Chương 1250: Điều kiện nghiệt ngã.
Chương 1250: Điều kiện nghiệt ngã.
Lưu Cảnh tuy rất khách khí với Hoa Hâm, nhưng trong vấn đề nguyên tắc lại không chút nào nhượng bộ, bao gồm phương diện lễ nghi cũng tuyệt không nhân nhượng, bất kể Hoa Hâm có phải thay mặt Tào Phi hay không, gã cũng không có tử cách đàm phán trực tiếp với Lưu Cảnh, mà lấy nguyên tác ngang hàng, hẳn là gã phải hòa đàm với tướng quốc.
Hoa Hâm nhất thời nóng vội, quên mất điểm này, liền bị Lưu Cảnh lạnh lùng cự tuyệt, Hoa Hâm mặt lập tức đỏ lên, áy náy nói:
- Là vi thần đường đột.
Lưu Cảnh cười cười, liếc nhìn Tư Mã Ý ra hiệu, Tư Mã Ý hiểu ý liền đứng dậy cười nói:
- Hoa thị trung xin mời!
Tư Mã Ý dẫn Hoa Hâm ra khỏi đại trướng, đến trướng khác để hòa đàm, Lưu Cảnh chậm rãi uống trà trầm tư, hắn đang suy nghĩ nên lợi dụng cơ hội Tào Ngụy nội chiến như thế nào.
Không lâu sau, Tư Mã Ý trở về đại trướng của Lưu Cảnh, gã không có được chỉ thị cụ thể của Lưu Cảnh, chỉ là vừa nghe xong phương án của Hoa Hâm, liền cấp báo cho Lưu Cảnh:
- Nói thật, thần cũng không ngờ tới Tào Phi lại đưa ra yêu cầu như vậy, bọn họ đưa ra ba yêu cầu, đầu tiên là thả Tào Nhân, tiếp theo là thả tù binh, thứ ba chính là hy vọng quân Hán có thể rút khỏi Thanh Châu, để báo đáp lại, quân Tào nguyện ý dâng Lạc Dương, để cho quân đội của Từ Hoảng rút khỏi Lạc Dương.
Buổi nói chuyện này khiến cho Lưu Cảnh không kìm nổi cười lớn, Tào Phi đây là ý gì, y nghĩ trận đại chiến Trung Nguyên là quân Tào thắng sao? Đây là thành ý muốn cầu cạnh mình sao?
Tư Mã Ý trầm tư một chút rồi nói:
- Vi thần cảm thấy Tào Phi không đến mức không thức thời đến như vậy, đây hẳn là ý thăm dò của Tào Phi.
- Thăm dò cái gì?
Lưu Cảnh hỏi.
- Y là hy vọng điện hạ chủ động đề xuất điều kiện, hơn nữa ba điều kiện y đưa ra, vi thần nghĩ việc thả Tào Nhân mới là chủ chốt, hai điều kiện khác chỉ là để che giấu.
Lưu Cảnh gật gật đầu, Tư Mã Ý phân tích rất có lý, hắn trầm tư trong chốc lát nói:
- Thả Tào Nhân và tù binh không phải là không được, tạm thời rời khỏi Thanh Châu ta cũng có thể đáp ứng, nhưng ta chỉ có một điều kiện duy nhất, chính là tước bỏ ngôi vị thiên tử hiện tại, Tào Phi có thể tạm điều hành triều chính với thân phận Thừa tướng giám quốc, cho đến khi thiên hạ có chủ.
Phải nói, điều kiện của Lưu Cảnh vô cùng nghiệt ngã, đây không phải là ngươi đang tranh giành một mảnh đất, hay là tranh đấu điều kiện thông thường, mà là một điều kiện mang tính chất chính trị, còn hà khắc hơn gấp bội so với điều kiện năm đó muốn Phục hoàng hậu được an toàn, đương nhiên, Lưu Cảnh hoàn toàn có tự tin này, về phần Tào Phi có đáp ứng hay không, hắn cũng không thèm để ý.
Tư Mã Ý cũng âm thầm cả kinh, gã cũng không ngờ Lưu Cảnh sẽ đưa ra điều kiện nghiệt ngã như vậy, Tào Phi sao có thể đáp ứng, nhưng nghĩ lại, gã liền hiểu được, nếu thực giúp Tào Phi thoát khỏi khốn cảnh, lại bất lợi cho việc thống nhất thiên hạ của bọn họ, cho nên đưa ra điều kiện nghiệt ngã này, nếu Tào Phi đáp ứng, thì tổn thất và lợi ích của bọn họ mới có thể ngang bằng.
