Chương 1239: Đại chiến Trung Nguyên (một)
Chương 1239: Đại chiến Trung Nguyên (một)
Sau ngày thứ năm Hứa Xương bị quân Hán công chiếm, một chi năm ngàn kỵ binh quân Tào từ Đông quận bến Bạch Mã vượt qua Hoàng Hà, hướng đến phương hướng Từ Châu trùng trùng điệp điệp lên đường, chi đội ngũ này là Hổ Bí vệ tinh nhuệ nhất của quân Tào, nguyên là quân hộ vệ của Tào Tháo, hiện tại quyền chỉ huy đã đến trong tay Tào Phi, lúc này Tào Phi đang ở trong đội ngũ, y tiến tới Từ Châu tiến hành huy động chiến tranh cuối cùng.
Bên trong xe ngựa rộng lớn, Tào Phi mặt âm trầm nhìn chăm chú vào vùng quê ở hai bên, mặc dù trong đồng ruộng hai bên không ngừng có nông dân đứng lên quan sát chi quân đội này, nhưng Tào Phi lại không hề có ý nghĩ đi thị sát bên trong đồng ruộng, tâm tư của y sớm đã bị thế cục gay gắt nhiễu loạn.
Thế cục trước mắt quả thật rất nghiêm trọng, Hứa Đô thất thủ dẫn đến triều dã náo động, lòng người Nghiệp Đô bàng hoàng, nhưng nếu chỉ là nhân tâm bất ổn, Tào Phi trái lại cũng không cần quá lo lắng, mấu chốt là Hứa Đô thất thủ dẫn phát hiệu ứng liên đới, không ngờ lại khiến cho Dự Châu Tây Bộ mấy quận huyện trọng yếu đều đầu hàng, quân Hán một lần hành động liền cướp đoạt hết phân nửa Trung Nguyên.
Thế cục Trung Nguyên ác liệt khiến cho Tào Phi rốt cuộc ngồi không yên, thân chinh đến Từ Châu đốc chiến, an bài mười lăm vạn đại quân quân Tào ở Từ Châu đến tiền tuyến Đông Bộ Dự Châu, đây đã là phân nửa quân Tào, nếu quân Tào lại bại, vậy không chỉ là vấn đề Trung Nguyên đổi chủ, mà còn là đại thế của Tào Ngụy đã mất.
Lúc này, thời gian đã dần đến trưa, một gã thủ lĩnh thị vệ tiến lên đề nghị:
- Khởi bẩm Thế tử, có nên dừng lại nghỉ ngơi một chút không?
Tào Phi thoáng nhìn sắc trời, lại hỏi:
- Cách Bộc Dương còn xa lắm không?
- Ước chừng còn ba mươi dặm!
Tào Phi liền gật đầu:
- Vậy nghỉ ngơi tại chỗ nửa canh giờ.
Đội ngũ dừng lại, bọn lính đều dẫn ngựa đến con sông nhỏ phía trước uống nước, chính bọn họ cũng uống nước lấy ra lương khô gặm nuốt, có thị vệ dâng lên bữa trưa hành quân cho Tào Phi, bữa trưa của Tào Phi cũng rất đơn giản, mấy miếng bánh bột mì mềm, một mâm thịt dê muối và một bình nước trong.
Tào Phi dùng bánh mềm cuộn thịt dê, vừa ăn, vừa xem địa đồ trên bàn, y trầm tư một lát, rồi nói với thị vệ:
- Đi mời quân sư lại đây!
Không bao lâu, Trình Dục được mời vào xe ngựa của Tào Phi, gã quỳ xuống thi lễ:
- Tham kiến Thế tử!
- Quân sư không cần phải khách khí, mời ngồi!
Tào Phi mời Trình Dục ngồi xuống, lại sai người đi bưng một phần cơm trưa tới đây, Trình Dục nhìn ra sầu lo trong mắt Tào Phi, cười nói:
- Mấy ngày nay Thế tử gầy đi rất nhiều a!
