Chương 1259: Phá được Tịnh Châu.
Chương 1259: Phá được Tịnh Châu.
Quan Vũ quả thật không nghĩ đến Mao Giới không ngờ lại quyết đoán như vậy, tuyệt không đầu hàng, kiên quyết chiến đấu anh dũng, điều này làm cho Quan Vũ không khỏi sinh ra vài phần kính ý với Mao Giới, ông ta biết trong lòng Mao Giới rất rõ ràng trạng huống của Ngụy Quốc, Thái Nguyên đã tứ cố vô thân, không phải là bị diệt vong trong vây khốn, thì cũng nhất định bị công phá trong ác chiến, nhưng Mao Giới vẫn như cũ không chịu đầu hàng, chỉ có thể nói lên hắn muốn tôn nghiêm và khí tiết.
Mặc dù trong lòng Quan Vũ kính nể khí tiết của Mao Giới, nhưng quân Tào cự tuyệt không chịu đầu hàng cũng khiến cho ông ta cảm thấy vô cùng mất mặt, Quan Vũ hơi hơi tức giận, lúc này, Quan Bình tiến lên hành lễ nói:
- Hài nhi nguyện suất quân tấn công tiên phong, đánh hạ thành Thái Nguyên!
Quan Vũ trầm tư một lát, rốt cục gật đầu:
- Con trai của ta hãy dẫn một vạn năm ngàn quân tiến công thành Bắc!
Ngô Ban bên cạnh cũng ôm quyền nói:
- Trọng giáp bộ binh nguyện hỗ trợ tiểu Quan công thành!
Quan Vũ không hề muốn để cho Trọng giáp bộ binh công thành, huấn luyện Trọng giáp bộ binh không dễ, bình thường dùng để đối phó kỵ binh, cho dù công thành cũng là dùng ở hùng quan yếu ải cực kỳ khó khăn nguy hiểm, mà thành Thái Nguyên tuy rằng cao lớn kiên cố, nhưng thủ quân không đủ, vẫn tương đối dễ dàng đoạt được, dùng Trọng giáp bộ binh có chút lãng phí như giết gà dùng đao mổ trâu.
Nhưng thái độ của Ngô Ban rất kiên quyết, gã biết rằng cơ hội lập công đã không nhiều lắm, bọn họ nhất định phải bắt lấy mỗi một cơ hội lập công, huống chi Hán Vương điện hạ phái bọn họ đến Tịnh Châu, cũng chính là hy vọng bọn họ ở chiến dịch Tịnh Châu có chút thành tích.
Ngô Ban nhìn ra do dự của Quan Vũ, lại lần nữa khom người nói:
- Trọng giáp bộ binh nguyện xuất chiến đánh hạ Thái Nguyên, khẩn cầu Quan tướng quân chấp thuận!
Quan Vũ rốt cục bị sự cố chấp của Ngô Ban đả động rồi, ông ta cười cười nói:
- Nếu Ngô tướng quân đã kiên quyết, vậy thì Trọng giáp bộ binh sẽ xuất chiến trong đợt công thành thứ hai.
Ngô Ban mừng rỡ:
- Đa tạ Quan tướng quân!
.....
Chiến tranh rốt cục bùng nổ, trên đầu thành toàn bộ quân Tào đều đầu nhập vào chiến đấu, hai ngàn quân Tào đảm nhiệm kéo phóng hai mươi máy bắn đá cỡ lớn, máy bắn đá thật lớn cao chừng ba trượng, cánh tay đòn thật dài treo túi đá phía sau, do trăm người thao tác kéo, có thể tung đá tảng lớn gần trăm cân ra ngoài ba trăm bộ.
Ánh mắt binh sĩ quân Tào khẩn trương nhìn chăm chú vào quân địch đông nghìn nghịt xông lên, từng chiếc từng chiếc thang mây đứng đầy binh sĩ quân Hán chuẩn bị công thành, quân địch đã tiến vào trong vòng ba trăm bộ rồi, lúc này trên đầu thành tiếng trống trận nổ lớn, Nha tướng ra lệnh một tiếng:
- Phóng!
Hai mươi máy bắn đá trên đầu thành Thái Nguyên đồng thời phát động, cánh tay đòn thật dài chém ra, đem tám chín mươi cân đá tảng lớn tung vút lên trời, hai mươi khối đá lớn xoay tròn trên không trung, gào thét đánh tới đàn người.
‘Ầm! ’ Đá tảng lớn nhập vào đồng tuyết, quay cuồng trong đám người, bọt tuyết nhuộm đỏ bay lên trời, mười mấy người bị nện đến máu thịt mơ hồ, vô cùng thê thảm, đá tảng lớn liên tiếp đập vào đàn người, tiếng kêu la thảm thiết liên tục không ngừng vang lên khắp trời.
‘Răng rắc! ’ một cái thang mây bị đập trúng, thang bị bẻ gãy thành mấy khúc, hơn mười người leo lên thang đều rớt xuống, đá tảng lớn gào thét đánh tới những cái thang, thang mây của quân Hán chế tác hoàn mỹ, có thợ khéo móc xích và mắc nối kỹ càng, nhưng thang mây vẫn không chịu được lực tấn công của đá tảng lớn.
