Chương 1252: Biến cố Thanh Châu (thượng)
Chương 1252: Biến cố Thanh Châu (thượng)
Tào Chương ngẩn ra, thuận miệng hỏi:
- Ai là Vương thị trung?
Không đợi thị vệ trả lời, Tào Chương lập tức mừng rỡ, gã kịp phản ứng, chính Vương là Vương Xán, gã vội vàng nói:
- Nhanh chóng mời y tới gặp ta!
Vương Xán là một trong Kiến An thất tử, cũng là quan lớn duy nhất trong vụ án Kiến An thất tử không bị xử trảm, nhưng lại bị miễn đi chức Thị trung, cách chức làm thứ dân.
Vương Xán trong vụ án Kiến An thất tử cũng bị Dương Thiêm dùng khổ hình, ở trong nhà nghỉ ngơi mấy tháng mới có thể đi lại được, nhưng cũng là lần đấu tranh chính trị này, y đã hoàn toàn tan vỡ lòng tin về Tào Ngụy, y quyết tâm quy hàng Hán quốc, lần này y tìm đến Tào Chương, chính là tiếp nhận nhờ vả của Lý Phù.
Vương Xán đi vào trước trướng, Tào Chương đích thân ra đón. Tào Chương tuy là người luyện võ nhưng lại giống cha đệ, cực kỳ ngưỡng mộ những người văn tài cao nhã, hơn nữa kính trọng Kiến An thất tử, Tào Phi phát động vụ án Kiến An thất tử, diệt trừ thế lực của Tào Thực, khiến cho Tào Chương tức giận, gã cũng vì việc này mà trở mặt với huynh trưởng.
Tào Chương mời Vương Xán vào lều lớn, hai người ngồi xuống hàn huyên vài câu, Tào Chương cười hỏi:
- Vương công có lời gì muốn dạy ta?
Vương Xán hơi hơi thở dài một tiếng nói:
- Thế tử bảo thủ, âm tàn độc ác, bất chấp hạ thần, ta đã đối với hắn đã nản lòng thoái chí, mắt thấy Ngụy công ngựa chiến nửa đời gây dựng được giang sơn Tào Ngụy lại bị hủy trong tay hắn, trong thâm tâm ta vô cùng khó chịu, cho nên mới khuyên bảo công tử một câu.
Tào Chương lập tức hành lễ:
- Nguyện nghe Công Chi dạy bảo!
Vương Xán gật gật đầu nói:
- Ngày xưa Ngụy công điều U Châu quân nhập Nghiệp Đô, từng nói rất rõ là U Châu quân là quân đội bảo vệ Nghiệp Đô, đây thật ra là Ngụy công kỳ vọng đối với công tử nhất, Ngụy công sao không biết quân Hán thế lớn, thà rằng dùng con nuôi Tào thị làm chủ tướng, lại thủy chung điều Công tử và U Châu quân ở Hà Bắc, không động đến, công tử hẳn là biết lý do đúng không?
Sắc mặt Tào Chương trở nên hết sức nghiêm trang, Vương Xán nói rất đúng, Tào Chân chẳng qua là con nuôi, võ nghệ, kiến thức đều không bằng mình, lại được bổ nhiệm làm Đô đốc Dự Châu, Tào Hưu là tộc tử lệch chi, cũng có thể đảm nhiệm Đô đốc Thanh Châu, mà mình lại là con trai trưởng, cho dù ở Hà Bắc, khốn tại U Châu, vẫn không được trọng dụng, đây quả thật là không hợp với lẽ thường, vẫn làm gã hoang mang và bất mãn.
Bình thường gã cũng không chỉ một lần nghĩ tới chuyện này, nhưng phần lớn là oán giận phụ thân, hôm nay Vương Xán nói chuyện khiến cho y hiểu được, gã vội vàng nói:
- Ta đã hiểu rồi, nhưng lại nhìn chưa thấu triệt, xin ngài nói rõ hơn.
- Công tử là con trai trưởng của Ngụy công, Ngụy công sao không trọng dụng, giống như là hòn đá tảng trong nhà, phải xây dưới mặt đất, cho dù phòng trạch không chịu nổi gió mưa mà sụp đổ, thì hòn đá tảng vẫn còn, có thể một lần nữa dựng lên nhà mới, Công tử chính là hòn đá tảng của xã tắc Tào Ngụy, đương nhiên phải đặt ở nơi phía bắc U Châu, dù là Tào Ngụy bị quân Hán công phá, Công tử cũng có thể dẫn U Châu quân thổi quét xuôi nam, xây dựng lại xã tắc Tào Ngụy, đây là thâm ý của Ngụy công, công tử đã hiểu chưa?
