Chương 1240: Đại chiến Trung Nguyên (hai)
Chương 1240: Đại chiến Trung Nguyên (hai)
Chiều dọc Tiếu quận giao với Hoài Bắc và Trung Nguyên, là một quận dài nhất ở địa khu nam bắc Trung Nguyên, Qua Thủy lưu thông toàn bộ từ bắc đến nam, nhờ đó làm cho hai bờ Qua Thủy trở thành khu vực sản xuất lương thực chủ yếu nhất của Tiếu quận.
Giữa trưa ngày này, một đội kỵ binh hai mươi người từ trên một lối mòn nhỏ hối hả chạy tới, trực tiếp chạy lên một đường núi thấp, dõi mắt trông về phương nam, đội kỵ binh này đúng là một trong mười đội thám báo quân Hán phái ra, lệ thuộc Ưng Kích Quân tinh nhuệ nhất của quân Hán.
Tất cả đội thám báo đều nhận cùng một nhiệm vụ, truy tìm quân Tào theo sông Hoài bắc thượng, đội thám báo này dọc theo Cừ Thủy một đường chạy về phía nam, đã chạy được hơn bốn trăm dặm, vẫn không phát hiện ra tung tích quân Tào.
Cừ Thủy là một con sông lớn song song với Qua Thủy, cũng rót vào sông Hoài, nhưng không rộng lớn bằng Qua Thủy, lượng nước cũng không dồi dào, tuy nhiên rất tiện lợi cho dẫn nước tưới ruộng, bởi vậy hai bên Cừ Thủy như nhau đều là dải đồng ruộng kéo dài.
- Truân trưởng, chúng ta đã hướng nam đi hơn ba trăm dặm rồi, còn đi tiếp về phía nam vài trăm dặm là sẽ ra đến sông Hoài, quân Tào không có khả năng còn ở tại phương Nam!
Một tên binh lính rốt cục không kìm nổi, đưa ra ý nghĩ của mình.
Truân trưởng của đội thám báo này tên gọi Tương Trung, người Hán Trung, có kinh nghiệm thám báo phong phú, y trầm tư chốc lát nói:
- Cho tới bây giờ, chúng ta vẫn không thấy bất luận dấu hiệu bắc thượng nào của quân Tào, chỉ có hai khả năng, hoặc là quân Tào không đi theo lộ tuyến chúng ta dò xét, hoặc là quân Tào còn ở tại phương Nam, nếu quân Tào ở lộ tuyến khác, sẽ bị đội thám báo khác phát hiện, còn nhiệm vụ của chúng ta là tiếp tục xuôi nam.
- Theo ta tiếp tục tiến lên trước!
Truân trưởng Tương Trung giục ngựa hướng về phía nam phóng đi, hai mươi kỵ binh quân Hán ở phía sau một đường phi nước đại chạy theo.
Tiếp tục đi về phía nam, dải đồng ruộng cũng dần dần biến mất, bọn họ tiến vào một vùng đồi núi chu vi trăm dặm, trên núi dài hoàn toàn là rừng rặm mênh mông vô bờ, khắp nơi là sơn cốc ngã rẽ, đường đi hết sức phức tạp, nhưng quan đạo xuôi nam lại hết sức rõ ràng, chỉ cần dọc theo Cừ Thủy, sẽ không bị lạc đường.
Đội thám báo thả chậm tốc độ, một đường xuôi nam, vừa đi ra hơn hai mươi dặm, tại chỗ rẽ vào một sơn cốc, bọn họ bỗng nhiên nghe thấy tiếng vó ngựa từ phía trước truyền đến, Tương Trung lập tức quyết đoán, vung tay lên, mọi người vọt vào rừng cây bên cạnh.
Không bao lâu, hai gã lính truyền tin quân Tào đang một trước một sau cưỡi ngựa phi nước đại chạy tới, Tương Trung thấp giọng nói với mọi người:
- Bắn ngựa rồi bắt sống!
Mọi người hiểu ý, cùng nhau giơ lên tên nỏ, ngay khi hai gã kỵ binh quân Tào nhanh như điện chớp mà qua, hai mươi tên nỏ thình lình từ trong rừng cây đồng loạt mạnh mẽ bắn ra, hai con chiến mã thét lên kinh hoàng, té ngã trên đất, hai gã kỵ binh cũng bị quăng ngã, một tên kỵ binh trong đó lăn lộn thẳng xuống Cừ Thủy.
Thám báo quân Hán từ rừng cây phóng ra, bắt được một tên kỵ binh quân Tào trong đó, vài tên thám báo nhảy vào Cừ Thủy, đem một gã kỵ binh khác cũng kéo lên bờ, động tác của bọn họ nhanh chóng, kể cả chiến mã bị bắn chết, toàn bộ dời vào trong rừng rậm.
Một lát, kỵ binh thám báo quân Hán lại tiếp tục chạy đến phía nam, nhưng lần này, bọn họ không đi quan đạo nữa, mà là theo một con đường nhỏ vòng đến phía trước, bọn họ từ trong miệng tù binh nhận được tin tức, hai vạn quân Tào bắc thượng đang ở ba mươi dặm phía trước.