Tư Mã Ý cười nói:
- Vi thần đã hiểu, vậy vi thần sẽ thương lượng với Hoa Hâm.
Lưu Cảnh lại nói:
- Mặt khác nói cho Hoa Hâm, nếu gã muốn cầu kiến ta, nói gã đến Trường An.
Sáng sớm ngày hôm sau, Lưu Cảnh kết thúc chuyến tuần tra Đông quận, cũng kết thúc chuyến thị sát các quận huyện Trung Nguyên, từ Lạc Dương trở về Trường An.
Như tình báo mà Lưu Cảnh nhận được, Tào Phi quả thực gặp phải nguy cơ lớn, vừa bị Tào Thực và Tào Chương bức cung, lại chịu phải áp lực từ các đại thần không tín nhiệm y, khi tin tức chiến bại truyền tới Nghiệp Đô, vua và dân vô cùng hoang mang, không ai nghĩ trách nhiệm là của Tào Nhân, rất rõ ràng, trách nhiệm nằm ở cách ứng chiến bất lực của Tào Phi.
Trận đại chiến này làm chi uy vọng của Tào Phi tụt dốc không phanh, nếu như nói lúc trước Tào Phi lợi dùng bản án Ngụy Phúng tiêu diệt lực lượng khắp nơi của Tào Thực, làm cho nhiều người phẫn nộ, như vậy trận chiến Trung Nguyên đại bại khiến cho nhiều đại thần ủng hộ y cũng cảm thấy bất mãn.
Càng làm cho Tào Phi kinh hồn tang đảm chính là, nhị đệ Tào Chương và Hạ Hầu Đôn lại to gan tự điều động quân đội, Tào Chương thừa dịp y không ở Nghiệp Đô tranh đoạt hai vạn quân U Châu ở đại doanh phía Bắc, mà Hạ Hầu Đôn càng thêm quá phận, điều động hai vạn quân từ Tịnh Châu, khiến cho trong năm vạn quân ở Nghiệp Đô có bốn vạn quân không chịu phục tùng y, trước mắt sắp xảy ra một trận binh biến.
Triều đình và dân chúng theo Tào Thực, quân đội bị Tào Chương và Hạ Hầu Đôn khống chế, văn công võ phạt, khiến cho Tào Phi sứt đầu mẻ trán, cũng làm cho y lo lắng tới cực điểm, bất đắc dĩ, y phải mật lệnh cho Hoa Hâm đến Đông quận đàm phán với Lưu Cảnh, ý đồ xoay chuyển tình thế, mặt khác, y lại phái tâm phúc chạy tới Thanh Châu, điều động quân đội của Tào Hưu trở về Nghiệp Đô.
Liến tiếp mấy ngày, Tào Phi đều sống trong lo âu, thấp thỏm, triều đình và dân chúng đều muốn y nhận trách nhiện chiến bại, Tào Phi biết rõ đây là do Tào Thực sau lưng y giở trò, nhưng y cũng không tránh được, quan văn ủng hộ tam đệ ngày càng nhiều, đây cũng không phải là ảnh hưởng từ chiến bại trong trận Trung Nguyên, nguyên nhân sâu xa hơn chính là Xuất đinh lệnh tạo ra ảnh hưởng bất lợi cho y.
Cho dù việc thực hiện Xuất đinh lệnh chỉ mang hư danh, phụ thân bênh nặng, Tào Phi không tiếp tục thực hiện Xuất đinh lệnh, nhưng các đại gia tộc vì Xuất đinh lệnh lúc trước chịu nhiều tổn thất lại đẩy thù hận lên đầu y, khiến cho y phải bị động trong chính trị.
Loạn trong giặc ngoài, tinh thần và thể xác Tào Phi vô cùng mệt mỏi, y cảm thấy nhất định phải nhờ phụ thân viện trợ, ngoại sảnh cung Đồng Tước, Tào Phi đã chờ một canh giờ, nhưng vẫn chưa có tin tức, y đứng ngồi không yên, đứng dậy nói với một tên thị vệ:
- Ngươi đi xem thử, trong cung rốt cuộc như thế nào rồi?
Vừa dứt lời, đã thấy Vương ngự y nhanh chóng bước ra, Tào Phi sửng sốt, trong lòng lập tức cảm thấy không ổn, y vội tiến lên hỏi:
- Phụ thân ta như thế nào rồi?
Vương ngự y thở dài:
- Thế tử vẫn nên trở về đi!
Tào Phi lập tức nóng nảy, nắm vạt áo trước của ngự y, hung ác nói:
- Ngươi có nói hay không?
Vương ngự y bất đắc dĩ thấp giọng nói với Tào Phi:
- Ngụy công đã hôn mê hai ngày rồi, đến giờ vẫn chưa tỉnh lại.
