Chương 1257: Kế trong kế.
Chương 1257: Kế trong kế.
Mao Giới ý thức được Hạ Hầu Thượng là một người rất thực dụng, sẽ không đi đoán chiến lược chiến thuật của quân Hán, mà chỉ căn cứ vào tình thế trước mắt để ra quyết định, đã như vậy, hắn không thể nói quá thâm ảo, nhất định phải thực dụng dễ hiểu.
Nghĩ vậy, Mao Giới cười nói:
- Lương thực của chúng ta không đủ, quân Hán hẳn là cũng biết, chúng ta tính toán đi quận Bình Dương vận chuyển lương thực, quân Hán cũng có thể nghĩ đến, cho nên phương án của chúng ta phải làm sao mà quân Hán không thể tưởng được.
Hạ Hầu Thượng lập tức lên tinh thần, vội vàng nói:
- Cụ thể là phương án gì?
Mao Giới nhặt lên cây gỗ chỉ hướng huyện Cửu Nguyên ở bắc bộ Thái Nguyên:
- Trước mắt tại bắc bộ Tịnh Châu vẫn như cũ có mấy vạn người Hung Nô, mùa xuân bọn họ đi phương bắc chăn thả, mà đông đến, bọn họ sẽ xuôi nam tránh gió tuyết, ở huyện Cửu Nguyên và huyện Vu ít nhất có hai vạn người Hung Nô, bọn họ không có quân đội hộ vệ, trong tay bọn họ có ít nhất cũng phải mấy trăm vạn dê bò.
Không đợi Mao Giới nói xong, Hạ Hầu Thượng lập tức kịp phản ứng, kích động đập hai nắm tay vào nhau:
- Ta sao lại không nghĩ tới điều này nhỉ? Mấy trăm vạn dê bò a! Cũng đủ để quân đội quân ta duy trì được một năm rồi.
Mao Giới khẽ cười nói:
- Bảo quản thịt dê bò rất đơn giản, đến giữa hè chúng ta cũng có hầm băng, đem thịt dê bò giết xong đặt trong hầm băng, để hai ba năm cũng không có vấn đề, theo đó, Đô đốc cũng không cần phải phái binh xuôi nam, chẳng qua để mê hoặc quân Hán, ta kiến nghị trước tiên phái đến Bình Dương và Hồ Quan mỗi nơi một đội quân.
Nói xong, Mao Giới nhìn nhìn Hạ Hầu Thượng, thấy y dường như còn có chút do dự, Mao Giới biết Hạ Hầu Thượng đang lo lắng an toàn của Tỉnh Hình, bèn cười nói:
- Về phần Tỉnh Hình bên kia, nếu Trương Cáp thủ không được Tỉnh Hình quan, thì có thể rút về hướng đông lại thủ Vi Trạch quan, thậm chí còn có thể rút tiếp về đông thủ Thổ Môn quan, tóm lại, chỉ cần Trương Cáp không đầu hàng quân Hán, quân Hán tất sẽ không dễ dàng khai thông Tỉnh Hình, đợi khi quân Hán rút quân về nam, chúng ta lại cùng Trương Cáp trong ngoài phối hợp, một lần nữa đoạt lại Tỉnh Hình, Đô đốc nghĩ như thế nào?
Đề nghị của Mao Giới khiến cho Hạ Hầu Thượng gật đầu liên tục, không chỉ vì kế sách cướp đoạt dê bò của người Hung Nô cực hay, hơn nữa Hạ Hầu Thượng cũng biết, Tỉnh Hình bên kia y cũng bất lực, chỉ có thể dựa vào Trương Cáp đến trấn thủ vững vàng, đây đúng là phương án tốt nhất, về phần đánh bất ngờ Hồ Quan bức cho quân Hán lui binh, căn bản không có khả năng, quân Hán ở Hồ Quan làm sao có thể không tụ tập trọng binh phòng ngự.
Y lúc này quyết đoán nói:
- Lập tức theo kế sách của Quân sư, ta tự mình suất quân đi lên phương bắc đến huyện Cửu Nguyên.
Buổi tối hôm đó, Hạ Hầu Thượng mệnh lệnh hai gã Giáo úy mỗi người đem hai ngàn quân làm ra vẻ năm ngàn quân đội, chạy tới quận Bình Dương thúc giục lương thực, cũng đi tới Hồ Quan tập kích hậu cần trọng địa quân Hán, mà Hạ Hầu Thượng thì dưới sự che chắn của đại tuyết suất lĩnh một vạn quân đội bắc thượng huyện Vu và huyện Cửu Nguyên, chuẩn bị cướp đoạt dê bò của người Hung Nô.
...
Trên đầu thành Tỉnh Hình quan, Trương Cáp nhìn chăm chú vào đại doanh quân Hán, lúc này đại tuyết đã ngừng, trong ngoài tường thành bị lớp tuyết thật dày bao trùm, dưới ánh mặt trời chiếu rọi, sắc tuyết trắng đến chói mắt.
