Chương 1242: Đại chiến Trung Nguyên (ba)

Chương 1242: Đại chiến Trung Nguyên (ba)

Có lẽ là bởi nguyên nhân quân đội Vu Cấm gấp rút bắc thượng, quân Hán chủ lực không đuổi kịp chặn đường quân Tào, Lưu Cảnh khi biết hai vạn quân Tào của Vu Cấm đã bị kỵ binh của Bàng Đức và quân đội của Ngụy Diên chặn lại, hắn liền cải biến kế hoạch, ngược lại mệnh lệnh quân Hán xuất phát đến huyện Tiếu.

Lúc này, Hoàng Trung và Lưu Hổ ở Thọ Xuân cũng suất lĩnh sáu vạn quân Hán cùng trăm chiến thuyền bắc thượng đến Tiếu quận, mà mười ngàn quân Tào từ huyện Nghĩa Thành theo đông lộ rút lui về phía bắc đã thành công trốn thoát khỏi sự ngăn chặn của quân Hán, dẫn đến lực lượng quân Tào tại huyện Tiếu đạt tới ba vạn người.

Cùng lúc đó, Tào Nhân suất lĩnh tám vạn quân Tào cũng đang từ Từ Châu thẳng tiến đến huyện Tiếu, trên bầu trời huyện Tiếu những đám mây đen báo hiệu chiến tranh quần tụ, chiến dịch huyện Tiếu dưới sự kéo đến lũ lượt của song phương trở nên hết sức căng thẳng.

Hán Vương Lưu Cảnh suất lĩnh mười vạn đại quân đã tới Lê Mộc trấn cách huyện Tiếu ước chừng mười dặm, đây là một cái trấn nhỏ có không đến trăm hộ gia đình, bởi vì chiến tranh đã đến, cư dân trong trấn nhỏ sớm đã chạy hết, chỉ còn lại có mấy trăm gian nhà trống không.

Quân Hán xây dựng đại doanh trên cánh đồng bát ngát phía đông trấn nhỏ, đại doanh quân Hán chiếm diện tích hơn vạn mẫu, dùng đá tảng và gỗ lớn để dựng lên bản tường cao lớn thật dày, nhằm phòng bị quân Tào dùng hỏa tiễn đánh lén đại doanh, quân Hán phái ra hai ngàn quân trinh sát tuần tra ở ngoại vi, lại ở ngoài năm trăm bộ dựng lên một bức tường ngoài, đồng thời ở trước bản tường đào rãnh nông rộng hơn mười trượng, dẫn nước sông vào, cứ như vậy, cho dù quân Tào có đột phá lính trinh sát bên ngoài, dùng hỏa cầu bắn tới đại doanh, cũng rất khó thành công.

Đây cũng là bài học và kinh nghiệm mà quân Hán đã trải qua mấy chục cuộc chiến thu được, mặc dù Lưu Cảnh luôn có thiên hướng xuất kích kỳ binh, nhưng trong loại chiến dịch quyết định thiên hạ đại cục này, hắn lại cẩn thận khác thường, sẽ không làm ra bất cứ sai phạm nào, cũng sẽ không để xuất hiện một lỗ hổng nào.

Gần vạn đỉnh đại trướng đã dựng xong, tại trung gian có một đỉnh đại trướng bằng lông dê chiếm ước chừng ba mẫu đất, đây chính là Vương trướng của quân Hán, đồng thời cũng là đại trướng trung quân, Lưu Cảnh đang cùng hơn mười đại tướng và mưu sĩ đứng trước sa bàn thảo luận một vài chi tiết trong cuộc đại chiến Trung Nguyên lần này.

Chiến lược sớm đã định ra, tiêu diệt hết quân Tào Từ Châu, thống nhất Trung Nguyên, mấu chốt là đánh như thế nào, phương diện này có mấy phương án, Triệu Vân cười nói:

- Điện hạ luôn luôn xuất binh quyết đoán, vì sao lúc này lại do dự như thế, lấy binh lực của chúng ta, đã hơn xa quân Tào, hoàn toàn có thể nhất cổ tác khí (ở hồi trống đầu tiên, sĩ khí là cao nhất, nhân lúc tinh thần đang dâng cao thì làm ngay để giải quyết nhanh gọn) đánh hạ huyện Tiếu, hay là Điện hạ muốn vây thành đánh viện binh?

Lưu Cảnh gật gật đầu cười nói:

- Tử Long đoán không sai, lúc này đệ đúng là muốn vây thành đánh viện binh.

