Chương 1248: Binh phạt Thanh Châu.

Chương 1248: Binh phạt Thanh Châu.

Vừa mới nghỉ ngơi không đến một khắc, các binh sĩ lần nữa lên ngựa, Tào Nhân nhanh chóng hành quân theo quan đạo hướng Đông Bắc, nhưng chưa đến một dặm, trong khe núi bên phải xuất hiện ánh lửa sáng rực, một đạo kỵ binh quân Hán nhanh chóng tràn ra, bao vây đội ngũ của Tào Nhân

Đại tướng quân thống lĩnh, tay cầm đại đao, cưỡi trên một con thiên lý mã, chính là Thiên tướng quân Ngụy Diên. Ngụy Diên và Lã Mông cùng phụ trách ngăn chặn đường lui của Tào Nhân về Từ châu, bọn họ sớm đoán được Tào Nhân có thể sẽ đến Lương quận, Ngụy Diên thống lĩnh ba nghìn quân mai phục tại Đãng huyện, quả nhiên ngăn chặn được Tào Nhân.

Ngụy Diên đắc ý cười to, giơ cao đại đao:

- Tào đô đốc còn không xuống ngựa đầu hàng, còn đợi gì nữa?

Trong lòng Tào Nhân như trầm xuống vực sâu, y chỉ mang theo trăm tên thân binh, trận này y phải đánh như thế nào? Y quay đầu nhìn lại, thấy phía sau cũng bị quân Hán bao vây, ngoại trừ phá vòng vây phía ngoài, y đã không còn kế sách nào khác.

Tào Nhân hét lớn một tiếng, vung đao đánh tới Ngụy Diên, Ngụy Diên cũng hét lớn một tiếng:

- Đến đây!

Y giục ngựa phóng về phía trước, vung đao đánh trả.

Hai người đều là những viên tướng võ nghệ cao cường, ánh đao lóe sáng, hai người đánh chiến kịch liệt, đánh hơn ba mươi hiệp, Ngụy Diên càng đánh càng hăng, Tào Nhân lại không muốn tái chiến, suy nghĩ kế thoát thân.

Hai con chiến mã lao qua nhau, Tào Nhân trở tay chém ra một đao, Ngụy Diên sớm đoán trước chiêu này, vung đao đón trả, Tào Nhân chờ đợi chính là khoảnh khắc này, hai chân y kẹp chặt bụng chiến mã, chiến mã phóng chạy khỏi vòng vây, tháo chạy về phía đông, quân Hán phía trước liền đồng loạt tiến lên, đâm loạn trường mâu.

Tào Nhân biết rõ đây là cơ hội cuối cùng của mình, nếu không thể chạy thoát, y sẽ mất mạng tại nơi này. Tào Nhân hét lớn một tiếng, vung đao chém vào mấy tên lính, muốn nhanh chóng thoát khỏi vòng vây, đúng lúc này, Ngụy Diên hạ đại đao, tháo trường cung xuống, từ sau lưng rút ra Lang Nha tiễn, kéo căng dây cung thành hình bán nguyệt, nhắm ngay phía sau lưng Tào Nhân.

Dây cung buông lỏng, Lang Nha tiễn bắn ra phóng nhanh như một tia chớp, mũi tên cắm ngay giữa lưng Tào Nhân, Tào Nhân hét to một tiếng, thân thể loạng choạng, ngã xuống lưng ngựa, Ngụy Diên quát lên:

- Bắt sống hắn!

Hơn mười tên lính đồng loạt tiến lên, ấn chặt Tào Nhân xuống mặt đất, trói lại bằng dây thừng, Tào Nhân thở dài một tiếng, bất đắc dĩ nhắm hai mắt lại.

Tháng sáu, năm Kiến An thứ hai mươi, hai quân Hán Tào tranh đoạt Tiếu quận, trận đại chiến Trung Nguyên bùng nổ, trên chiến trận, quân Hán xâm nhập vào chiến trường trước sau có khoảng mười tám vạn đại quân, gấp đôi lực lượng quân Tào, cuối cùng với ưu thế về binh lực quân Hán đã đánh bại tám vạn quân chủ lực của Tào Ngụy ở Tiếu huyện, đại đô đốc Từ châu Tào Nhân và mưu sĩ Mãn Sủng đã bị quân Hán bắt nhốt, phó tướng Lý Thông trong lúc phá vòng vây bị trọng thương, cuối cùng không thể cứu chữa mà vong mạng.

Mà tướng trấn thủ Tiếu huyện Ngưu Kim sau khi biết Tào Nhân đại bại, không thể chống đỡ hai trăm vạn quân Hán vây khốn, cuối cùng lĩnh quân đầu hàng.