Tào Phi ngây người, chậm rãi buông tay ra, Vương ngự y nhanh chóng sửa sang lại y phục, lại nói:
- Đây không phải lần đầu tiên, sau khi tỉnh lại Ngụy công trông rất phấn khởi, hơn nữa thần trí không rõ, ngay cả mẫu thân của ngài mà Ngụy công cũng không nhận ra, nói mẫu thân ngài hại Ngụy công, sai người trảm thủ, cũng may mọi người đều biết rõ tình hình, không nghe theo mệnh lệnh của Người, hiện tại ngay cả mẫu thân ngài cũng không dám đến thăm Ngụy công.
- Việc này…sao lại như vậy?
- Ta cũng không biết, có người nói Ngụy công trúng tà, phải mời vu sư đến trừ tà, nhưng theo kinh nghiệm của ta, đây chính là hồi quang phản chiếu.
- Vậy phụ thân ta còn bao nhiêu thời gian?
- Chúng thần sẽ cố gắng hết sức! May mắn có thể kéo dài đến cuối năm hay đầu nắm sau, nếu thiên ý không chiều lòng người, vậy cũng chỉ có thể tới khoảng tháng 11 mà thôi.
Tào Phi không thể đợi đến lúc phụ thân trợ giúp y được, y hồn bay phách lạc quay về phủ đệ của mình, vừa mới vào cửa, một tên thị vệ bước vào bẩm báo:
- Bẩm báo thế tử, Hoa thị trung đã trở lại, hiện đang chờ ở ngoài thư phòng.
Đây cũng là tin tức Tào Phi chờ đã lâu, y nhanh chóng nâng tinh thần, bước nhanh vào ngoại thư phòng, vừa vào cửa, Hoa Hâm vội vàng đứng dậy thi lễ:
- Tham kiến thế tử!
Tào Phi khoát tay áo, tùy tay đóng cửa lại, y ngồi xuống, có chút khẩn trương hỏi:
- Đàm phán cùng Lưu Cảnh như thế nào rồi?
- Hồi bẩm thế tử, vi thần trước trao đổi với Tư Mã Ý, đề xuất phương án của thế tử, nhưng lại bị Lưu Cảnh dứt khoát cự tuyệt.
Tào Phi cũng không ngạc nhiên, này đều nằm trong dự liệu của y, đây chỉ là phương án thăm dò, không phải điều kiện chân chính của y, y vội hỏi lại:
- Vậy Lưu Cảnh có đưa ra điều kiện nào không?
Hoa Hâm gật gật đầu, do dự một chút rồi nói:
- Tư Mã Ý quả thật có đưa ra điều kiện của Lưu Cảnh.
- Là gì?
Thân thể Tào Phi nghiêng về phía trước, nét mặt vô cùng khẩn trương, y cấp bách muốn biết điều kiện của Lưu Cảnh.
- Ngươi nói mau, không cần ấp a ấp úng.
Hoa Hâm bất đắc dĩ, liền nói tiếp:
- Về điều kiện của thế tử, Lưu Cảnh có thể đáp ứng, nhưng hắn có một điều kiện, yêu cầu thế tử phế truất thiên tử hiện nay, hắn đáp ứng để thế tử trở thành thừa tướng giám quốc của Đại Hán.
Tào Phi ngây dại, một lúc lâu, y lắc đầu, lẩm bẩm:
- Điều này sao có thể!
Hoa Hâm cũng cười khổ, gã biết điều kiện này quá nghiệt ngã, nếu thế tử đáp ứng điều kiện này, chắc chắn cũng đồng nghĩa với việc thừa nhận Lưu Cảnh là thiên tử của Đại Hán, Tào Phi không chỉ thất bại trên chiến trường, mà ở phương diện chính trị cũng hoàn toàn thua trận.
Nói qua cũng phải nói lại, hiện nay có rất ít người thừa nhận ngôi vị “ấu nhi thiên tử” mà Tào Phi lập nên, Đại Hán của Nghiệp Đô danh nghĩa thì còn, thực tế đã mất, nếu Tào Phi phế bỏ ngôi vị “ấu nhi thiên tử” này kỳ thật tổn thất cũng không lớn, hơn nữa Tào Phi còn có thể đảm nhiệm chức vị thừa tướng giám quốc, đây là chức vị tể tướng được Lưu Cảnh thừa nhận.
Trong lòng Hoa Hâm mặc dù nghĩ như vậy, nhưng gã không dám nói ra, chuyện này nhất định phải để Tào Phi phải tự mình quyết định, thân là thần tử gã phải dừng ở đây.