Ngắn ngủn trăm bộ, lập tức đã có mười cái thang bị đá tảng lớn đập hủy, nhưng vẫn có hơn năm mươi bộ thang dần dần áp sát tường thành.
Trên bầu trời, từng khối đá tảng lớn quay cuồng, gào thét đánh tới mặt đất, chỉ trong một khắc thời gian ngắn ngủi, máy bắn đã đã phát động bốn đợt bắn, tám mươi khối đá lớn đánh tới bầy người quân địch, gây nên gần bảy trăm người thương vong, nhưng quân Hán cũng không dừng lại, bọn họ anh dũng tranh lên trước, rất nhanh liền vọt vào trong tầm bắn của cung tiễn.
Trên thành quân Tào bắn tên như mưa, bốn ngàn chi binh tiễn dày đặc bắn về phía quân địch, binh tiễn là dùng cho thủ thành, so với kỵ tiễn chẳng những dài hơn mà còn nặng nề hơn, từ chỗ cao bắn xuống, sẽ mang theo sức nặng của chính nó lao về hướng quân địch, lực sát thương rất mạnh.
Quân Hán nâng thuẫn đón đỡ, quân Hán có hai loại thuẫn bài, một loại là viên thuẫn (thuẫn tròn) có bọc hai lớp da trâu, kiên cố rắn chắc, nhẹ nhàng tiện lợi dễ mang theo, do quân Hán chủ lực sử dụng, gần như mỗi một binh sĩ đều có một tấm thuẫn bài như vậy.
Mà một loại khác là trọng thuẫn, thuẫn bản dày, mặt thuẫn to lớn, có thể che toàn thân, cũng có thể kháng cự quân nỏ xạ kích ở ngoài ba mươi bộ, trọng thuẫn thông thường do Trọng thuẫn nỏ quân mang theo.
Ba ngàn Trọng thuẫn nỏ quân tại dưới thành dùng trọng thuẫn lập tầng che chắn, nâng trọng nỏ hướng đến đầu thành bắn, dù rằng binh lính quân Tào trên đầu thành củng có thuẫn bài phòng ngự, nhưng thuẫn bài của bọn họ không ngăn cản nổi tên nỏ do trọng nỏ mạnh mẽ bắn tới, không ít thuẫn bài bị tên nỏ bắn thủng, quân Tào tránh sau thuẫn bài bị trọng tiễn bắn chết, binh lính từng đám từng đám kêu thảm ngã xuống đầu thành.
Thang mây dần dần đã tới gần tường thành, mấy trăm binh lính nắm lấy dây thừng mãnh mẽ kéo về sau, một chiếc thang mây cao sáu bảy trượng bị lôi kéo dựng dậy thẳng đứng, trên thang mười mấy tên binh lính quân Hán trèo lên.
‘Ầm! ’ Một tiếng vang thật lớn, vụn băng văng khắp nơi, chiếc thang thứ nhất đáp lên đầu thành, ngay sau đó hơn ba mươi cái thang trước sau đáp lên đầu thành, mấy ngàn binh lính quân Hán tựa như đàn kiến xông lên, cầm đao chém, nắm trường mâu đâm, lấy tên bắn, liều mạng xông lên đầu thành, trên thành tên giăng kín như mưa, gỗ lăn lôi thạch tựa mưa đá nện xuống, đao bổ mâu chọc, máu thịt văng tung tóe.
Binh sĩ quân Tào dùng trường xoa xiên ở thang mây đẩy mạnh ra ngoài, một chiếc thang thật dài bị đẩy ra, lật ngã xuống, tiếng thang mây rít chói tai vang khắp bốn bề.
Theo binh sĩ Trọng nỏ thuẫn quân của quân Hán ở dưới thành bắt đầu phản kích, tiễn dày đặc như mưa, bắn về phía đầu thành, binh lính quân Tào không ngừng bị bắn trúng, hét thảm từ trên đầu thành ngã xuống, thương vong gia tăng lớn dần.
Chiến đấu chính diện đã tiến nhập vào giai đoạn tàn khốc nhất, trên thành dưới thành tiễn dày đặc như mưa, liên tục có người trúng tên rồi ngã xuống, từng cái thang đáp lên tường thành, binh lính quân Hán trở nên điên cuồng khát máu, không để ý đến tính mạng hướng lên phía trên mà trèo.
Bọn họ một tay giơ thuẫn, một tay dùng trường mâu và đao ác chiến cùng quân Tào, trên đỉnh đầu từng khối đá tảng lớn nện xuống, luôn có mấy tên lính hét thảm ngã xuống thang, nhưng lập tức lại có người ùa lên.
Binh lính quân Tào từ hai bên bắn tên, binh tiễn sắc bén, xuyên thấu bì giáp, trên thang từng chuỗi binh lính quân Hán bị bắn trúng ngã xuống thang, nhưng rất nhanh, binh lính quân Hán chẳng thèm quan tâm đỉnh đầu nữa, đem thuẫn bài phòng hộ hai bên, số lượng binh lính quân Hán trúng tên dần dần giảm bớt.
Đề xuất Huyền Huyễn: Từ Tiễn Thuật Bắt Đầu Tu Hành