Trận đại chiến Trung Nguyên lần này xảy ra ở Tiếu quận, quân Hán với hai mươi lăm vạn đại quân giao chiến với mười ba vạn quân Tào, quân Tào cuối cùng toàn quân bị diệt, binh lính chết trận hơn hai vạn người, mà đầu hàng quân Hán lại hơn một trăm ngàn người, chỉ có mấy ngàn binh lính chạy thoát khỏi trận chiến, đây cũng là trận chiến tổn thất nghiêm trọng nhất của quân Tào sau trận chiến Xích Bích.

Đại chiến Trung Nguyên giành thắng lợi, khiến cho thế cân bằng binh lực giữa hai quân Hán Tào bị mất đi, binh lực quân Hán tăng đến năm mươi vạn binh lính, mà phía Tào quân tổng binh lực lại giảm mạnh còn chưa tới mười lăm vạn quân, quân Hán ở Tiếu huyện chỉnh đốn quân ngũ, mười ngày sau, Lưu Cảnh tự mình thống lĩnh hai mươi vạn đại quân chuẩn bị xuất phát đến Từ Châu.

Đúng lúc này, Tào Phi từ Nghiệp Đô ra quân lệnh khẩn cấp, lệnh cho Tào Hưu bỏ Từ Châu, rút quân trở về Thanh Châu, tính đến lúc này, ngoại trừ Từ Hoảng tử thủ ở Lạc Dương ra, quân Hán đã công chiếm toàn bộ Trung Nguyên.

Ngay khi quân Hán giành được chiến tích huy hoàng trong trận đại chiến Trung Nguyên, chấn động thiên hạ, lúc này, Tào quân cũng mưu cầu có thể giành lại chút mặt mũi tại Thanh Châu, Tào Phi ký thác mọi hy vọng vào Trương Liêu.

Trương Liêu dẫn ba vạn quân U Châu vượt sông Hoàng Hà nhanh chóng thẳng tiến Thanh Châu, ba ngày sau, đại quân của Trương Liêu đến quận Thái Sơn, ba vạn quân Tào trú đóng huyện Lai Vu phụ cận Tề quận.

Trong đại trướng, một mình Trương Liêu đứng trước bản đồ trên bàn trầm tư thật lâu, quân Hán hiện nay chủ yếu đóng giữ tại quận Tế Nam, Tề Quận và quận An Nhạc, nhưng y lại không biết cụ thể quân Hán được bố trí như thế nào, tin tức tình báo không đủ khiến cho Trương Liêu khó đưa ra kế sách vẹn toàn.

Nhưng Trương Liêu vẫn còn một nan đề, chính là từ đội quân mà y thống lĩnh, không phải nói là y không thể điều khiển được đội quân này, chỉ có điều mệnh lệnh y truyền xuống phải mất chút thời gian mới được thi hành, không thể nói là mạnh mẽ quân lệnh như sơn được.

Trong lòng Trương Liêu cũng hiểu rõ, nhánh quân này vốn là do Tào Chương nắm giữ nhiều năm nay, chỉ phục tùng theo mệnh lệnh của Tào Chương, chỉ có điều Tào Chương vì vội vã muốn áp bách phụ thân nên không được giao quân quyền, mà mình tiếp quản ba vạn quân U Châu cũng là mệnh lệnh của Tào Phi, như vậy, Tào Chương sao có thể để cho mình tùy tâm thống lĩnh đội quân này? Trong quân vẫn luôn tồn tại bóng dáng của Tào Chương như trước, đây cũng không phải chuyện lạ.

Một mặt tin tức tình báo về quân Hán không đủ, một mặt lại chỉ huy quân đội bất lực, hai nan đề này làm cho kế hoạch tác chiến của Trương Liêu rơi vào thế lực bất tòng tâm.

Đúng lúc này, một tên hộ vệ cận thân ở trước cửa đại trướng bẩm báo:

- Khởi bẩm tướng quân, có một người ở phía ngoài quân doanh, tự xưng là đồng hương của tướng quân, đương nhiệm chức quận thừa Bắc Hải, đặc biệt cầu kiến tướng quân.

Trương Liêu nhướn mày, đồng hương của mình, quận thừa Bắc Hải, y ngẫm nghĩ một hồi, bỗng nhiên tỉnh ngộ, liền vội vàng hỏi:

- Người đó họ Lý?

- Hình như là họ Lý.

Trương Liêu lập tức vui mừng, y biết người đến là ai, vội hét lên:

- Lập tức mời hắn vào!

Trương Liêu là người huyện Mã Ấp, quận Nhạn Môn, xuất thân trong một gia đình quyền quý, huyện Mã Ấp có hai đại gia tộc quyền quý, một chính là gia tộc của Trương Liêu, một chính là gia tộc Lý thị, đặc biệt có cách nói là Trương Vũ Lý Văn, hai gia tộc nhiều thế hệ có giao tình tốt đẹp, thậm chí còn có quan hệ cưới hỏi.

