Chương 1255: Tấn công Tỉnh Hình.

Chương 1255: Tấn công Tỉnh Hình.

Tỉnh Hình nằm ở trung bộ quận Nhạc Bình, vốn có danh là ‘Hình thứ năm trong tám Hình Thái Hành Sơn, cửa ải thứ sáu trong chín cửa ải thiên hạ’, là tuyến đường xung yếu thông suốt Tấn Ký, là vùng giao tranh của binh gia qua nhiều triều đại, năm đó trận tử chiến của Hàn Tín chính là phát sinh tại Tỉnh Hình.

Tuy rằng quân Hán đã đóng quân trên bờ nam Hoàng Hà, đồng thời ba vạn thủy quân cũng có thể theo Hoàng Hà dễ dàng tiến vào Hà Bắc, nhưng tại phía tây Hà Bắc, khai thông một con đường từ Tịnh Châu thông tới Hà Bắc cũng lộ ra tầm quan trọng vô cùng lớn, mà Tỉnh Hình chính là con đường chiến lược này.

Trái ngược, đối với Tỉnh Hình mà nói, quân Tào càng chú ý đến Phũ Khẩu Hình, Phũ Khẩu Hình nằm ở phía nam Tỉnh Hình, có thể thẳng một đường đến Nghiệp Đô, Hạ Hầu Đôn chính là dẫn hai vạn quân theo Phũ Khẩu Hình đi Nghiệp Đô, trên quan ải phía đông Phũ Khẩu Hình có trọng binh đóng quân.

Nhưng Lưu Cảnh đối với Phũ Khẩu Hình không có hứng thú, hắn muốn đả thông con đường từ Tịnh Châu đến Hà Bắc, Tỉnh Hình mới là mục tiêu lý tưởng của hắn, chẳng qua muốn nắm được Tỉnh Hình cũng không phải chuyện dễ dàng, quân Tào cũng đồng dạng tại quan ải Tỉnh Hình bố trí trọng binh, do danh tướng Trương Cáp dẫn năm ngàn người trấn thủ.

Phía tây Tỉnh Hình nổi lên trên huyện Ngả quận Nhạc Bình, đông dừng ở huyện Tỉnh Hình quận Thường Sơn, toàn bộ dài chừng ba trăm dặm, xe la xe ngựa chở lương thực có thể đi được, trên thực tế nó là một cái khe của Thái Hành Sơn, cắt ngang dãy núi Thái Hành, thuận tiện trở thành con đường lưu thông xuyên qua Thái Hành Sơn có tầm chiến lược quan trọng.

Trên Tỉnh Hình đạo chủ yếu gồm hai cửa ải hiểm trở, một là cửa vào phía tây Vi Trạch quan ở phụ cận, cũng chính là Nương Tử quan đời sau, một cái khác là cửa ra phía đông Thổ Môn quan, hiện nay quân Tào bởi vì binh lực không đủ, chủ yếu trú binh ở huyện Nhạc Bình và Nương Tử quan hai nơi hùng quan hiểm ải.

Trung tuần tháng mười một, hai vạn quân Hán dưới sự suất lĩnh của Tướng quốc Gia Cát Lượng đã tới quận Nhạc Bình, lúc này ở Tịnh Châu vừa mới đổ xuống một trận đại tuyết, bình nguyên triền núi, con sông rừng rậm, toàn bộ đại địa Tịnh Châu đều như ngập trong biển tuyết trở thành một thế giới tuyết trắng.

Gia Cát Lượng suất lĩnh quân đội cũng không đi được nhanh, từ Bắc Sơn về sau, lộ trình ngắn ngủn có ba mươi dặm đã phải đi mất một ngày, tận đến lúc hoàng hôn mới tới được huyện Nhạc Bình, quận Nhạc Bình có tiếng là bảy núi hai sông một bình nguyên, trải dọc từ nam chí bắc Thái Hành Sơn, nơi nơi đều nhìn thấy núi lớn hùng vĩ hiểm trở, liếc mắt trông xa không thấy điểm cuối.

