Chương 1254: Tái kiến Phục hậu.
Chương 1254: Tái kiến Phục hậu.
Hiện tại Lưu Cảnh đã trở về Trường An, sau khi giành được thắng lợi đại chiến Trung Nguyên, Lưu Cảnh trái lại không vội tiếp tục tiến công Tào Ngụy, Tào Ngụy bởi vì nguyên nhân chiến dịch Trung Nguyên thảm bại mà dẫn phát nội chiến chính trị càng diễn biến càng ác liệt, dưới tình huống như vậy, nếu không suy nghĩ kỹ càng mà quy mô tiến công kết quả chỉ khiến cho bên trong Tào Ngụy trở nên đoàn kết, tương phản, hơi chút buông lỏng ra, nội chiến Tào Ngụy sẽ xuất hiện đao quang huyết ảnh.
Vì thế Lưu Cảnh hạ lệnh cho đại quân của Triệu Vân tiếp tục vây khốn Lạc Dương, không vội phá thành, lại lệnh cho quân Hán ở Thanh Châu tiếp tục giằng co với quân Tào, hắn phải duy trì một loại trạng thái trong chặt ngoài lỏng, để tạo ra một hoàn cảnh mặt ngoài thích hợp cho Nghiệp Đô phát triển nội chiến.
Tuy nhiên Lưu Cảnh trở về Trường An rồi cũng vô cùng bận rộn, nào là cần hắn phê ý kiến phúc đáp công văn, cần hắn châu phê (phê bằng mực đỏ) điều động quan viên, cần hắn tiếp kiến đại thần địa phương vân vân, hắn sau khi trở về hầu như không có thời gian nghỉ ngơi.
Chẳng qua theo thu hoạch vụ thu kết thúc, Lưu Cảnh cuối cùng cũng từ trong cảnh bận rộn chính vụ thoát thân, buổi sáng hôm nay, hắn đi tới Noãn Tâm Điện trong Vị Ương Cung, bái kiến Thái hậu Phục Thọ, đây là lần thứ hai hắn bái kiến Phục thái hậu kể từ khi hồi Trường An.
Lưu Cảnh sau khi trở về Trường An không lâu, liền ở Cần Chính Điện trong Vị Ương Cung cử hành nghi lễ triều bái long trọng, dẫn đầu bách quan tôn lập Phục Thọ làm Hoàng thái hậu Đại Hán, chính thức xác lập địa vị chính trị của Phục Thọ.
Mà vào mấy ngày trước, Tào Phi cũng ban bố thiên hạ Thừa Tướng văn cáo, Ngụy quốc chính thức thừa nhận Phục Thọ làm Chính cung Hoàng Thái Hậu, Tào Tiết làm Tây cung Thái Hậu, đây là Tào Phi dưới thế cục ác liệt, hướng đến Lưu Cảnh tỏ ý nhượng bộ thỏa hiệp.
Phục Thọ năm nay đã qua tuổi bốn mươi, tuy nhiên nàng được bảo dưỡng rất tốt, thoạt nhìn như mới qua ba mươi, dung nhan tú lệ, dịu dàng điềm tĩnh, nàng đã ở trong Vị Ương Cung được mấy tháng, quan hệ cùng với Đại Kiều tốt nhất, có lẽ là vì nguyên nhân tính cách hai người khá tương đồng.
Tuy nhiên ở trước mặt Lưu Cảnh, nàng lại hơi tỏ ra câu nệ, Phục Thọ vô cùng rõ ràng, nàng chẳng qua là một tảng đá quan trọng để Lưu Cảnh leo lên đế vị, Lưu Cảnh cũng không phải thật tâm tôn kính nàng, nếu nàng muốn ở trong Vị Ương Cung thật yên lặng vượt qua tuổi già, nàng nhất định phải phối hợp với Lưu Cảnh.
