Chương 1258: Nhử quân ra khỏi thành.

Chương 1258: Nhử quân ra khỏi thành.

Kỳ thực phán đoán của Trương Cáp cũng không sai, gã hoài nghi quân Hán chủ lực đã lặng lẽ rút lui khỏi Tỉnh Hình quan, thẳng hướng Thái Nguyên, nếu như là vậy, Thái Nguyên lâm nguy rồi, nhưng chỉ phái một ít binh lính đi tìm hiểu, nhất định sẽ bị quân Hán trinh sát tuần tra chặn lại.

Trương Cáp sau một ngày quan sát, gã đã xác định phán đoán của mình không lầm, mới tự mình suất quân thẳng hướng quân doanh quân Hán, mặc dù phán đoán của gã không sai, nhưng gã vẫn trúng kế trong kế của Gia Cát Lượng, Gia Cát Lượng chính là phân ra ba vạn quân thẳng hướng Thái Nguyên, rồi lại giữ lại một vạn quân đội, mai phục trong rừng cây hai bên quan ải, Trương Cáp suất quân giết ra, liền rơi vào cạm bẫy của Gia Cát Lượng rồi, cuối cùng bị bao vây, Trương Cáp cùng đường, bị buộc phải đầu hàng.

Trương Cáp đầu hàng, quân Tào trong Tỉnh Hình quan cũng hiến quan đầu hàng, làm cho quân Hán gươm chưa dính máu đã thắng chiếm lĩnh được Tỉnh Hình quan.

Nhưng Tỉnh Hình quan chỉ mới là tràng kế trong kế thứ nhất của Gia Cát Lượng, còn trọng đầu hí (hí kịch trung quốc) chân chính là ở tại Thái Nguyên, ngay từ đầu, Gia Cát Lượng đã biết Thái Nguyên thiếu lương thực, y liền tập trung binh lực đánh nghi binh Tỉnh Hình, bày ra cho quân Tào thành Thái Nguyên một cái bẫy rập, sau đó mượn đại tuyết che chắn kim thiền thoát xác, ba vạn đại quân hối hả trở về Thái Nguyên, cùng một vạn quân Bắc thượng do Quan Vũ suất lĩnh hội hợp.

Hạ Hầu Thượng quả nhiên rơi vào bẫy của Gia Cát Lượng, y dựa theo phương án của Mao Giới, tự mình dẫn một vạn quân đi lên phương bắc cướp đoạt dê bò của người Hung Nô, nhưng giữa đường lại bị Quan Vũ suất lĩnh bốn vạn đại quân phục kích, hai quân hỗn chiến một đêm, đến hừng đông, quân Tào rốt cục toàn bộ tan tác.

Trên cánh đồng tuyết mênh mông, khắp nơi là binh lính quân Tào chạy trốn, nhưng quân Hán cũng đã bày ra thiên la địa võng tại bốn phương tám hướng, binh lính quân Tào không đường thoát thân, dưới sự truy kích của quân Hán, binh lính quân Tào đều quỳ xuống đất đầu hàng.

Hạ Hầu Thượng chém giết đến cả người đẫm máu, y dẫn hơn ba trăm thân binh mở một đường máu, chật vật chạy trốn về phía tây, bốn phía đều là đội đội quân Hán vây bọc lấy quân Tào đào ngũ, tiếng hô giết rung trời.

Lúc này trời còn chưa sáng rõ, ánh bình minh mông lung, nương theo sự yểm hộ của nắng sớm, Hạ Hầu Thượng có thể không ngừng đột phá lưới vây bắt của quân Hán, mắt thấy sắp giết ra vòng vây trùng điệp, nhưng vào lúc này, tiền phương bỗng vọt tới một chi quân đội, ước chừng hơn ba ngàn người, một cây đại kỳ phất phới phần phật bên trên có viết một chữ ‘Quan’ to cỡ cái đấu.

Hạ Hầu Thượng âm thầm kêu khổ, y biết mình có khả năng là gặp phải Chủ tướng quân Hán Quan Vũ rồi, y quay đầu ngựa lại, hướng về phía nam chạy đi, ý đồ trốn thoát khỏi sự chú ý của quân Hán đối diện.

Quân đội từ đối diện đánh tới đúng là đội ngũ của Quan Vũ, Quan Vũ tuy rằng đi theo đại ca Lưu Bị đầu hàng Hán quốc, nhưng ông ta thủy chung khó giải tâm bệnh, không chịu hiệu lực cho Lưu Cảnh, Lưu Cảnh cũng không miễn cưỡng ông ta, để ông ta và Trương Phi đi Hà Tây theo Hoàng Hà thị sát các khu vực của quân Hán.