Nếu như mình nhớ không lầm, huyện lệnh huyện Ích Đô họ Lý này chính là con thứ của gia tộc Lý thị, tên là Lý Kham, bọn họ từ nhỏ đã cùng nhau đi học, sau lại mất liên lạc, Trương Liêu chỉ biết là Lý Kham làm quan ở Thanh Châu, chắc là gã rồi.

Một lát, một văn sĩ trung niên được binh lính dẫn vào đại doanh, chắp tay cười nói:

- Văn Viễn huynh, đã lâu không gặp!

Quả nhiên là Lý Kham, mặc dù họ đã hai mươi năm không gặp mặt, nhưng Trương Liêu liếc mắt liền nhận ra, y bước lên nắm chặt tay đối phương cười nói:

- Lý hiền đệ vẫn như xưa, bề ngoài không có thay đổi nhiều.

- Vậy sao? Đệ cư nhiên vẫn còn trẻ như vậy sao?

Lý Kham sờ sờ mặt mình cười nói.

Hai người cười ha hả, Trương Liêu vội vàng mời Lý Kham an toạ, lại lệnh cho tên hộ vệ dâng trà, Trương Liêu nói:

- Văn Trọng, chúng ta chắc đã hai mươi mấy năm không gặp nhỉ?

- Hai mươi mốt năm rồi, lần gặp cuối cùng chính là năm Kiến An thứ ba lúc hồi hương tế tổ, chúng ta uống rượu thỏa thích, khi đó ta cũng chỉ là một chủ bộ huyện Ích Đô nhỏ bé, Văn Viễn huynh thì đã danh chấn thiên hạ rồi.

- Đừng nhắc đến mấy chữ danh chấn thiên hạ nữa, hổ thẹn hổ thẹn!

Trương Liêu khoát tay, lại cười hỏi:

- Ta vẫn không hiểu, sao Văn Trọng lại nhận chức ở Thanh Châu?

Lý Kham cười nói:

- Ta là môn sinh của Bắc Hải Quân, Văn Viễn huynh không biết sao?

Bắc Hải Quân chính là Khổng Dung, từng là thứ sử Thanh Châu, môn sinh khắp thiên hạ, Trương Liêu lúc này mới chợt hiểu, hóa ra đồng hương của y là đệ tử của Khổng Dung, chẳng trách gã lại làm quan ở Thanh Châu.

Lý Kham lại nói:

- Ta được ân sư tiến cử, đảm nhiệm chức Chủ bạc Ích Châu, từng bước từng bước được thăng lên chức quận thừa Bắc Hải, nghe nói Văn Viễn thống lĩnh quân đến Thanh Châu, cho nên đặc biệt đến gặp.

Trong lòng Truong Liêu khẽ động, mình vừa mới đến Thanh Châu mấy ngày, Lý Kham cư nhiên biết được, tin tức của gã thật nhanh, chẳng lẽ là…

Lúc này, tên hộ vệ dâng trà lên, Trương Liêu uống ngụm trà, sau lại sùng giọng điệu bình thản hỏi:

- Văn Trọng làm sao biết được ta lĩnh quân đến đây?

- Thực không dám giấu, ta cũng vừa mới nhận được công văn của quân Hán, mới biết được Văn Viễn dẫn quân đến đay, liền tới gặp mặt.

Trương Liêu không nghĩ tới Lý Kham có thể thẳng thắn như vậy, y trầm ngâm một chút hỏi:

- Văn Trọng đã quy hàng Hán quốc sao?

Lý Kham hơi hơi mỉm cười:

- Lời của Văn Viễn huynh có chút không thích đáng, theo ta được biết, Ngụy quốc chỉ bao gồm hai địa phương là Trung Nguyên và Hà Bắc, Tịnh châu và Thanh Châu đều không thuộc về Ngụy quốc, vẫn trực thuộc vào triều đình, cho nên ta vốn chính là thần tử của Hán quốc, trung với thiên tử Đại Hán, Hán quốc cũng thuộc về Hán triều, sao lại nói là quy hàng Hán quốc?

Trương Liêu sau một lúc liền cười khổ, lời nói của Lý Kham mặc dù chính là tình hình thực tế, nhưng danh nghĩa Hán triều, người trong thiên hạ ai cũng biết, cho nên tạo thành cục diện hỗn loạn như bây giờ, Ngụy quốc thay thế Hán triều, mà Hán quốc lại được coi là Hán triều chính thống, ở Nghiệp Đô còn có một vị thiên tử Đại Hán, có khi ngay cả Trương Liêu cũng cảm thấy hoang mang.

