Chương 1241: Đại chiến Trung Nguyên (hai)

Chương 1241: Đại chiến Trung Nguyên (hai)

Bọn họ vừa vặn đang ở giữa một mảnh đồng ruộng, bốn phía đều là lúa mạch non mênh mông vô bờ, phảng phất như hải dương màu xanh lá, ở ngoài một dặm có một khoảnh rừng cây không lớn, có lẽ là do duyên cớ quân đội đến, nông dân vốn đang làm việc trên đất đều trốn vào rừng cây, một số người ở sát rìa rừng thò đầu ra nhìn.

Binh lính quân Tào sớm đã mỏi mệt không chịu nổi, đều ngồi xuống tại chỗ nghỉ ngơi, bọn lính lấy ra nước và lương khô, nhưng vào lúc này, rất nhiều người đều lộ ra ngạc nhiên, nhìn bốn phía xung quanh, còn có không ít binh lính đứng lên.

Vu Cấm cũng đứng lên, gã cảm nhận được đại địa đang chấn động, một loại dự cảm bất an cực độ tự phát, nhưng chỉ mới do dự một chút, từ hậu quân đã truyền đến một trận tiếng kinh hô và tiếng kêu thảm thiết, Vu Cấm bỗng nhiên hiểu được, đây nhất định là kỵ binh quân Hán đánh tới rồi, trong lòng của gã khẩn trương, hô lớn:

- Lập tức dàn trận nghênh chiến!

Vu Cấm có kinh nghiệm phong phú, gã biết không chạy qua được kỵ binh, có chạy trốn cũng chỉ là bị đuổi giết sát theo đuôi mà thôi, càng sẽ thất bại thảm hại, nếu kỵ binh quân Hán không nhiều lắm, bọn họ nghênh chiến đón địch có lẽ còn có một tia hy vọng.

Chi quân đội Vu Cấm suất lĩnh này coi như là quân Tào tinh nhuệ, nguyên là quân đội của Từ Hoảng, đã trải qua đại chiến Hợp Phì, sau khi Từ Hoảng bị Tào Phi điều đến Hợp Phì, chi quân đội này liền do Vu Cấm chỉ huy, Vu Cấm có phương pháp cầm binh, đem chi quân đội này huấn luyện được vô cùng xốc vác.

Dưới mệnh lệnh của Vu Cấm, tám ngàn tiền quân nhanh chóng xếp thành hàng, bọn họ xông vào ruộng lúa mạch, bày ra phương trận đối phó trường mâu của kỵ binh, nông dân trong rừng cây xa xa đau lòng vạn phần, giậm chân mắng to.

Nhưng lúc này, khi đứng trước chiến tranh ruộng lúa mạch đã không hề quan trọng nữa, hai chi quân đội tại trong ruộng lúa mạch diện tích mấy chục khoảnh nổ ra chiến đấu kịch liệt, Bàng Đức suất lĩnh bảy ngàn kỵ binh từ phía nam đánh úp tới, đây là chiến thuật kỵ binh quen dùng, thông thường hậu quân đều khá bạc nhược, một khi hậu quân đánh không lại kỵ binh, bắt đầu tan tác, sẽ dẫn phát hiệu ứng quả cầu tuyết, hậu quân quấn lấy tiền quân, cuối cùng hình thành cục diện toàn quân tan tác.

Hậu quân quân Tào quả nhiên ngăn cản không nổi tấn công của bảy ngàn Quan Lũng kỵ binh, chỉ trong chốc lát, toàn tuyến liền tan tác, kỵ binh quân Hán đuổi theo thừa cơ chém giết, giết đến quân Tào phơi thây khắp đồng, khóc hô mấy ngày liền, đuổi theo ra chỉ mới hai dặm, Bàng Đức liền nhìn thấy đối phương đã tập kết tiền quân bày xong phương trận, y lấy kèn ra, ngửa mặt lên trời thổi mạnh, 'Ô ——' tiếng kèn trầm thấp thổi lên giữa đồng trống.