Nhưng theo hiểu biết của Quan Vũ đối với quân Hán dần dần thấu triệt, thành kiến trong lòng ông ta cũng từng chút một tiêu trừ, ông ta rốt cục ý thức được quân Hán sớm hay muộn cũng sẽ thống nhất thiên hạ, đây không phải chỉ vì sự hùng mạnh của quân Hán, mà còn là bởi một loại khí thế tinh thần hừng hực.

Nơi nơi trên Hán quốc phồn vinh thịnh vượng, sinh sản phục hồi, nhân dân an cư lạc nghiệp, binh lính hăng hái huấn luyện, tân binh nhập ngũ không lâu, sau mấy tháng huấn luyện khắc khổ liền có thể trở thành một binh lính tinh nhuệ, này bất kể là quân Tào hay quân Giao Châu trước kia đều làm không được, đó cũng không phải là có thủ đoạn huấn luyện gì, mà là sĩ khí, ý chí chiến đấu sục sôi của binh sĩ khiến cho tân binh có thể nhanh chóng thoát thai hoán cốt.

Chính là cái khí thế phồn thịnh quang vinh này rốt cục khiến cho Quan Vũ cải biến quan điểm, bắt đầu thử một lần nữa đầu nhập vào trong con đường làm quan mới, nhưng Quan Vũ cũng thật không ngờ, vừa mới bắt đầu, Lưu Cảnh liền bổ nhiệm ông ta làm Chủ tướng Tịnh Châu, cùng Gia Cát Lượng hợp sức độc chiến một phương, loại tín nhiệm này khiến cho trong lòng Quan Vũ có một loại cảm động khó hiểu.

Chỉ có điều ông ta hỉ nộ không lộ sắc mặt, ông ta sẽ không biểu lộ ra tâm tình của mình, mà là đang toàn lực ứng phó Tịnh Châu, phối hợp toàn diện bố trí chiến lược của Lưu Cảnh, Lưu Cảnh yêu cầu trước cuối năm phải chấm dứt chiến dịch Tịnh Châu, khai thông yếu đạo chiến lược đi đến Hà Bắc.

Quan Vũ liền cùng Gia Cát Lượng bàn định dùng kế trong kế cướp đoạt Tịnh Châu, lợi dụng nhược điểm lương thảo quân Tào thiếu thốn, đánh nghi binh Tỉnh Hình, dẫn dụ quân Tào Thái Nguyên ra khỏi thành cướp lương thực, kế sách của Gia Cát Lượng quả nhiên thành công.

Thời điểm Quan Vũ dẫn quân tuần sát trên chiến trường là lúc, bọn họ ngoài ý muốn bắt gặp Chủ tướng quân Tào Hạ Hầu Thượng, tuy rằng Quan Vũ không biết đối phương là Hạ Hầu Thượng, nhưng đối phương có mấy trăm kỵ binh đi theo, ông ta liền ý thức được đây nhất định là một nhân vật trọng yếu trong quân Tào.

Quan Vũ thúc giục chiến mã, tay cầm Thanh Long Yển Nguyệt Đao đuổi theo quân Tào, ba ngàn quân Hán phía sau đuổi sát theo, Hạ Hầu Thượng đương nhiên biết sự lợi hại của Quan Vũ, y càng thêm hoảng hốt, không ngừng quất chiến mã, nhưng đúng lúc này, tiền phương lại xuất hiện một chi quân Hán chặn đường, ước chừng một vạn người.

Nha tướng cầm đầu thấy quân Tào không chịu dừng lại chiến mã, không khỏi giận dữ, ra lệnh:

- Bày trường mâu trận, ngăn lại đường đi của bọn chúng!

Một ngàn binh sĩ cấp tốc trên mặt đất phủ tuyết trắng bày ra trường mâu trận, ngăn cản đường đi của kỵ binh Hạ Hầu Thượng, mà bên trái là một cái rãnh cạn rộng chừng bảy tám trượng, chiến mã không thể vượt qua, Hạ Hầu Thượng đành phải quay đầu ngựa chạy trốn theo hướng phải, vừa lúc bị Quan Vũ ngăn lại.

Quan Vũ vung Thanh Long Yển Nguyệt Đao chặn lại, lạnh lùng nói:

- Xuống ngựa đầu hàng, có thể miễn chết cho ngươi!

Hạ Hầu Thượng đâu chịu đầu hàng, y cắn răng một cái, giục ngựa hướng về phía Quan Vũ phóng tới, dùng sức đâm tới một mũi thương, Quan Vũ giận tím mặt, vung đao đón chào, mặc dù Quan Vũ đã ngoài năm mươi tuổi, nhưng sự dũng cảm mạnh mẽ của ông ta năm đó không hề thuyên giảm, chiến không quá ba hiệp, Quan Vũ trở tay chém xuống một đao, bổ trúng ngay gáy Hạ Hầu Thượng, ‘Phốc! ’ một tiếng, đầu người của Hạ Hầu Thượng bay lên cao một trượng, máu tươi từ cổ phun ra, chiến mã chạy đi vài bước, thi thể lập tức từ trên ngựa đổ xuống.

