Chương 1265: Sinh tử do trời.
Chương 1265: Sinh tử do trời.
Bến Diên Tân là dư mạch của phía nam Thái Hành sơn, hai bên bờ sông Hoàng Hà núi non trùng điệp, bến Diên Tân kỳ thật chính là khe núi của hai dãy núi lớn, tạo thành một bờ sông bằng phẳng chừng hơn mười dặm, khiến nó trở thành một bến sông nổi tiếng, vượt qua sông Hoàng Hà, lại đi hơn mười dặm qua thung lung, liền đến được đồng bằng Dự Bắc rộng lớn.
Lúc này, Văn Sính thống lĩnh năm vạn quân Hán sớm chờ đợi ở bờ bắc sông Hoàng Hà, trong đó hai vạn binh lính tay cầm cung nỏ phong tỏa bờ bắc Hoàng Hà, bọn họ xây một tường đất đơn giản ở bờ bắc Hoàng Hà, lại giội thêm nước ấm, dưới khí trời giá rét khiến cho tường đất trong một đêm đã trở thành một tường băng, xa xa nhìn lại, dưới ánh mặt trời chiếu xuống tường băng như một dải băng trắng lóa.
Hai vạn cung thủ của quân Hán đứng ở trên đài cao, quan sát xuống mắt băng Hoàng Hà, lúc này, trên mặt băng sông Hoàng Hà xuất hiện một đội quân Tào đông đảo, đang tiến về bờ bắc, Văn Sính giơ cao chiến kiếm hét lơns: - Máy bắn đá và cung thủ chuẩn bị!
Hai vạn cung thủ phân thành ba hàng, giương căng cung nỏ, hàng vạn mũi tên lạnh như băng bắn tới binh lính quân Tào, ba mươi máy bắn đá đồ sộ cũng được kéo đến, chúng đang đợi binh lính quân Tào lọt vào đợt tấn công thứ nhất.
Binh lính quân Tào ngày càng gần, chỉ còn khoảng ba trăm bước, Từ Hoảng hét lớn một tiếng: - Có máy bắn đá!
Ba mươi máy bắn đá hoạt động, ba mươi khối đá lớn bay lên không trung, tạo thành một đường cong, ném tới hướng binh lính quân Tào, từng tảng đá lớn ném vào binh lính quân Tào, lập tức huyết nhục mơ hồ, tiếng kêu thảm thiết vang vọng khắp nơi, những tảng đá lớn lăn tròn trên mặt băng, khiến cho từng nhóm binh lính của quân Tào bị nện trúng, gãy xương đứt gân, kêu rên thảm thiết.
- Xông lên!
Từ Hoảng cũng gấp đỏ mắt, vung chiến đao quát lớn, ba mươi mấy khối đá lớn chỉ giết chết mấy trăm người, không gây uy hiếp lớn đối với hai vạn quân Tào, hai vạn quân Tào liều lĩnh xông lên, hò hét đánh tới bờ bắc, tất cả binh lính quân Tào đều hiểu được, nếu bọn họ không xông lên bờ bắc, bọn họ sẽ bị đông chết trên mặt băng sông Hoàng Hà.
Lúc này, cung thủ của quân Hán không ngừng bắn tên, đợt thứ nhất bảy ngàn mũi tên bắn ra, nhanh chóng tạo thành mưa tên bắn tới quân Tào, tạo thành lực sát thương lớn hơn so với máy bắn đá, cho dù binh lính quân Tào đều sử dụng khiên chắn, nhưng cũng không thể ngăn nổi, một đám quân Tào bị bắn trúng, tiếng la khóc kêu rên lại tiếp tục vang vọng trên mặt băng.
Ngay sau đó là đợt tiến thứ hai, thứ ba quét tới, ba đợt tên của quân Hán không ngừng bắn ra, một trận nối tiếp một trận, binh lính quân Tào thương vong nghiêm trọng, máu tươi nhuộm đỏ cả mặt băng trắng tinh, ngay cả chiến mã của Từ Hoảng cũng trúng hai mũi tên, khiến cho Từ Hoảng té ngã trên mặt băng.
Từ Hoảng thấy nguyên bản đội quân Tào đông đảo giờ đây vô cùng thưa thớt, những binh lính trúng tên bỏ mình nằm trên mặt băng, ít nhất cũng phải bốn năm nghìn người, Từ Hoảng luôn thương yêu binh lính như con mình, thương vong nghiêm trọng trước mắt làm cho tim y như bị ngàn đao xuyên thấu, y đành phải ra lệnh:
- Lập tức lui binh!
'Keng keng keng! ' Tiếng chuông lui binh vang lên, binh lính quân Tào như trút được gánh nặng, lại lui binh trở về chỗ cũ trên mặt băng Hoàng Hà, đợt phá vòng vây đầu tiên thất bại.
Trên mặt băng, binh lính quân Tào mỏi mệt ngồi xuống, bọn họ ngồi sát vào nhau, sưởi ấm cho nhau, gắng gượng chống đỡ với hàn khí từ mặt băng truyền lên, Từ Hoàng ngồi cùng mấy thiên tướng, thảo luận đường phá vòng vây, nhưng nhìn bản đồ lại làm cho bọn họ tâm đều rét lạnh, bọn họ có thể tiếp tục đi về phía đông, hoặc tiếp tục lui về phía tây, nhưng mặc kệ tiến đông hay lui tây, bờ sông cách bọn họ gần nhất cũng ngoài năm mươi dặm, họn họ căn bản không thể duy trì đến lúc lên bờ.