Quân Hán cũng bắt đầu nhanh chóng dàn hàng ngũ, lấy trăm người làm một đội, trường mâu từ bốn phương tám hướng đánh thẳng tới phương trận của quân Tào.

Mặc dù quân Tào đã vô cùng mỏi mệt, nhưng bọn họ có trang bị hoàn hảo, huấn luyện nghiêm chỉnh, với lại mỗi người đều là hung hãn không sợ chết, không hề kinh hoảng chạy trốn, lúc kỵ binh quân Hán càng lúc càng áp sát thì, binh lính hàng thứ nhất, bỗng nhiên rẽ ra, lộ ra đội ngũ nỏ binh phía sau, hai ngàn nỏ binh nằm sát mặt đất nâng lên tên nỏ, nhắm ngay kỵ binh ngoài trăm bước đang vọt tới.

Bàng Đức suất lĩnh bảy ngàn Quan Lũng kỵ binh phi nước đại vào trong ruộng lúa mạch, Bàng Đức không sợ hãi chút nào, vung đao hét lớn:

- Giết lên, đánh tan bọn chúng!

Thuộc cấp Triệu Xung phát hiện đối phương đã bày ra nỏ trận, gã đuổi theo Bàng Đức vội la lên:

- Tướng quân, đối phương có nỏ quân, không thể cứng rắn xông đến!

Bàng Đức thật sâu nhìn chằm chằm quân địch trong ruộng lúa mạch ở đằng xa, y cắn chặt môi dưới, dứt khoát hét lớn:

- Giết cho ta!

Chiến mã của bảy ngàn Quan Lũng kỵ binh lao nhanh trên đồng trống, dưới ánh mặt trời, như bão táp màu đen cuồn cuộn nổi lên trên đất bằng, lấy thế bẻ gãy nghiền nát hướng đến tám ngàn quân bộ quân Tào trên quan đạo càn quét mà đi.

- Bắn!

Vu Cấm ra lệnh một tiếng, một trận tiếng nỏ cơ va chạm, hai ngàn tên nỏ bay lên trời, tựa như một tấm lưới đen bay vút lên trời giương mở trên không trung, che trời phủ đất phóng tới kỵ binh ngoài tám mươi bộ.

Kỵ binh nâng thuẫn đón đỡ, mưa tên dày đặc gào thét lao tới bên trong đoàn kỵ binh, một mảnh tiếng kêu thảm thiết vang lên, ước chừng hơn hai trăm kỵ binh trúng tên quay cuồng ngã xuống đất, ngay sau đó đợt tiễn thứ hai lại đến, không ngừng có kỵ binh trúng tên ngã gục, kỵ binh nhanh như điện chớp, chỉ một thoáng liền vọt tới ngoài ba mươi bộ...

Vu Cấm thấy đối phương thế công quá mạnh, bọn họ đã không còn đường thối lui, bèn một lòng hạ quyết định, nâng đao hô to:

- Bày trường mâu trận nghênh chiến!

Chi bộ binh này từng là tinh binh do Từ Hoảng huấn luyện, đều là nam tử tráng kiện được chọn lựa từ các nơi Dự Châu, trải qua sự tôi luyện của mấy trăm cuộc huấn luyện và vài lần đại chiến, bọn họ càng thêm thiện chiến, có sức chiến đấu rất mạnh.

Lúc này bọn họ đều hiểu được chính mình đã không có đường lui, dã tính trong xương đột nhiên bùng nổ, giơ lên trường mâu, điên cuồng la hét hướng tới kỵ binh xung phong liều chết mà đi.

Quan Lũng kỵ binh là đội kỵ binh đầu tiên quân Hán thành lập, vì đối kháng với Hổ Báo kỵ, binh lính là tinh nhuệ từ hơn mười vạn quân đội chọn lựa ra, mỗi người cường tráng khôi ngô, khôi giáp chắc chắn, chiến đao sắc bén.

