Chương 1249: Nghiệp Đô ẩn chứa nguy cơ.

Chương 1249: Nghiệp Đô ẩn chứa nguy cơ.

Sau khi đại chiến Trung Nguyên kết thúc, quan quận huyện Dự Châu và từ Châu sau khi nghe tin lập tức hành động, đều tỏ rõ thái độ nguyện trung thành với Hán quốc, lập tức, các quận huyện đều hạ Ngụy kỳ đổi thành Hán kỳ.

Sau khi quân Hán giành chiến trắng trong trận đại chiến Trung Nguyên, lại chia binh làm hai đường, một đường do đại tướng Triệu Vân thống lĩnh, dẫn một trăm ngàn đại quân bao vây, đánh chiếm Lạc Dương, một đường khác do Văn Sính thống lĩnh, tổng cộng có tám vạn đại quân tinh nhuệ, bố trí dọc đường Hoàng Hà của Đông quận, như hổ rình mồi ở phía bắc Hoàng Hà.

Mà Hoàng Trung đảm nhiệm hậu viện, dẫn năm vạn đại quân đóng giữ Hứa Xương, đồng thời lão cũng giữ trách nhiệm tập hợp một trăm ngàn hàng quân của quân Tào, giữ lại thanh niên cường tráng, loại bỏ những người già yếu, chỉnh đốn một trăm ngàn hàng quân trở thành sáu vạn quân Hán tinh nhuệ.

Hơn hai tháng sau, Lưu Cảnh luôn thị sát dân tình tại các quận huyện ở Trung Nguyên, tiếp kiến quan viên, bổ nhiệm đô úy đóng quân, củng cố lực lượng quân Hán đóng giữ tại Trung Nguyên, đồng thời cũng ổn đình tình hình tại Trung Nguyên.

Thấm thoắt đã gần đến tháng chín, những ngày hè nóng bức dần lùi xa, sáng sớm có thể cảm nhận được luồng không khí mát mẻ, Lưu Cảnh đã thăm dò hơn nửa Trung Nguyên, trạm cuối cùng chính là Đông quận, sỡ dĩ sắp xếp Đông quận là địa phương cuối cùng thị sát, vì Đông quận chiếm một vị trí chiến lược quan trọng.

Đông quận nằm cạnh sông Hoàng Hà, phía bên kia bờ sông Hoàng Hà chính là Ngụy quận thuộc sở tại của Nghiệp Đô, cũng chính là cửa bắc trong chiến dịch quân phương bắc xuôi nam tấn công Trung Nguyên, năm đó Viên Thiệu thảo phạt Tào Tháo, đại quân đi từ bến Bạch Mã vượt sông Hoàng Hà xuôi nam, trước mắt, Văn Sính và Lưu Hổ thống lĩnh tám vạn đại quân đóng giữ ở Đông quận, dời trận địa chiến đấu của hai quân Hán Tào dọc theo sông Hoàng Hà.

Sáng nay, Hán Vương Lưu Cảnh cùng với các viên đại tướng quân Hán đến bến Bạch mã thị sát vòng phòng ngự ở Hoàng Hà, bến Bạch Mã là bến đò cũ của sông Hoàng Hà, là dư mạch của Thái Hành sơn, hai bên bờ sông núi non chập chùng, nhưng không hiểm trở, nước sông Hoàng Hà mênh mông cuồn cuộn đổ xuống từ một tảng đá lớn giữ vùng đồi núi phía đông.

Các vị đại quan cùng Lưu Cảnh đến bến Bạch Mã thị sát còn có tướng quốc Tư Mã Ý và thái thú Đông quận Trình Nhuệ, mọi người đứng trên mảnh đất bằng phẳng trên sườn núi, từ xa quan sát thuyền bè cập bến, Hoàng Hà sóng lớn cuồn cuộn, ánh mắt của Lưu Cảnh càng thêm xa các, nhìn về một phương khác của Hoàng Hà.

Văn Sính đứng bên cạnh nói:

- Điện hạ, quân Tào bên kia sông Hoàng Hà có khoảng mười ngàn người, phân bố ở bến Bạch Mã và Diên Tân, phòng ngự lỏng lẻo, ty chức cảm thấy đây chính là cơ hội của chúng ta.

Lưu Cảnh cười cười, nói với Văn Sinh:

- Cơm không thể ăn quá nhanh, nếu không sẽ bị nghẹn, không cần gấp gáp, chúng ta sẽ đánh từ từ, ổn định Trung Nguyên, lại cho binh lính nghỉ ngơi dưỡng sức và huấn luyện, chúng ta lại xuất binh Bắc thượng.