Hoa Hâm nhìn thấy Tào Phi lâm vào trầm tư, liền nhot giọng nói:
- Vi thần cáo lui trước!
- Đi đi!
Tào Phi khoát tay, y quả thật không hy vọng có người bên cạnh lúc này quấy rầy suy nghĩ của mình, Hoa Hâm thi lễ lui xuống.
Tào Phi khoanh tay trước ngực đến trước cửa sổ, nhìn những tia nắng ráng chiều trên bầu trời, y không khỏi thở dài một tiếng.
Khi Hạ Hầu Đôn dẫn quân trở về Nghiệp Đô, vận mệnh cục diện ở Nghiệp Đô càng trở nên phức tạp, không chỉ còn là vấn đề an toàn của Tào Phi, trên thực tế, Tào Phi đã bị vây vào thế yếu.
Hai vạn quân U Châu của đại doanh phía bắc bị Tào Chương đoạt lại, mà hơn một vạn quân Tào ở Ngụy quận bờ bắc Hoàng Hà bị quân Hán khống chế, không thể rút lui về Nghiệp Đô, hiện tại Hạ Hầu Đôn lại dẫn thêm hai vạn quân đóng giữ ở đại doanh phía nam của Nghiệp Đô, bên trong thành chỉ còn lại mười ngàn Hổ Bí vệ do Hứa Chử thống lĩnh và ba nghìn Thành Môn quân.
Ba nghìn quân phòng thủ chủ yếu là quân đội trấn giữ chín tòa thành của Nghiệp Đô, bọn họ ban đầu chỉ điều động quận binh của Ngụy quận, một phần binh lính của quan phủ địa phương, là binh lính cấp bậc thấp nhất trong hệ thống binh lính của quân Tào, bất kể trang bị, cấp dưỡng hay địa vị xã hội đều kém hơn nhiều so với quân chính quy, càng không cần phải so sánh với Hổ Bí vệ.
Chỉ có một nhánh quận binh từ trước tới nay bị người miệt thị, trong lúc tình thế ở Nghiệp Đô xảy ra biến loạn, lại ngoài ý muốn bộc lộ được tầm quan trọng của nhánh quân này.
Đại tướng thống lĩnh ba nghìn quân của quân đội này tên là Trần Quả, là viên quan đảm nhiệm Đô úy Ngụy quận, có lẽ vì chức quan có địa vị tương đối thấp, Trần Quả không trực thuộc phe Tào Phi, cũng không thuộc về phe phái của Tào Thực - Hạ Hầu, càng không thuộc về phe của Tào Nhân, y là người thuộc về khu vực không ai quản lý – quận nha Ngụy quận.
Trần Quả khoảng năm mươi tuổi, có ba đứa con trai, trưởng tôn đã có thể leo cây, khoảng hai năm nữa về từ quan, trở về cuộc sống thanh nhàn ổn định ở quê nhà, hưởng thụ hạnh phúc gia đình.
Địa vị của Trần Quả tuy không cao, nhưng gia cảnh tốt, trên thực tế, bởi vì cuối triều Hán đại loạn, các chức quan địa phương đều do các đại gia tộc hoặc là cường hào ở địa phương nắm giữ, thế gia theo văn, cường hào đảm nhiệm võ, cho nên đô úy các đại phương chủ yếu là do cường hào đảm nhiệm, Ngụy quận cũng không ngoại lệ, gia tộc của Trần Quả nổi danh đại tộc cường hào ở Ngụy quận.
Phủ đệ của Trần Quả ở thành nam, là một phủ đệ chiếm khoảng mười mẫu đất, phủ đệ không lớn vì địa vị của y không cao, đối với các gia đình quyền quý định cư ở Nghiệp Đô, đô úy Ngụy quận như y không đáng để nhắc tới, nhưng trang viên của y ở An Dương chiếm khoảng hai trăm mẫu đất, là trang viên lớn nhất ở An Dương.
Vào đêm, Trần Quả mới tuần tra cửa thành trở về, ngồi một mình trong thư phòng nhâm nhi mấy ly rượu, đam mê lớn nhất của Trần Quả chính là mê rượu, ngay cả lúc Nghiệp Đô cấm bán rượu, y cũng ở nhà tự ủ mấy vò, y thà không làm đô úy này cũng không thể sống thiếu rượu.
Đúng lúc này, ngoài cửa có tiếng bước chân dồn dập, đứa con thứ Trần Hi của y ở ngoài cửa có chút khẩn trương thấp giọng nói:
- Phụ thân, có khách quý đến chơi!
Đề xuất Huyền Huyễn: Vĩnh Hằng Chi Môn