Chương 1251: Tình thế nguy hiểm ủ thay đổi
Chương 1251: Tình thế nguy hiểm ủ thay đổi
Trần Quả ngẩn ra, y bỗng nhiên ý thức được gì đó, buông tai chén trong tay xuống, đứng lên đi ra cửa hỏi:
- Có quý nhân nào?
Con thứ ghé sát vào tai y, nói:
- Là Hạ Hầu Đại tướng quân.
Trần Quả chấn động, Hạ Hầu Đại tướng quân chính là Hạ Hầu Đôn, đây chính là một trong hai Đại thống soái của quân Tào, không ngờ đích thân tới nhà bái phỏng mình, y vội hỏi:
- Người giờ đang ở đâu?
- Đang chờ ở Quý Khách đường.
Lúc này Trần Quả không còn cảm giác vui mừng lo sợ nữa mà là như rơi xuống vực sâu, y biết rằng bản thân rốt cuộc đã không tránh khỏi nội chiến Nghiệp Đô rồi, dù trong lòng y vô cùng không muốn, nhưng không thể không đi gặp Hạ Hầu Đôn.
Y thở dài, nói với con thứ:
- Dâng trà hảo hạng chiêu đãi, ta lập tức ra ngay.
Trần Quả thay một bộ y phục, sau đó vội vàng đi lên Quý Khách đường, đi vào đại sảnh, thấy Hạ Hầu Đôn và một gã áo đen đầu đội nón tre đang ngồi trước bàn uống rượu, y thầm ngẩn người, người áo đen kia là ai, có thể đi cùng Hạ Hầu Đôn, hẳn không phải là người bình thường!
Y thầm mắng con thứ không có mắt nhìn, không nói với mình là còn có người khác nữa. Trần Quả không kịp suy nghĩ, tiến lên quỳ xuống thi lễ:
- Ty chức Trần Quả, tham kiến Đại tướng quân!
Hạ Hầu Đôn ha hả cười, tiến lên nâng Trần Quả dậy:
- Tướng quân không cần đa lễ như vậy, xin đứng lên! Xin đứng lên!
Lúc này, người áo đen kia cũng đứng lên, tháo nón tre mặt xuống, Trần Quả lập tức nhận ra, người áo đen kia không ngờ là Tam thái tử Tào Thực, làm y nhảy dựng lên, vội vàng khom người thi lễ:
- Ty chức tham kiến Thực công tử!
Tào Thực cùng Hạ Hầu Đôn đi gặp Trần Quả, lúc này, gã ngửi thấy mùi rượu nồng nặc, lại thấy Trần Quả hình thức tục tằn ngăm đen, trong lòng rất không ưa, nhưng dưới tay Trần Quả là ba nghìn quận binh, gã nhất định phải nhẫn nhịn quân nhân thô lỗ này.
Tào Thực mỉm cười đáp lễ:
- Đã sớm muốn bái phỏng Trần Tướng quân, bất đắc dĩ không tiện ra ngoài, tận đến hiện tại mới đến, thứ lỗi!
Tào Thực nói rất thật, trước mắt gã ở trong thành, mà thành Nghiệp Đô đã bị Hổ Bí Vệ khống chế, bên cạnh Tào Thực chỉ có ba trăm hộ vệ, tuy rằng bức bách về áp lực chính trị, Tào Phi vẫn không dám động đến gã, nhưng gã cũng không thể tùy ý xuất hiện các nơi trong thành, dễ đưa người vào trong hiểm cảnh.
Hạ Hầu Đôn bên cạnh cười nói:
- Công tử không cần khách khí như vậy, Trần Tướng quân là người sảng khoái, sẽ không quá để ý cấp bậc lễ nghĩa.
Trần Quả tỉnh ngộ, vội vàng nói:
- Đại tướng quân và công tử mời ngồi!
Ba người ngồi xuống, Trần Quả thấp thỏm trong lòng, cúi đầu không nói gì, mà Tào Thực chỉ rảnh rỗi bình thản uống trà, giống như gã là khách, bàn luận công việc không quan hệ gì với gã. Lúc này, Hạ Hầu Đôn khẽ cười nói:
- Trần Tướng quân hẳn biết chúng ta vì sao mà đến đúng không!
- Việc này... ty chức cũng biết, nhưng lại nhìn không thấu, mong Đại tướng quân chỉ giáo.