Lưu Cảnh chỉ vào huyện Tiếu và Bành thành nói:

- Bất luận là Hứa Xương, huyện Tiếu hay Bành thành đều là thành trì hùng vĩ dễ thủ khó công, thành Hứa Xương là vì binh lực quân Tào quá ít, mới dễ dàng bị chúng ta đánh hạ, mà huyện Tiếu và Bành thành thì không giống, nhất là Bành thành, thành trì kiên cố cao lớn, chứa đựng rất nhiều lương thực, được Tào Nhân tổ chức nhiều năm, dân tâm ổn định, nếu quân Tào lấy mấy vạn quân đội tử thủ Bành thành, chỉ sợ chúng ta rất khó đánh hạ Bành thành, cho nên lợi dụng tâm lý quân Tào không thể buông tay Tiếu quận, dẫn dắt quân Tào tới Tiếu quận quyết chiến, mới là con đường thủ thắng của chúng ta.

Triệu Vân yên lặng gật đầu, Tư Mã Ý bên cạnh cười nói:

- Vì lần đại chiến Trung Nguyên này, chúng ta đã dùng mấy năm thời gian để chuẩn bị, bố trí đâu vào đấy, binh lực cũng vượt xa quân Tào, cho nên chỉ cần chúng ta xuất binh cẩn trọng, tất có thể lấy được thắng lợi, chúng ta cần phải có lòng tin.

Lưu Cảnh thấy mọi người đều hiểu vì sao không vội tấn công huyện Tiếu, vừa cười nói:

- Còn có một tin tức ta muốn nói cho các vị, Tào Phi đã tới Từ Châu rồi, đây chính là tin tức tốt a!

- Điện hạ vì sao lại nói vậy?

Văn Sính khó hiểu nói.

Bàng Thống cười cười:

- Để ta thay Điện hạ trả lời nghi vấn của mọi người, sự bất đồng lớn nhất giữa Tào Phi và Tào Nhân đó là, trong khi Tào Phi chú trọng ảnh hưởng trên phương diện chính trị, thì Tào Nhân lại chủ yếu suy xét về mặt quân sự, một khi Tào Phi trấn thủ Từ Châu, như vậy chiến lược của quân Tào ở Trung Nguyên sẽ có chỗ biến hóa, điển hình nhất chính là Tào Nhân vốn muốn vứt bỏ Tiếu quận, dẫn đường quân Hán đến Từ Châu quyết chiến, khiến cho tuyến hậu cần của chúng ta không ngừng kéo dài.

Nói đến đây, Bàng Thống giơ lên một phần quân lệnh của quân Tào nói:

- Đây là một phần quân lệnh thu được từ trong tay Vu Cấm, Tào Nhân mệnh lệnh Vu Cấm rút về Từ Châu, từ đó có thể thấy được kế hoạch ban đầu của Tào Nhân, chính là từ bỏ Tiếu quận, tử thủ Từ Châu.

Các tướng chuyền tay nhau phần quân lệnh này, giờ mới hiểu ra quân đội Vu Cấm vì sao lại rút về huyện Tiếu, đây tất nhiên là mệnh lệnh của Tào Phi rồi.

Bàng Thống lại thản nhiên nói:

- Tào Phi tuyệt sẽ không buông tha Tiếu quận, bởi vì Tiếu quận là đất tổ của Tào Thị, từ đường của gia tộc Tào thị được đặt bên trong huyện Tiếu, một khi huyện Tiếu thất thủ, trước hết Tào Phi sẽ không cách nào ăn nói với Tào Tháo, tiếp theo đối với sự duy trì chính quyền Tào Thị là một kiêng kị thật lớn, cho nên ta tin tưởng chính là Tào Phi vì không để cho Tiếu huyện thất thủ, mới cải biến bố trí chiến lược ban đầu của Tào Nhân, khiến cho Tào Nhân không thể không cứu viện huyện Tiếu.

Phân tích của Bàng Thống vô cùng thấu triệt, mọi người bỗng có cảm giác bừng tỉnh đại ngộ, không ngờ đối mặt với quân Tào lại là tử cục, ba năm trước đây đại chiến Hợp Phì đã củng cố thắng cục ngày hôm nay của quân Hán, khó trách Tư Mã Ý nói quân Hán vì chiến dịch Trung Nguyên hôm nay đã chuẩn bị mấy năm.

Văn Sính trầm tư chốc lát nói:

- Nếu như muốn vây thành đánh viện binh, chúng ta nhất định phải có một chi quân đội chen vào phía sau quân Tào chủ lực, cắt đứt đường lui của bọn họ về Từ Châu, Điện hạ đã có cân nhắc chưa?

Lưu Cảnh dùng cây gỗ chỉ hướng huyện Tương:

- Ta đã lệnh Lã Mông dẫn một vạn quân chạy tới huyện Tương, một khi chúng ta cùng quân Tào chủ lực quyết chiến, Lã Mông sẽ lập tức nhanh chóng xen vào hậu phương quân Tào, cắt đứt đường lui của quân Tào, ta đã bày ra thiên la địa võng tại huyện Tiếu, chờ Tào Nhân đến mắc câu.