Thần sắc của Trương Cáp lại càng lúc càng ngưng trọng, gã ở trong này đã quan sát nửa canh giờ, gã phát hiện quân Hán trong đại doanh vô cùng an tĩnh, mặc dù có quân đội đang hoạt động, nhưng trước sau không vượt quá ngàn người.
- Kỳ quái!
Trương Cáp lẩm bẩm.
- Tướng quân phát hiện cái gì sao?
Vài tên Nha tướng bên cạnh hỏi.
- Các người nhìn xem doanh trướng quân Hán!
Trương Cáp chỉ hướng đại doanh quân Hán ở đằng xa nói:
- Theo lẽ thường, sau khi một hồi đại tuyết kết thúc, chuyện đầu tiên nên làm chính là dọn sạch tuyết đọng trên đại trướng, nếu không tuyết đọng đông thành băng, rất dễ đè sụp đại tướng, nhưng trong đại doanh quân Hán lại không có bất cứ động tĩnh gì, cũng không có ai quét sạch tuyết đọng, đây không phải thật kỳ quái sao?
Nhắc nhở của Trương Cáp làm cho tất cả mọi người phát hiện khác thường, quả thật như thế, tuy là ở bốn phía đều có binh lính quân Hán tuần tra, nhưng quân Hán trong đại doanh lại an tĩnh khác thường, cho dù quân Hán muốn duy trì điệu thấp, cũng không đến nổi ngay cả tuyết đọng trên đại trướng cũng không quét dọn.
Lúc này, mọi người đều đã nghĩ đến một khả năng đáng sợ, dù sao đại tuyết suốt một ngày một đêm cũng đã che lấp tầm mắt đầu thành, ai cũng không biết quân Hán trong đại doanh xảy ra chuyện gì.
- Tướng quân, để cho ta đi dò xét một chút đi!
Một gã Nha tướng không kìm nổi xin mệnh lệnh.
Trương Cáp không lên tiếng, gã chỉ còn lại có ba ngàn quân đội, nếu là quân Hán lừa gạt, dụ dỗ bọn họ ra khỏi thành công kích đại doanh quân Hán, quân đội gã phái ra liền không về được nữa, đây đối với binh lực Tỉnh Hình quan vốn đã rất ít là một đả kích nặng nề cỡ nào.
Trương Cáp lắc đầu:
- Không nên gấp gáp, chờ thêm một lát, tiếp tục quan sát động tĩnh quân Hán.
Trọn một ngày, Trương Cáp không hề rời khỏi tường thành, đến khi hoàng hôn buông xuống, gã gần như đã có thể khẳng định, đại doanh quân Hán là một tòa doanh trống không, cũng không phải kế dụ binh gì.
Cổng thành quan ải mở rộng ra, Trương Cáp dẫn hai ngàn quân Tào từ trong thành đánh giết ra, lao thẳng tới đại doanh quân Hán, binh lính quân Hán trinh sát tuần tra gặp quân Tào đánh tới, đều rút lui trốn chạy.
Trương Cáp cũng không quản đám binh lính tuần tra của quân Hán, gã dẫn quân xộc vào trong đại doanh quân Hán, phán đoán của Trương Cáp cũng không sai, đại doanh quân Hán đúng là một tòa doanh trống không, rỗng tuếch, không có một tên binh lính quân Hán nào.
Nhưng vào lúc này, tiếng trống trận nổ vang bốn bề, Quan Hưng dẫn năm ngàn quân đội mỗi phía từ hai bên đánh giết ra, dẫn đầu là một ngàn kỵ binh tốc độ cực nhanh, chiến mã phi nước đại trong đồng tuyết, bọn họ vọt tới trước quan thành, cắt đứt đường lui của Trương Cáp.
Trương Cáp chấn động, suất quân từ trong quân doanh giết ra, lại bị một vạn quân Hán bao vây trùng trùng, một mảnh tiếng nỏ cơ vang lên, mấy ngàn loạn tiễn quân Hán đồng loạt bắn tới, binh lính quân Tào trốn tránh không kịp, lập tức tử thương vô số, tiếng kêu la thảm thiết, tiếng gào khóc vang khắp chốn.
Trên chiến trường lại trở về an tĩnh, mấy ngàn binh lính quân Hán cùng nhau nâng nỏ, lạnh lùng nhắm thẳng hơn một ngàn quân Tào, Gia Cát Lượng xuất hiện trong quân đội, y từ xa cao giọng hô:
- Trương tướng quân, đã tới nước này rồi, vì sao còn không đầu hàng?
Trương Cáp nhìn nhìn thi thể và thương binh đầy đất, lại thoáng nhìn qua bộ hạ của mình, người nào người nấy đều hoảng sợ, ý chí chiến đấu đều không có, gã không khỏi thở dài một tiếng, hạ lệnh:
- Bỏ xuống vũ khí đầu hàng!
Bọn lính đều buông xuống vũ khí, bỏ đi khôi giáp, Trương Cáp xoay người xuống ngựa, nằm sấp tại chỗ hô lớn:
- Trương Cáp nguyện hàng!
Đề xuất Voz: Tóm tắt lịch sử Việt Nam bằng một bài thơ