cốc Quan trống trải, thích hợp triển khai chiến trường, nhưng Từ Hoảng tự biết binh lực không đủ liền buông tha cho quân Hán, không bày trận chiến đấu kịch liệt mà là trấn giữ quan ải, dựa vào quan ải hiểm yếu mà giằng co với quân Hán.
Một lúc sau, một tòa quân doanh chiếm diện tích khổng lồ hiện ra đối diện Hàm Cốc Quan, ngay cả sông Cốh Thủy cũng trở thành một nhánh trong đại doanh quân Hán. Lều lớn liên tiếp nhau, bên ngoài bố trí hàng rào dày đặc cùng với từng tòa tháp canh, giám thị canh từng nhất cử nhất động bên ngoài doanh trại.
Lúc xế chiều, Triệu Vân đứng ở trên tòa tháp cự đại đứng đối diện với Hàm Cốc Quan, lạnh lùng nhìn chăm chú vào quan thành to khí thế đối diện, trong lòng y rất rõ ràng. Chỗ quan thành này rõ ràng không dễ đánh, nhưng nếu không đánh hạ được quan thành này thì không thể thực hiện chiến lược Trung Nguyên của Hán vương.
Bên cạnh phó tướng Ngô Ý chỉ vào hai chiến hào xa xa nói:
- Chúng ta chọn hai chiến hào kia là điểm chiến đầu tiên, đêm nay nhất định phải vượt qua. Nếu không thì chùy công thành và thang đều không vượt qua được.
Triệu Vân cũng quay đầu nhìn lại phía Pháp Chính. Pháp Chính ngẩng đầu nhìn sắc trời, sắc trời âm u, mây đen dày đặc, bầu trời đầy mây, liền gật đầu cười nói:
- Ta có một kế, nhưng tuyệt đối không sai sót nhầm lẫn. Trước tiên tướng quân có thể ở bên trong doanh trại đánh ba miệng giếng, ta sẽ xem xét chi tiết tiếp.
Bóng đêm bao phủ trong ngoài Hàm Cốc Quan, trên quan thành đốt mấy trăm cây đuốc, chiếu sáng rực Hàm Cốc Quan. Tất nhiên trong sáng thì bên ngoài tối, cách bên ngoài Hàm Cốc Quan năm mươi bước là một mảng tối đen. Tuy nhiên quân Tào lại có thể nhìn thấy rõ ràng hai bên chiến hào châm mấy trăm cây đuốc. Nếu quân Hán tới gần chiến hào, bọn họ có thể phát hiện ngay lập tức.
Đêm tối là thời cơ rất dễ thực thi đánh lén, cả hai bên đều phá lệ cảnh giác. Ba nghìn quân Tào ngày đêm không ngủ, canh giữ ở phía trên quan thành. Mà quân Hán cũng phái ra mấy ngàn trinh sát tuần tra ở bốn phía doanh trại, canh phòng nghiêm ngặt quân Tào đánh lén doanh trại Hán. Hơn nữa vũ khí hai bên đều là do dầu hỏa, khả năng phát sinh hỏa công thường phải cảnh giác.
Lúc này, hai chi quân Hán tổng cộng hơn vạn người dưới sự yểm trợ của bóng đêm lặng lẽ hướng về phía Hàm Cốc Quan. Bọn họ im hơi lặng tiếng, trên lưng đeo hai túi bùn đất. Bọn họ không thể tiến vào tầm bắn của máy bắn đá trên đầu thành Hàm Cốc Quan. Một khi máy bắn đá của quân Tào phóng ra, quân Hán sẽ chết thê thảm và bị thương nghiêm trọng.
Từ Hoảng sớm đoán được quân Hán sẽ thừa dịp vào lúc ban đêm mà đến lấp đầy chiến hào. Y sớm hạ lệnh máy bắn đá ban đêm chuẩn bị chiến tranh, bất cứ lúc nào cũng bắn ra. Chỉ cần đầu thành phát ra cảnh báo, máy bắn đá của binh lính sẽ bắn từng khối đá lớn ra, quân Hán sẽ bị tổn thương nặng
Hai chiến hào không chỉ là phòng tuyến trên tâm lý của quân Tào, trong thực chiến cũng có giá trị quan trọng. Hiệu quả của nó có thể cản trở vũ khí tấn công trọng hình của quân Hán. Cho dù đáp lên tấm ván gỗ, tấm ván gỗ cũng khó có thể chịu đựng được sức nặng vũ khí công thành cỡ lớn.
Điểm này Từ Hoảng cũng hiểu được, không chỉ cắm cọc nhọn, y còn rót đầy dầu hỏa quý giá vào bên trong hào. Một khi quân Hán và vũ khí công thành đi qua chiến hào, quân Tào sẽ thông qua hỏa cầu châm dầu hỏa ở bên trong hào.
Mặc dù quân Tào đề phòng ngăn cản quân Hán thừ dịp ban đêm lấp chiến hào mà bố trí chặt chẽ. Nhưng hôm sau khi trời tờ mờ sáng, quân Tào ở trên đầu thành lại phát hiện việc ngoài ý muốn, chỉ trong một đêm hai chiến hào lại bị quân Hán lấp đầy rồi.
Từ Hoảng suy nghĩ trăm vạn lần vẫn không có lời giải đáp. Ban đêm quân Tào phòng ngự rất nghiêm mật, cảnh giác như thế, quân Hán làm thế nào mà làm được?
Đề xuất Tiên Hiệp: Cẩu Tại Võ Đạo Thế Giới Thành Thánh