Lý Kham hiểu được tâm tư của Trương Liêu, lại cười nói:

- Lần này quân Hán bất ngờ tấn công Thanh Châu, binh lực ở Thanh Châu yếu ớt, các quận đều không thể chống cự, quân Hán cũng không có làm khó chúng ta, đối đãi như thần tử Hán quốc, ta nhận được công văn của Lục Tư Mã gửi đến các quận, nói Văn Viễn huynh dẫn quân tiến về phía Bắc, Lục Tư Mã hy vọng các huyện lấy sinh mạng dân chúng làm trọng, không cần phải chống cự vô ích, cho nên đệ vẫn là thần tử của Hán quốc như trước.

Lý Kham tuy nói như vậy, nhưng Trương Liêu cũng không hẳn là tin tưởng gã, nếu Lục Tốn từ trước đã gửi công văn đến các huyện, nói rõ bọn họ kỳ thật cũng nguyện trung thành với Hán quốc, tuy nhiên Trương Liêu cũng không muốn nói thẳng ra, trong lòng y hiểu được, nếu quan lại tại các địa phương duy trì trật tự ở Thanh Châu, Thanh Châu sẽ không đại loạn, cho dù bọn họ đã đầu hàng Hán quốc, cũng không dễ dàng đụng tới bọn họ, hơn nữa chuyện này cũng không do y quyết định, phải là do Tào Phi quyết định bổ nhiệm và miễn nhiệm.

Mối quan tâm lúc này của Trương Liêu chính là chiến sự, y ngẫm nghĩ một chút lại hỏi:

- Quân Hán có đóng quân ở quận Bắc Hải sao?

- Vốn có mười ngàn quân Hán đóng giữ, tuy nhiên trước ngày ta xuất phát, quân Hán đã rút quân, nghe nói không riêng gì quận Bắc Hải, ngay cả Tề quận quân Hán cũng rút lui rồi.

Nói đến đây, Lý Kham đưa cho Trương Liêu một phong thư:

- Đây là phong thư mà Lục Tư Mã trước khi rút quân khỏi Bắc Hải quận lưu lại, hắn nhờ ta giao lại cho huynh, mời Văn Viễn huynh xem qua.

Trong lòng Trương Liêu thở dài một tiếng, Lý Khảm đến đây quả nhiên là có mục đích, không phải chỉ đơn giản là đến thăm mình, cho dù thở dài trong lòng, nhưng hắn vẫn bất động thanh sắc tiếp nhận phong thư, nhanh chóng xem qua, trong thư Lục Tốn viết rất rõ ràng, quân Hán sẽ trú đóng tại Nhạc An quận, không hy vọng giao chiến cùng Tào quân, nếu Tào quân vẫn cố chấp, quân hán cũng sẽ không nhượng bộ.

Theo phong thư này, Trương Liêu biết được hai điểm quan trọng, một là quân Hán đã rút quân đến quận Nhạc An, tập trung binh lực, không để cho y tiêu diệt từng bộ phận, mặt khác, quân Hán vẫn giữ nguyên tình trạng tại Thanh Châu, nguyện, nguyện ý cùng quân Tào duy trì trạng thái giằng co.

Trương Liêu đứng dậy, bước nhanh đến bản đồ trên bàn, nhìn kỹ vị trí của quận Nhạc An, quận Nhạc An lưng tựa vào Hoàng Hà đổ ra biển, trong quận có sông Truy Thủy và Tế Thủy chảy qua, còn có hải vực rộng lớn, khó trách quân Hán lại nhất quyết chiếm cho được quận Nhạc An, đường lui là đường thủy, tiến công có thể quét sạch Thanh Châu.

Nhiệm vụ lần này của Trương Liêu chính là thu phục Lâm Truy, xem ra nhiệm vụ có thể hoàn thành, nhưng có cần phải giao chiến với quân Hán để thu phục Thanh Châu y cần phải xin chỉ thị của Tào Phi, việc này sẽ do Tào Phi quyết định.

Nghĩ vậy, Trương Liêu liền cười nói với Lý Kham:

- Còn phải nhờ Văn Trọng vất vả một chuyến, thay ta đưa thư hồi âm cho Lục Tốn, quân Tào sẽ không động binh đao, tuyệt sẽ không nhiễu dân, tuy nhiên chiến hay không, cũng không do Trương Liêu ta quyết định, trước khi nhận được mệnh lệnh từ Nghiệp Đô, ta cũng cũng không hy vọng dấy lên chiến hỏa ở Thanh Châu.

Đề xuất Ngôn Tình: Đào Hoa Ánh Giang Sơn
Quay lại truyện Binh Lâm Thiên Hạ
BÌNH LUẬN