Chương 1256: Kế trong kế.

Chương 1256: Kế trong kế.

Tịnh Châu vẫn luôn là phạm vi thế lực của gia tộc Hạ Hầu, từ sớm nhất là Hạ Hầu Uyên, đến Hạ Hầu Đôn, lại đến Hạ Hầu Thượng, quân đội của Tịnh Châu từ đầu đến cuối vẫn nắm giữ trong tay gia tộc Hạ Hầu, trong đó thành Thái Nguyên lại là nơi trọng yếu nhất của Tịnh Châu.

Từ sau khi Hạ Hầu Đôn từ Thái Nguyên mang đi hai vạn quân tinh nhuệ, binh lực quân Tào Tịnh Châu liền giảm mạnh xuống ba vạn người, lại phải chia năm ngàn người cho Trương Cáp trấn thủ Tỉnh Hình, thủ quân thành Thái Nguyên chỉ còn lại có hai vạn năm ngàn người, mắt thấy mùa đông sắp buông xuống, số lượng lương thực dự trữ lại không đủ, đây chính là một tâm bệnh của Chủ tướng Thái Nguyên Hạ Hầu Thượng.

Tịnh Châu sau nhiều năm chiếm cứ Hung Nô, tạo thành bố cục nam Hán bắc Hồ, lấy quận Thái Nguyên làm ranh giới, phía bắc quận Thái Nguyên là vùng người Hồ chăn nuôi, mà phía nam mới là khu vực nông nghiệp tập trung người Hán, khu nông nghiệp chủ yếu tập trung ở quận Bình Dương, quận Hà Đông, quận Hà Nội và nam bộ quận Thượng Đảng.

Mặc dù người Hung Nô ở Tịnh Châu đã diệt vong bốn năm năm, nhưng cũng không thay đổi bố cục bắc Hồ nam Hán, trái lại, đại lượng nông dân phương nam vứt bỏ đất đai của mình trốn chạy đến Quan Trung, khiến cho nông nghiệp Tịnh Châu càng thêm tàn lụi.

Nông nghiệp Tịnh Châu suy bại đối với quân Tào có ảnh hướng lớn nhất chính là không có quân lương sung túc, hàng năm đều phải từ Hà Bắc điều hai mươi vạn thạch lương thực đến bổ sung cho quân lương thiếu thốn.

Hiện tại mùa đông phá lệ đến sớm, mới trung tuần tháng mười một, Tịnh Châu đã buông xuống trận đại tuyết đầu tiên, đồng thời cũng làm cho Hạ Hầu Thượng lâm vào trong một loại cảm giác bất an cực độ, quân Hán Bắc thượng quá nhanh, hai mươi vạn thạch lương thực từ quận Hà Đông và quận Bình Dương không kịp vận chuyển đến Thái Nguyên, mà bên trong thành Thái Nguyên chỉ có năm vạn thạch quân lương dự trữ, chỉ đủ cho quân đội của y dùng trong hai tháng.

Hạ Hầu Thượng đứng trên đầu thành, đang nhìn bầu trời tuyết trắng tung bay, trong ánh mắt tràn đầy mâu thuẫn và chần chờ, đây là trận đại tuyết thứ hai buông xuống Tịnh Châu, trong thiên địa biến thành một mảnh xám tro mông muội.

Ngày hôm qua Hạ Hầu Thượng nhận được ưng tín của Trương Cáp, biết được bốn vạn quân Hán chủ lực vây công tại Tỉnh Hình, khó trách phía nam Thái Nguyên không phát hiện ra tung tích quân Hán, bọn họ đều đánh tới quận Nhạc Bình.

Trong thư Trương Cáp đề nghị y có thể phái binh xuôi nam, tập kích hậu cần trọng địa của quân Hán tại huyện Hồ Quan quận Thượng Đảng, giảm bớt áp lực cường đại mà Tỉnh Hình phải đối mặt.

Đề nghị này tuy rằng không tệ, nhưng Hạ Hầu Thượng cũng là một người cực kỳ chú ý cẩn thận, y có hai vạn năm ngàn quân đội, nếu xuôi nam mà gặp phải quân Hán quay đầu phản kích, thiết tưởng hậu quả không chịu nổi. Hạ Hầu Thượng quả thật không có can đảm này.

Hơn nữa cho dù y có can đảm này, y thà rằng phái quân đội xuôi nam đến các huyện quận Bình Dương đi thu thập lương thực, đây mới thực sự là hành động có lợi cho y thủ vệ Thái Nguyên, nhưng hiện tại, y đến cả dũng khí phái quân xuôi nam đến quận Bình Dương cũng không có, càng không cần phải nói đến phái binh tập kích huyện Hồ Quan quận Thượng Đảng rồi.

Hạ Hầu Thượng thở dài, xoay người đi xuống tường thành, trở về phủ Đô đốc Tịnh Châu, y thay đổi một bộ quần áo, trở lại Nghị binh đường, một thân một mình đứng trước sa bàn trầm tư không nói.

Lúc này, một gã thân vệ vào đường bẩm báo:

- Đô đốc, Mao quân sư đến rồi!

Hạ Hầu Thượng gật đầu:

- Nhanh chóng mời hắn vào.