Trên mặt Văn Sính lộ ra tia thất vọng, ông vốn cho là tám vạn quân đóng giữ ở Đông quận là chuẩn bị cho Bắc thượng, không nghĩ tới Hán vương vẫn chưa có kế hoạch muốn Bắc thượng.

Lúc này, Tư Mã Ý cười nói:

- Tâm tình Văn tướng quân ta có thể hiểu, nhưng Lạc Dương còn chưa chiếm được, Thanh Châu vẫn trong trạng thái giằng co, trước tiên nên đánh chiếm được Thanh Châu và Lạc Dương, lại suy nghĩ đến việc vượt Hoàng Hà bắc thượng, đợi vài tháng nữa đi!

Văn Sính cũng thấy mình gấp gáp, áy náy nói:

- Ty chức chỉ là từ quân tình mà suy xét, có chút nông cạn, xin điện hạ chớ trách.

Lưu Cảnh gật gật đầu, hắn cũng không có ý trách cứ Văn Sính, hắn lại hỏi thái thú Trình Nhuệ:

- Tào Phi hai lần từ bến Bạch Mã vượt sông Hoàng Hà, ta muốn biết hắn vượt sông như thế nào?

Trình Nhuệ nhanh chóng trả lời:

- Khởi bẩm điện hạ, khi Tào Phi vượt sông Hoàng Hà, là lúc mặt nước khá bình lặng, hắn sử dụng bè da đồ sộ, một bè da có thể chứa một trăm kỵ binh, thanh thế vô cùng lớn.

- Quả nhiên là bè da!

Lưu Cảnh cũng thêm vài phần cảnh giác, xem ra quân Tào đã cất công gia tăng kỹ thuật chế tạo da cá bè, năm đó khi Tào Tháo vượt Hán Thủy bằng bè da, chỉ là đại loại qua loa, không ngờ hiện tại lại có thể sử dụng bè da để đưa kỵ binh vượt sông, chính mình lại coi thường bọn họ rồi.

Lưu Cảnh ngẫm nghĩ một chút, nói với Văn Sính:

- Phải cẩn thận phòng ngự, từ bến mỗi một đoạn đường năm mươi bước phải xây dựng một tòa tháp canh, phòng ngừa quân Tào dùng bè da vượt sông đánh lén.

- Ty chức tuân lệnh!

Lưu Cảnh lại căn dặn Văn Sính vài câu, lúc này mới kết thúc buổi thị sát bến tàu, quay trở về quân doanh, vừa quay về đại trướng, một tên thị vệ bước nhanh tới, đưa cho Lưu Cảnh tình báo khẩn cấp:

- Khởi bẩm điện hạ, Nghiệp Đô gửi tới tình báo khẩn cấp!

Trong hai tháng liên tục di chuyển để thị sát, Lưu Cảnh lúc này có chút mệt mỏi, thế nên hôm nay khi thị sát bến Bạch Mã cũng chỉ là cưỡi ngựa xem hoa, không thể lên tinh thần, nhưng khẩn cấp từ Nghiệp Đô lại khiến cho hắn chấn động, mấy ngày nay nay đang đợi tình báo của Lý Phù.

Lưu Cảnh vội mở tình báo xem qua một lượt, không khỏi mỉm cười, lập tức phân phó thị vệ:

- Mau mời tướng quốc Tư Mã lại đây.

Không bao lâu, Tư Mã Ý theo thị vệ bước vào đại trướng, cười nói:

- Điện hạ là vì sự tình của Nghiệp Đô mà tìm thần!

Tư Mã Ý là chủ quản đội tình báo, tình hình của Lý Phù trước là đưa cho gã, gã viết lại rồi mới giao cho Lưu Cảnh, gã đương nhiên biết đại sự xảy ra ở Nghiệp Đô, Hán vương nhất định sẽ tìm mình thảo luận.

Lưu Cảnh mời Tư Mã Ý an tọa, lại lệnh cho thị vệ dâng trà, lúc này mới cười nói:

- Quả thật không ngờ tới! Hạ Hầu Đông bất ngờ dẫn hai vạn quân đến Nghiệp Đô, đây là muốn bức cung sao?