Bên trong một sơn cốc ở ngoài ba mươi dặm, hơn hai vạn quân Tào đang chôn nồi nấu cơm, hành quân suốt một đêm, bọn lính đều mỏi mệt không chịu nổi.
Từ huyện Hạ Thái đến huyện Tiếu đường sá xa xôi, gần như phải vượt qua toàn bộ Tiếu quận, tuy nhiên, từ Hạ Thái đến Tiếu quận so với từ Từ Châu đến Tiếu quận vẫn là gần hơn nhiều, chính vì nguyên nhân này, Tào Phi mới hạ lệnh cho Vu Cấm ở Hoài Bắc hỏa tốc rút ba vạn quân đội về huyện Tiếu, gia nhập vào phòng ngự huyện Tiếu.
Đúng như phán đoán của Tư Mã Ý, quân Tào chia thành hai tuyến bắc thượng, quân Tào Hạ Thái theo tây lộ bắc thượng, quân Tào Nghĩa Thành theo tuyến đông bắc thượng, mà quân Tào Hoài Bắc chủ lực chủ yếu là ở huyện Hạ Thái, quân Tào theo tuyến tây bắc thượng cũng có hơn hai vạn người, do đại tướng Vu Cấm suất lĩnh.
Trên một triền núi cách quân Tào không xa, Tương Trung dẫn đầu vài tên thám báo đang quan sát quân Tào bên trong sơn cốc, bọn họ có kinh nghiệm phong phú, rất nhanh liền đoán được số lượng, trang bị cùng với tình hình lương thảo của quân Tào.
Nhìn ra được quân Tào mang lương thực không nhiều lắm, không có quá nhiều lều trại chứa lương thực, lượng súc vật vận chuyển cũng không bao nhiêu, đây là một chi quân đội khinh binh bắc thượng, không mang theo đồ quân nhu, nói lên tốc độ hành quân của bọn họ cực nhanh.
Tương Trung lập tức viết một phần tình báo, cuộn lại đút vào một ống gỗ, buộc chặt trên đùi một con chim ưng đưa thư, bọn họ tung chim ưng đưa thư lên thật cao, chim ưng đưa thư giương cánh hướng đến phương bắc bay đi...
Vu Cấm để cho binh sĩ nghỉ ngơi một lúc lâu, lại tiếp tục lên đường chạy đi, lần này bắc thượng Vu Cấm đều vứt bỏ lại toàn bộ đồ quân nhu, mỗi binh lính chỉ đem theo ba đấu gạo, thuộc loại hành quân trang bị gọn nhẹ, bản thân Vu Cấm rất rõ ràng, gã lần này bắc thượng có khả năng sẽ gặp phải quân Hán chặn đường.
Nhưng nếu là quân Hán ở huyện Thành Phụ chặn lại, gã sẽ không để ý, có thể liều mạng, chỉ có điều gã rất sợ gặp phải quân Hán chủ lực chặn đường, Vu Cấm cũng biết Hứa Xương đã bị đánh chiếm, bước tiếp theo của quân Hán tất nhiên là đông tiến Tiếu quận.
Vấn đề bây giờ chính là tình báo không đủ, tình báo của quân Tào quá mức bạc nhược, bọn họ căn bản không biết quân Hán đã tới nơi nào? Vu Cấm chỉ có thể đặt cược một ván, đánh cuộc bọn họ có thể trước khi quân Hán tiến nhập Tiếu quận nhanh chân hơn một bước chạy tới huyện Tiếu.
- Tăng tốc độ lên!
Vu Cấm không ngừng thúc giục binh lính hành quân tăng nhanh tốc độ hành quân, gã biết rõ tốc độ hành quân chính là mấu chốt quyết định bọn họ lần này có thể tiến đến phía bắc thành công hay không, hai vạn quân Tào không ngừng tăng nhanh tốc độ hành quân, trên bình nguyên rộng lớn hối hả hành quân đến phương bắc.
Giữa trưa ngày thứ hai, quân Tào đã rời khỏi huyện Hạ Thái ước chừng bốn trăm dặm, còn hơn hai trăm dặm nữa sẽ đến huyện Tiếu, bọn lính trải qua một ngày một đêm hành quân cấp tốc, đều đã đến tình trạng kiệt sức, một gã Nha tướng giục ngựa đến bên cạnh Vu Cấm nói:
- Tướng quân, các huynh đệ đều mệt mỏi không chịu được rồi, có thể nghỉ ngơi một hồi hay không.
Vu Cấm nhìn xem bản đồ, bọn họ cách huyện Thành Phụ chỉ có trên dưới ba mươi dặm, nếu quân Hán huyện Thành Phụ muốn ngăn chặn bọn họ, chính là lúc này rồi, nhất thiết phải để cho binh lính duy trì thể lực nhất định, Vu Cấm gật đầu:
- Nghỉ ngơi tại chỗ một canh giờ!
Đề xuất Voz: Đợi em đến tháng 13