Trong Kỳ Lân Thiên Điện, Lưu Cảnh dẫn theo mấy Tướng quốc cùng đến, cung kính quỳ xuống hành lễ bái lạy với Phục Thọ:
- Thần Lưu Cảnh cùng chúng Tướng quốc bái kiến Thái hậu, chúc Thái hậu an khang vĩnh phúc!
Phục Thọ tuy rằng tận lực biểu hiện ra thần sắc bình tĩnh, nhưng nhìn ra được, nàng vẫn có chút khẩn trương, Phục Thọ đã ý thức được, hôm nay Lưu Cảnh mời nàng đến Kỳ Lân Điện, tất nhiên là có đại sự, nàng khoát tay áo nói:
- Điện hạ không cần đa lễ, các vị Tướng quốc xin hãy đứng lên, mời ngồi xuống nói chuyện!
Mấy tên hoạn quan ở bên cạnh trải đệm ngồi cho mọi người, Lưu Cảnh và chúng Tướng quốc ngồi xuống, Lưu Cảnh cười hỏi:
- Nghe nói hai ngày nay thân thể Thái hậu không được khỏe, hiện tại có tốt lên chút nào không?
Phục Thọ cười cười:
- Cảm tạ Điện hạ quan tâm, thân thể ai gia đã tốt hơn nhiều.
Dừng một chút, Phục Thọ liền chủ động hỏi:
- Điện hạ có chuyện gì không?
Lưu Cảnh và mọi người nhìn nhau, liền ra sức dùng một giọng điệu ôn hòa nói:
- Chúng thần trên hết là quan tâm đến thân thể Thái hậu, tiếp đó là hy vọng Thái hậu có thể hạ chiếu bố cáo thiên hạ, Thiên tử tại Nghiệp Đô do phụ tử Tào thị đưa lên ngôi vị không hợp lễ nghi, buộc phải phế trừ.
Phục Thọ yên lặng gật đầu, nàng biết rõ Hán quốc trước đó đã công khai bố cáo thiên hạ, không thừa nhận Thiên tử mà Tào thị xác lập, nhưng dù sao pháp lý không đủ, cho nên Lưu Cảnh mới hy vọng mình lấy thân phận Hoàng thái hậu Đại Hán công khai không thừa nhận Thiên tử Nghiệp Đô.
Bản thân Phục Thọ cũng không thừa nhận đứa con trai Tào Tiết sinh làm Hoàng tự Đại Hán, về công về tư, nàng đều rất tình nguyện ban xuống chiếu thư, Phục hậu không chút do dự nói:
- Ai gia có thể ban chiếu thư truyền mệnh lệnh xuống.
Lưu Cảnh đại hỉ, tuy rằng hắn có thể trực tiếp lấy danh nghĩa Thái hậu ban xuống chiếu thư, không cần trưng cầu sự đồng ý của Phục Thọ, nhưng làm như vậy, hắn và Tào Tháo ép Thiên tử lệnh chư hầu cũng không khác gì nhau rồi, cuối cùng sẽ bị quần thần lên án, cho nên Lưu Cảnh vẫn tương đối thận trọng, cố hết sức làm cho Phục Thọ có thể công khai biểu đạt ý nguyện của mình, chặn lại miệng lưỡi của mọi người.
- Đa tạ Thái hậu hiểu được lí lẽ, chúng thần không quấy rầy Thái hậu nghỉ ngơi, cung tiễn Thái hậu hồi cung!
Phục Thọ liếc mắt nhìn Lưu Cảnh một cái thật sâu, đứng dậy rời khỏi vương tọa, dưới sự đồng hành của mấy cung nữ, từ cửa hông bước nhanh rời khỏi Kỳ Lân Thiên Điện, lúc này, Trương Chiêu cười hỏi:
- Điện hạ có thể xác định Tào Phi sẽ hủy bỏ Ngụy thiên tử do y xác lập sao?