Hạ Hầu Đôn thở dài nói:
- Trung Nguyên thảm bại, khiến Tào Ngụy ở bên bờ sinh tử, sự thật chứng minh, Tào Phi không thích hợp kế thừa nghiệp lớn của Ngụy công, bao gồm những lão tướng như chúng ta vì sáng lập nên Tào Ngụy mà vượt lửa qua sông, đều không thể dễ dàng để Tào Ngụy đi về hướng diệt vong, chúng ta đều nhất trí quyết định, nghiệp lớn của Ngụy Công hẳn là do Tam công tử kế thừa, ta cũng hy vọng Trần Tướng quân gia nhập vào trong hàng ngũ chúng ta.
Hạ Hầu Đôn nói rất thẳng thắn trực tiếp, rõ ràng muốn Trần Quả đứng về bên mình, quả thật, Trần Quả chỉ là một Đô úy Ngụy Quận, vị trí thấp kém chức vị nhỏ bé, không cần phải nói quá hàm súc. Sắc mặt Trần Quả trở nên trắng bệch, thấy quân Hán sắp thâu tóm thiên hạ, y đã bắt đầu nảy sinh ý niệm rút lui, ở thời khắc mấu chốt này, sao y có thể tiếp tục xông lên tuyến đầu.
- Sao vậy, chẳng lẽ Trần Tướng quân đã đáp ứng người nào rồi sao?
- Không có.
- Vậy Trần Tướng quân còn có nghi vấn gì?
Hạ Hầu Đôn không cho Trần Quả chút cơ hội, ép bức y tỏ thái độ.
Trần Quả bất đắc dĩ, chỉ phải thấp giọng nói:
- Cảm tạ đại tướng quân hậu ái đối với ty chức, nhưng ty chức thân thể nhiều bệnh, đã chuẩn bị ngày mai từ quan hồi hương, khả năng... khả năng phải phụ lòng ưu ái của Đại tướng quân rồi.
Sắc mặt của Hạ Hầu Đôn chìm xuống, không ngờ Trần Quả này lại cự tuyệt mình, y quay lại nhìn thoáng qua Tào Thực, lúc này Tào Thực đặt chén trà xuống, ôn hòa hỏi han:
- Trần Tướng quân đã trình đơn xin từ chức chưa?
- Ty chức còn chưa viết xong, chuẩn bị ngày mai hoặc là ngày mốt đệ trình.
- Vậy Trần Tướng quân có đề cử ứng cử viên nào không?
Trần Quả dù sao cũng ngoài năm mươi tuổi rồi, cực hiểu đạo lí đối nhân xử thế, y hiểu ngụ ý của Tào Thực, lập tức nói:
- Ty chức còn chưa giới thiệu người nào.
Tào Thực cười cười, không nói gì nữa, Hạ Hầu Đôn cũng hiểu được ý tứ của Tào Thực, như vậy cũng tốt, đem ba nghìn quân Thành môn tâm phúc giao cho mình, y liền gật đầu nói:
- Nếu Trần Tướng quân chuẩn bị từ quan, chúng ta cũng sẽ không miễn cưỡng, tuy nhiên mời Trần Tướng quân đem ba nghìn quân đội giao cho ta, sau đó không còn là việc của Trần Tướng quân nữa.
Tảng đá trong lòng Trần Quả hạ xuống, y chẳng quan tâm Tào Phi nữa, vội vàng nói:
- Việc này không thành vấn đề, không biết khi nào thì bàn giao?
- Ngay lập tức, ta đi cùng với Trần Tướng quân đi quân doanh.
Trong lòng Trần Quả trầm xuống, không ngờ phải giao quân quyền ngay lúc này, y xoa mồ hôi lạnh trên trán, nói:
- Được rồi, ty chức đi đổi y phục rồi đưa Đại tướng quân đi, xin hãy đợi.
Y đứng lên hấp tấp ra đại sẳng, Tào Thực nhìn theo bóng y, chỉ bảo hai gã thị vệ:
- Đuổi theo y.
Hai gã thị vệ chạy gấp ra, đuổi kịp Trần Quả. Hạ Hầu Đôn cười nói:
- Công tử không cần lo lắng, Tào Phi hẳn là không tìm y đâu.
Tào Thực thản nhiên cười:
- Nơi này căng thẳng, vẫn nên cẩn thận một chút thì hơn.