Tư Mã Ý uống ngụm trà, điềm tĩnh trả lời:

- Kỳ thật chuyện này cũng nằm trong dự liệu, Tào Tháo nắm giữ quân quyền quá lâu, lại chậm trễ giao lại quân quyền cho Tào Phi, mà trong tay Tào Chương lại nắm giữ năm vạn quân U Châu, Tào Thực lại được Hạ Hầu thị ủng hộ, Tào Phi chỉ có thể dựa vào Tào Nhân, trận đại chiến Trung Nguyên lần này, thế lực của Tào Nhân gần như bị tuyệt diệt, khiến cho lực lượng quân đội rộng lớn của Tào Phi bị suy yếu, hai người Chương - Thực sao có thể không nhân cơ hội này liên thủ? Trừ khi Tào Tháo tự thân ra tay thu thập tàn cục, nhưng thần nhận được tin, Tào Tháo thần trí đã mơ hồ, rất khó thấy Tào Phi lập uy quyền, thần nghĩ Hạ Hầu Đôn vì hiểu rõ chuyện này, mới dám lĩnh binh từ Tịnh Châu đến Nghiệp Đô.

Dừng lại một chút, Tư Mã Ý lại nói:

- Quan trọng hơn là thảm bại trong trận chiến Trung Nguyên lần này, khiến cho uy quyền của Tào Phi bị sụt giảm, cũng tạo cơ hội cho hai người Chương Thực cùng với Hạ Hầu Đôn gây khó dễ, cuối cùng cũng phải có người chịu trách nhiệm, Tào Nhân bị bắt, vậy tất cả đều đổ lên đầu Tào Phi, dù sao trong trận chiến này hắn là người an bài bố trí, hắn chạy không khỏi kiếp này.

- Trọng Đạt nói không sai, sau trận chiến Xích Bích, Tào Tháo bị dân chúng khắp nơi âm thầm oán trách, khiến cho lão phải im lặng nhiều năm, Tào Tháo còn như thế, huống chi dựa vào địa vị hiện tại của Tào Phi càng không ổn, lần thảm bại này, nếu y đổ trách nhiệm cho Tào Nhân, tất sẽ chịu sự phỉ nhổ của Tào thị, nếu y chịu nhận trách nhiệm, chỉ sợ y phải thoái lui, bất kể như thế nào, y đều khó qua cửa ải này.

Lưu Cảnh khoanh tay đi vài bước, lại chậm rãi nói:

- Hiện tại, Tào Ngụy còn khoảng mười tám vạn quân, trong tay Hạ Hầu Đôn có năm vạn quân Tịnh Châu, trong tay Tào Chương giữ hai vạn quân U Châu, còn lại mười một vạn quân, ba vạn bị vây ở Lạc Dương, ba vạn trong tay Tào Hưu, còn có ba vạn quân U châu lại nằm trong tay Trương Liêu, mười vạn quân đóng giữ ở bờ bắc sông Hoàng Hà, mà Tào Phi ở Nghiệp Đô chỉ có mười ngàn quân trực thuộc Hổ Bí vệ, mà hai người Chương Thực nắm giữ bốn vạn quân, xem ra tình thế của Tào Phi không ổn!

- Điện hạ nói không sai, vi thần cảm thấy mấu chốt hiện này nằm ở sáu vạn quân Tào ở Thanh Châu, Trương Liêu tuy nguyện trung thành với Tào Phi, nhưng ba vạn đại quân dưới tay hắn lại là quân U Châu của Tào Chương, Tào Phi tuyệt không dám lệnh cho hắn trở về Nghiệp Đô, khả năng duy nhất chính là ba vạn quân của Tào Hưu, đây là lực lượng duy nhất có thể ngang bằng với Chương Thực, Tào Phi lệnh cho Tào Hưu bỏ Từ Châu trở về, chính là muốn bảo vệ ba vạn đại quân này, vi thần lớn mật phỏng đoán, Tào Phi rất có khả năng lệnh cho Tào Hưu trở về Nghiệp Đô.

Suy nghĩ của Lưu Cảnh lúc này chính là từ trong nội loạn Tào thị đạt được lợi ích lớn nhất, đầu tiên chính là Thanh Châu, hắn cười đầy thâm ý nói:

- Nếu Tào Phi thực sự lệnh cho Tào Hưu quay về Nghiệp Đô, như vậy Tào Chương sẽ đối phó như thế nào? Trọng Đạt cảm thấy Trương Liêu còn có thể khống chế ba vạn quân U Châu sao?

Tư Mã Ý lập tức hiểu được ý tứ của Lưu Cảnh, gã hưng phấn nói:

- Thanh Châu không phải U Châu, Tào Chương sẽ không để ý mất hay không, hắn nhất định sẽ đoạt lại quân quyền của mình trong tay của Trương Liêu, nếu chúng ta ở một bên thêm một mồi lửa, vi thần có thể cam đoan, đoạt được Thanh Châu dễ như trở bàn tay.