Tào Chương thở thật dài một tiếng:
- Những lời của tiên sinh, Tào Chương hận vì đã nghe muộn.
Tào Chương quả thật vô cùng cảm khái, qua nhiều năm nay, gã vẫn oán hận phụ thân bất công với mình, tận cho tới hôm nay, buổi nói chuyện với Vương Xán mới khiến cho gã như ở trong mộng bừng tỉnh, hóa ra phụ thân có thâm ý như vậy.
Gã lại hỏi Vương Xán:
- Theo cách nhìn của tiên sinh, giờ ta nên làm gì?
- Nên làm như thế nào, công tử hẳn là tự mình quyết định, nhưng ta chỉ khuyên công tử một câu, không nên phụ khổ tâm của Ngụy công đối với Công tử.
Tào Chương yên lặng gật đầu, gã biết mình nên làm gì rồi, gã nhất định phải thu hồi lại ba vạn U Châu quân của Thanh Châu, đó là quân đội của gã, Thanh Châu để Tào Hưu trấn thủ, có quan hệ gì với Tào Chương gã đâu?
Tào Chương muốn mời Vương Xán ở lại phụ tá cho mình, Vương Xán lại lấy thân thể nhiều bệnh làm lý do, khéo léo từ chối lời mời của Tào Chương, lập tức cáo từ.
Những lời của Vương Xán cũng có chút đạo lý, có lẽ Tào Tháo thật sự có ý nghĩ này, nhưng đây cũng không phải là nguyên nhân căn bản, nguyên nhân căn bản là Tào Tháo không muốn Tào Chương thế lớn, tựa như điều Tào Thực tới Hứa Đô, khiến cho Tào Phi thuận lợi kế thừa vị trí Ngụy công, Tào Tháo vì kéo dài đại nghiệp của Tào Ngụy, chỉ có thể hy sinh hai đứa con trai khác.
Tào Chương đương nhiên sẽ không thừa nhận là phụ nhân muốn đè ép mình, cho nên sau khi Vương Xán nói ra những lời hợp tình hợp lý, Tào Chương liền coi đó là dụng tâm lương khổ của phụ thân, Tào Chương gã mới là hòn đá tảng của Tào Ngụy, là hy vọng cuối cùng để cứu nguy cho Tào Ngụy.
Ngay khi Vương Xán vừa đi, Tào Chương lập tức viết một phong thư mệnh lệnh tâm phúc chạy tới Thanh Châu, giao thư cho Phó tướng Vu Tín.
Bất kể như thế nào, gã tuyệt đối sẽ không giao Thanh Châu quân của mình cho đại ca Tào Phi, nếu như trước đây nói gã nhất thời không có chủ ý, nhưng buổi nói chuyện với Vương Xán làm cho gã hoàn toàn tỉnh ngộ, khiến cho gã có lý do lấy lại U Châu binh.
Đó là phu thân khắc ý an bài, vì để cho gã trở thành hòn đá tảng Tào Ngụy, U Châu quân chính là mấu chốt để gã trở thành hòn đá tảng Tào Ngụy, sao gã có thể chắp tay dâng cho người ta.
Sau khi đại chiến Trung Nguyên kết thúc, vốn tưởng rằng sẽ lập tức xảy ra cuộc chiến tranh đoạt Thanh Châu nhưng lại không bùng nổ đúng hạn, xuất hiện quân Hán chiếm cứ quận Nhạc An, hai chi quân Tào phân chia trú binh ở Tề quận và quận Tế Nam tạo cục diện giằng co.
Song phương không chịu phát động chiến tranh, cục diện chính trị tinh tế của Nghiệp Đô tác động đến chiến cuộc Thanh Châu, đối với Tào Phi hay Tào Thực mà nói, quân đội là tài nguyên quý giá nhất, tài nguyên quý giá nhất phải dùng đến lưỡi đao, tranh đoạt địa bàn không phải là rất quan trọng, quan trọng là tranh đoạt nghiệp lớn của phụ thân để lại.
Tào Hưu có hành động ủng hộ Tào Phi, ba vạn quân đội dưới tay y không thể nghi ngờ là hy vọng cuối cùng của Tào Phi, lúc này Tào Hưu cũng đã nhận được lệnh điều binh của Tào Phi, thật sự khiến Tào Hưu có chút khó xử.