Ngay cả trong ánh mắt của Từ Hoảng cũng lộ ra tia tuyệt vọng, bọn họ đã rơi vào cạm bẫy của quân Hán, ngoại trừ từ bến Diên Tân để thoát khỏi mặt băng Hoàng Hà họ đã không còn con đường thứ hai.
Vài tên thiên tướng nhìn về phía Từ Hoảng, lần đầu tiên phá vòng vây, đã có hơn ba ngàn binh sĩ tử vong, sĩ khí bị đã kích nghiêm trọng, cho dù bọn họ liều chết xông lên bờ, đối mặt với mấy vạn binh lính quân Hán, bọn họ vẫn không thể chạy thoát, thực tế, các thiên tướng đều hiểu được, ngoại trừ đầu hàng ra, bọn họ không còn con đường sống nào khác.
Trong lòng Từ Hoảng cũng biết rõ, nhưng muốn y phản bội Tào Ngụy đầu hàng, y không thể làm được, đúng lúc này, một tên lính chạy tới báo cáo: - Tướng quân, tham quân quân Hán lần trước lại đến.
Từ Hoảng nhìn vài tên thuộc hạ, đều thấy họ gật gật đầu, nhất trí đồng ý gặp tên chiêu hàng này của quân Hán. Từ Hoảng trầm ngâm thở dài: - Dẫn hắn lại đây!
Một lát sau, Trương tham quân đi tới, gã khom người thi lễ: - Tham kiến Từ tướng quân!
Từ Hoảng thản nhiên nói: - Trương tham quân là tới khuyên ta đầu hang ư?
Trương Tân từ trong vạt áo lấy ra một xấp thư dày cộm, đưa cho Từ Hoảng: - Những thứ này trước tiên trả lại cho tướng quân.
Từ Hoảng tiếp nhận thư, lập tức ngẩn người, đây đều là những phong thư y gửi tới Nghiệp Đô cầu viện, tổng cộng có mười bức, một bức cũng không thiếu, hóa ra mười tên lính đưa tin của y toàn bộ đều bị quân Hán bắt được, tia hy vọng cuối cùng của Từ Hoảng bị dập tắt, y thở dài: - Không thể tưởng tượng được Từ Hoảng ta cũng có ngày bị vây khốn như vậy!
Trương Tân khẽ cười nói: - Triệu đô đốc cho tướng quân hai con đường, không biết tướng quân có bằng lòng nghe hay không?
Không đợi Từ Hoảng tỏ thái độ, vài tên thiên tướng bên cạnh đồng loạt cất tiếng: - Tiên sinh mời nói!
Từ Hoảng bất đắc dĩ đành phải gật đầu, tỏ vẻ nguyện ý nghe, Trương Tân điềm tĩnh nói: - Đầu tiên chính là đầu hàng, tướng quân dẫn quân Tào đầu hàng, quân Hán sẽ hợp nhất với binh lính quân Tào, người nào không muốn nhập ngũ có thể trở về cố hương làm nông, một con đường nữa chính là bị bắt, nói cách khác chính là trở thành tù binh của quân Hán, có thể đến khai mỏ hay phục dịch lao dịch trong quân đội ba năm mới được phóng thích, hai con đường xin mời tướng quân lựa chọn.
Từ Hoảng quay đầu nhìn lại binh lính, vẻ mặt bọn họ đều là lo sợ không yên, trong ánh mắt tràn đầy nỗi bi thương, y thực không đành lòng, liền trầm giọng nói: - Tất cả tướng sĩ ta chọn đầu hàng, duy chỉ có Từ Hoảng ta lựa chọn bị bắt, ta thà chết trận hoặc trở thành tù binh, cũng không đầu hàng quân Hán.
Trương Tân gật gật đầu: - Vậy nghe theo lựa chọn của tướng quân.
Từ Hoảng tay cầm đại đao, xoay người bước nhanh về phía bờ nam, bọn lính đều đứng dậy, nhất định đi theo y, Từ Hoảng lớn tiếng quát lên: - Tất cả mọi người không được phép hành động, đây là quân lệnh của ta!
Bọn lính ngơ ngác nhìn bóng dáng Từ Hoảng xa dần, nhiều tướng sĩ đều quỳ xuống khóc lớn.
Triệu Vân ở bờ nam nhìn đến bóng dáng cô quạnh của Từ Hoảng đang bước đến, y lập tức hiểu rõ, không khỏi nhẹ cảm thán: - Thật là một tướng quân trung kiên!
Triệu Vân quay đầu ra lệnh cho Bàng Đức: - Đừng làm tổn thương hắn, chỉ bắt giữ lại!
Bàng Đức hét lên ra lệnh, một ngàn kỵ binh nhanh chóng chạy đến chỗ Từ Hoảng.
Đề xuất Voz: Kỹ Năng Tán Gái Cao Cấp