Quan Vũ giết xong Hạ Hầu Thượng, vung tay lên, lạnh lùng lệnh:

- Giết!

Mấy ngàn quân Hán đồng loạt xông lên, tấn công bốn mặt ba trăm thân binh của Hạ Hầu Thượng, một trận giết chóc, chỉ trong chốc lát, ba trăm thân binh toàn bộ bị quân Hán giết chết, không một người sống sót.

Quan Vũ dùng mũi đao nhấc lên đầu Hạ Hầu Thượng, nhìn kỹ càng một lát, không khỏi cười lạnh một tiếng:

- Có đầu của tên này rồi, xem thành Thái Nguyên còn có thể thủ được bao lâu?

.....

Sau khi Hạ Hầu Thượng suất quân rời khỏi thành Thái Nguyên không lâu, quân sư Mao Giới chợt có một loại cảm giác bất an, loại cảm giác bất an này đến từ chính báo cáo của thám báo, xung quanh thành Thái Nguyên không phát hiện bất cứ gì khác thường.

Nếu như nói, thám báo của hắn phát hiện phụ cận có quân Hán trinh sát tuần tra, hắn ngược lại không lo lắng, đây mới là hiện tượng bình thường, cho dù quân Hán toàn lực tấn công Tỉnh Hình, cũng sẽ không đối với thành Thái Nguyên làm như không thấy, không ngờ lại không có bất kỳ quân Hán nào giám thị thành Thái Nguyên, điều này liền có chút khác thường, chỉ có một khả năng, đó là quân Hán cố ý rời khỏi thành Thái Nguyên.

Suốt cả đêm, Mao Giới đều trong lo sợ bất an mà vượt qua, khi trời sáng lên, bắt đầu có bại binh xuất hiện dưới thành Thái Nguyên, Mao Giới cơ hồ muốn sụp đổ, sự tình hắn sợ nhất rốt cục đã phát sinh.

Trên tường thành Bắc, một gã Nha tướng trốn thoát khóc không ra tiếng nói với Mao Giới:

- Tối hôm qua lúc canh tư, chúng ta ở ngoài ba mươi dặm phía bắc Du Thụ Cương bị mấy vạn quân Hán bao vây, dù rằng Hạ Hầu tướng quân đã suất lĩnh các huynh đệ liều chết cùng quân Hán chiến đấu kịch liệt, nhưng người ít không đánh lại đông, khi trời sắp sáng rốt cục bị quân Hán đánh bại, các huynh đệ đột phá vòng vây tứ tán, ty chức giả chết mới tránh được sự lùng bắt của quân Hán.

Mao Giới chỉ cảm thấy trước mắt tối sầm, sau một lúc lâu, hắn ổn định lại tâm thần hỏi:

- Hạ Hầu tướng quân thế nào?

- Ty chức chỉ nghe nói y bị Quan Vũ dẫn quân đuổi theo, kết quả cuối cùng như thế nào, ty chức cũng không biết.

Trong lòng Mao Giới sầu lo, Hạ Hầu Thượng bị Quan Vũ đuổi theo, y còn có thể trốn thoát sao? Đúng lúc này, phương xa bỗng nhiên truyền đến tiếng trống trận ‘Đông! Đông! ’, rền vang như sấm, tựa như phát ra từ những đám mây ở phương xa.

Sắc mặt Mao Giới trắng bệch, đứng dậy đi đến lỗ châu mai, binh lính quân Tào trên đầu thành đều bị kinh động, cùng nhau ùn ùn kéo đến đầu thành, chỉ thấy ở xa xa xuất hiện một hắc tuyến, từ từ áp sát thành trì, càng lúc càng gần, hắc tuyến biến thành một tấm thảm màu đen thật to lớn, cờ xí phấp phới, che trời phủ đất, tiếp sau là đông nghìn nghịt binh lính, trường mâu như rừng, khôi giáp lóe sáng, trên đồng trống tuyết trắng bao trùm phá lệ đằng đằng sát khí.

Mao Giới hít một hơi lãnh khí, đây ít nhất cũng phải năm vạn đại quân, mà thủ quân bên trong thành Thái Nguyên chỉ còn lại có một vạn người, nếu quân Hán cường công thành Thái Nguyên, bọn họ có thể thủ được sao?