Quân đội của Tào Hưu trú đóng ở huyện Trâu Bình phía bắc quận Tế Nam, tiếp giáp quận Nhạc An, trong đại trướng, Tào Hưu khoanh tay đi qua đi lại, có vẻ tâm sự nặng nề, lúc này, phụ tá Lưu Quân của y đi vào lều lớn, cười nói:
- Đô đốc tìm ta có chuyện sao?
- Tiên sinh mau mau mời ngồi!
Tào Hưu vội vàng mời Lưu Quân ngồi xuống, y lấy ra mật thư mà Tào Phi gửi tới, đưa cho Lưu Quân:
- Đây là thư thế tử gửi cho ta, mời tiên sinh xem.
Lưu Quân nhận thư đọc một lần, nội dung trong thư rất đơn giản, chính là muốn Tào Hưu lập tức suất quân tiến đến Nghiệp Đô cần Vương, điều này làm cho Lưu Quân nhướn mày:
- Chẳng lẽ thế tử không suy xét Thanh Châu được mất sao?
Tào Hưu cười khổ một tiếng nói:
- Đây chính là chỗ mâu thuẫn của ta, nếu suất quân đi Nghiệp Đô, Thanh Châu làm sao đây? Nói thật, ta không trông cậy vào Trương Liêu có thể thủ ở Thanh Châu, quân đội của hắn là Tào Chương U Châu quân, có thể chân chính khống chế được hay không còn là vấn đề, cho dù hắn đã khống chế được quân đội, đánh bại được quân Hán, vậy Thanh Châu thì phải làm sao bây giờ?
Nói cho cùng, Thanh Châu là địa bàn của Tào Hưu y, y không muốn chắp tay dâng Thanh Châu cho Trương Liêu. Lưu Quân hiểu được ý đồ thật sự trong lòng Tào Hưu, gã trầm tư chốc lát, nói:
- Nhưng Tào Chương và quân đội của Hạ Hầu Đôn đã không còn chiếm thượng phong ở Nghiệp Đô, thế tử lệnh Đô đốc suất quân đi Nghiệp Đô, chứng minh tình thế Nghiệp Đô đã vô cùng nguy cấp, nếu không y sẽ không suy xét nguy hiểm của Thanh Châu, không bằng Đô đốc chia làm hai đường, một đường thủ Thanh Châu, một đường đi Nghiệp Đô, Đô đốc nghĩ như nào?
- Không!
Tào Hưu lắc đầu:
- Quân đội không thể tách ra, rất dễ dàng bị quân Hán tiêu diệt từng bộ phận, ý của ta là, hoặc là đi Nghiệp Đô, hoặc là ở lại Thanh Châu, mấu chốt là, ta có thể được cái gì?
Lưu Quân bỗng hiểu được ý tứ của Tào Hưu, Tào Phi không hề tỏ bất kỳ thái độ gì, Tào Hưu đương nhiên không chịu suất quân tây tiến, Lưu Quân suy nghĩ một chút nói:
- Nếu như là như vậy, đô đốc không ngại lấy cớ chống quân Hán, để nhìn thái độ của Thái tử.
Tào Hưu gật gật đầu, Lưu Quân nói được ý đồ trong lòng y, không bồi thường một Đại tướng quân cho y, sao y có thể từ bỏ Thanh Châu mà đi Nghiệp Đô.
Khi hai người đang thảo luận, có thân binh bước nhanh vào trướng, bẩm báo:
- Khởi bẩm đô đốc, quận Nhạc An có cấp báo.
Tào Hưu cả kinh, vội vàng nói:
- Người báo tin ở đâu, mau bảo y vào.
Một lát, một gã thám báo quân Tào bước nhanh vào lều lớn, quì một gối thi lễ:
- Tham kiến đô đốc!
- Nói mau, quận Nhạc An xảy ra chuyện gì?
- Hồi bẩm đô đốc, quân Hán đã rút lui quận Nhạc An, căn cứ các loại manh mối, quân Hán hẳn là bắc thượng đến quận Bột Hải rồi.
Tào Hưu và Lưu Quân ngơ ngác nhìn nhau, ở thời khắc mấu chốt này, quân Hán không ngờ Bắc thượng đi Hà Bắc rồi, Tào Hưu có chút khó xử rồi, y vốn có thể dùng cớ chống quân Hán, hiện tại quân Hán Bắc thượng, y lại không tìm được lý do gì.
Lưu Quân trầm ngâm chốc lát nói:
- Quân Hán Bắc thượng, quân đội của Trương Liêu cũng sẽ có dị động, Đô đốc không ngại cứ chờ đợi, xem quân đội của Trương Liêu có biến hóa gì thì hẵng quyết định.