- Ai! Áp lực quá lớn, nghĩ đến Hứa Đô thất thủ, trái tim liền như bị bóp nghẹt, đến cả quận Trần Lưu cũng đầu hàng quân Hán, ta thật sự rất lo lắng Tào Nhân có giành được thắng lợi chiến dịch Trung Nguyên hay không.
Tươi cười trên mặt Trình Dục biến mất, ông ta trầm tư chốc lát nói:
- Hứa Đô bại trận phỏng chừng là ở chỗ thiếu sách lược, không ngờ được dụng ý chân thực của quân Hán khi tấn công Lạc Dương, làm cho binh lực Hứa Đô phân tán, nếu chúng ta sớm có thể ý thức được mục đích thực sự của quân Hán, thì sẽ từ bỏ Côn Dương cùng Tương Thành, ba vạn quân đội tử thủ Hứa Đô, như vậy Hứa Đô cũng sẽ không dễ dàng bị đánh hạ, cho nên chiến lược quyết định chiến thuật, chiến lược không đủ dẫn đến bố trí quân đội thất bại, chúng ta nhất định phải rút kinh nghiệm từ trận Hứa Đô, đóng vững đánh chắc, không so đo được mất của một quận một thành, tin tưởng chiến trận Từ Châu vẫn sẽ có hy vọng.
Trình Dục thẳng thắn khiến trong lòng Tào Phi sinh ra một tia hy vọng, y lại hỏi:
- Quân sư cảm thấy mấu chốt của chiến trận Từ Châu là ở chỗ nào?
Lúc này, Tào Phi đã không còn tâm tư dùng bữa trưa nữa, y bảo thư đồng đem mâm thức ăn dọn xuống, trải rộng ra bản đồ ở trên bàn, cõi lòng đầy chờ mong nhìn Trình Dục, kỳ thực trên đường đi Trình Dục cũng đang suy nghĩ việc này.
Ông lấy tay chỉ lên tiền tuyến sông Hoài chậm rãi nói:
- Muốn hiểu mấu chốt của chiến cuộc là ở chỗ nào, nhất định phải hiểu được bố trí của quân Hán, theo vi thần biết, quân Hán đã bố trí tám vạn đại quân tại tiền tuyến sông Hoài, tám vạn đại quân này tất nhiên sẽ bắc thượng, mặt khác còn có quân Hán ở Hứa Đô, Lưu Cảnh phái ra mười vạn đại quân tới Hứa Đô, vi thần nghĩ tuyệt đối không đơn giản là vì thu tóm Hứa Đô, bước tiếp theo của Lưu Cảnh chắc chắn là đông tiến, trước nhập Trần quận, lại cùng tám vạn quân tiền tuyến sông Hoài hội hợp, điểm hội hợp chính là Tiếu quận, cho nên tranh đoạt Tiếu quận đúng là bước đầu tiên của đại chiến Trung Nguyên.
Phân tích của Trình Dục làm cho Tào Phi rất đồng tình:
- Ta cũng cho rằng quận Tiếu đúng là trọng điểm công kích của quân Hán, mấu chốt là chúng ta làm thế nào để ứng đối?
Trình Dục cười cười nói:
- Vi thần có một đề nghị, có lẽ không quá xuôi tai, nhưng vi thần không thể không nói.
- Quân sư cứ việc nói thẳng!
- Nếu Thế tử đã bổ nhiệm Tào Nhân làm Chủ tướng của chiến dịch Trung Nguyên lần này, thì nên buông tay để cho hắn ta đến bài binh bố trận, lấy kinh nghiệm của Tào Nhân, vi thần tin tưởng hắn ta có thể nhìn thấu ý đồ của quân Hán, nếu Thế tử lo lắng Tào Nhân, vậy thì Thế tử cứ dứt khoát giống như Lưu Cảnh, tự mình nắm giữ ấn soái, để cho Tào Nhân làm Phó tướng, như vậy cũng là một cách có thể ra mệnh lệnh, mà không khiến cho người dưới lúng túng không biết theo ai.