Huyện Nhạc Bình thì nằm ở sườn núi một ngọn núi lớn hiểm trở, là một tòa huyện thành được kiến tạo dựa vào núi, tường thành đều là dùng đá tảng lớn để xây thành, cực kỳ kiên cố cao lớn, thay vì nói nó là một tòa huyện thành, không bằng nói nó là một cái thành trấn vững chắc.

Bên trong thành có đóng quân hai ngàn người, do một tên Giáo úy thống lĩnh, huyện thành vừa vặn nằm ở cạnh một quan đạo mà muốn tiến tới Tỉnh Hình tất phải đi qua nó trước, nếu quân Hán là đại đội quân dân, nhất định phải trước tiên nhổ đi tòa thành kiên cố này, nếu không quân Tào trong huyện thành rất dễ dàng cắt đứt hậu quân vận chuyển lương thảo đồ quân nhu của quân Hán.

Gia Cát Lượng ngồi trong một chiếc xe ngựa, xuyên qua cửa sổ xe nhìn tới huyện thành ở xa xa, cười nói với đại tướng Vương Bình cưỡi ngựa ở một bên:

- Vương tướng quân cảm thấy Trương Cáp thế nào?

Vương Bình cười lạnh một tiếng nói:

- Người này dũng thì có dũng đấy, nhưng trí thì lại thiếu hụt, binh lực vốn không nhiều lắm, còn muốn phân bố đóng ở hai nơi, hoặc giả cho rằng huyện thành này không dùng đến thì tiếc, không bằng chúng ta cứ mặc xác nó đi?

Gia Cát Lượng vỗ tay cười to:

- Vương tướng quân không hổ được Hán Vương khen ngợi là trí tướng, quả nhiên danh bất hư truyền, Trương Cáp chia binh trú đóng, đúng là hành động không khôn ngoan.

Nói đến đây, Gia Cát Lượng lại thản nhiên nói:

- Chẳng qua ta chỉ cần đơn giản dùng một mưu kế nhỏ, trú quân trong huyện thành này liền tan thành tro bụi.

....

Hai vạn quân Hán trùng trùng điệp điệp hành quân đến phương bắc trong màn tuyết mù mịt, binh lính quân Tào đứng trên đầu thành cảnh giác nhìn chăm chú vào nhất cử nhất động của quân Hán, huyện Nhạc Bình có đóng quân hai ngàn người, Giáo úy thống lĩnh chi quân Tào này tên là Vương Hưng, người quận Hà Gian, tuổi chừng hơn bốn mươi, là thuộc cấp của Chủ tướng quận Nhạc Bình Trương Cáp.

Vương Hưng được Trương Cáp cắt cử dẫn quân đóng ở huyện Nhạc Bình, chủ yếu là để từ phía trái kiềm chế quân Hán tiến công Tỉnh Hình, huyện Nhạc Bình cách xa Tỉnh Hình quan ước chừng ba mươi dặm, khoảng cách này vừa vặn thích hợp cho huyện Nhạc Bình hiệp trợ quân Tào thủ quan chủ lực.

Vương Hưng tay cầm đại đao đứng trên tường thành, ánh mắt lạnh lùng nhìn tới đội ngũ quân Hán ở xa xa trùng trùng điệp điệp lên đường, gã thấy rất rõ ràng, chi quân Hán này đều là khinh binh trang bị đơn giản, không có mang theo lương thảo đồ quân nhu, có lẽ bọn họ nghĩ rằng đánh hạ Tỉnh Hình quan rất dễ dàng, có thể thu được lương thảo trong quan bổ sung đi!

Trên mặt Vương Hưng lộ ra một nét cười trào phúng, siết càng chặt đại đao trong tay.

Đêm đến, gió núi rét lạnh tận xương tựa như lưỡi đao quét ngang giữa các vách đá vách núi dựng đứng, phát ra từng đợt tiếng huýt gió sắc nhọn, thủ quân huyện Nhạc Bình đối với âm thanh huýt gió kỳ quái này của gió núi sớm đã thích ứng, đầu thành phá lệ an tĩnh, mấy trăm binh lính đang trực bọc chăn lông co rúc ở góc tường, chỉ có mấy tên lính ló đầu ra nhìn xung quanh phía dưới, bọn họ dường như nghe thấy chút động tĩnh khác thường.