Quân Hán đột nhiên bắc tiến, không thể nghi ngờ khiến thế cục Thanh Châu vốn cân bằng đã bị rối loạn, hai chi quân Tào trú đóng ở Thanh Châu đều gặp phải hai hoàn cảnh khó khăn, quân đội Tào Hưu không muốn đi Nghiệp Đô, mà ba vạn quân đội của Trương Liêu lại gặp phải nguy hiểm không khống chế được.
Trương Liêu Thống soái ba vạn quân là U Châu quân của Tào Chương, vì đoạt quân quyền của Tào Chương, Tào Phi lấy lý do trợ giúp Từ Châu, mệnh Trương Liêu dẫn ba vạn U Châu quân đi Trung Nguyên, rời xa khống chế của Tào Chương.
Nhưng U Châu quân là quân đội tinh nhuệ do Tào Chương dùng gần mười năm tạo ra, chỉ mấy tháng, cho dù Trương Liêu là danh tướng cũng khó mà chỉnh đốn dung hợp bọn họ, ảnh hưởng của Tào Châu đối với U Châu quân đã xâm nhập đến từng binh lính trong quân đội rồi.
Quân đội của Trương Liêu trú đóng ở huyện Lâm Truy Tề quận, trong đại doanh Thanh Châu quân, ba vạn quân đội cho chín mươi quân hầu, ba mươi Nha tướng và ba gã Trung lang tướng tạo thành, chủ tướng Trương Liêu và phó tướng Vu Tín thống soái toàn quân.
Nhưng cho tới bây giờ, mệnh lệnh của Trương Liêu đều là truyền đạt cho phó tướng Vu Tín, sau đó mới do Vu Tín truyền đạt cho toàn quân, nguyên nhân rất đơn giản, trước khi Trương Liêu thống soái U Châu quân, Vu Tín mới là chủ tướng của quân đội này, hiệu trung với Tào Chương.
Theo nội chiến tại Nghiệp Đô dần dần tăng lên, mệnh lệnh của Trương Liêu càng ngày càng khó có thể truyền đạt đi xuống, hoặc là cho dù truyền đạt được, nhưng thời gian cũng sẽ chậm trễ rất nhiều, một ví dụ rõ ràng nhất, là Trương Liêu phải chia binh làm hai đường, phái Vu Tín dẫn mười ngàn quân đóng giữ quận Bắc Hải, y dẫn hai vạn quân đóng ở Tề quận, cứ như vậy, là có thể để Vu Tín đi, Trương Liêu đến chỉnh hợp hai vạn quân đội.
Nhưng tuy rằng mệnh lệnh truyền đạt xuống, Vu Tín lại không chịu chấp hành, điều này đã tạo nên sự căng thẳng trong quan hệ giữa Trương Liêu và Vu Tín, hai người căn bản không bằng mặt nhau, mà tất cả Nha tướng và quân hầu đều kiên quyết phục tùng mệnh lệnh của Vu Tín, đây cũng là mệnh lệnh mà Tào Chương truyền đạt, Đại tướng Vu Tín đã trở thành người phát ngôn trong quân Tào Chương.
Ngược lại, Trương Liêu đã bị mất quyền lực, y danh nghĩa là chủ tướng, nhưng trên thực tế mệnh lệnh của y căn bản không truyền đạt được, sinh mạng thì lúc nào cũng bị uy hiếp, bên người Trương Liêu chỉ có năm trăm thân binh, bọn họ nghiêm mật bảo hộ an toàn của Trương Liêu.
Trong đại trướng, Trương Liêu một thân một mình đứng trước sa bàn, nhìn lộ tuyến mà quân Hán bắc thượng trên sa bàn, quân Hán rút lui đến quận Bột Hải, nhưng Trương Liêu lại có thể đoán được, quân Hán kỳ thật không hề bỏ chạy, mà là tạm thời rút lui khỏi, chờ đợi quân Tào bùng nổ nội chiến.
Trương Liêu thở dài, y đã hiểu được ý đồ của Lưu Cảnh, Lưu Cảnh không đánh mà thắng chiếm lĩnh Thanh Châu, đáng tiếc quân Tào lại lâm vào nội chiến.
Đúng lúc này, một gã thân binh chạy gấp vào doanh, khẩn trương nói:
- Tướng quân, đại sự không ổn!
Đề xuất Tiên Hiệp: Tuyết Ưng Lĩnh Chủ