Kiến nghị của Trình Dục khiến Tào Phi trầm tư không nói, y đương nhiên biết ý tứ của Trình Dục, để cho mình buông tay, do Tào Nhân đến toàn quyền phụ trách chiến dịch Trung Nguyên, nhưng trận chiến dịch này quá trọng yếu, song phương đều đầu nhập binh lực thật lớn, nếu cho Tào Nhân toàn quyền phụ trách, Tào Phi làm sao yên tâm cho được, nếu không y tới Từ Châu làm cái gì?
Sau một lúc lâu, Tào Phi thở dài nói:
- Ta tin chắc Lưu Cảnh cũng là bởi lo lắng Triệu Vân hoặc là Hoàng Trung, mới tự mình đến Trung Nguyên nắm giữ ấn soái, trận chiến này bất luận là đối với Hán quốc, hay là đối với Tào Ngụy đều cực kì trọng yếu, ta không có khả năng ném nó cho Tào Nhân, huống chi, quân Tào không chỉ riêng quân Từ Châu, còn có quân Thanh Châu và quân U Châu, Tào Nhân chưa chắc có thể điều khiển huy động, loại hiệp đồng tác chiến này, nhất định phải do ta thống nhất chỉ huy.
Trình Dục không nói gì nữa, sự tình này nằm trong dự liệu của ông ta, Tào Phi và phụ thân Tào Tháo của y giống nhau, không có khả năng đem quân quyền của mười lăm vạn đại quân giao cho đại tướng cấp dưới, cho dù là Tào Nhân, y cũng không tin tưởng, nhất định phải nắm trong tay mình.
Trình Dục cũng không nhiều lời khuyên nữa, liền đề xuất sách lược đối phó thứ nhất của mình:
- Nếu Thế tử phải tiếp nhận quyền chỉ huy, vậy vi thần đề nghị rút về quân Hoài Bắc, tập trung binh lực phòng phủ huyện Tiếu, quân đội phân tán, rất dễ dàng bị quân Hán tiêu diệt từng bộ phận, Thọ Xuân đã có tám vạn quân Hán, lại có Thủy quân hùng mạnh, càng quan trọng là Lưu Cảnh dẫn quân Hán chủ lực từ hướng Tây đến, nếu quân Hoài Bắc không lui lại, vô cùng có khả năng cũng sẽ bị quân Hán bao vây tiêu diệt hết.
Tào Phi tỉnh ngộ:
- Quân sư nói rất phải, ta đây liền hạ lệnh cho Vu Cấm từ phía bắc rút về huyện Tiếu!
- Điện hạ vì sao không cho Vu Cấm rút quân về Từ Châu?
Trình Dục khó hiểu hỏi.
Tào Phi lấy ra một phần cấp báo của Tào Nhân, thở dài nói:
- Chủ yếu là quân Từ Châu không chạy kịp tới huyện Tiếu, quân đội của Ngưu Kim tại huyện Tiếu chỉ có hai vạn người, một khi quân Hán vượt lên trước đuổi tới huyện Tiếu, chỉ sợ huyện Tiếu khó giữ được, huyện Tiếu là cội nguồn của Tào gia, nếu đánh mất huyện Tiếu, ta không có cách nào ăn nói với phụ thân.
Trình Dục vẫn có chút lo lắng, lui quân từ Hoài Bắc đến huyện Tiếu khoảng cách không gần, cũng không biết hiện tại quân Hán chủ lực đã đến đâu? Nếu không khéo, quân của Vu Cấm rất có thể sẽ bị quân Hán chặn đường, tình huống của Vu Cấm liền nguy hiểm.
Có điều Trình Dục biết tình thế của quận Tiếu không ổn, gã cũng không khuyên nữa, dù sao tình hình chiến trường luôn thay đổi trong chớp mắt, gã chỉ có thể tùy theo hướng đi lớn mà suy xét thôi, không thể vì cái nhỏ mà lỡ cái lớn.
....
Quân Hán sau khi chiếm lấy Hứa Xương, nghỉ ngơi chỉnh đốn năm ngày, đồng thời đem ba vạn quân Tào đầu hàng chỉnh biên làm quân Hán, làm cho binh lực quân Hán đạt tới mười hai vạn người, Lưu Cảnh liền bổ nhiệm Ngô Ý làm Đô đốc hậu quân, dẫn hai vạn quân trấn thủ Hứa Xương, hắn thì tự mình dẫn mười vạn đại quân hướng về phía đông xuất phát.