Lưu Cảnh cười lạnh một tiếng nói:
- Tào Phi ngoài mặt đáp ứng hủy bỏ Ngụy thiên tử, lại muốn ta nhượng bộ trước tiên, nào có chuyện dễ dàng như vậy, chúng ta dứt khoát trước lấy danh nghĩa Thái hậu hủy bỏ Ngụy thiên tử còn tấm bé, hợp tình hợp lý hợp pháp, Tào Phi y chẳng qua chỉ là Thừa tướng, chẳng lẽ y có thể chống đối lại Hoàng thái hậu sao? Chờ lần sau y lại đến thì, điều kiện cũng không phải đơn giản như vậy.
Chúng Tướng quốc đều gật đầu tán thành, mọi người rời khỏi Kỳ Lân Điện, lúc này, Tư Mã Ý từng bước đi thong thả, theo bên cạnh Lưu Cảnh, gã thấp giọng nói:
- Điện hạ, ba vạn U Châu quân bị tiêu diệt có thể ảnh hướng đến cân bằng của Nghiệp Đô hay không?
Lưu Cảnh cười cười nói:
- Bọn họ đôi bên đều có băn khoăn, ai cũng không chịu dễ dàng động thủ, ba vạn U Châu quân bị diệt, đối với Tào Phi đúng là một tin tức tốt trời ban, y nhất định sẽ không tiếc bất kỳ giá nào gọi quân đội Tào Hưu hồi Nghiệp Đô, chỉ cần ba vạn quân đội trở về Nghiệp Đô, lực lượng của Nghiệp Đô sẽ nghịch chuyển, Tào Phi tự nhiên sẽ lật ngược thế cục, nhưng ta tin tưởng Tào Thực sẽ không ngồi chờ chết, cho nên đấu tranh Nghiệp Đô sẽ càng ngày càng đặc sắc.
- Vậy Điện hạ mong muốn người nào thắng? Tào Phi hay là Tào Thực?
Tư Mã Ý lại cười hỏi.
Lưu Cảnh lắc đầu:
- Đối với chúng ta mà nói ai thắng cũng không quan trọng, ta chỉ hy vọng bọn họ nội chiến, tận hết khả năng suy yếu lực lượng của bản thân, hơn nữa còn tạo cho chúng ta điều kiện tiêu diệt quân đội quân Tào, giống như lần này phục kích Hoàng Hà, nếu không phải Tào Chương nóng lòng trở về U Châu, chúng ta sao có thể có cơ hội tốt như vậy?
- Đây là trời cao chiếu cố chúng ta!
Lưu Cảnh cũng không tán thành ý tưởng quy hết công lao cho ông trời của Tư Mã Ý, hắn thản nhiên nói:
- Cái gọi là đóng băng ba thước, không phải chỉ vì lạnh trong một ngày, vấn đề Tào Tháo lập người thừa kế đã nhiều lần gây mất lòng tin, kéo dài thời gian quá lâu, mới là căn nguyên nội chiến của Ngụy quốc, năm đó Tào Tháo lợi dụng huynh đệ Viên thị nội chiến mà dễ dàng cướp lấy Hà Bắc, phỏng chừng lão có thể nào cũng không tưởng được, một cảnh tượng huynh đệ Viên thị nội chiến lại rơi vào trên đầu của mình, bình thường loại mâu thuẫn này đều bị Tào Tháo mạnh mẽ, cứng rắn che đậy kín, sẽ không dễ dàng lộ ra, nhưng theo bệnh tình Tào Tháo nguy kịch, hơn nữa chiến dịch Trung Nguyên thảm bại, cho nên mâu thuẫn sẽ ở trong cục diện bất lợi bộc phát ra, sự thay đổi quyền lực của các triều đại, đều chạy không khỏi vòng lẩn quẩn này.
- Vẫn là Điện hạ nhìn thấu triệt!
Gia Cát Lượng cười đi tới nói:
- Điện hạ có thể bàn một chút về chiến lược Tịnh Châu hay không?