Chiến mã bọn họ cưỡi cũng là tuấn mã trăm dặm mới tìm được một, tứ chi cường kiện hữu lực, sát khí trong lòng bọn họ cũng bùng nổ, múa may chiến đao trường mâu, như gió bão mưa rào xông vào trong trận địa quân địch, tiếng kêu thảm thiết chợt vang...

Hai chi quân đội tại trên bình nguyên ba mươi dặm ngoài huyện Thành Phủ chém giết đến gió tanh mưa máu, kỵ binh bổ chém chiến đao, trường mâu xung phong liều chết, máu thịt bắn ra tung tóe, đầu người lăn đều, quan đạo và xung quanh ruộng lúa mạch bị máu tươi nhuộm đỏ, từng mảng máu loãng sền sệt tụ tập thành dòng suối, khắp nơi là thi thể và chân tay đứt đoạn.

Bàng Đức tự mình dẫn ba ngàn kỵ binh hướng đến trận địch dày đặc liều chết xông lên, trường đao của y tung bay bổ chém, dũng mãnh không đỡ nổi, nơi đi qua thây người nằm xuống chất chồng, sương máu tràn ngập, hệt như Sát Thần hạ phàm, ngay cả binh lính hung hãn nhất nhìn thấy y, đều sợ tới mức hai chân run rẩy, xoay người chạy trốn, theo sau y là ba trăm thiết kỵ vệ, một đường xung phong liều chết, gió thổi cỏ rạp.

Kỵ binh đánh với bộ binh có ưu thế tuyệt đối, cho dù những bộ binh quân Tào này mỗi một người đều hung hãn không sợ chết, trải qua huấn luyện nghiêm chỉnh, nhưng dưới sự tấn công hùng dũng của kỵ binh, bọn họ vẫn là dần dần cầm cự không nổi.

Huống chi hành quân đường dài đã tiêu hao thể lực thật lớn, thể lực của bọn họ đã cạn kiệt nghiêm trọng, vô lực cùng kỵ binh quân Hán chém giết lâu dài, binh lính quân Tào bị kỵ binh chia ra bao vây, tiêu diệt từng đám.

Đúng lúc này, từ phương hướng đông bắc lại xuất hiện một chi quân đội, đây là đại tướng Ngụy Diên suất lĩnh một vạn quân đội chạy tới, bọn họ ở phía trước chờ chặn lại quân Tào, không ngờ kỵ binh Bàng Đức đã xuống tay trước, Ngụy Diên sốt ruột lập công, vội vàng suất quân chạy đến, bọn họ theo phía bắc cắt đứt đường lui của quân Tào.

Chủ tướng quân Tào Vu Cấm thấy đại thế đã mất, không khỏi thở dài một tiếng, rút kiếm muốn tự sát, lại bị thân binh của gã ôm lấy hô to:

- Hán Vương tất muốn hậu đãi tướng quân, tướng quân vì sao phải tìm cái chết?

Vu Cấm không đường có thể đi, mà quả thật cũng không nghĩ đến tự sát, dưới lời khuyên của thân binh, gã chỉ đành ném xuống bảo kiếm lệnh nói:

- Toàn quân đầu hàng, không cần chống cự nữa!

Chủ tướng hạ lệnh đầu hàng, hơn một vạn quân Tào rốt cục sụp đổ, bọn họ đều quỳ xuống đất đầu hàng, cầu xin tha mạng, Bàng Đức hạ lệnh đình chỉ giết chóc, toàn bộ quân Tào còn lại đều bị bắt sống, Vu Cấm bị mười mấy tên quân Hán áp giải xuống, hướng đến Trần huyện mà đi.

Đề xuất Voz: Tín Dụng Đen
Quay lại truyện Binh Lâm Thiên Hạ
BÌNH LUẬN