Cùng lúc đó, Lưu Cảnh lại lệnh Trương Nhậm dẫn ba vạn quân đội Ích Châu, mệnh Mạnh Đạt dẫn hai vạn quân đội Hán Trung đi Hứa Xương, như vậy, nhân số quân đội quân Hán đầu nhập vào trong chiến dịch Trung Nguyên lập tức lên đến hai mươi lăm vạn người, vượt xa mười lăm vạn quân đội của quân Tào, Lưu Cảnh biết rõ chiến dịch Trung Nguyên có ảnh hưởng đến toàn bộ chiến cuộc, trận đại chiến này hắn là ở tình thế bắt buộc.
Đúng như Trình Dục phán đoán, bước đầu tiên trong chiến dịch của quân Hán đó là tranh đoạt Tiếu quận, giữa quận Dĩnh Xuyên và Tiếu quận cách xa Trần quận và quận Nhữ Nam, chủ yếu là quận Nhữ Nam cùng nam bộ Tiếu quận giáp giới, mà Trần quận thì trực tiếp liên kết với huyện Tiếu, Lưu Cảnh suất lĩnh mười vạn quân Hán không có nhập quận Nhữ Nam, mà là trực tiếp tiến nhập Trần quận, xuất phát đến huyện Tiếu.
Tốc độ hành quân của quân Hán cũng không nhanh, mười vạn đại quân càng phải đảm bảo hậu cần vận tải, cho nên quân Hán cơ hồ là một bên hành quân, một bên thành lập tuyến hậu viện, chạng vạng hôm nay, quân Hán chủ lực đã tới huyện Trần.
Huyện Trần cũng là quận lỵ của Trần quận, là một huyện lớn, thành trì tuy lớn, nhưng không phải yếu địa chiến lược, tường thành cũng không đủ cao lớn kiên cố, điều này làm cho Lưu Cảnh hơi có chút thất vọng, hắn mới đầu muốn để huyện Trần trở thành trọng địa lương thảo hậu cần trong đại chiến Trung Nguyên lần này, nhưng tường thành thấp bé cũ nát khiến Lưu Cảnh bỏ đi ý nghĩ này.
Quân Hán ở bên ngoài huyện Trần đóng hạ đại doanh, từng căn lều lớn đột ngột từ trên mặt đất mọc lên, bọn lính tiến hành chôn nồi, rất náo nhiệt, trong đại trướng trung quân, Lưu Cảnh đang cùng Bàng Thống, Triệu Vân, Văn Sính và mưu sĩ đại tướng thảo luận kế sách trú binh, bọn họ nhất chí cho rằng, có thể cân nhắc huyện Khổ, huyện Khổ cách huyện Tiếu chỉ có năm mươi dặm, là trọng địa hậu cần lý tưởng nhất.
Đúng lúc này, có thị vệ ở cửa màn trướng bẩm báo:
- Khởi bẩm Điện hạ, Tư Mã tướng quốc đến rồi!
Lưu Cảnh mừng rỡ, hắn từ Hứa Xương xuất phát trước, phát cáp tín lệnh Tư Mã Ý tới đây, vốn tưởng gã phải ngày mai mới có thể đến, không ngờ hôm nay đã đến, Lưu Cảnh lập tức lệnh nói:
- Nhanh chóng mời Tướng quốc vào trướng!
Không bao lâu, Tư Mã Ý bước nhanh đi vào lều lớn. Tư Mã Ý là từ Thọ Xuân chạy tới, trong số vài Tướng quốc được chỉ thị đi tiền tuyến, gã là phụ trách tiền tuyến Thọ Xuân, mới đến Thọ Xuân không lâu, lại nhận được mệnh lệnh của Lưu Cảnh, lệnh gã đến Trần quận gặp mặt.
- Tham kiến Điện hạ!