Gia Cát Lượng chủ quản Tịnh Châu, nhưng bởi vì Hạ Hầu Đôn từ Thái Nguyên dẫn hai vạn quân Tào Tịnh Châu trở về Nghiệp Đô, quân Hán ở Tịnh Châu cũng đình chỉ tiến công quân sự, chờ đợi thế cục biến hóa, lần này Gia Cát Lượng chạy về Trường An, chính là muốn cùng Lưu Cảnh thảo luận một chút về bước chiến lược tiếp theo đối với Tịnh Châu.
- Ở đây nói chuyện không tiện, Khổng Minh không ngại theo ta đi tham quân thất thương nghị.
Lưu Cảnh lại nói với Tư Mã ý:
- Trọng Đạt cũng cùng đi đi!
Ba người đến tham quân thất, nơi này là quan phòng thảo luận quân tình, giữa đại sảnh đặt một cái sa bàn thật to, dài sáu trượng, rộng bốn trượng, do sáu cái sa bàn ghép lại mà thành, toàn bộ thiên hạ ngoài Giao Châu ra đều được bao quát.
Lưu Cảnh đi đến trước sa bàn Tịnh Châu, Gia Cát Lượng nhặt lên cây gỗ trước tiên giới thiệu nói:
- Trước mắt quân Hán quận Hà Nội đã rút về quận Thượng Đảng, chúng ta đã bố trí tổng cộng bốn vạn quân đội tại quận Thượng Đảng, mà quân Tào ban đầu có năm vạn quân đội, sau khi Hạ Hầu Uyên mang đi hai vạn quân đội, khiến cho chiến tuyến quân Tào phải lui về sau một bước, trước mắt đã rút lui tới quận Thái Nguyên, trên thực tế, trong toàn bộ Tịnh Châu, quân Tào chỉ khống chế một quận Thái Nguyên.
Tư Mã Ý ở một bên nói:
- Đây là quân Tào hành động sáng suốt, rút lui để siết chặt nắm tay, có lợi cho thời điểm mấu chốt đánh ra ngoài, chỉ cần quân Tào ở quận Thái Nguyên chiến thắng quân Hán, vậy bọn họ cũng có thể một tiếng trống làm tinh thần hăng hái thu phục toàn bộ Tịnh Châu, cho nên chúng ta không thể xem nhẹ việc đối phương hiệu lệnh rút quân.
- Trọng Đạt nói như vậy mặc dù có đạo lý, nhưng quân Tào là bị bức bách lui lại, mà không phải là chủ động hiệu lệnh rút quân, giữa hai việc này khác biệt rất lớn, hiện tại quân Tào Tịnh Châu thế yếu, nếu chỉ dựa vào ba vạn quân này đã muốn đuổi quân Hán ra khỏi Tịnh Châu, đã không phải là một chuyện dễ dàng rồi.
Trong ngữ khí của Gia Cát Lượng lộ ra sự tự tin, đây là lần đầu tiên y chỉ huy chiến dịch kể từ khi quy Hán, y cũng dùng toàn lực để ứng phó, trong lời nói của Tư Mã Ý mơ hồ lộ ra một loại không tín nhiệm đối với năng lực của y, điều này làm cho trong lòng Gia Cát Lượng có chút không vui.
Lúc này, Lưu Cảnh vẫn luôn trầm mặc chợt hỏi:
- Tỉnh Hình hiện tại là do ai trấn giữ?
Lưu Cảnh đã không quá quan tâm được mất của Tịnh Châu nữa rồi, trong lòng hắn nắm chắc, bằng vào mưu lược của Gia Cát Lượng và sự chỉ huy của Quan Vũ, chiếm lấy Tịnh Châu chỉ là vấn đề thời gian, lúc này hắn càng quan tâm là làm sao để từ Tịnh Châu tiến vào Hà Bắc, vượt qua Thái Hành Sơn là một chướng ngại mà bọn họ nhất định phải đối mặt.