Vu Cấm đã bị đưa tới trong đại doanh quân Hán, bởi vì gã trên chiến trường đã đầu hàng, cho nên không tính là tù binh, nhưng trước khi Lưu Cảnh còn chưa mở miệng, Vu Cấm cũng không có được đãi ngộ tương ứng, bị giam lỏng trong một đại trướng.

Trong lòng của Vu Cấm vô cùng khẩn trương, gã cũng có nghe qua tin tức thời gian của Ngụy Công không còn được bao lâu, Vu Cấm đồng dạng không coi trọng Tào Ngụy, gã cũng biết Hán quốc chắc chắn tiêu diệt Tào Ngụy, thống nhất thiên hạ đại thế.

Vu Cấm cũng không chỉ một lần suy xét qua tiền đồ của mình, nếu như Giang Đông thống nhất thiên hạ, có lẽ gã đã sớm đầu hàng Tôn Quyền, nhưng cố tình đứng đầu Hán quốc lại là Lưu Cảnh, là người đã thay đổi vận mệnh cả đời gã, gã còn nhớ rõ chính là một đêm kia vào mười mấy năm trước, cậu thiếu niên vô cùng trí mưu kia, gã nằm mơ cũng không nghĩ tới, thiếu niên năm đó gã đã từng ở Nhương sơn gặp gỡ, không ngờ hôm nay đã trở thành vị vua đệ nhất thiên hạ có tài trí mưu lược kiệt xuất, khiến gã không thể không cảm khái tạo hóa trêu người.

Ngay khi Vu Cấm đang tâm loạn như ma, chợt có binh lính bước nhanh đi đến trước trướng, khẩn trương nói:

- Vu tướng quân, Hán Vương điện hạ tới!

Vu Cấm chấn động, lúc này gã đã không kịp lo ngại, xoay người đi ra lều lớn, vừa lúc thấy Hán Vương Lưu Cảnh sải bước đi tới trước mặt, Vu Cấm không dám cùng Lưu Cảnh đối mặt, tiến lên quỳ một gối, ôm quyền thật cao nói:

- Tội thần Vu Cấm, tham kiến Hán Vương điện hạ!

Lưu Cảnh khẽ cười nói:

- Vu tướng quân, chúng ta là lão bằng hữu, không cần đa lễ, xin đứng lên!

- Tạ ơn Hán Vương điện hạ!

Giờ khắc này, Vu Cấm đã quyết định chủ ý, mặc kệ Lưu Cảnh đối với gã khách khí thế nào, gã đều phải duy trì lễ hạ thần, tuyệt đối không thể vênh váo đắc ý.

Gã như trước cuối đầu, chờ đợi Lưu Cảnh phân phó, Lưu Cảnh thấy gã không có trả lời mình, bèn cười cười, đi vào đại trướng ngồi xuống, Lưu Cảnh thấy Vu Cấm vẫn xuôi tay đứng, liền cười nói:

- Vu tướng quân không cần khẩn trương, lấy lễ thường đối đãi là được, mời ngồi xuống nói chuyện.

Vu Cấm ngồi xuống, gã thở dài nói:

- Đa tạ Điện hạ khai ân, không giết Vu Cấm, Vu Cấm vô cùng cảm kích, về sau nguyện vì Điện hạ hiệu lực!

Lưu Cảnh gật gật đầu:

- Lần này chiến dịch Trung Nguyên, Vu tướng quân có thể có đề nghị gì tốt?

Vu Cấm nheo mắt, gã không nghĩ tới Lưu Cảnh lại hỏi trực tiếp như thế, mặc dù trong lòng gã cũng có chút khó khăn, không muốn lập tức gây bất lợi cho quân Tào, nhưng trong lòng gã cũng hiểu được, võ tướng không thể so với quan văn, cơ hội của gã vốn không nhiều, nếu gã muốn có địa vị trong quân Hán, phải nắm bắt hết thảy cơ hội lập công, vì tương lai và vinh hoa phú quý của con cháu, Vu Cấm không thèm đếm xỉa gì nữa.

- Khởi bẩm Điện hạ, mấu chốt của chiến dịch Trung Nguyên là ở chỗ phá được Bành thành, Bành thành tuy rằng phòng thủ kiên cố, nhưng cũng không phải không có nhược điểm.