Trần Quả ra khỏi đại sảnh, cũng không đi mặc quần áo mà tìm con thứ, gấp gáp nói:
- Sắp xảy ra chuyện rồi, khẩn trương thu dọn đồ đạc ra khỏi thành.
Trần Hi sửng sốt, không hiểu phụ thân đang nói gì, ánh mắt Trần Quả thoáng nhìn, thấy xa xa có hai gã thị vệ đi tới, y gấp gáp tát con trai một cái, thấp giọng mắng:
- Đồ ngu xuẩn, còn không đi mau!
Lúc này Trần Hi mới kịp phản ứng, bụm mặt vội vàng hấp tấp chạy về hậu trạch, Trần Quả nhìn sắc trời, quay lại nói với hai gã thị vệ:
- Cũng không quá lạnh, không cần thay y phục, nói với Đại tướng quân, chúng ta đi quân doanh luôn.
Vào ban đêm, quân doanh Thành Môn quân tiến hành bàn giao quyền lực đơn giản, Trần Quả tướng quân giao quân quyền cho Hạ Hầu Đôn, Hạ Hầu Đôn bổ nhiệm tâm phúc Trần Lâm tiếp quản Thành môn quân, Trần Quả lập tức rời khỏi Nghiệp Đô, trở về tổ trạch tại An Dương.
Ba nghìn Thành môn quân mấy tháng trước còn không đáng giá nhắc tới, nhưng ở Nghiệp Đô thế cục đang trong thời khắc tinh tế, Thành Môn quân bị Hạ Hầu Đôn đoạt quyền không thể nghi ngờ đã trở thành mồi lửa làm cho mâu thuẫn tại Nghiệp Đô trở nên gay gắt.
Quân đội của Hạ Hầu Đôn lập tức tiến vào nam thành Nghiệp Đô, nhanh chóng đã khống chế nửa Nghiệp Đô, Tào Thực và Tào Chương đã đạt thành hiệp nghị, Thực nội Chương ngoại, quân đội của Tào Chương thì khống chế ngoài thành Nghiệp Đô.
Mà Hổ Bí vệ trung với Tào Phi thì lui về hướng bắc thành, khiến thành Nghiệp Đô từ một phân thành hai, quân đội của Hạ Hầu Đôn khống chế nam thành, quân đội của Tào Phi khống chế bắc thành.
Thế cục của Nghiệp Đô bắt đầu nhanh chóng chuyển biến xấu, bức bách bất đắc dĩ, Tào Phi lại lần nữa phái người đi Thanh Châu, mệnh lệnh Tào Hưu suất quân chạy về Nghiệp Đô, cùng lúc đó, Tào Phi rốt cục đáp ứng điều kiện của Lưu Cảnh, tuy nhiên trước khi phế Hán đế, y hy vọng Lưu Cảnh có thể phóng thích Tào Nhân trước, Hoa Hâm đi suốt đêm đi Trường An.
Bầu không khí trong thành Nghiệp Đô vô cùng khẩn trương, nội chiến hết sức căng thẳng, phố lớn ngõ nhỏ đều trở nên vắng ngắt, lúc này đây không phải là bởi vì kinh tế suy bại làm cho như vậy, mà là nội chiến giữa huynh đệ họ Tào làm cho dân chúng khủng hoảng.
Tửu quán Tụ Tài ở phụ cận Tây môn Nghiệp Đô cũng không bị quân Tào điều tra, Lý Phù sau khi trở về Nghiệp Đô, vẫn dùng nơi này làm cứ điểm tình báo của quân Hán ở Nghiệp Đô, hai ngày trước Lý Phù cũng nhận được chỉ lệnh của Tư Mã Ý phái người đưa tới, yêu cầu bọn họ nghĩ biện pháp thuyết phục Tào Chương triệu hồi quân đội của Thanh Châu.
Trong phòng ngọn đèn mờ tối, Lý Phù và vài tên thủ hạ đang thảo luận làm thế nào để hoàn thành nhiệm vụ, thủ hạ của Lý Phù đều là những người có năng lực, dù họ có không ít phương pháp, nhưng Tào Chương đóng ở U Châu đã lâu, không có thế lực ở Nghiệp Đô, khiến bọn họ nhất thời không tìm được phương pháp gì.
Lúc này, một gã thủ hạ thở dài:
- Đáng tiếc hiện tại các tửu quán đều đóng cửa rồi, nếu không rải tin tức ở trong tửu quán cũng là biện pháp tốt.