Gia Cát Lượng vội vàng nói:
- Bao gồm cả Tỉnh Hình quan bên trong quận Nhạc Bình là do Trương Cáp dẫn năm ngàn quân trấn thủ, chẳng qua chúng ta không nhất định phải đi qua Tỉnh Hình, có thể đi về phía nam của Phũ Khẩu Hình hoặc là phía bắc của Bồ Âm Hình cũng có thể tiến vào Hà Bắc.
Lưu Cảnh lắc đầu:
- Đi Bồ Âm Hình nhất định phải trước tiên phá được thành Thái Nguyên, huống chi mùa đông đã sắp buông xuống, đường đi đến phía bắc Thái Nguyên sẽ bị đại tuyết phong kín, đi Bồ Âm Hình và Phi Hồ Hình đều không thực tế, mà Phũ Khẩu Hình ngay tại đỉnh đầu Nghiệp Đô, quân Tào có đóng trọng binh tại Phũ Khẩu quan, ta còn là hy vọng có thể trước cướp lấy Tỉnh Hình, chí ít là trước cuối năm, chúng ta có thể khống chế được con đường lưu thông có giá trị chiến lược quan trọng này.
Trên thực tế Lưu Cảnh đã giao nhiệm vụ và ra kỳ hạn cho Gia Cát Lượng, trong lòng Gia Cát Lượng hiểu được, lập tức khom người thi lễ nói:
- Vi thần sẽ toàn lực ứng phó, đoạt lấy Tỉnh Hình.
Lưu Cảnh gật đầu cười:
- Nhiệm vụ tấn công Thái Nguyên, ta sẽ giao cho Tử Long đi hoàn thành, chỉ cần Khổng Minh có thể cướp lấy Tỉnh Hình, khai thông con đường chiến lược quan trọng đến Hà Bắc, ta tính là công lao giành lấy Tịnh Châu của Khổng Minh.
Gia Cát Lượng cười nói:
- Điện hạ quá coi thường chúng thần, không bằng đem nhiệm vụ bên Thái Nguyên cũng giao cho chúng thần, lại cấp cho vi thần trọng giáp bộ binh, Tỉnh Hình và Thái Nguyên chúng thần đều sẽ bắt trọn hết, vi thần nguyện lập Quân lệnh trạng.
Lưu Cảnh vui vẻ nói:
- Quân lệnh trạng thì không cần, ta rất chờ mong được nhìn thấy Khổng Minh tại Tịnh Châu đại triển mưu lược.
Gia Cát Lượng lui xuống đi trước rồi, Tư Mã Ý mới thấp giọng nói với Lưu Cảnh:
- Khổng Minh và Quan Vũ đều là nòng cốt có quan hệ với Giao Châu, để cho bọn họ thống lĩnh mấy vạn tinh binh, có phải là không quá an toàn hay không, vi thần dù sao vẫn có chút lo lắng họa Mã Siêu có thể tái hiện hay không.
Lưu Cảnh lại khẽ mỉm cười:
- Trọng Đạt xin yên tâm, phụ tử Lưu Bị trong tay ta, mà vợ con lớn nhỏ của bọn họ cũng đều trong tay ta, ta bao dung cho bọn họ đã không còn khả năng trở mình nổi dậy, lại để cho bọn họ độc lập làm việc và giành được thắng lợi, Quan Vũ sẽ quy thuận thôi.
- Tuy rằng nói như vậy, vi thần đề nghị vẫn là nên cẩn thận một chút mới tốt.
Lưu Cảnh gật đầu:
- Ta sẽ an bài đại tướng tâm phúc tới Tịnh Châu trợ chiến!
...
Tối hôm đó, Gia Cát Lượng liền rời khỏi Trường An, đi Tịnh Châu, cùng lúc đó, Lưu Cảnh ra lệnh, mệnh đại tướng Vương Bình dẫn năm ngàn Man binh, mệnh Ngô Ban dẫn năm ngàn trọng giáp bộ binh cùng Gia Cát Lượng đi đến Tịnh Châu, tham dự chiến dịch tiến công Tịnh Châu.
Đề xuất Voz: Ấu thơ trong tôi là ... Truyện/Chuyện Ma