Mao quân sư chính là Mao Giới, hắn được bổ nhiệm làm Quân sư phủ Đô đốc Tịnh Châu, phụ trợ Hạ Hầu Thượng trấn thủ Tịnh Châu, hắn chủ trương binh lực không thể phân tán, hơn nữa khi rơi vào cục diện Hán cường Tào yếu, nhất định phải tập trung binh lực thủ ngự vị trí quan trọng, phương án của hắn rốt cuộc được Hạ Hầu Thượng tiếp nhận, vì thế quân Tào buông tha cho đại bộ phận quận huyện Tịnh Châu, tử thủ hai địa phương là thành Thái Nguyên và Tỉnh Hình.

Bản thân Hạ Hầu Thượng cũng có vài phần năng lực, nếu không y sao có thể từ trong đông đảo con cháu Hạ Hầu bộc lộ tài năng, nhưng so với bậc cha chú Hạ Hầu Uyên, Hạ Hầu Đôn, Hạ Hầu Thượng vẫn có một chênh lệch nhất định, một là võ lực hơi yếu, hai là sách lược đại cuộc không đủ năng lực.

Cũng chính vì nguyên nhân này, Hạ Hầu Thượng hết sức nể trọng Mao Giới, đối với đề nghị của hắn cơ hồ là nói gì nghe nấy, Mao Giới đi vào đại sảnh liền cười nói:

- Đô đốc là vì sự tình Tỉnh Hình mà phiền não sao?

Mao Giới cũng có nghe qua việc quân Hán chủ lực vây công Tỉnh Hình, vừa lúc Hạ Hầu Thượng phái người đến mời hắn, hắn liền đoán được nhất định là vì chuyện này.

Hạ Hầu Thượng vội vàng chắp tay thi lễ:

- Không chỉ là vì sự tình Tỉnh Hình, mà còn liên quan đến chuyện lương thực không đủ, ta cũng muốn thảo luận cùng Quân sư.

Mao Giới gật gật đầu, chậm rãi đi đến trước sa bàn, hắn chăm chú nhìn một lát, nhân tiện nói:

- Đô đốc dự định hưởng ứng đề nghị của Trương Cáp, xuất binh tập kích Hồ Quan sao?

Hạ Hầu Thượng thở dài:

- Ta hiện tại vẫn không có được chủ định nào, kỳ thực ta càng muốn thừa dịp quân Hán vây công Tỉnh Hình, nhanh chóng xuôi nam đến quận Bình Dương, vận chuyển lương thảo về phương bắc.

Mao Giới khẽ mỉm cười:

- Kỳ thực Hồ Quan cũng có đại lượng lương thảo của quân Hán, Đô đốc là lo lắng tấn công Hồ Quan gặp phải cảnh ngộ bị quân Hán chặn đường, ta nói không sai đi!

Mao Giới một câu nói trúng tâm sự của Hạ Hầu Thượng, y cười khổ một tiếng nói:

- Coi như là vậy đi!

- Kỳ thực ta cũng có một phương án, không biết Đô đốc có tình nguyện thử một lần không?

Hạ Hầu Thượng mừng rỡ, liền vội vàng khom người thi lễ:

- Nguyện nghe lương sách của Quân sư!

Mao Giới không chút hoang mang nói:

- Ta gần đây vẫn luôn cân nhắc một vấn đề, lần này Chủ tướng quân Hán tiến công Tịnh Châu là Quan Vũ, Quân sư là Gia Cát Lượng, đều là hàng tướng Giao Châu, nếu như không phát sinh sự kiện Mã Siêu, ta còn có thể cho rằng Lưu Cảnh ý chí rộng lớn, có tấm lòng bao dung, nhưng sự kiện Mã Siêu đã xảy ra trước mắt, Lưu Cảnh làm sao còn có thể tín nhiệm Quan Vũ và Gia Cát Lượng như thế, ít nhất hắn phải bổ nhiệm một gã Phó tướng có sức ảnh hưởng mới đúng, cho nên ta cảm giác phương diện này dường như có hơi kỳ quái.

- Quân sư cho là có nguyên nhân gì?

Mao Giới chậm rãi nói:

- Ta cảm thấy Lưu Cảnh thật ra là đang mượn cơ hội này để thử Quan Vũ và Gia Cát Lượng.

- Thế nhưng. Việc này cùng chúng ta có quan hệ gì?

Hạ Hầu Thượng không hiểu hỏi.

- Cùng chúng ta đương nhiên có quan hệ, chúng ta từ đó có thể suy đoán, Lưu Cảnh sẽ không để cho Quan Vũ và Gia Cát Lượng phát huy quá phận, tỷ như... để cho bọn họ sau khi đánh hạ Tỉnh Hình lập tức rút quân trở về, ta nghĩ Lưu Cảnh sẽ không cho phép bọn họ chiếm lĩnh toàn cảnh Tịnh Châu, cho bọn họ độc chiếm một phương, đây chính là tai họa ngầm a!

Hạ Hầu Thượng lặng yên không nói gì, y không đồng ý với phân tích của Mao Giới, đây dù sao cũng chỉ là suy đoán của Mao Giới, tâm tư vương giả của Lưu Cảnh bọn họ há có thể đo lường, nếu phương án của Mao Giới là thành lập trên cơ sở phỏng đoán kia của hắn, Hạ Hầu Thượng thà rằng không tiếp thu.

Mao Giới cũng cảm thấy được rõ ràng mâu thuẫn của Hạ Hầu Thượng, gã cười cười nói:

- Là ta lạc đề rồi, phương án của ta và chuyện này không quan hệ.

- Nguyện nghe phương án của Quân sư.

Đề xuất Voz: Thằng Lem
Quay lại truyện Binh Lâm Thiên Hạ
BÌNH LUẬN