- Không cần nói những lời vô dụng này nữa.
Lý Phù cắt đứt lời cảm thán của thủ hạ, sắc mặt y ác liệt, nói với mọi người:
- Nhiệm vụ lần này là quyết định của Hán vương, sự việc liên quan đến toàn cục, chúng ta nhất định phải toàn lực ứng phó, tất cả mọi người suy nghĩ một chút, không nhất định nghĩ phương pháp trực tiếp đặt lên người Tào Chương, có thể dùng phương pháp chuyển vòng để xử lý, để người khác có thực lực đi khuyên bảo Tào Chương.
Nói tới đây, Lý Phù chợt nhớ tới một người, trong lòng của y thầm nghĩ: “'Có lẽ mời người này ra mặt, có thể thuyết phục được Tào Chương!”
Tào Chương tuy rằng ủng hộ Tào Thực thay thế được đại ca Tào Phi, nhưng gã cũng có tâm tư của mình, gã hy vọng Tam đệ có thể đem U Châu phong cho mình, để cho y trở thành U Châu Vương chân chính, không chỉ có quân đội do gã Thống soái, quan địa phương, dân sinh, thuế phú vân vân đều do gã quyết định, nói cách khác, y sẽ là đế vương của U Châu, đây là thỏa hiệp đã đạt thành giữa gã và Tào Thực.
Trước mắt Tào Chương ở trong quân doanh ngoài thành bắc, quân doanh cách Nghiệp Đô ước mười dặm, là một trong quân doanh trọng yếu nhất của quân Tào, khi nhân số nhiều nhất, nơi này từng đồn trú mười vạn đại quân trở lên, nhưng bây giờ chỉ có hai vạn U Châu quân, bị Tào Chương nắm chặt chẽ trong tay.
Thật ra dựa theo ý nghĩ của Tào Chương, khi Tào Phi tiến đến Từ Châu đốc chiến, là có thể phát động chính biến, phủ định địa vị của Tào Phi, nhưng Tào Thực lại kiên quyết phản đối, chỉ có chờ Trung Nguyên binh bại, gã có thể bắt Tào Phi gánh lấy trách nhiệm, bức Tào Phi thoái vị.
Sự thật chứng minh, Tào Thực rất có tầm nhìn xa trông rộng, Trung Nguyên Binh bại khiến vua và dân sôi trào, tiếng hô yêu cầu Tào Phi xuống đài sóng sau cao hơn sóng trước, thậm chí ngay cả trọng thần vẫn ủng hộ Tào Phi như là Quốc Uyên, Đổng Chiêu, Từ Giai, Hàn Tung... cũng đều tỏ thái độ trung lập.
Lúc này Tào Chương cũng không thể không bội phục Tam đệ nhìn xa hiểu rộng, cũng chính vì sự kiện này, khiến Tào Chương cho rằng Tam đệ có năng lực hơn đại ca Tào Phi có thể làm cho Tào Ngụy dần dần thoát ra khỏi khốn cảnh, Tào Chương cũng cam tâm tình nguyện mà đem quyền kế thừa của Ngụy công tặng cho Tam đệ Tào Thực.
Tuy nhiên, lúc này Tào Chương còn có một loại lo lắng khác, đó chính là ba vạn U Châu quân khác của gã hiện tại nắm trong tay Trương Liêu, Trương Liêu có thể tẩy trừ tướng lĩnh trong quân hay không?
Lúc trước phụ thân nói rất rõ ràng, năm vạn quân này là dùng để phòng ngự Nghiệp Đô, vẫn do gã thống soái như cũ, nhưng đại ca lại cưỡng ép đem ba vạn quân này giao cho Trương Liêu, đây không thể nghi ngờ chính là cướp đoạt quân quyền của gã.
Nghĩ đến thủ đoạn mang binh của Trương Liêu, Tào Chương cảm thấy rất lo lắng, Trương Liêu vô cùng có khả năng sẽ tẩy trừ tướng lĩnh tầng trung cao, cứ như vậy, căn cơ của gã ở U Châu sẽ dao động rồi.
Ngay lúc Tào Chương đang lo lắng, ngoài trướng vải có thị vệ bẩm báo:
- Khởi bẩm đô đốc, Vương thị trung ở ngoài doanh cầu kiến.
Đề xuất Tiên Hiệp: Thiên Tướng