Lưu Cảnh gật gật đầu:

- Thanh Châu chỉ là bước đầu tiên, nếu chúng ta không lợi dụng nội chiến của ba huynh đệ, đó mới thật là khờ.

Khi hai người đang thảo luận, một tên thân binh ở trước cửa hạ giọng bẩm báo:

- Điện hạ, Tào Phi phái sứ giả tới cầu kiến.

- Cái gì?

Lưu Cảnh không nghe rõ ràng liền hỏi lại:

- Là ai phái sứ giả tới cầu kiến?

- Là Ngụy quốc thế tử Tào Phi phái sứ giả Hoa Hâm tới cầu kiến.

Lưu Cảnh và Tư Mã Ý nhìn nhau, hai người đều hiểu ý mà mỉm cười, không ngờ lại phái Hoa Hâm làm sứ giả, có thể thấy được Tào Phi gặp phải nguy cơ nghiêm trọng cỡ nào.

- Dẫn hắn tới gặp ta!

Hoa Hâm tâm tình thấp thỏm không yên theo thị vệ tiến vào vương trướng, đây là lần thứ hai gã tới gặp Lưu Cảnh, lần trước là ở Trường An vì Tào Phi tìm ủng hộ từ Hán quốc, còn lần này, Tào Phi gặp phải nguy cơ nghiêm trọng, gã không thể không lần nữa thay mặt Tào Phi đền cầu viện Lưu Cảnh.

Ngay cả Hoa Hâm cũng không nghĩ tới bại trận trong trận chiến này là gây ra hậu quả nghiêm trọng như vậy, Tào Chương và Tào Thực liên thủ với các trọng thần Chung Diêu, Tư Mã Lãng yêu cầu Tào Phi giải thích nguyên nhân đại bại trong trận chiến Trung Nguyên, đồng thời thừa nhận trách nhiệm, nhẹ nhất là Tào Phi giao ra quân quyền, tước bỏ chức vị phó thừa tướng, mà nghiêm trọng nhất chính là Tào Phi tuyên bố nhường lại vị trí thế tử.

Khi Hạ Hầu Đôn dẫn hai vạn quân Tịnh Châu trở về Nghiệp Đô, khiến cho Tào Phi gặp phải chính biến quân sự vô cùng nguy hiểm, dưới tình huống bất đắc dĩ, Tào Phi đành phải mật lệnh cho Hoa Hâm đến cầu kiến Lưu Cảnh, cầu trợ giúp từ Lưu Cảnh, cho dù hai nước đang ở trong trạng thái đối địch, nhưng Lưu Cảnh dẫu sao cũng cưới Tào Hiến, ở một khía cạnh nào đó, bọn họ vẫn còn một con đường để hòa đàm.

Hoa Hâm nhìn thấy Lưu Cảnh và Tư Mã Ý ngồi trên ghế, dưới tình huống như vậy, gã không thể đứng thi lễ, vì vậy bước lên quỳ xuống, thi lễ nói:

- Ngụy quốc Hoa Hâm bái kiến Hán vương điện hạ!

- Hoa thị trung miễn lễ, mời ngồi!

Thái độ của Lưu Cảnh vô cùng khách khí, không tỏ thái độ lãnh đạm, đàm luận đương nhiên có thể, mấu chốt nằm ở thành ý của Tào Phi.

Trong lòng Hoa Hâm có chút an tâm, ngồi xuống, không đợi gã mở lời, Lưu Cảnh lại cười nói:

- Ta còn muốn biết, Hoa thị trung sao biết ta ở Đông quận?

- Việc này…

Hoa Hâm chần chừ một lúc liền nói:

- Trên thực tế, chúng ta luôn chú ý hướng đi của quân Hán ở Đông quận, vừa lúc biết được điện hạ đang ở Đông quận.

Ngụ ý chính là bọn họ bố trí thám tử ở Đông quận, kỳ thật Lưu Cảnh cũng đoán được quân Tào bố trí thám tử ở Đông quận, xem ra thám tử này cũng có chút thực lực, nhất định phải nhổ bỏ mới được.

Lúc này, Hoa Hâm lòng nóng như lửa đốt nói:

- Lần này, ta phụng lệnh thái tử đến gặp điện hạ, là muốn trao đổi với điện hạ.

Lưu Cảnh thản nhiên cười nói:

- Ta chỉ là tiếp kiến Hoa thị trung mà thôi, còn về tình hình sự vụ, Hoa thị trung không ngại đàm phán cùng Tư Mã tướng quốc.

Đề xuất Voz: [Review] Đời Lính
Quay lại truyện Binh Lâm Thiên Hạ
BÌNH LUẬN