Chủ tướng Hạ Hầu Thượng sống chết không rõ, Phó tướng Quách Hoài đi theo Hạ Hầu Đôn đến Nghiệp Đô, một gã Phó tướng khác là Trương Cáp lại bị phái đi thủ Tỉnh Hình, bên trong thành chỉ có ba gã Giáo úy, đều không phải là tướng có khả năng độc lập chỉ huy một phía, chỉ có Mao Giới hắn mới có khả năng thống lĩnh toàn cục, nhưng hắn dù sao cũng là mưu sĩ, bày mưu tính kế thì lành nghề, nhưng bảo hắn suất quân thủ thành, năng lực của hắn xa xa cũng không bằng Hạ Hầu Thượng.

Mao Giới buộc lòng kiên trì lệnh:

- Bộ của Dương tướng quân và Lư tướng quân phòng ngự thành Bắc, Triệu tướng quân suất bộ trấn thủ thành Nam, hai thành đông tây mỗi bên lưu lại ba trăm người tuần tra, tạm không cần bố trí canh phòng.

Mao Giới dựa vào phán đoán trực tiếp chỉ huy, binh lực quân Hán cũng không nhiều, nhất định sẽ tập trung binh lực tiến công thành Bắc, thành Nam cũng có khả năng, nhưng hai thành Đông Tây bởi vì chịu ảnh hưởng của địa hình, phỏng chừng quân Hán sẽ không tấn công.

Lúc này, Giáo úy Dương Lâm chạy tới nói với Mao Giới:

- Quân sư, máy bắn đá bố trí thế nào?

Mao Giới ngẩn ra, quay đầu lại nhìn phía máy bắn đá cao lớn sau lưng, trong lòng của hắn bỗng nhiên nổi lên một loại cảm giác vô lực, hắn biết vấn đề ở chỗ nào, trên đầu thành Bắc có bốn mươi máy bắn đá cỡ lớn, mỗi bộ máy bắn đá cần một trăm người kéo phát, vậy phải cần bốn ngàn người, nhưng hắn tổng cộng chỉ có một vạn quân coi giữ, làm sao có thể phân binh ra, cho dù là lâm thời trưng dụng dân phu, nhưng cũng cần qua huấn luyện mới có thể dùng, đã không còn kịp rồi.

Mao Giới suy nghĩ chốc lát nói:

- Chỉ dùng hai mươi bộ máy bắn đá, phóng ra đá tảng lớn, sau khi quân Hán tiến vào trăm bộ, liền bỏ đi máy bắn đá.

- Tuân lệnh!

Dương Lâm thi lễ một cái, vội vã xoay người đi, lúc này, một tên binh lính ở bên cạnh tiến lên thấp giọng nói:

- Quân sư, quân Hán phái tới sứ giả, có muốn gặp hay không?

Mao Giới trầm ngâm một lát, gật đầu:

- Dẫn tới!

Rất nhanh, một gã văn sĩ được binh lính dẫn đi lên, văn sĩ tiến lên khom người thi lễ nói:

- Binh tào tòng sự quân Hán Trương Hồng phụng mệnh Quan tướng quân đến gặp Mao quân sư.

- Ngươi có lời gì muốn nói?

Mao Giới lạnh lùng nói.

Trương Hồng quay đầu lại nhìn thoáng qua binh lính quân Tào phía sau, binh sĩ liền vội vàng đem một thanh kiếm đưa cho Mao Giới, trái tim Mao Giới thình lình đập mạnh, hắn nhận ra thanh kiếm này, đây là bội kiếm của Hạ Hầu Thượng, không ngờ ở trong tay quân Hán, chẳng lẽ...

Trương Hồng cũng không giấu giếm, thẳng thắn nói:

- Hạ Hầu Thượng đã chết trong loạn quân, ngoài thành Thái Nguyên đã không còn quân Tào nào nữa, Trương Cáp tướng quân cũng đã quy hàng quân Hán, chỉ còn lại có thành Thái Nguyên, Quan tướng quân hy vọng Mao quân sư có thể thấy rõ đại thế, không cần phải khiến cho binh lính vô tội mất mạng, sớm ngày quy hàng, để được thân hậu chi danh (lưu danh hậu thế).

Mao Giới lộ vẻ sầu thảm cười, Hạ Hầu Thượng quả nhiên bỏ mình rồi, sau một lúc lâu hắn mới chậm rãi nói:

- Ngươi trở về chuyển cáo Quan Vũ, trung thần không hầu hai chúa, Mao Giới ta mặc dù tài sơ học thiển, tay trói gà không chặt, nhưng ít ra ta còn có tôn nghiêm và khí tiết, ta nguyện cùng ông ta quyết một trận tử chiến!

Đề xuất Tiên Hiệp: Võ Thần Chúa Tể (Dịch chuẩn)
Quay lại truyện Binh Lâm Thiên Hạ
BÌNH LUẬN