Lúc này một chấm đen nhỏ vội vàng chạy tới huyện thành, đây là kỵ binh thám báo của quân Tào, không bao lâu đã thấy gã chạy tới đầu tường thành, cao giọng hỏi:

- Vương tướng quân có ở đây không?

- Chuyện gì?

Một gã Quân hầu đang trực hỏi.

- Nhanh đi bẩm báo Vương tướng quân, phát hiện ra đội lương thảo quân nhu của quân Hán.

Lúc này, Chủ tướng Vương Hưng cũng bước nhanh đi đến trước lỗ châu mai, binh lính quân Tào co rúc ở vách tường đều đứng lên, Vương Hưng thò đầu xuống phía dưới hỏi:

- Phát sinh chuyện gì?

- Khởi bẩm Tướng quân, chúng ta phát hiện đội quân nhu lương thảo của quân Hán, ngay trên đường nhỏ ở phía tây.

Vương Hưng ngẩng đầu nhìn về hướng tây, ở phía tây là một cánh rừng lớn, che khuất con đường nhỏ thông đến phía bắc Tỉnh Hình quan, gã bây giờ mới hiểu được, hóa ra đội quân nhu của quân Hán là đi một con đường khác.

- Có bao nhiêu xe lương thực, nhiều ít binh lính hộ vệ?

Vương Hưng lại vội hỏi.

- Trên dưới ngàn chiếc xe lương thực, hơn năm trăm binh lính hộ vệ, đoàn xe lương thảo đồ quân nhu của bọn họ rất nặng nề, di động chậm chạp!

Vương Hưng trầm tư một lát, lập tức ra lệnh:

- Truyền lệnh, quân đội lập tức tập kết!

Nhiệm vụ của bọn họ chính là chặn lại hậu phương vận chuyển quân nhu của quân Hán, Trương Cáp cũng không phải để bọn họ tới nơi này xem náo nhiệt, một khắc sau, Vương Hưng suất lĩnh hai ngàn binh lính vọt ra khỏi cửa thành, Vương Hưng xung trận ngựa lên trước, suất quân hướng đến rừng rậm ở phía tây chạy đi.

Cách huyện thành ước chừng ngoài hai dặm là một cánh rừng hắc tùng dài hơn mười dặm, lúc này rừng tùng cũng đã bị tuyết trắng bao trùm trắng xóa, đen trắng lẫn lộn, ở bên kia rừng tùng, là một con đường nhỏ đi thông đến Tỉnh Hình quan, trên thực tế nó cũng là một quan đạo, quan đạo này là từ Thái Nguyên qua đây, hơi có vẻ chật hẹp.

Lúc này ở trên quan đạo, một đội lương thảo đồ quân nhu đang kẽo kẹt lạch cạch đi về hướng bắc, đội lương thảo đồ quân nhu này là do hơn ngàn cỗ xe ngựa tạo thành, mỗi chiếc xe ngựa do hai con ngựa kéo kéo đi, tuyết đọng trên mặt đất đã bị đoàn xe giẫm đạp nát bấy, mặt đất lầy lội, hành quân vô cùng chậm chạp.

Đúng lúc này, từ trong rừng tùng truyền đến một trận tiếng chim kinh sợ vỗ cánh phành phạch bay lên không, đội binh lính hộ vệ lương thực lập tức cảnh giác, đều cầm lấy thuẫn mâu, nhìn vào trong rừng tùng.

- Là quân Tào!

Trong đội ngũ bỗng truyền đến tiếng hô to xôn xao, chỉ thấy từ trong rừng tùng lao ra vô số bóng đen, loạn tiễn phát ra cùng lúc, không ít ngựa kéo xe trúng tên, tiếng kêu la thảm thiết, tiếng gào thét náo loạn vang lên, binh lính quân Hán đều hướng về một hướng khác bỏ chạy vào trong đồng tuyết, mã phu đánh xe cũng nhảy xuống xe ngựa, theo sau binh lính chạy trốn, chỉ trong chốc lát, binh lính quân Hán trên quan đạo liền trốn sạch.