Tư Mã Ý khom người thi lễ với Lưu Cảnh.
Lưu Cảnh khoát tay cười nói:
- Mời Tướng quốc tùy ý một chút!
Tư Mã Ý lại cùng mọi người chào hỏi, rồi mới nói với Lưu Cảnh:
- Điện hạ, vi thần lúc bắc thượng nhận được tin tức thám báo, quân đội của Vu Cấm đã bỏ phòng ngự tiền tuyến Hoài Bắc, đang tiến đến huyện Tiếu.
Tin tức ngoài ý muốn này khiến Lưu Cảnh phá lệ coi trọng, hắn lập tức từ trên bàn cát tìm kiếm tuyến đường quân đội Vu Cấm thoái binh, nếu quân đội Hoài Bắc rút về phía bắc, thông thường có hai tuyến đường, một tuyến là theo phía tây Qua Thủy, quân Tào chủ lực sẽ từ huyện Hạ Thái dọc theo Cừ Thủy bắc thượng, một tuyến khác là theo phía đông Qua Thủy, tới trước huyện Nghĩa Thành, lại từ huyện Nghĩa Thành bắc thượng.
Hai tuyến đường này đến Tiếu quận đều có lộ trình vô cùng xa, tuyến đường phía tây gần nhất cũng phải sáu trăm dặm, điều này làm cho Lưu Cảnh bỗng nhiên thấy được thời cơ chiến đấu, hắn trầm ngâm một lát lại hỏi Tư Mã Ý:
- Quân Tào theo tuyến đường nào thoái binh?
Tư Mã Ý hiểu được ý tứ của Lưu Cảnh, cười nói:
- Vi thần cũng đặc biệt lưu ý việc này, tuy rằng tạm thời không biết lộ tuyến thối lui của quân Tào, chẳng qua vi thần từng tính toán qua, quân Tào chủ lực là tại huyện Hạ Thái, nếu lại tiến đến Nghĩa Thành rút về bắc, vậy còn phải đi thêm ít nhất hai trăm dặm, quân Tào lần này lui binh rất vội vàng, vi thần cho rằng quân Tào sẽ rút quân theo hai tuyến, quân Tào Nghĩa Thành đi tuyến đông, quân Tào Hạ Thái đi tuyến tây.
Mọi người trong đại trướng lập tức hiểu ra ý đồ của Lưu Cảnh, tất cả mọi người hưng phấn, Bàng Thống cười nói:
- Mặc kệ bọn hắn đi tuyến đông hay là tuyến tây, chỉ cần chạy về huyện Tiếu, đều phải đi qua huyện Thành Phụ, có thể để Ngụy Diên tướng quân chặn quân Tào lại, tranh thủ thời gian cho chủ lực của chúng ta.
Lưu Cảnh lại nhìn sa bàn một chút, khoảng cách từ huyện Trần đến huyện Thành Phụ không đến ba trăm dặm, chỉ cần tốc độ của quân đội nhanh, hoàn toàn có thể cản lại quân Tào rút về bắc, hắn không chỉ muốn ngăn chặn quân Tào rút về bắc theo tuyến tây, cho dù là quân Tào đi tuyến đông, hắn cũng cản lại. Lúc này Lưu Cảnh quyết đoán hạ lệnh:
- Truyền lệnh cho huyện Thành Phụ, lệnh Ngụy Diên chuẩn bị chặn lại quân đội rút về bắc của Vu Cấm, không cho bọn họ tiến vào Tiếu quận.
Lưu Cảnh lại lập tức hạ lệnh:
- Nhanh chóng lệnh Ưng Kích Quân tìm kiếm lộ tuyến thoái binh của quân Tào, đại quân đình chỉ đóng quân, tiền quân và trung quân lập tức tập kết.
Lúc này, Bàng Đức đứng dậy hành lễ nói:
- Ty chức nguyện dẫn kỵ binh đi trước một bước, xin Điện hạ chấp thuận!
Lưu Cảnh vui vẻ đáp ứng:
- Kỵ binh lập tức xuất kích!
Đề xuất Tiên Hiệp: Tiên Giả