Lưu Cảnh lập tức tinh thần rung lên, hắn cũng không biết nhược điểm của Bành thành là cái gì, nhưng Vu Cấm đã làm lão tướng nhiều năm trong quân Tào, gã lại rất rõ ràng nhược điểm của Bành thành ở chỗ nào? Hơn nữa Vu Cấm một câu điểm trúng mấu chốt của đại chiến Trung Nguyên, xác thật chính là được mất Bành thành.

- Vu tướng quân mời nói thẳng!

Vu Cấm trầm ngâm chốc lát nói:

- Ưu thế lớn nhất của Bành thành chính là Tào Nhân có lực khống chế rất mạnh đối với tòa thành trì này, gã ở trong thành rất có uy tín, bất cứ lúc nào đều có thể huy động mấy vạn dân phu vì gã cống hiến, cũng có thể khiến binh lính đi theo gã huyết chiến đến cùng, nhưng kỳ thực đây cũng là nhược điểm lớn nhất của Bành thành, một khi Bành thành mất đi Tào Nhân, sẽ giống như quả mất đi hồn phách, không ai có thể thay thế được Tào Nhân ở trong thành cũng như uy tín trong quân, mà đến cả Tào Phi cũng không được, cho nên Điện hạ nếu muốn phá Bành thành, nhất định phải không tiếc bất cứ giá nào ngăn cản Tào Nhân trở về Bành thành, chỉ cần Tào Nhân không thể hồi Bành thành, quân Hán chỉ cần vây khốn Bành thành một tháng, Bành thành nhất định đầu hàng.

Lưu Cảnh gật gật đầu, lời của Vu Cấm rất có đạo lý, xem ra chỉ phái một vạn quân đội chặn lại đường lui của quân Tào vẫn là không đủ, cần phải phái thêm quân đội.

Lưu Cảnh vui vẻ nói:

- Đề nghị của Vu tướng quân ta đã nhớ kỹ, hy vọng Tướng quân có thể đưa ra càng nhiều kiến nghị tốt hơn, vì Hán quốc thống nhất thiên hạ, vì Đại Hán phục hưng, cống hiến một phần sức lực của mình.

- Ty chức nguyện vì đại nghiệp thống nhất thiên hạ mà dốc hết toàn lực.

Lưu Cảnh tiếp kiến Vu Cấm rồi, cũng liền ý nghĩa Vu Cấm chính thức trở thành một thành viên của quân Hán, tuy nhiên Lưu Cảnh tạm thời không để cho gã tham dự đại chiến Trung Nguyên, mà lệnh gã làm trợ tá tùy quân, gia phong Thiên tướng quân.

Đồng thời, Lưu Cảnh đã tiếp nhận lời đề nghị của Vu Cấm, mệnh cho Lưu Hổ dẫn hai vạn quân đi huyện Tương, theo đó binh lực quân Hán cắt đứt đường lui của quân Tào đã đạt đến ba vạn người, bất kể như thế nào, Lưu Cảnh sẽ không lại để cho Tào Nhân trốn trở về Bành thành.

Cùng lúc thời điểm quân Hán đang xây dựng đại doanh ở phía đông huyện Tiếu, Tào Nhân suất lĩnh tám vạn quân chủ lực đã đánh giết đến huyện Tán cách huyện Tiếu ước chừng ngoài trăm dặm, lúc này Tào Nhân đã nhận được tin tức quân đội Vu Cấm ở phụ cận huyện Thành Phụ đã bị quân Hán chặn lại, hai vạn quân đội toàn quân bị giết.

Tin tức này khiến cho Tào Nhân cực kỳ khẩn trương, gã biết sức chiến đấu của quân đội Vu Cấm, không ngờ hai vạn quân đội bị diệt toàn quân, đó tuyệt đối không thể là quân Hán huyện Thành Phụ có thể làm được, chỉ có một khả năng, chính là quân Hán chủ lực đã giết tới.

Tào Nhân cũng có kinh nghiệm tác chiến cực kỳ phong phú, gã trị quân chặt chẽ cẩn thận, thái độ làm người thận trọng, mặc dù gã nhận được mệnh lệnh của Tào Phi, mệnh gã bất luận thế nào cũng phải bảo vệ được huyện Tiếu, bảo vệ từ đường Tào thị, nhưng Tào Nhân vẫn không vội vàng chạy tới huyện Tiếu, gã biết một khi đại quân tiến vào huyện Tiếu, gã sẽ bị vây ở thế bị động, để cho Ngưu Kim bảo vệ huyện Tiếu, gã ở vòng ngoài tác chiến, càng thêm linh hoạt chủ động.

Đúng lúc này, Tào Nhân bỗng nhiên nhận được một tin tức khiến gã cảm thấy không ổn.

Đề xuất Tiên Hiệp: Toàn Chức Kiếm Tu [Dịch]
Quay lại truyện Binh Lâm Thiên Hạ
BÌNH LUẬN