Hai ngàn binh lính quân Tào từ trong rừng tùng vọt ra, bọn họ hoan hô nhảy nhót, không ngờ lại lấy được đại lượng đồ quân nhu của quân Hán dễ dàng như vậy, nhưng Chủ tướng Vương Hưng lại có chút bất an, đồ quân nhu này giành được quá dễ dàng, chẳng lẽ hậu cần quân Hán dễ dàng thất thủ như vậy sao?

Bỗng dưng, có binh lính kinh hô:

- Tướng quân, có bất thường!

Trong lòng Vương Hưng cả kinh, vội vàng giục ngựa tiến lên hỏi:

- Chỗ nào bất thường?

Bọn lính xốc vải dầu trùm trên xe ngựa, trong xe ngựa đều là cỏ khô, Vương Hưng vội vàng hạ lệnh xem xét tất cả xe lương thực, không ngừng có tiếng la của binh lính truyền đến:

- Bên này tất cả đều là cỏ khô!

- Bên này cũng thế, không có lương thực!

Vương Hưng ngẩn ra chỉ chốc lát, liền quát to lên:

- Không ổn, mau rút lui!

Gã kịp phản ứng, đội đồ quân nhu này là kế dụ binh của quân Hán, căn bản không phải đội quân nhu chân chính, nhưng thời khắc này đã là hơi muộn, chợt nghe thấy tiếng trống trận như sấm ở xa xa, hai bên đường nhất thời ánh lửa cháy bùng, hai chi quân Hán một trái một phải đánh tới, đúng là Quan Hưng và Trương Bao hai viên mãnh tướng tuổi trẻ, mỗi người mang năm ngàn quân đánh tới quân Tào.

Binh lính quân Tào một trận đại loạn, đều quay đầu hướng tới rừng tùng chạy trốn, nhưng bên trong rừng tùng đã bị quân Hán phong tỏa, một vạn quân Hán từ bốn phương tám hướng đánh tới, tên xả như mưa, bắn cho binh lính quân Tào người ngã ngựa đổ, kêu rên khắp nơi.

Chủ tướng quân Tào Vương Hưng dẫn đầu hơn trăm tàn quân phá vây về phía bắc, lại vừa lúc đụng độ Trương Bao, Trương Bao này rất có phong độ của phụ thân, tiếng hô như sấm, trượng bát xà mâu nhanh như thiểm điện, một thương đâm cho Vương Hưng ngã ngựa, lại bồi thêm một thương đâm chết gã.

Chủ tướng bị giết, đường lui bị đoạn, hai ngàn quân Tào mất hết sĩ khí, đều quỳ xuống đất đầu hàng, khẩn cầu tha mạng, cùng lúc đó, tám ngàn quân Hán đánh giết tới dưới huyện thành Nhạc Bình, trên thành chỉ có hơn ba trăm thủ quân, cho dù có được thành trì chắc chắn, bọn họ cũng thủ không được, quân Tào đã mất ý chí chiến đấu, buộc lòng mở ra cửa thành đầu hàng quân Hán.

Tin tức huyện Nhạc Bình bị quân Hán đánh hạ cũng không có truyền đến Tỉnh Hình quan, lúc này trong Tỉnh Hình quan như lâm đại địch, hai vạn quân Hán hãm thành, Tỉnh Hình tại phía tây Thái Hành Sơn có hai quan ải, một là cửa vào cốc đạo Tỉnh Hình quan, một cái khác nằm ở trung bộ Tỉnh Hình, cũng chính là Vi Trạch quan.

Trương Cáp suất lĩnh ba ngàn thủ quân trấn thủ trên thành Tỉnh Hình quan, Tỉnh Hình quan là một cửa ải hiểm yếu dài chừng hai dặm, hai bên là vách núi dốc đứng, sau lưng chính là lối vào Tỉnh Hình, bất kể là thương lữ đi đến Hà Bắc, hay là quân đội xuyên qua Thái Hành Sơn, đều phải đi qua quan thành, quân Hán nếu muốn cướp lấy Tỉnh Hình, Tỉnh Hình quan chính là một ổ gà cản trở đường đi.

Trương Cáp vốn tưởng rằng quân Hán sẽ trước tiên toàn lực tiến công Thái Nguyên, lại thật không nghĩ tới quân Hán bất ngờ đánh Tỉnh Hình quan trước, điều này làm cho trong lòng gã hơi chút hối hận, sớm biết như thế, mình đã không nên lệnh cho Vương Hưng thủ huyện Nhạc Bình, hẳn là phải tập trung binh lực thủ Tỉnh Hình mới đúng.

Kỳ thực, sự tồn tại của Tịnh Châu trên sách lược của Trương Cáp và Hạ Hầu Thượng khác nhau nghiêm trọng, Trương Cáp cho rằng tử thủ Tỉnh Hình và các thông đạo Thái Hành Sơn ở phía bắc mới có lợi cho đại cục, Tịnh Châu trong đại cục Tào Ngụy cũng không trọng yếu, Hà Bắc mới là mấu chốt, gã yêu cầu Hạ Hầu Thượng ít nhất cũng nên chia phân nửa quân thủ Tỉnh Hình.

Nhưng Hạ Hầu Thượng lại không coi trọng Tỉnh Hình, ngược lại, y càng thiên về thủ ngự Thái Nguyên, lối suy nghĩ này của y cũng không có gì lạ, Tịnh Châu là địa bàn của Hạ Hầu thị, mà Hà Bắc không phải, nhưng bị yêu cầu hết lần này đến lần khác của Trương Cáp bức bách, Hạ Hầu Thượng mới miễn cưỡng thông qua cấp cho Trương Cáp năm ngàn quân đội thủ quận Nhạc Bình, trong đó cũng bao gồm Tỉnh Hình.

Nhưng quân Hán cũng không lập tức tấn công Tỉnh Hình, mà ở ngoài quan thành ước chừng hai dặm hạ xuống đại doanh, liên tiếp hai ngày, quân Hán từ phía nam ùn ùn không ngừng kéo đến, không ngừng trú nhập đại doanh, Trương Cáp âm thầm suy đoán, ít nhất cũng có bốn vạn quân Hán trú đóng ở ngoài Tỉnh Hình quan.

Cứ như vậy, Thái Nguyên bên kia cũng chưa bị áp lực, thời điểm quân Hán toàn lực tấn công Tỉnh Hình quan, Hạ Hầu Thượng chẳng lẽ không định làm chút gì đó sao?

Trương Cáp hy vọng Hạ Hầu Thượng có thể phân binh giảm bớt áp lực cho gã, một khi Tỉnh Hình thất thủ, quân Hán quy mô tiến công Hà Bắc, hậu quả này chỉ sợ Hạ Hầu Thượng cũng không thể đảm trách.

Trương Cáp trầm ngâm một lúc lâu, gã là thuộc hạ, gã không có khả năng yêu cầu Hạ Hầu Thượng làm cái gì, chỉ có thể nói cho Hạ Hầu Thượng biết tình hình thực tế, quân Hán chủ lực quy mô tiến công Tỉnh Hình, gã có thể kiến nghị Hạ Hầu Thượng có thể suất quân xuôi nam, đánh bất ngờ hậu cần trọng địa trống không quân Hán.

Trương Cáp lập tức viết một lá thư, để cho chim ưng đưa thư đem tình báo quân Hán và đề nghị của gã đưa đi Thái Nguyên.

Trong đại doanh quân Hán, Gia Cát Lượng đang khoanh tay đứng ở trước lều lớn quan sát bầu trời, y cứ hết sức chăm chú nhìn như vậy, chỉ thấy trên không trung mây đen giăng kín, gió lạnh thấu xương, xem ra một trận đại tuyết sắp sửa buông xuống rồi.

Đề xuất Voz: Nocturne - Một Kí Ức Đẹp
Quay lại truyện Binh Lâm Thiên Hạ
BÌNH LUẬN